15

"vâng, con biết rồi ạ", giọng em lạc hẳn đi

"con chào bố ạ", yoongi lên tiếng

em sửng sốt, sao hắn lại gọi bố em là bố chứ. hắn không biết rằng đây là chuyện lớn sao, bố em có thể trách mắng và cho hắn 1 bài học nếu ông ấy muốn, em vội tắt mic rồi nắm chặt vặt áo mà lắc đầu.

"bố chào con, yoongi", ông nhẹ nhàng kèm theo ý cười đáp

"xin lỗi bố, con có thể chuyển sang gọi video call được không ạ? hobi chưa sấy tóc, dạo này thời tiết khá lạnh...con sợ em ấy ốm mất. con sẽ gọi cho bố ngay đây ạ.", hắn ấn nút mở mic rồi xoa đầu em.

"được được, hobi con cần chú ý sức khỏe. ta đã gửi ít đồ dùng qua cho con rồi. đừng để bị ốm nhé, bố rất lo cho con", nói rồi ông liền cúp máy

đột nhiên má của em bị kéo giãn ra, là hắn đang không hài lòng khi thấy em để quả đầu ướt sũng với cái nhiệt độ phòng thấp, "này đồ lì lợm, em không biết bật máy sưởi và lau khô tóc à?"

hắn cũng chả thèm để ý em mà nhấn gọi video call với ông jung luôn, em chỉ hoang mang nhìn hắn.

'ting.."

_cuộc gọi đã được kết nối_

"con chào bố ạ", yoongi và hoseok nhìn về phía màn hình mà cúi đầu

"ừ, bố chào 2 con. chà...lâu rồi mới nhìn mặt 2 đứa nhỉ, bình thường chỉ toàn gọi thoại thôi. chẳng biết con hóp hay phì, mập hay gầy nữa. nhưng bây giờ thì sướng mắt bố rồi, hobi béo tốt lên đấy", ông cười cứ khen lấy khen để

"vâng, em ấy tăng cân lên được nên khá đầy đặn, công việc của bố sao rồi ạ. bên ấy có thuận lợi không ạ?", yoongi bắt đầu lau tóc cho hoseok bắt đầu hỏi.

"ổn chứ, thuận lợi kèm thuận lợi....nhưng mẹ con bà ấy", ông liền tắt ngúm nụ cười khi nhắc tới người vợ của mình

"vâng ạ, kiểu gì bác ấy cũng biết thôi. cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra mà bố, biết được sự thật chỉ tính là sớm hay muộn thôi", anh gật đầu đáp

em thất thần ôm bạch tuyết, gương mặt lo lắng lại hiện rõ ra. bố em thấy thế cũng biết ý, vội an ủi con trai mình.

"hobi, không sao đâu. bố không kì thị đâu, cũng không cấm cản con. bố sẽ cố gắng thuyết phục mẹ"

"bố ơi, con xin lỗi nhé. chắc con làm gia đình mình thất vọng lắm, mẹ chắc đang bất lực với con lắm. con xin lỗi ạ", em cúi đầu xin lỗi. hắn ngưng lại động tác, rồi nhẹ nhàng nâng khuôn mặt em lên

liền nhẹ nhàng an ủi, "em nhìn xem, bố không trách em mà. không sao cả, rồi sẽ ổn thôi"

"hoseok", ông ấy gọi cậu

cậu nhìn thẳng vào màn hình cũng như đang nhìn thẳng vào bố mình vậy, người bố từ nhỏ đến lớn luôn cưng chiều cậu, luôn lén lút chăm chút khi cậu bị mẹ phạt, luôn nói giúp mỗi lần mẹ mắng, ông luôn là người muốn thấy được hạnh phúc của cậu thay vì những thứ cậu bị ép buộc. vấn đề đó jung hoseok đều biết rõ hơn ai hết...

"bố phải xin lỗi con mới đúng, vì không thể ở cạnh con, chăm chút cho con, bầu bạn cùng con và góp mặt trong những sự kiện lớn của con, điều đó luôn khiến bố luôn xấu hổ với chính mình. nhưng giờ bố yên tâm khi có người có thể bên cạnh con để chăm sóc, để bầu bạn, để san sẻ mọi thứ mà không phân biệt nam, nữ, tuổi tác hay giàu nghèo vì cái bố cần là hạnh phúc của con. bố luôn luôn tự hào về con"

"bố luôn luôn tự hào về con"

"bố luôn luôn tự hào về con"

"bố luôn luôn tự hào về con"

"bố luôn luôn tự hào về em sao?", nằm trong vòng tay ấm áp kia em hỏi

yoongi ôm em rồi xoa đầu nhẹ nhàng, "đúng, bố luôn tự hào về em và anh cũng luôn tự hào về em, hobi"

"...."

hắn cứ giữ nguyên hành động, cứ nhẹ nhàng xoa đầu em mà bộc lộ, "em biết vì sao bố lại biết không? vì khi yêu em, anh nghĩ đến chuyện lâu dài rồi nên liền gọi điện cho bố em đấy. ông ấy không chửi anh, cũng không ẩn không ý mà ngăn cản ngược lại ông ấy mỉm cười và đe dọa anh rằng 'hobi mà gọi về cho chú...à bố vì buồn thôi, thì anh liệu hồn với tôi đấy' lúc đấy anh thấy bố em rất oách đấy."

"anh đã từng nghĩ sẽ không yêu em cơ, mà không ngờ đấy...anh dính vào em được gần 3 năm rồi. anh tự thấy lần đầu tiên anh làm trái lời nói của mình đấy, lần đầu tiên ấy cũng chỉ vì em thôi. nên em rất quan trọng, em luôn cố chăm chút cho anh. trao cho anh sự quan tâm và yêu thương, anh biết em yêu anh tới nỗi chữ hiện cả lên khuôn mặt nhỏ này cơ", hắn chọc tay vào má em rồi cười rất vui vẻ

________________

yoongi trong công ty hắn được đánh giá là ít nói và thẳng thắn đến mức không nể nang ai cả. những lần báo lên bài chỉ trích vì những thái độ thờ ơ của hắn, nhưng chẳng ai để ý cả. vì vốn dĩ nhắc đến yoongi thì ngay cả fan lẫn chủ quản công ty cũng lắc đầu nói câu fun fact 'nhất quỷ nhì yoongi'

"yoon, anh để quên đem cơm trưa. anh đã hứa rằng hôm nay sẽ ăn cơm trưa em làm mà?"

"anh khôn hồn ngồi yên trong studio đi, em lái xe đến công ty của anh trong 20p nữa", tiếng cộc cạch từ điện thoại hắn vang cả studio

trời, hắn quên mất. hôm qua vừa hứa nay lại quên, kiểu gì lát miệng em ấy nhả flow như rapper đây. không hiểu sao dạo này, dạo này những dự án của hắn đề cử ra đều bị nhân viên mới cướp lời trước. nhưng nghe bảo cô ta đi cửa sau, cũng vì thế trình độ làm việc kém đến mức công ty ai đến công ty mỗi ngày đều xem xem ngày mới cô ta gây họa gì để xử lí. tất nhiên hắn cũng bị liên lụy, hắn tự hỏi bản thân mình: "sự khó chịu ảnh hưởng tới trí nhớ chăng?"

-----------------------------------

tiếng pô siêu xe rú dưới gara công ty, khiến những người có mặt ở đấy đều chú ý. cậu thì quan tâm đếch đâu, cầm túi đồ ăn mà bước đi. khi bước ra thang máy có người va trúng cậu nhưng lại nhăn mặt thái độ.

"mồm đâu không biết xin lỗi à?", cậu hỏi

"tại sao chứ? va chạm xíu thôi mà, có cần vậy không?"

"xì, vào được công ty giải trí này mà ngay cả ứng xử cũng không có", cậu cười khinh rồi bước ra khỏi thang máy


"ting..tong"

yoongi nghe thấy tiếng chuông liền chạy ào ra mở cửa như sợ cậu đứng 1 lát thôi sẽ mỏi chân mất.

"hobi, chào em yêu. vào đi nào"

-"haizz, mệt quá đi thôi. cơm của anh đây, ăn đi anh. hôm nay em nấu món anh thích, em mới mua lọ tinh dầu mới. anh hết mà cứ lười đi mua, anh định chờ em mua giúp anh sao?", cậu nói một tràng dài

"thật sự là không có luôn, dạo này anh bận chết mất. công ty thật phiền phức"

-"này..không được nói thế, anh đang ăn lương công ty đấy nhé. chú ý lời nói, không người ta lại chửi cho đấy"

"sự thật mà, ghét quá anh tự lập công ty đối đầu lại cũng được nữa. chồng em dư sức mà em"

-"đúng là con mèo ngạo mạn"

"chồng nhỏ, lại đây ăn chung với anh đi"

-"em ăn rồi, anh lo mà ăn đi nhé. em phải thay tinh dầu mới cho anh hửi thử không khí thơm tho mà em đem tới cho anh"

cậu thay tinh dầu xong liền đi lên gặp giám đốc vì vài hôm trước công ty gửi mail ngỏ ý muốn cậu biên đạo cho boygroup nhưng lại không nói nhóm nào.

"chào giám đốc kim"

-"chào biên đạo jung, cậu ngồi đi"

"được, vậy lần này tôi sẽ biên đạo cho nhóm nào đây"

-"oh là AZ"

"cái gì? ông nói gì thế? cái nhóm ấy tôi tưởng ông đã thảo luận sẽ không debut mà"

-"biên đạo jung, cậu bình tĩnh đã. cũng do nhóm vừa có 1 thành viên mới, thì..."

"ông nói thẳng đi, lòng vòng mãi là tôi không đảm nhiệm biên đạo lần này đâu giám đốc kim"

-"tôi biết là làm khó cậu, thì do thành viên mới là cổ đông của công ty nên tôi không còn cách nào khác"

"tôi nhận xét cái nhóm AZ đó lần cuối cùng, việc các cậu ta là con ông cháu cha thì cũng không thay đổi được là các cậu ta không có tài năng và thêm cả tính nông nỗi của bản thân. tôi nói thẳng nhé, không tài năng, không kiên trì, không đam mê, không cố gắng thì kiếm việc khác mà làm hoặc cứ ở nhà tiêu tiền bố mẹ đi."

-"biên đạo jung, cậu cứ như thế thì không được đâu. chúng tôi cũng hết cách rồi, vì lần trước cậu từ chối biên đạo cho AZ nên những người khác biết được cũng không nhận. coi như cậu giúp tôi lần này, cậu muốn gì cũng đươc. tôi sẽ cố gắng hoàn thành trong khả năng của mình"

"ông chắc chứ?", cậu nhếch mép

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip