Cố gắng là một cách yêu
Năm mười bảy tuổi, Chúc Minh Hân có ba nỗi lo lớn nhất đời học sinh:Làm bài không kịp giờThi thử điểm không như mong muốnKhông được làm ba mẹ thất vọngBa mẹ cô chưa từng nói câu "con phải đứng nhất".Họ chỉ nói:"Con gái ba mẹ cố gắng là được rồi."Chính vì câu nói đó, Minh Hân càng ngày càng học chăm đến... tự gây áp lực cho bản thân.Cố Trạch Dã thì ngược lại hoàn toàn.Học lực không tệ, nhưng cậu lười.Không thích ganh đua, không thích cố gắng vô ích, càng không nghĩ đến chuyện thức khuya cày đề.Khẩu hiệu sống của cậu là:"Đủ qua môn là được, đời còn nhiều thứ vui hơn."Cho đến một ngày, Minh Hân ôm đề toán chạy sang bàn cậu.- "Cậu giải giúp mình câu này được không?"Cậu nhìn đề.Nhìn thêm lần nữa.Rồi... chịu thua.Minh Hân gật đầu rất lịch sự, quay sang bàn bên cạnh:- "Bạn ơi, giải chung với mình nha."Hai cái đầu chụm lại.Hai cây bút chạy liên hồi.Không khí... quá hợp lý để khiến Cố Trạch Dã thấy khó chịu vô cớ.Tối hôm đó, lần đầu tiên trong đời, cậu tự giác mở sách.Từ hôm ấy, lớp 12 xuất hiện một hiện tượng lạ:Cố Trạch Dã bắt đầu hỏi bàiChủ động nộp bài đúng hạnThậm chí còn thức khuya... làm đềChỉ vì một lý do rất đơn giản:Không muốn thua ai trước mặt Chúc Minh Hân.Còn Minh Hân thì chẳng hay biết gì.Cô chỉ thấy người ngồi sau lưng mình dạo này:hay cằn nhằnhay chọc ghẹonhưng mỗi lần cô hỏi bài... đều giải đượcMột ngày nọ, cô hỏi đùa:"Cậu thích người xinh đẹp hay người thông minh?"Cố Trạch Dã không suy nghĩ, trả lời rất g…

