2
02.
beomgyu say sưa ôm khư khư chiếc điện thoại, thần trí chẳng để tâm nổi đến bài giảng nữa, em lười biếng nằm dài ra bàn, hai mắt mỏi nhừ.
em lướt lại tin nhắn cũ và nhớ ra hôm nay mình có hẹn.
với taehyun.
phải rồi, sau khi có được phương thức liên lạc của nhau, ngày nào em với hắn cũng chuyện trò nhắn tin mãi. từ hôm ngủ nhờ nhà taehyun đến bây giờ là bốn ngày rồi.
vui thật đấy, cảm giác hắn lại lần nữa hiện diện trong cuộc sống của em. beomgyu mỉm cười, điệu cười ngây thơ đáng yêu, nhưng với góc nhìn của người ngoài hướng vào, đặc biệt là với choi soobin, nó lại vô cùng khả nghi.
choi soobin ngay bên cạnh không thể ngừng ném ánh mắt phán xét về phía bạn mình, cậu ta không hiểu có cái gì hay ho trên điện thoại mà beomgyu cứ mãi dòm ngó chằm chằm. nghĩ đoạn, cậu cúi đầu ghi chép bài vở, mặc kệ con lười kia.
tiếng thầy giảng quá đỗi êm tai, chẳng biết từ bao giờ, beomgyu rơi vào cơn mơ.
—
"tao ghét cặp mắt đó của mày, sao mày cứ phải nhìn tao như thế?"
chai thuỷ tinh rỗng đập mạnh lên tường, mảnh vụn văng ra tung toé.
gã đàn ông thét lên, chất giọng đục ngầu vì men rượu cấn ngang thanh quản, bàn tay sần sùi vết chém khi rõ khi mờ chồng chéo lên nhau. ông ta ho khan mấy tiếng, bên ngoài gió lạnh thổi qua một cơn.
beomgyu ở đó, co ro bên góc tường, em không nằm xuống vì phòng vệ, cũng chẳng co mình vì cái lạnh, em chỉ nằm, đơn giản vì kiệt sức đến không thể đứng lên. đứa nhóc này thậm chí có thể cảm nhận được cái chết không mấy xa xôi nữa.
lạ lẫm gì nữa. chơi bời quá trớn bên ngoài kia gây ra bao nhiêu vết sẹo trên người cha, ông ta sẽ trả lại lên cơ thể em gấp đôi.
quái lạ.
ông ta căm ghét đôi mắt em vì đó là thứ tài sản duy nhất mẹ để lại trước khi bỏ đi, beomgyu giống mẹ, giống đến đau lòng, giống đến đáng tủi hờn. bao nhiêu cái tát, cái giật tóc giáng lên cơ thể em. cứ mỗi giây vật lộn với cơn buốt rát từ trong ra ngoài, đâu đó quanh màng nhĩ em lại văng vẳng câu mắng nhiếc quen thuộc.
"mày giống con mẹ mày đến nỗi chỉ khiến tao thèm đập chết."
đôi tay rướm máu của beomgyu run lên, em chống chọi với thứ áp lực vô hình đè nặng lấy tâm trí, đầu óc trở nên hỗn loạn đến cùng cực.
ngày nào em cũng cảm nhận được ngọn lửa lạ không có hình thù cháy bừng trong dạ dày, hơi nóng đó có thể là cơn đói cuộn trào lên, cũng có thể là nỗi sợ, nhưng hơn hết, đó là niềm khao khát một ngày nào đó sẽ đập vỡ cánh cửa gỗ mục nát kia mà chạy thoát ra bên ngoài.
dù có đau rát, dù có tủi nhục, chưa lần nào trong suốt mười mấy năm cuộc đời beomgyu nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
hôm nay cũng lại thế, cũng là cơn nóng rạo rực trong lòng, nhưng dường như không phải vì đói, cũng chẳng phải khát khao trốn thoát đơn thuần nữa.
cửa bây giờ vẫn đang mở tung, gió lạnh sắc bén từ bên ngoài thổi vào trong nhà.
beomgyu để tâm trí chậm lại một chút, em hướng mắt về phía người cha, tia nhìn chính xác chạm vào khuôn mặt ông ta, trong tầm nhìn mờ đục vì nước mắt của mình, em trông thấy cặp mắt đỏ ngầu hằn kín tia máu.
bất giác, em thấy bực tức trong người. đó chính xác là cáu giận, là ghét bỏ. lần đầu tiên sau ngần ấy năm khổ ải chịu đựng, em nhìn cha mình bằng ánh mắt dán đầy thù hằn. em có quyền oán hận kẻ gây ra đau đớn cho mình mà, phải không?
em cũng ghét cặp mắt đó của cha, sao lại hằn học nhìn em? sao lại đánh em? sau bao sai lầm không thể bào chữa của ông ta, trút giận lên em sẽ nhẹ nhõm hơn à?
beomgyu hiểu rồi, em hiểu em muốn gì. chỉ bỏ trốn thôi không phải là cách để em giải thoát chính mình. chừng nào mà cha còn sống, thì khi đó nỗi đau vẫn sẽ còn gặm nhấm thân xác hao mòn của em. em thèm vực dậy, nhặt lấy mảnh vỡ bén ngọt đâm thủng da thịt ông ta, để cơ thể mục rữa vì tội lỗi của con người đó đổ sập xuống, khi đó, lối thoát duy nhất khỏi mớ nghiệt ngã này mới có cơ may xuất hiện.
nếu em làm vậy, thần linh sẽ tha thứ cho em chứ? người có sáng suốt, nhân từ cảm thông cho đứa trẻ này không?
cha em loạng choạng vài bước, chân nam đá chân chiêu rồi vô lực tựa mình vào vách tường thô lạnh. cổ họng ông ta khô ráp đến ngứa ngáy, chán chường ngồi im dưới ánh trăng mờ, đợi chờ hơi men tan đi. đôi mắt ông ta nhắm lại, cha mệt.
"lạnh quá, trị mày tao cũng không làm nổi, khốn."
beomgyu lê tấm thân gầy yếu, bàn tay trầy xước chống xuống mặt đất, bất cẩn cọ vết thương cũ vào một mảnh vụn thuỷ tinh, máu túa ra. em đau, nhưng không dám kêu lên vì sợ sẽ đánh động đến cha. chỉ cần ông ta không chú ý đến mình, khi đó em vẫn cảm nhận được chút an toàn nhỏ nhoi.
tại sao ông ta thảnh thơi sống từng ngày rồi đổ hết cay đắng lên đầu người khác như vậy? ông ta nên biến khỏi cuộc đời này mới đúng lẽ.
beomgyu phẫn uất đến độ nhịp thở mất cân bằng, mỗi ngày em sẽ căm ghét một chút, cho đến hôm nay nó đã kết thành mối hận thù to lớn. em dần mất bình tĩnh, nhất là trước bộ dạng nát rượu bình thản đó.
em sẽ giết ông ta, rồi ôm thân bỏ chạy khỏi cánh cửa đó ngay trong đêm. khá khẩm như thế mà tới tận bây giờ beomgyu mới nghĩ ra.
cơn giận chiếm đoạt lý trí em, bàn tay gầy gò với tới mảnh vỡ lớn của chai rượu. em cầm chắc vũ khí, lòng bàn tay nắm lại, xoay theo hướng ngón cái chĩa về phía mặt. lúc này ông ta yên vị ở đó, chỉ cần giơ cao tay lên chọc một nhát vào cổ...
đôi tay nhỏ run rẩy trước thứ dã tâm man rợ mà cả đời này em chưa từng nghĩ tới. beomgyu chồm dậy, sức lực như được hồi phục tạm thời, đau buốt nơi da thịt bị gạt đi trong giây phút. em hít sâu, điều hoà hơi thở, đá mắt đến người cha bất tỉnh của mình.
kim đồng hồ chạy một, hai, rồi lại ba giây. beomgyu dồn tất cả phẫn uất vào mũi nhọn kia, liều mạng lao mình về phía trước, mạnh dạn nhấc cao cánh tay, sẵn sàng cho một nhát đâm.
"đừng!"
em xoay người.
như vừa được kéo khỏi vực thẳm, em tỉnh lại rồi bần thần nhìn ra khung cửa.
người lạ kia vô cùng gấp gáp, dường như đã chạy một đoạn đường rất dài. hắn đối diện với em, ánh mắt đầy kiên định, đâu đó là ý niệm muốn xoa dịu đứa nhóc này.
beomgyu không biết là ai, và cũng chẳng mảy may tò mò về việc đó. mắt em mở ra to tròn, vẫn hằn lên tia lửa giận, khoé mi ướt đẫm, môi dưới đầy vệt máu bầm mím chặt lại.
người đàn ông lạ bước đến, khẽ khàng nắm lấy bàn tay vẫn chưa khỏi cơn run rẩy của em. chút ấm áp len lỏi tìm tới.
"cầm kiểu này sẽ bị khép tội cố ý giết người."
beomgyu ngơ ngác nhìn hắn, đầu óc em không nghĩ ra nổi bản thân đang đối mặt với loại chuyện gì. tên lạ mặt luồn tay mình chạm lên mảnh thuỷ tinh, dịu dàng điều chỉnh hướng cầm, hạ thấp cổ tay em xuống, xoay sao cho ngón cái chĩa về phía trước.
"nếu cầm như thế này, có bị bắt cũng sẽ được xem là tự vệ."
một cơn gió lại thổi ngang, in lên da thịt em cái lạnh thấu xương. beomgyu khẽ run lên.
biểu cảm taehyun không lay chuyển, hắn bình thản cởi áo khoác da đem khoác lên vai em, trước cái nhìn đầy nghi hoặc từ cậu nhóc.
"nhưng không phải hôm nay, em đừng để tay mình nhuốm máu."
lòng em bất giác rộn ràng, chút bình tĩnh duy nhất cũng không còn duy trì nổi. beomgyu bật khóc, nước mắt trào ra từ khoé mi, em nấc lên một tiếng uất nghẹn, như đứa trẻ mới lớn bị giật mất đồ chơi. mảnh vỡ trên tay rơi xuống, cơn nóng giận đến rồ dại cũng tan biến, không quên mang theo tàn dư của nó.
em nhục nhã đến cay đắng. tại sao lại muốn giết người? dù có thế nào, hạ sát ai đó chưa bao giờ là thứ mà con người thiện lương như em dám hồ đồ nghĩ tới. beomgyu sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho bản thân mất.
em khóc, khóc đến mờ mắt, nhưng chẳng có tiếng ồn nào phát ra, em khóc trong lòng một người xa lạ, giải toả biết bao nhục nhã, biết bao tủi hờn, biết bao đau đớn của cả một thời niên thiếu.
taehyun ôm chầm lấy em, xoa nhẹ tấm lưng yếu mềm.
"đi, chúng ta đi."
—
03.
beomgyu choàng tỉnh khỏi giấc ngủ vào khoảnh khắc một bàn tay lạ gõ nhẹ lên vai. em bật dậy, vội vàng nhận ra bản thân vẫn còn đang chôn chân ở giảng đường, bên cạnh là người bạn choi soobin.
"hôm qua ngủ trễ hay sao? hai tiết trôi qua rồi đó."
nghiêm khắc nhắc nhở bạn mình, soobin không quên chăm chú chép bài.
"ừa, trễ hơn quy định một tí."
beomgyu ngáp ngắn ngáp dài, uể oải giở tập ra ghi chép. em chỉ mong thời gian trôi nhanh, hôm nay em thật lòng không có hứng thú học hành.
cho đến khi giảng viên báo hết giờ đã là câu chuyện của nửa tiếng sau. beomgyu thu xếp tập vở ngay.
"đi ăn không? trời lạnh, tao thèm canh kim chi." - soobin ngay bên cạnh lướt điện thoại, trong khi một tay chỉnh cổ áo khoác.
"tao có hẹn rồi, hôm khác đi."
"beomgyu, mày có bạn trai à?"
"không, cái thằng hâm này." - beomgyu xách ba lô lên vai, đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
soobin nhìn theo bóng lưng vội vã của bạn mình, không quên ném về phía trước một câu đùa.
"thế thì là 'nhân tình' rồi."
"im lặng." - em cáu kỉnh quay lại cau mày với cậu, rồi cũng mau chóng rời đi ngay sau đó.
băng qua dãy hành lang dài, beomgyu rảo bước trên góc sân rộng lớn, thứ mà lúc này đây đã thưa thớt người qua lại. chiều tối đổ xuống trên thành phố, gió lạnh hiu hiu thổi. em dừng chân một lúc, chỉnh lại khăn choàng cổ rồi mới đi tiếp.
ra đến cổng cũng là lúc góc phố lên đèn, từng giọt vàng dịu hắt xuống mặt đường, mảng sân còn vương lại vài hạt tuyết chưa tan hẳn. beomgyu cất điện thoại vào túi, ngước mắt về phía trước rồi mau chóng trông thấy người nọ.
taehyun dừng xe gọn gàng bên góc cổng, hắn lặng nhìn người qua kẻ lại trên đường buổi chiều tà nhộn nhịp.
"taehyun."
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip