2. Gặp gỡ

Beomgyu bước chân vào bệnh viện, tự nhủ rằng hôm nay sẽ đi gặp Taehyun. Vừa hướng nội, ngại giao tiếp với người lạ không thân thiết, đây cũng chẳng là việc vui vẻ gì với anh, nhưng vì em họ nhờ vả nên cũng đành nhận. Chẳng thể bắt Taehyun sang tìm mình, ICU bận thế cơ mà. Thứ an ủi duy nhất anh nhận được đó chính là bạn thân của anh - Soobin - cũng làm việc ở khoa cấp cứu. 

Beomgyu rảo bước về phía khoa ICU, tay cầm quyển sổ ghi chép và một chiếc bút bi xanh. Vừa mới bước vào cửa khoa, thì bỗng nhiên bị giật nảy mình bởi tiếng loa kêu. Anh chưa nghe tiếng loa kiểu này ở phòng tâm lý bao giờ. 

"CẤP CỨU! TAI NẠN XE, 2 BỆNH NHÂN CẤP CỨU! XE CỨU THƯƠNG ĐÃ Ở DƯỚI SẢNH, CẤP CỨU GẤP" 

Ngay lập tức từ trong khoa có 6 người chạy ra. Vụt qua Beomgyu như một cơn gió, chỉ kịp để anh nhìn thấy Choi Soobin cũng là một trong 2 người mặc y phục bác sĩ trong đó, còn 4 còn lại là mặc đồ y tá. 

Anh cũng tò mò, không biết mình có giúp được gì không, nên nhanh chân chạy theo xuống sảnh chính. Lần đầu tiên anh được nhìn tường tận một ca cấp cứu nguy kịch. Bình thường anh ngồi chết dí trong phòng tâm lý chỉ để nghiên cứu và tư vấn, chẳng bao giờ đi ngao du mà chứng kiến tận mắt. 

2 bệnh nhân bất tỉnh nằm trên chiếc giường cấp cứu đẩy vào, máu me be bét lên tấm draft trắng. Có người tay còn chẳng ở trên giường, thõng xuống máu chảy thành từng giọt lên trên sàn trắng. Soobin nhanh chạy đến, nói: "Taehyun, phụ trách bệnh nhân bên kia nhé." 

Taehyun gật đầu, vội vã đo các chỉ số, rồi quay lại tìm y tá giúp đỡ. 

Beomgyu thì đang nhìn vào cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. Áo blouse trắng của bác sĩ đã đẫm máu đỏ chảy, bàn tay vịn vào giường, thao tác nhanh như cắt, rồi thoáng chốc lại nói to lên những chỉ số chuyên biệt. Anh vốn làm bác sĩ, nhưng không có nghĩa là anh không sợ máu. Anh chọn khoa chuyên ngồi tư vấn cũng có lý do của nó. 

Anh ngước lên nhìn bệnh nhân nặng từ xa, đúng lúc Taehyun quay lại. 

2 ánh mắt chạm nhau. 

Một dòng điện xẹt xuống người Beomgyu, anh đứng chết trân tại chỗ. 2 người dù cách nhau cả một hành lang rộng lớn, nhưng điều đó chẳng làm thuyên giảm đi ý tứ của định mệnh trong đôi mắt. Lúc đấy, Beomgyu chỉ mong thời gian trôi chậm đi chút, tất cả lý trí của anh bay đi đâu hết, chỉ còn để lại một trái tim đang rung động không rõ lý do. Về phía Taehyun, cậu cũng bối rối không kém. Ước gì xúc cảm bất ngờ này giữa 2 người xảy ra không giữa chừng một vụ cấp cứu.

Cầu được ước thấy chuyện gì, chứ riêng thời gian trôi chậm thì không được. Đặc biệt là lúc còn có một mạng người hết sức mỏng manh dưới tay Taehyun. Trong ngành Y thì từng tích tắc cũng là hết sức quan trọng, liên quan đến cả chuyện sinh tử, không thể đùa được. 

Tình yêu hay xúc cảm thì vẫn phải đặt bổn phận lên trên đầu, Taehyun gần như ngay lập tức quay trở lại với công việc của mình, chạy nhanh đẩy chiếc giường vào phòng cấp cứu, mất hút sau cánh cửa trắng đang đóng dần, để lại một Choi Beomgyu đang ngơ ngác đứng đó. Để lại một Choi Beomgyu ngây ngốc, không biết mình vừa trải qua thứ cảm xúc gì. 

"Taehyun, phụ trách bệnh nhân kia nhé!" 

Beomgyu như bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Soobin hồi nãy gọi chàng bác sĩ là gì cơ? Taehyun? Lẽ nào đó là Kang Taehyun, người mà anh sẽ làm việc cùng? Là bác sĩ đã đốn tim hàng loạt thiếu nữ ngoài kia? (1) 

----
(1) Từ nãy giờ BG không biết người mình vừa chạm mắt là TH đâu nha, bây giờ nhớ lại mới biết nè. 
---- 

Sau ca cứu người đầy kịch tính, Soobin và Taehyun đều bước ra khỏi phòng cấp cứu cùng một lúc, vẫn đang đeo khẩu trang lấm tấm đỏ, thở mạnh. 

"Ơn giời lần này cả 2 bệnh nhân đều sống. Không thì hai chúng ta, e hèm, chẳng còn tâm trạng gì nữa, nhề Taehyun? 

Taehyun vẫn còn thất thần, một phần vì ca bệnh (đương nhiên rồi), nhưng một phần nhỏ nữa là vì cái chạm mắt lúc trước. "Gì cơ? À, vâng, may thật. Mà anh cảm ơn giời làm cái gì, cảm ơn cái tay với cái mắt của anh và em kìa, cứ thích nghĩ xa lắc xa lơ." 

"Rồi, rồi ông cụ non. Mới sáng ra mà đã cấp cứu kinh quá." 

"Thế này đã là gì. Có hôm em nhận 1 đêm 3 ca cấp cứu, vừa xong một ca định chợp mắt chút lại tiếng loa. Đúng là ám ảnh." 

Soobin gật gù, chợt nhớ ra. "À mà anh mày phải đi đây. Sáng giờ chưa gặp Yeonjun lần nào. Nhớ quá hí hí, bye bye." 

Taehyun lắc đầu ngao ngán. "Chúc may mắn anh giai, kẻo tí nữa lại bị đuổi về." 

-----

'Cốc cốc' 

'Mời vào' 

"AHHHH anh Yeonjun em nhớ anh quá à!!!" 

"Thằng khốn này sao em tới đây?" 

"Cần lý do mới được đến à??" Soobin nói. 

"Ái chà, đây là phòng làm việc của anh đấy bé. Nếu không có lý do chính đáng, đúng hơn là liên quan tới ngành Y thì anh đây không tiếp khách." 

"Úi giời, vừa gọi ai là bé đấy? Ui xung quanh này còn ai nữa đâu, anh gọi em là Bé hả, Choi Yeonjun?? Ôi em hạnh phúc quá." 

"Thôi anh xin, Soobin à." 

Soobin tiến đến ngay trước bàn làm việc của Yeonjun, cúi xuống và chống cằm lên bàn, nói thầm: "Anh yêu có muốn...đi ăn gì tối nay với em không?" 

"Yeonjun hyung, mẹ có gửi...AHHHHHHH" Taehyun vừa mới mở cửa vào phòng của Yeonjun đã thét lên một tiếng thất thanh. Không hiểu thế nào mà Soobin lại chọn đúng cái chỗ mà khi cúi xuống như thế từ góc nhìn của người đi cửa vào sẽ giống như đang..hôn nhau. Sợ bạt vía thì cũng có, nhưng vui sướng cũng đúng thôi, chẳng phải Yeonjun đã thề này thề kia với cậu rằng sẽ không bao giờ phải lòng Soobin, mà nếu có sẽ bao cậu một con xe Mercedes hay sao? Dù rằng đúng là nhà cậu riêng thôi cũng chẳng thiếu tiền, nhưng được anh họ tậu hẳn con xe sang, ai mà không khoái? 

"Ối dời ơi, 2 cái người này. Đây là bệnh viện đó, hôn hít cái gì? Mà Choi Yeonjun gì ơi, tưởng là..lòng cứng như sắt đá gì cơ mà, bây giỡ đã bẻ thành nhựa dẻo thế này rồi, còn đâu cái giá nữa anh ơi?" Taehyun vừa nói vừa cười. 

Yeonjun mặt đỏ như cà chua, đứng bật dậy đẩy Soobin ra, nói: "Không hôn hít gì hết!! Chỉ là mày nhìn nhầm thôi Taehyun! Choi Soobin, đi ra ngoài." 

"Làm gì phải căng thế cục cưng, đi ra đâyy." Soobin giữ vẻ mặt nghiêm nghị, đi ra ngoài nhưng thực ra đang nén tiếng cười đang sục sôi trong khoang họng. 

Soobin đóng cửa, đi ra ngoài, để 2 anh em họ ở trong cùng một phòng. 

"Sao rồi, đừng nói là anh phải lòng rồi đấy nhé?" 

"Phải lòng cái đầu của mày. Tưởng là mắt mày tinh khôn hay gì lắm mà, cẩn thận lắm mà, thế sao nhìn qua đã hét toáng lên như thấy 2 bọn tao làm gì bậy bạ không bằng." 

"2 anh mà làm gì bậy bạ trong đây thì em không đơn giản là hét toáng nữa đâu anh trai, em sẽ chắc chắn để tất cả mọi người trên cái hành lang lúc đấy biết 2 anh đang làm gì. Với cả nếu anh không có thích chút gì, thì mắc gì lúc nãy mặt đỏ ửng lên như thế?" 

"E hèm, thì bị người khác hiểu nhầm nhân phẩm về việc thề thốt thì quả thật là đáng xấu hổ nên mới thế. Chứ không phải là đỏ mặt vì 'Super shy' kiểu tình yêu đâu thằng bé." 

"Rồi anh là nhất. Em đi đây, chẳng buồn nói với anh nữa." 

"Đi đi, anh mày không tiễn." 

----------

Nhật ký của Choi Soobin ngày 16/4: 
Hôm nay, anh đỏ mặt khi mình tán tỉnh anh. 

Nhật ký của Choi Yeonjun ngày 16/4: 
Hôm nay, thằng nhóc đó áp sắt mặt nó vào mặt mình. 

Nhật ký của Kang Taehyun ngày 16/4: 
Hôm nay, mình chạm mắt với một bác sĩ mình không biết tên. Ánh mắt đó thật đặc biệt. 

Nhật ký của Choi Beomgyu ngày 16/4: 
Hôm nay, mình và Kang Taehyun (nếu mình nghe đúng tên Soobin nói) nhìn vào mắt nhau. Mắt của em thật đẹp. 

Nhật ký của Huening Kai ngày 16/4: 
Hôm nay, mình có điềm báo cho điều gì chẳng lành về số phận tiếp tới của mình. 

---------

Xong chap số 2:)) 

Ra chap nhanh quá nhỉ?? Dự kiến tiếp tục ra chap với lịch hằng ngày thế này nha! Dung lượng thì tùy tối đó mình có bận hay không nhé. 

Cảm ơn mọi người đã đọc đến đây nhaa! 

Yêu nhiều lắm <33

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip