Part I: Halogens And Alkalis - Chapter 13: Không còn nhận ra anh
Ở trường THPT Chuyên Michelle, để chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, mỗi khối chuyên sẽ tổ chức một chương trình để chúc mừng thầy cô. Hoạt động này từ lâu đã là một truyền thống không thể thiếu của trường, nó không chỉ khơi gợi đầu óc sáng tạo, sự hài hước mà còn là cơ hội cho học sinh của cả ba khối giao lưu, phối hợp lẫn nhau. Hoạt động này được phổ biến và chuẩn bị trước một tháng.
Phòng 6C8 có ba người thuộc khối chuyên Hoá, vì thế nhiệm vụ mà lớp trưởng 12A5-đồng thời là trưởng khối giao xuống cho Hiền Nhi - Sư Tử - Thu Huyền khá nhiều.
- Lão Hưng chết tiệt! - Sư Tử nằm gác chân lên giá sách, nó vừa search mạng vừa lèm bèm. - Bọn mình đã nghĩ mãi mới xong cái kịch bản rồi mà còn phán rõ lắm, bắt mình sửa trong một buổi sáng chứ!
- Mày hãy nghĩ đi thay vì nói lắm! - Thu Huyền vẫn ngồi gõ bàn phím xoành xoạch để tìm ý tưởng. - Cho thêm cái vũ đạo này vào đi, thế mới đúng chất hồ thiên nga!
- Ê này! - Chị Hiền Nhi kéo màn hình laptop ra trước mặt hai đứa em cùng phòng. - Đây đúng kiểu Hưng thích!
- Hưng Hưng suốt ngày! - Sư Tử bĩu môi và ném cái gối thẳng vào người chị Hiền Nhi. - Lúc nào cũng nghĩ đến người yêu, bọn em nghĩ nát óc không thương thì thôi... Mà thế quái nào phòng mình có người yêu của lão, đã không được ưu tiên gì, lại còn bị bắt làm nhiều nhất!
- Hê hê... - Hiền Nhi tươi cười và bắt đầu kể. - À, thật ra thì chị bảo Hưng giao việc đấy!
- Bọn tôi giết bà! - Sư Tử và Thu Huyền ném IPad và máy tính lại, cầm chăn xông vào úp bà chị sao chổi này.
Khi ba đứa đang trong không thể nào kinh dị hơn, đầu tóc rối bù, mồ hôi nhễ nhại thì hai đứa con gái mặc áo hoa, quần hoa giống hệt nhau tự tiện đẩy cửa xông vào. Đây chẳng phải ai khác, lại là chị em Bảo Nhi - Bảo Trân. Giờ chị lớp 11, em lớp 10 rồi mà thói nhiều chuyện, vô duyên của họ vẫn không bỏ được. Cả hai đứng trước cửa phòng 6C8, tranh nhau nói:
- Mấy chị em biết tin gì chưa? Tiến Hưng bị đánh đấy!
- Hưng 12A5 đó! Hưng phòng 3C7 đấy!
- Không! - Chị Hiền Nhi nghe xong không giữ nổi bình tĩnh, chị xô ngạc cả Bảo Nhi và Bảo Trân, vội vàng chạy ra cầu thang để xuống phòng 3C7 thăm anh Hưng.
Sư Tử và Thu Huyền cũng đi theo chị Hiền Nhi xem có chuyện gì xảy ra. Bảo Trân và Bảo Nhi thì lại tiếp tục chạy hết các phòng tung tin. Vừa đi, Sư Tử vừa nghĩ, nó đúng là không thích lão Tiến Hưng này lắm, nhưng cũng phải công nhận là lão rất hiền lành, làm gì đến nỗi đi gây gổ với người ta để rồi bị đánh chứ? Hay là bị cướp, xong chống trả lại nên chúng nó đánh cho? Hay là bọn đầu gấu nhầm người nhỉ? "Hưng 12A5 đó! Hưng phòng 3C7 đấy!". Cái giọng choe choé của chị Bảo Nhi quanh quẩn trong đầu, dập tắt hẳn mấy câu phỏng đoán của nó. Sư Tử và Thu Huyền bắt kịp được Hiền Nhi, cả ba cùng đứng trước cửa phòng 3C7. Bạn cùng phòng của anh Tiến Hưng nói một vài người lớp 12A5 đang dìu anh ta về.
"3C7. Nhớ nhé!" Hơ... Sư Tử rùng mình khi nhớ ra sự việc ngày nó trốn tiết. Nó đã nảy ra đủ thử suy nghĩ mà nó không muốn tin một chút nào! "Không, không, không." Sư Tử cố gắng để xua đi những gì đang mắc kẹt trong đầu mình. Phải rồi, làm sao có chuyện đó được chứ? Cuộc điện thoại đó nó đã nghe thấy từ hồi đầu tháng, chứ vụ này xảy ra là sau tận hai chục ngày rồi cơ mà. Đúng rồi đấy, thôi chắc là trùng hợp thôi! Sư Tử thở phào, anh ấy là người tốt, còn lâu mới làm được chuyện như thế này...
- Hưng ơi... - Nhìn thấy anh từ phía đầu cầu thang, chị Hiền Nhi chạy vội ra để đỡ lấy một bên vai anh.
Người bạn cùng phòng 3C7 dọn hết bát mì, điện thoại, đồ ngủ vứt ở tầng dưới của chiếc giường ra. Chị Hiền Nhi dìu anh Hưng vào, đặt anh dựa vào tường. Anh bị đánh đau quá, hai đầu gối quần đã rách, bám đầy đất, bụi và máu chảy ra. Chiếc áo sơ mi của anh đã bị đứt hết cúc, máu thấm ướt chiếc áo trắng ấy. Hiền Nhi giục bạn của Hưng mang bông ra, chị nhẹ nhàng thấm máu đang chảy ra từ khoé miệng của anh. Trông anh tệ hại quá, mái tóc đã bị cạo đi nham nhở. Một bên mắt của anh còn bị đánh cho thâm tím, và má trái còn có một vết rạch dao lam... Tội nghiệp anh Hưng quá!
Cả buổi trưa, Sư Tử và Thu Huyền ở phòng 3C7 để phụ chị Hiền Nhi chăm sóc cậu bạn trai đang thương tích đầy mình. Biết là Sư Tử ở cùng chỉ tổ vướng chân vướng tay, nên hầu hết là Hiền Nhi, Thu Huyền và những người bạn cùng phòng giúp anh Hưng cầm máu và hồi sức. Tất cả những gì Sư Tử làm được là xuống nhà ăn mang cháo lên cho anh Hưng và ra tiệm thuốc kí túc xá mua thêm bông băng.
- Có phải lại thằng đấy không? - Một anh 12A5 hỏi.
- Ừ. Hôm nay có một thằng giả bán bỏng ngô từ thiện, tao ra mua, xong nó bảo tao đi theo để kí vào phiếu trúng thưởng, thế là ra đến sân bóng bọn nó ở hết đấy. - Anh Hưng vừa gắng gượng uống hết cốc nước ép vừa kể. Mặt anh cứ nhăn lại sau mỗi câu vì vết thương.- Lúc sau thì thằng đấy mới ra chửi, xong bọn nó đi luôn.
- Thằng đấy có biết nghĩ không nhở?- Một anh khác đập bàn tức giận. - Thằng Hưng nó không thèm chấp thì làm tới. Hay là báo thầy hiệu trưởng đi, cứ để nó thế này suốt chắc?
- Anh điên à? - Một học sinh lớp 10 cùng phòng lên tiếng. - Trường mình học sinh liên quan đến đánh nhau là bị đuổi học mà. Mà em cũng thấy cái anh đó ngông thật, lớp 11 thôi mà chẳng coi ai ra gì!
Lớp 11 sao? Lại có thêm một "chứng cứ" nữa làm ý nghĩ của Sư Tử thêm phần hợp lý. Trong thâm tâm, nó vẫn cố thuyết phục bản thân rằng: người như Thiên Yết, có đánh chết cũng không bao giờ làm hại người khác, chứ đừng nói là giao du với đầu gấu, đánh hội đồng một anh khoá trên... "Không thể nào..." Sư Tử liên tục lẩm bẩm trong miệng.
- Mày sao thế? - Thu Huyền hỏi.
- Tao... - Sư Tử nhẹ nhếch mép, nhưng nó không cười nổi nữa. Cứ suy nghĩ thế này, không có câu trả lời thì làm sao nó nhẹ nhõm được. Chính vì vậy, nó đã quyết định không đoán già đoán non nữa mà hỏi thẳng anh Hưng và chị Hiền Nhi. - Đó là Thiên Yết 11A5 phải không?
Anh Hưng khẽ gật đầu, rồi lại nhăn nhó vì vết thương trên má. Một anh khác cùng phòng trả lời gọn một chữ:"Đúng!". Chị Hiền Nhi quay lại nhìn nó, cười nhạt:"Giờ thì em hiểu rồi chứ?"
Sự thật được phơi bày. Quá sốc. Một cú sốc rất lớn đối với Sư Tử. Thu Huyền ngồi đó nghe xong cũng bần thần, không nói thêm được câu nào. Sư Tử cố kìm nén, chứ nếu không có lẽ nước mắt nó đã rớt từ lúc nào. Nó thật sự đã mong câu trả lời là không phải. Sư Tử thất vọng nhiều lắm. Scorp giản dị, tốt bụng, luôn vì người khác mà nó đơn phương suốt hai năm đâu rồi? Giờ anh là ai vậy? Từ vẻ bề ngoài lẫn tính cách bên trong, nó không còn nhận ra anh nữa rồi! Giờ mới hiểu lí do tại sao chị Hiền Nhi khuyên nó đừng thích Thiên Yết nữa. Thì ra là do Thiên Yết và anh Hưng có thù riêng, và Thiên Yết giờ đây thật xấu xa, thật hèn hạ! Nhưng tại sao cơ chứ? Tại sao anh lại thành ra thế này? Tại sao...
**********************************
Buổi chiều nay lẽ ra là anh Hưng sẽ cho họp cả khối chuyên Hoá lại để bàn về chương trình sắp tổ chức. Tuy nhiên do sự việc xảy ra không theo mong muốn, anh đành giao việc lại cho lớp phó 12A5. Đúng đầu giờ chiều, kịch bản phải được trao tới tay nhóm chuẩn bị sân khấu và trang phục. Thu Huyền và Hiền Nhi bận việc giúp đỡ anh Hưng, vì vậy Sư Tử phải mang kịch bản xuống nộp.
Cái bà Hiền Nhi dở người, 1 giờ chiều đã giục nó mang xuống rồi. Nói thì nói lắm, haizz. Nếu không phải vì bả đang lo lắng sốt ruột thì còn lâu Sư Tử mới làm theo nhé! Mà đúng là nó không nên làm theo thật, xuống sớm thế này đã có ai đâu, lại phải ngồi đợi một mình!
- Chào cưng!
Sư Tử ngẩng mặt lên. Cái giọng này nó nhận ra luôn rồi, chính là cái giọng nói "3C7. Nhớ nhé!" thôi mà! Anh tiến gần chiếc bàn nó đang ngồi, tay anh vuốt ngược tóc ra đằng sau.
- Anh có ở trong nhóm chuẩn bị sân khấu, trang phục đâu?
- Thì sao hả? - Anh phì cười. Cái điệu đó khiến Sư Tử lạnh sống lưng. - Anh thay mặt "trưởng khối" ở đây hôm nay đấy!
- Anh Hưng bảo là lớp phó 12A5 mà!
- Ha ha... Cưng đừng lo, anh sắp xếp cả rồi! - Anh vừa cười vừa chỉnh lại cổ áo và giơ smartphone lên selfie. - Sao cưng run thế? Anh có làm gì cưng đâu?
- Điên vừa thôi. - Nó không chịu nổi nữa, sao giờ nhìn thấy anh nó ngán đến thế này? - Tại sao anh làm thế?
- Nóng thế baby! Anh làm thế là làm gì hả?
- Anh Hưng có làm gì anh không? Từ bao giờ mà anh lại có thể làm như thế này?
- Ha ha ha! Hoá ra là cưng biết rồi! - Anh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nó, cất điện thoại vào túi quần và chống tay vào cằm, ánh mắt xoáy thẳng vào nó. - Nhưng mình cũng quen nhau lâu rồi mà, cưng nghĩ anh đánh người không lí do à?
- Đàn bà! - Sư Tử cố tỏ ra cứng cỏi để nói chuyện, nhưng nó vẫn sợ cái nhìn ớn lạnh của anh. Chân nó nhẹ đẩy chiếc ghế lùi xuống một chút, rồi nó tiếp tục. - Có gì thì tự giải quyết, con trai với nhau sao phải gọi hội đánh một thế?
Cánh tay trái của anh bất ngờ vung mạnh trong không khí, Sư Tử nhắm chặt mắt lại, hai tay giơ lên định phản kháng, nhưng rồi nó lại bỏ xuống. Nó thầm nghĩ, ừ thì cứ đánh nó đi nếu muốn. Điều đó không làm anh đàn ông thêm đâu!
Sư Tử đã chuẩn bị tinh thần cho một cái tát thật mạnh từ phía Thiên Yết, nhưng không! Bàn tay vẫn chạm lên gò má nó, nhưng đó là một cái vuốt rất nhẹ nhàng. Anh dí sát mặt vào tai nó:
- Cưng nói anh đàn bà hả? Có muốn thử độ đàn bà của anh không?
- Anh... - Sư Tử nổi hết da gà, theo bản năng nó cố đẩy ghế về phía sau.
Nó cảm nhận từng ngón tay anh luồn qua kẽ tóc mình, bàn tay anh giữ vào gáy nó. Hai tay nó bám chặt vào hai bên thành ghế, nó cố trụ giữ tinh thần thép của mình. Mắt anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cắt không còn giọt máu của nó lúc này, môi anh tiến sát lại gần môi nó... Trống ngực đập thình thịch, nó đẩy anh ra và cũng nhảy khỏi ghế ngồi. Nhìn nó tội nghiệp làm sao, y hệt một con mèo đang cố xù lông nhưng không làm được.
Anh cầm tờ kịch bản lên, giở qua loa vài trang, rồi xoay ghế lại nhìn nó:
- Anh chỉ muốn xem kịch bản thôi mà! Sao cưng phản ứng dữ dội thế?
- Dạ... Thì anh...xem đi... - Nó tính chạy ra khỏi phòng này, nhưng cứ nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của anh là chân nó cũng cứng đơ lại luôn.
Cũng may mà Thu Thuỳ, Vũ Anh - lớp trưởng lớp 10A5, Ngọc Đức - lớp phó Văn thể mỹ lớp nó cùng một vài anh chị khoá trên đã xuất hiện để nhận kịch bản và "giải thoát" cho nó. Sư Tử đưa mấy tờ giấy cho Vũ Anh, chỉ chỉ một vài chỗ sau đó tạm biệt mọi người và rời đi ngay.
Nó vừa bước đi vừa nép vào phía dưới các tán cây để tránh nắng. Lúc sang đường, tự dưng một chiếc xe máy chặn ngang đường nó.
- Cưng đi chơi với anh không?
- Scorp... Xe ai đây?
- Xe anh! Lên nào, nắng quá rồi đó!
Một chút do dự, cuối cùng Sư Tử cũng ngồi lên. Ôi, Vespa ư? Lớp 9 anh vẫn còn đi chiếc xe đạp cũ nát đứt một bên phanh, sao bây giờ "đổi đời" nhanh vậy? Hơn nữa, ông bà kiếm tiền vất vả như vậy, mà chị Dung giờ đi học Đại học, sao họ có thể đổ tiền phung phí đến thế? Thật không thể tin nổi! Đúng là không có gì như mình nghĩ cả, mọi thứ đều luôn luôn thay đổi...
Hai đứa dừng lại trước Highland Coffee. Sư Tử thở dài, sự thay đổi của Thiên Yết nhanh tới chóng mặt luôn thôi. Trước thì tiết kiệm bao nhiêu, có lúc anh còn bỏ bữa vì chị Dung, vì ông bà, nay lại sử dụng tiền của họ ăn uống theo kiểu "đại gia" thế này cơ chứ! Sư Tử bất ngờ hơn khi anh còn là khách quen ở đây, trong khi đến cả nó và đám bạn hồi cấp hai cũng chỉ thỉnh thoảng mới tới vì quá tốn kém. Trong đầu nó vẫn chỉ có duy nhất một câu hỏi, anh lấy đâu lắm tiền vậy?
- Thiên Yết à? - Chị chủ quán tươi cười, rồi nhìn sang Sư Tử. - Bạn này dễ thương quá! Bạn gái mới hả em?
Sư Tử ái ngại nhìn sang Thiên Yết, ai dè anh lại vỗ vai nó, nói:
- Chị hỏi không trả lời à?
- Dạ... Không phải chị ạ...
- Ngại gì chứ? - Chị ấy vừa in hoá đơn vừa tiếp chuyện. - Đi cùng nhau rồi thì nhận đi. - Sau đó, chị đưa cả hai tờ hoá đơn và bảo ra bàn ngồi chờ.
Sư Tử chọn chỗ ngồi gần cửa sổ. Lẽ ra chỗ này phải thoáng mát, không khí dễ chịu, tất cả chỉ tại đội làm đường mà thôi. Bụi mù, âm thanh các máy ồn ào đến khó chịu.
- Ắt xì! - Nó hít phải bụi bay lên, vừa hắt hơi, nước mắt vừa chảy ra.
- Chỗ gần nhà anh cũng đang làm đường! - Giọng anh trở về bình thường, không giống khiêu khích nó như lúc nãy nữa. - Thế này thì quán ông bà sẽ ít khách hơn. Đã thế, phổi của bà vốn đã không tốt rồi, vậy mà...
- Em tưởng đường đó mới sửa năm trước mà!
- Anh không biết nữa... Haizzz... Giá như anh làm được gì đó cho ông bà đỡ khổ vì anh nhỉ?
- Anh... Thật sự không nên tiêu xài thế này nữa! Tốn kém lắm đấy...
- Em không biết gì thì im đi! - Anh chuyển sắc mặt phắt 180 độ, giọng anh đang lại sau khi nghe câu "dạy đời" của nó. - Anh đang cố tích tiền để giúp bà đi chữa phổi đây! Nhưng anh, chị anh và ông bà vẫn thiếu 8 triệu...
Sư Tử ngẫm nghĩ, trong tài khoản của nó còn 5 triệu bố để cho suốt mấy tháng qua. Nó cũng gần như không đụng đến số tiền này, vì hằng tháng nó dùng tiền mặt mà bố đưa cũng đâu có hết. Hay là đem cho Thiên Yết số tiền này để giúp bà chữa bệnh nhỉ? Nó cũng rất quý bà, và hơn nữa, nếu năm đó nó không ở nhờ tại nhà bà, thì không biết cái hành động bồng bột ấy đã đưa nó đi đâu về đâu! Vả lại, nó cũng chẳng bao giờ dùng đến. Hơn nữa, bố nó cũng từng nói rằng cách dùng tiền đáng quý nhất chính là mang đi giúp đỡ những người gặp hoàn cảnh khó khăn mà!
- Em đang nghĩ gì à? - Anh xua xua tay qua mắt của nó.
- Ờ thì... Em có một ít tiền trong tài khoản...
Kết quả là Sư Tử đã gọi về cho bố, xin thêm hơn 3 triệu vào tài khoản của mình với lí do muốn đăng kí một khoá IELTS. Sau đó, nó rút tiền và đưa cho Thiên Yết, với hi vọng bà có thể khỏi bệnh. Nghĩ lại, nó hơi thấy hành động này dại dột, thiếu suy nghĩ nữa, nhưng làm sao nó có thể đứng nhìn một người đã già yếu mà phải làm lụng vất vả để chống đỡ gia đình? Bà lại còn từng giúp đỡ nó! Và bà đã nuôi lớn... người nó thích... Có lẽ ngần ấy lí do đủ để chứng minh rằng việc làm của nó là không sai, không vô lý rồi.
Rời cây rút tiền thì đã là 6 giờ, lúc chủ kí túc lên kiểm tra phòng. Nó nhắn tin cho Diễm Trang nói dối giùm nó là đi học thêm, đồng thời thúc giục Thiên Yết đưa nó trở về. Tuy vậy, anh lại đưa nó đi xa ơi là xa, nó bảo dừng cũng không nghe.
- Quán bar á?
- Mình vào thôi em! - Anh nắm tay nó và kéo đi.
- 18 tuổi mới được vào cơ mà...
- Em cứ nói 20 tuổi xem, ai biết được?
- Em không vào chỗ này đâu, ghê lắm!- Nó giãy nảy lên, cố gắng thoát khỏi bàn tay anh.
- Chưa vào sao biết ghê? Thôi nào, lớn rồi mà...
- Thôi cho em về đi, em... đói...
- Vào đây có đồ ăn mà! Thôi nào, anh đã mất công đưa đến nơi rồi...
- Khôngggg! - Nó hét lên khi bị anh kéo vào gần cửa, nó nhìn thấy những thằng con trai cao to xăm trổ đầy mình, những bà chị ăn mặc mát mẻ. Nó cào tay anh đến xước rồi chạy ra ngoài bắt taxi quay về ký túc xá.
Qua cửa kính, nó thấy anh lẳng lặng bước vào quán bar. Sự thất vọng trong nó đã lên đến tột đỉnh. Bao nhiêu cố gắng học tập để vào được nơi đây, cuối cùng là để chứng kiến con người này sao? Tại sao người nó thích lại thành ra như thế này? Anh chàng cởi mở, xởi lởi, sẵn sàng giúp đỡ nó của ngày xưa, sao giờ lại là một thằng đàn bà chỉ biết dựa dẫm gây gổ? Con người tiết kiệm từng đồng vì gia đình sao giờ lại vung tay quá trán thế? Và hơn nữa, một cậu bé chỉ biết làm bạn với sách vở và thể thao, giờ lại vào quán bar và làm những trò như vậy sao? Đây... Có còn là anh không? Đây có phải là người nó thầm thương trộm nhớ suốt hai năm qua không? Ôi, Thiên Yết, giá như Sư Tử hiểu được lí do tại sao?
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip