Vương.
Có những mùa đi qua, nhưng nỗi nhớ vẫn vương trong tim.Anh từng ở đây, trong từng nhịp thở, từng ánh mắt, từng vệt sáng trên toan tranh. Giờ anh đi rồi, chỉ còn em với những vết nứt loang lổ trong tim, với những ngày mùa đã tắt, với ký ức rải rác như tro bay khắp sàn nhà.Em đi tìm anh giữa những tháng ngày hoang hoải, trong tiếng vọng siềng xích, trong gió lạnh bủa vây, trong những cánh hoa khô rơi xuống hiên. Mong một lần được trở về nơi anh từng tồn tại, để nghe lại hơi ấm, để nhìn vào đôi mắt từng chứa cả một khoảng trời.Nhưng tình yêu không trở lại. Nó chỉ vương lại - như vết thương không lành, như nỗi nhớ chẳng thể nguôi, như những ngày mùa cứ mãi ngủ quên trong khoảnh khắc đã qua.Và em, vẫn bước đi giữa những tháng ngày hoang hoải ấy, vừa muốn quên, vừa chẳng thể quên...Quay về với nhau được không, anh...?…