Chương 2

Hai tuần sau đó trôi qua đầy bình thường, Sungchan vẫn hằng ngày vừa học vừa làm, bữa đói bữa no, trầy trật kiếm từng đồng nuôi sống bản thân.

Và trong hai tuần này, chủ nhân của Puipui không hề liên lạc cho cậu. Cậu ngoài cái tên Shotaro Osaki ra thì bất kỳ thông tin gì về người đàn ông đó đều không biết. Thi thoảng cậu sẽ kiểm tra điện thoại, tuy nhiên ngoại trừ vài tin nhắn thông báo trả tiền lãi nợ ra thì không có tin gì khác.

Tối thứ 7 trong khoa Sungchan có tổ chức buổi gặp mặt các anh chị đạt thành tích tốt của khóa trên, cũng mời về các anh chị sinh viên cũ cực thành đạt của khoa. Đây là hoạt động thường niên, mỗi năm đều sẽ tổ chức.

Sungchan là ủy viên của lớp, hôm nay cậu đảm nhận việc chạy chương trình phía sau khán đài. Cậu chạy việc bên hình ảnh, chủ yếu sẽ ngồi yên trong phòng máy.

Chương trình diễn ra được hơn phân nửa thì cửa phòng máy được mở ra. Người phụ trách nhân sự, bạn Lina, bước vào kiểm tra tình trạng hoạt động bên trong. Cô là một trong những người hiếm hoi chủ động bắt chuyện với Sungchan trên lớp. Hôm nay cũng vậy, chạy việc từ sáng đến tối, trên trán cô lấm tấm mồ hôi nhưng vẫn ân cần quay sang hỏi Sungchan.

- Video giới thiệu đoạn sau không vấn đề gì chứ?

Sungchan gật đầu thay trả lời.

Cậu kiệm lời cũng là chuyện thường ngày, Lina cũng không giận. Cô thấy cậu ngồi phòng máy mồ hôi chảy ướt lưng áo cả một mảng lớn, cô than thở.

- Hôm nay nóng thật đó. Thời tiết đúng là trêu ngươi, năm ngoái thì mưa to.

Sungchan theo lời Lina nói mà nhớ về năm ngoái. Cậu không tham gia được chương trình này vào năm ngoái. Vì hôm đó mưa lụt, chỗ cậu trọ nước ngập cực nguy hiểm. Cậu không chỉ phải kiên cố lại cái mái tôn sắp bị gió thổi văng, lại phải phụ giúp ông bà chủ nhà tát nước không ngừng, vừa làm vừa lo sợ dây điện phía trên sẽ rơi xuống.

Một cảnh tượng nhọc nhằn.

Lina gõ gõ Sungchan đang đưa hồn mình bay đi đâu đó, cô nhắc nhở.

- Chuẩn bị phát video giới thiệu các anh chị được mời về hôm nay kìa.

Sungchan quay trở lại làm việc.

Chương trình hoàn toàn không thu hút sự chú ý của Sungchan đến khi MC giới thiệu một người nằm ngoài danh sách được mời. Cậu như đứng hình nhìn người vẫy tay chào các bạn sinh viên phía dưới.

Đó là chủ nhân của Puipui. Shotaro.

Anh là giám đốc của một công ty kinh doanh trong lĩnh vực nông nghiệp. Đây là công ty có tuổi đời tương đối dài, đến người không mấy để tâm đến như Sungchan nghe tên cũng biết. Công ty chuyên sản xuất các sản phẩm liên quan đến sữa. Nghe đồn mấy năm trước công ty đứng trước bờ vực phá sản, sau đó người con trai thứ của chủ tịch công ty từ nước ngoài trở về, vực dậy công ty từ cõi chết.

Đặc biệt, người con trai thứ này bị khiếm thính.

Sungchan nhìn anh lưu loát sử dụng ngôn ngữ ký hiệu, sau đó người đi cùng anh sẽ phiên dịch lại đầy đủ cho các bạn sinh viên cùng thầy cô người dưới khán đài. Anh mặc một bộ tây trang hiện đại, cả người toát ra phong thái tự tin, một phong thái tự tin đến điềm tĩnh.

Sungchan cứ nhìn mãi, cậu ngồi phía sau khán đài, cách biệt với người đó quá nhiều.

Buổi gặp mặt kết thúc, các bạn phụ trách chương trình cùng các anh chị khóa cũ tới một nhà hàng gần trường ăn khuya.

Shotaro rất thân thiện, cũng không ngại ngần tiếp chuyện với các em sinh viên. Sungchan ngồi ở một góc khá xa. Cậu nhìn một bạn học biết sử dụng ngôn ngữ ký hiệu vui vẻ trò chuyện với Shotaro.

Sungchan như bị nghẹn trong họng.

Cậu ngấu nghiến hết đồ ăn ngon trên bàn, đem tất cả tiếng nói cười xung quanh vứt ra ngoài. Những bữa ăn như này thường sẽ được các anh chị trả tiền, cậu càng không mặt mũi mà ăn cho thật no.

Sau bữa ăn mọi người rủ nhau đi thêm tăng 2. Sungchan lễ phép xin về trước.

Thực ra cậu cũng muốn đi chơi cùng mọi người, nhưng chỗ trọ đã có nội quy chỉ được về muộn tới 11h đêm. Lúc này đường phố cũng vắng người hơn, chuyến xe buýt cuối về nhà trọ cũng đã chạy, Sungchan rải bước chậm rãi về nhà.

Cậu đi được một đoạn liền thấy có chiếc ô tô đi kè kè ngay sát mình. Sungchan khônng biết rõ về các hãng xe, nhưng nhìn qua cũng đoán được chiếc ô tô này cực đắt tiền, là kiểu xe 7 chỗ vòm cao theo phong cách quân đội. Tưởng chủ xe muốn đỗ xe ở đây, Sungchan liền bước chân nhanh hơn để nhường chỗ. Nhưng cậu đi đến đâu chiếc xe vẫn không nhanh không chậm dính sát cậu.

Đáy lòng Sungchan nổi lên một nỗi sợ. Kịp lúc cửa kính xe hạ xuống, một cái đầu nhỏ xinh của chú mèo ló ra. Sungchan nhìn qua chú mèo mập ú đó, cậu mừng rỡ cười.

- Em Puipui.

Sungchan bổ nhào tới ôm chú mèo vào lòng, dịu dàng vuốt ve cái bụng béo của chú ta. Mất vài giây cậu mới nhận ra có ánh nhìn mình chằm chằm từ chỗ ghế lái của chiếc ô tô. Sungchan thả lại chú mèo vào ghế phụ, cậu cúi đầu chào người ngồi ở ghế lái.

Shotaro mở cửa xe phía Sungchan, anh điềm nhiên vẫy cậu, ra hiệu cho cậu vào trong xe ngồi. Sungchan lập tức lắc đầu từ chối. Xe sang đẹp như vậy, cậu ngồi lên nhỡ bẩn xe thì sao.

Shotaro ôm Puipui cho chú ngồi lên trên đùi mình, anh lần nữa chỉ tay về chỗ ngồi ở ghế lái phụ. Sungchan cắn môi mấy lần rồi mới ngồi vào xe.

Xe từ từ lăn bánh, chầm chậm đi trên đường phố.

Sungchan không quen ngồi trên xe sang đắt tiền, cậu thẳng lưng cứng ngắc, đầu như rô-bốt nghiêng sang bên phải, căng thẳng nhìn ánh đèn đường chạy ngang qua.

Đột nhiên xe dừng lại trước một sạp bán nước vỉa hè, Shotaro đưa tới cho Sungchan quyển sổ nhỏ, bên trên viết sẵn mấy dòng chữ.

"Em muốn uống gì?"

Sungchan loáng thoáng hiểu được anh muốn làm gì, cậu lắc đầu từ chối, cầm lấy bút hí hoáy viết lên quyển sổ nhỏ.

- Em không khát, không cần mua nước cho em.

Shotaro như không để ý đến lời này, anh bình tĩnh bước xuống xe, ghé vô sạp nước mua đồ. Sungchan lớ ngớ ngồi trong xe nhìn ra. Ánh mắt cậu chạm vào thiết bị trợ thính trên tai Shotaro, như không lý giải, Sungchan xuống xe đi theo anh.

Shotaro đang tính lấy bút viết thực đơn thì Sungchan đã đứng ngay sát anh. Cậu giơ tay chỉ lên menu treo trước sạp bán, nhẹ nhàng gọi cô chủ quán.

- Cô ơi, lấy cho con một sinh tố xoài.

Sau đó cậu vỗ nhẹ lên vai Shotaro rồi chỉ lại vào menu. Shotaro cười nhẹ chỉ lên một món trên menu, Sungchan lanh lợi gật đầu nói thêm với cô chủ quán.

- Cho con thêm một bơ dầm nữa ạ.

Sungchan lục tiền trong túi áo mà trả cho cô chủ quán. Shotaro khoanh tay quan sát cậu, nụ cười trên môi chưa hề có dấu hiệu hạ xuống.

Xong xuôi Sungchan một tay xách hai cốc nước đã thanh toán, một tay kéo Shotaro quay trở lại xe.

Vào trong xe rồi Sungchan mới bắt đầu thấy ngượng, da cậu trắng non, mỗi lần ngượng đều đỏ chót. Shotaro viết vào quyển sổ thêm vài dòng chữ rồi đưa cho Sungchan.

"Cảm ơn em."

Sungchan khó hiểu nhìn dòng chữ, quay ra thấy Shotaro quơ quơ ly nước, ý chỉ cảm ơn vì ly nước. Sungchan giơ ngón tay chữ ok rồi nói.

- Không có gì.

Sau đó Shotaro lấy lại cuốn sổ viết một hồi.

"Số điện thoại em đưa anh lần trước không dùng được. Anh không liên lạc lại được với em. Thật tốt khi gặp em ở đây hôm nay."

Shotaro lật lại mấy trang trước đến trang mà trước đây cậu ghi số điện thoại vào. Sungchan nhận ra hôm đó mình vô tri viết nhầm số 3 thành số 5. Cậu vội vàng viết xuống giải thích ngắn gọn rồi xin lỗi Shotaro.

Shotaro lắc đầu tỏ ý không sao.

Anh chọc ống hút uống lấy mấy ngụm, lại như không có khẩu vị mà đặt lại ly nước lên chỗ để ly trong xe. Mặt khác bên này Sungchan lại hút lấy hút để, hận không thể đổ cả đá vào miệng nhai. Shotaro lấy trong hộc xe ra hộp khăn giấy, anh rút lấy mấy tờ mà đưa cho cậu.

Sungchan lau qua loa trên miệng. Rồi cậu chộp lấy Puipui vẫn đang an tọa ở hàng ghế đằng sau nãy giờ.

- Nhóc con, sao gặp lại anh em không có chút vui mừng nào hết vậy? Không nhớ anh à?

Hai con mèo con vờn nhau lúc lâu. Shotaro chống tay lên đầu, ánh mắt nhìn Sungchan đượm phần dịu dàng. Sungchan nghịch Puipui chán chê, cậu ho ho vài tiếng rồi cầm quyển sổ lên viết.

- Anh cho em mượn điện thoại đi.

Shotaro đưa điện thoại, cậu cầm lấy mà nhập vào dãy số. Bấm nút gọi, điện thoại để trong túi áo Sungchan liền rung lên liên hồi. Cậu tắt điền thoại đi rồi trả lại cho Shotaro, lại lấy quyển sổ ra viết.

- Giờ không lo nhầm điện thoại nữa rồi. Em cũng có số của anh rồi. Nhớ Puipui em sẽ gọi cho anh.

Viết xong thấy có gì đó sai sai, cậu hì hục xóa chữ "gọi" đi, sửa lại thành "nhắn tin".

Shotaro thấy cậu ngốc ngốc chân thành, không hề có ý chê cười anh khiếm thính, ngược lại rất tốt bụng hiền lành. Anh cười cười gật đầu. Anh nhắn cho cậu một tin nhắn.

"Nhà em ở đâu? Anh chở em về."

Sungchan sực nhớ ra. Cậu cuống cuồng mở điện thoại, nhìn thời gian lúc này đã điểm đến 11h20.

Nhìn biểu cảm buồn không thể giấu kín của cậu, Shotaro nhắn tiếp.

"Sao vậy?"

Sungchan nhắn lại.

- Nhà trọ em không cho phép trở về quá 11h, đêm nay có lẽ em sẽ ở lại quán net gần trường, anh chở em qua đó đi.

Shotaro cực kỳ bình tĩnh nhắn tiếp.

"Vậy hôm nay em qua nhà anh đi. Lâu không gặp lại, Puipui cũng rất nhớ em đó. Cũng coi như trả cốc nước em đãi anh hôm nay."

Sungchan nghĩ qua nghĩ lại nửa ngày mới dám đồng ý.

Shotaro có được sự đồng ý liền khởi động xe hướng thẳng về nhà mình.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip