Chương cuối: Giọt nước mắt sau cùng


Soojin ngước lên nhìn con gái. Phải, cô cũng không thể tưởng tượng được tình yêu của hai người con gái lại có thể tàn nhẫn đến như vậy. Là do cô yêu mù quáng, là do cô ích kỉ chỉ muốn nàng là của mình, không hề dẹp bỏ cái tôi mà nghe nàng giải thích. Vì yêu mà điên, vì yêu mà gϊếŧ chết người mình từng rất thương.

Nếu ngày đó cô không cố chấp nghe theo bản thân mình, nếu năm đó, phải chi cô đừng như thế thì đâu đến nỗi này, đến khi gặp lại nàng, cũng chỉ còn tấm mồ đã xanh cỏ, Soojin cười như điên.

Nếu ngày đó cô bình tĩnh một chút thì có lẽ bây giờ cô đã có tất cả, có vợ đẹp con ngoan, có nhà cao cửa rộng, có một cuộc sống mà hàng ngàn người mơ ước. Còn bây giờ cô còn lại gì ? Nàng thì mất, con gái lại căm hận cô đến vậy, sự nghiệp dần lụi tàn, chỉ còn lại thân xác héo hon gầy mòn và một trái tim nguội lạnh.

Đến khi Soojin cố kìm lại giọt nước mắt trên mi mình thì phát hiện Susan đã rời đi từ lúc nào, bên cạnh chỉ còn lại một quyển sổ nhỏ đã sờn.

Cô run run cầm quyển sổ đó lên, hình như là nhật kí.

Trang đầu tiên, Shuhua vẽ một con sói con và một con sói nhỏ bên cạnh nhau, còn có một trái tim to bên ngoài.

*******************

Ngày.....tháng.....năm.....

Bé đi nhé, chị ở lại nhất định phải thật hạnh phúc. Bé không đem theo bất cứ thứ gì, nhẫn cưới, vàng cưới, sổ tiết kiệm của chúng ta đều trả cho chị, chỉ đem theo đứa nhỏ này như một sợi dây liên kết cuối cùng của chúng ta.

Thì ra trong tình yêu đau đớn hơn sự phản bội chính là người mình yêu không tin tưởng mình.

Chị la mắng bé, bé chịu được. Chị đánh bé, bé chịu được. Chị nói chị không còn yêu, bé có thể níu kéo. Nhưng bé không thể nào chịu được khi chính miệng chị nói đây không phải là con chị và hỏi bé : " bé ở bên ngoài cùng với ai có cái thai này ? "
Đau lắm chị à, bé ngoài chị ra thì làm gì còn ai nữa ?

Chúng ta gặp nhau năm đó bé 20, chị 28, bé là trẻ mồ côi, không cha không mẹ, không họ hàng, tính tình không thích cởi mở nên chẳng có nỗi một người bạn. Và chị đến, mở ra cho bé một khung trời mới, lúc chị xuất hiện bé mới tin trên đời còn có thứ gọi là hạnh phúc.

Chúng ta kết hôn, bé an nhàn sống bên cạnh chị, sáng chị đưa bé đến tận công ti, trưa đến đón ăn trưa, chiều đón về. Chị thử nghĩ bé còn có thời gian để có người khác ngoài chị ?

Soojin , từ lúc quen chị đến nay đối với bé thì chị luôn đúng, mọi lời chị nói ra đều là lẽ phải, hành động chị làm, bé đều cho là phải, nhưng lần này....chị sai rồi.

Ngày.....tháng......năm......

Bé tìm được một căn nhà trọ nhỏ, hơi dơ nhưng tiền thuê rất rẻ. Bé nhớ ngôi nhà của chúng ta, không phải vì nó sang trọng, mà vì nơi đó có chị....chị có đang thử nhớ đến chị không ?
Ngày.....tháng......năm.....

Hôm nay bé đi tìm việc, con của mình rất ngoan, nó không quấy, không khiến em nôn, chắc nó biết mẹ nó phải đi bộ xin việc nên sợ làm mẹ nó mệt thêm.

Ngày.....tháng......năm.....

Bé xin vào một nhà hàng làm, là rửa bát thuê cho người ta, tuy hơi cực nhưng tiền lương rất khá, có thể mua sữa cho con có thêm dinh dưỡng.

Bé nhớ chị.

Ngày.....tháng......năm.....

Trời mưa to, nhà trọ lại đầy nước, 2h sáng phải thức dậy tát nước. Con đừng giận mẹ nha, đợi có tiền một chút nhất định sẽ dọn tới chỗ khác tốt hơn.

Chỗ chị có mưa không? Có thì nhất định phải giữ ấm cơ thể đó. Chị hay bị cảm lắm, nhớ đem thêm áo khi ra ngoài.

Ngày.....tháng......năm.....

Con gái của chị hôm nay quậy lắm, khiến bé nôn cả buổi, cuối cùng phải xin nghỉ phép một ngày mà về nhà nghỉ ngơi.
Bé đã ăn một tí cháo trắng, nhưng rốt cuộc con của chúng ta chê, lại khiến bé nôn ra hết cả.

Jinjin có ăn uống đầy đủ không ?

Ngày.....tháng......năm.....

Con đã hơn sáu tháng, bụng bé đã to ra, phải chi có chị ở đây nhất định chị sẽ rất thích thú khi thấy con đạp, hơi đau nhưng rất thích.

Tuy di chuyển có hơi bất tiện nhưng bé sẽ cẩn thận.

À trời cũng vào đông rồi, Jinjin của bé có nhớ mặc áo ấm đi ra ngoài không đấy ? Bé thì không, cái áo khoác của bé đã rách, tiền cũng phải để dành mua sữa và tả cho con nên không dám mua thêm áo mới. Không sao, bé chịu được mà. Chỉ mong con sau khi ra đời sẽ đầy đủ như bao đứa trẻ khác.

Ngày.....tháng......năm.....

Bé té rồi, bé hư lắm đúng không chị ? Là do xà phòng ở chỗ làm trơn quá. Có máu từ hai chân, bé rất hoảng sợ, bé gọi tên chị, nhưng.....chị đã không xuất hiện.
Bác sĩ bảo bé bị động thai, bé là một người mẹ tệ đúng không Jin ?

Bé tủi thân lắm, bé cũng muốn được chị quan tâm, được chị yêu thương, được chị ôm ấp. Muốn chị xoa bụng, muốn chị nấu cháo cho chị ăn, muốn chị pha sữa cho bé uống, muốn được chị đắp chăn, muốn được chị đấm bóp. Nhưng đêm về sao chỉ có mình bé và chiếc chăn đơn độc ?

Ngày.....tháng......năm.....

Bé xin nghỉ ở nhà hàng, nhận đồ về thêu, tuy tiền ít nhưng an toàn. Bé nhịn ăn thêm một chút chắc cũng đủ tiền cho con nhỉ ?

Jin đã nguôi ngoai chuyện cũ chưa ?

Ngày.....tháng......năm.....

Bé sinh rồi, con bé hơi ốm, chắc do thiếu dinh dưỡng, nhưng không sao, con vẫn rất xinh đẹp và giống Jin, thật đây.

Nếu bây giờ chị thấy con, chắc chị không dám nghi ngờ đâu, nó giống chị thật. Bé nên vui hay nên buồn vì điều này ?
Con bé sinh ra không được ba ôm, bé thấy thương con lắm, nhưng không thể làm gì hơn cho con......

Ngày.....tháng......năm.....

Con biết nói, chữ đầu tiên nó gọi không phải là mẹ, mà là ba. Chắc nó cũng muốn có ba như mấy đứa nhỏ khác.

Hôm nay bé lại hư đốn, uống một ít rượu, vì bé nhớ Jinjin. Nhớ vòng tay của chị, nhớ nụ hôn của chị, nhớ cánh môi mềm của chị.

Chị đã quên hết chuyện cũ chưa ? Hay vẫn còn hận bé đến thấu xương ?

Ngày.....tháng......năm.....

Jin đã có người mới chưa ?

Ngày.....tháng......năm.....

Càng ngày bé càng uống nhiều rượu Jin à. Nhưng bé không thể ngăn bản thân lại được, cứ đêm đến là bé lại nhớ chị đến điên dại.

Bé hằng đêm vẫn luôn tự hỏi mình đã làm gì sai mà khiến chồng mình đối xử với mình như vậy ? Nhưng mãi mà chẳng thấy câu trả lời.
Ngày.....tháng......năm.....

Người ta nói bé bị ung thư gan. Sau này nếu chị rủ chút lòng thương mà tìm bé, nhớ phải chăm sóc con gái của chúng ta thật tốt có biết chưa ?

*******************

– AAAAAAA. YEH SHUHUA, CHỊ SAI RỒI, BÉ LÀM ƠN......LÀM ƠN VỀ VỚI CHỊ ĐI........

Soojin hét lên trong vô vọng, tay ôm quyển nhật kí mà ngã xuống nấm mồ của nàng.

Soojin của cô đã phải trải qua những tháng ngày tồi tệ nhất, vậy những lúc đó cô đang ở đâu ? Cô đang ở Seoul ăn chơi hưởng lạc và không ngừng trách móc nàng.

Soojin , đáng lẽ người nên chết là mày mới đúng.

– AAAAAAA.....SHUSHU...... CHỊ....CHỊ......ĐẾN VỚI BÉ ĐÂY.....CHỊ....CHỊ ĐẾN ĐÂY.

Soojin đột nhiên đứng dậy, lẩm bẩm như tên điên, mắt đảo khắp nơi, hết cười rồi lại khóc, rất nhanh chạy ra khỏi tu viện.

Vị thám tử tư ở bên ngoài sảnh cùng với các nữ tu và Susan, không ngừng an ủi con bé và giải thích rằng Soojin đã rất khổ sở suốt mười mấy năm nay vì tội lỗi tày trời năm đó. Con bé vì thế cũng nguôi ngoai, chỉ thút thít trên tay vị nữ tu thân thiết của mình.
Đột nhiên bọn họ nhìn thấy Soojin chạy xoạc ra bên ngoài. Ai nấy ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra. Ngoài đó là đường lớn mà, cô chạy ra đó làm gì ?

Còn chưa kịp phản ứng đã nghe một tiếng động lớn phát ra từ bên ngoài. Mọi người giật mình chạy cuống cuồng ra, ai nấy bần thần, Soojin đang nằm bê bết trên vũng máu đỏ tươi, kế bên là chiếc xe tải lớn, vị tài xế còn ngơ ngác và hoang mang tột độ.

Bác sĩ kết luận chân cô mãi mãi không thể đi lại, và hình như não cô đã có vấn đề, có lẽ là bị shock tâm lí, từ lúc tỉnh lại tới giờ chỉ duy trì một trạng thái duy nhất là cười cười và hành động như một đứa trẻ con.

Susan ở bên ngoài cùng với vị thám tử và các nữ tu ở bên ngoài nhìn vào. Bên trong, một người con gái mặc áo bệnh nhân đang ôm chiếc gối, miệng liên tục thì thầm :
– Shushu ngoan, có Jinjin ở đây rồi, không ai khiến Shushu khổ nữa nha, ngoan nha.....haha......Shushu ơi....

– Shushu à, sau này, nhất định mình sẽ có con gái đúng không ? Jin sẽ yêu con mà.....đừng giận Jin nữa nha....

– Hoy chị thương, chị ru bé ngủ nha.....ngoan......bé nghe Jin hát nha.....

Soojin ngơ ngơ nằm xuống, chẳng cần biết chân mình ra sao, chỉ ôm khư khư cái gối, xem nó như Shuhua, vỗ về ôm ấp nó hết sức cẩn thận, miệng nghêu ngao hát......

– Và anh buông lơi bao nhiêu lệ trên bước chân. Để biết em ra đi không khi nào về lại........

– Dáng em hôm nào, đứng giữa linh hồn khi tôi chợt mơ thấy. Dáng em trong vòng tay, cùng tôi mãi luyến lưu đời sống này. Dáng em mơ hồ, thức giấc tôi tìm trong muôn trùng tiếc nuối. Giữa nhân gian cuồng quay, còn tôi mãi đứng nơi này ngóng chờ............
*******************

Yeri nhìn viện trưởng, đôi mắt ưu sầu nhìn người bệnh nhân đang ngồi xe lăn kia. Đúng là trên đời lại có thứ gọi là duyên nợ, có duyên sẽ gặp nhau, nhưng có nợ mới ở lại với nhau được.

Yeri tiếc thương cho một chuyện tình tưởng như đẹp đẽ thế mà lại kết thúc trong muôn vàn tiếc nuối.

Cô khẽ lắc đầu, đôi mắt đột nhiên khựng lại ở bảng tên của viện trưởng. Seo Susan ?

Không lẽ nào.....? Yeri ậm ừ không dám hỏi.

Viện trưởng mỉm cười như khẳng định định điều Yeri đang thắc mắc là đúng. Đôi mắt viện trưởng có chút xót xa, chút buồn bã, một chút tuyệt vọng. Không biết là cho mình hay là cho Soojin.

Yeri hơi ấp úng nhìn sang phía người đối diện :

– Hình như......viện trưởng còn chưa tha thứ cho bà ấy, nhìn bà ấy còn một điều gì đó tiếc nuối lắm.
Viện trưởng cười buồn, đem từ túi áo ra tấm ảnh cưới của " ba mẹ " mình, một giọt nước mắt chảy dài theo gò má :

– Tôi từ lâu đã tha thứ cho bà ấy. Chỉ có bà ấy là mãi mãi không thể tha thứ cho chính mình.

END

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip