Chap 59
Quốc Baekjae, phủ Nhân Vương.
Jimin nắm bức mật thư trong tay, sắc mặt càng ngày càng khó coi, từ từ nắm chặt bức thư lại thành một cục, lòng bàn tay hơi run một cái, bức thư lập tức hóa thành tro bụi. Jeon Jungkook! Trong mắt Jimin là một mảnh đáng sợ lạnh lẽo, cảm giác sỉ nhục điên cuồng mãnh liệt trào dâng trong lòng. Thật có can đảm! Đây là lần đầu tiên mình bị một người gài bẫy, hơn nữa còn dễ dàng như vậy! Hắn lại muốn lập Ami làm hậu!"
"Hừ." Đột nhiên Jimin đứng dậy, muốn để cho nữ nhân mà mình coi trọng làm hoàng hậu của hắn, vậy phải xem hắn có số mệnh đó hay không. Jimin âm trầm từ từ đi ra khỏi phòng, nhìn bầu trời xanh thẳm, đáy mắt sâu không thấy đáy.
"Vương gia, khách đang đợi rồi." Tổng quản cúi đầu cung kính nói.
"Ừ." Jimin nhàn nhạt ừ một tiếng, giấu hết tất cả cảm xúc, phất ống tay áo một cái rồi đi tới cửa. Món nợ này, nhất định phải trả, không nên nóng nảy, từ từ đi.
Xe ngựa trước cửa Vương phủ chậm rãi di chuyển, đi tới tửu lâu. Dọc theo đường đi, Jimin nhắm hai mắt nghỉ ngơi. Khi xe ngựa chạy nhanh đến một con đường thì ngừng lại. Jimin chậm rãi mở mắt ra, sau đó người đánh xe lập tức nóng nảy bẩm báo : "Vương gia, xin đợi chút, trước mặt rất đông, dường như đang cãi nhau."
Sau đó một cơn ồn ào náo động truyền đến trong lỗ tai Jimin, có tiếng chửi mắng đánh đập, có giọng bi phẫn khiển trách xen lẫn tiếng khóc. Jimin khẽ cau mày, cũng không nói gì, chỉ nhắm nghiền hai mắt lại, chờ trước mặt mở đường. Sau đócó âm thanh loáng thoáng truyền vào xe ngựa.
"Kẻ điên, còn ảo tưởng mình là công chúa. Mau trở về làm việc đi."
"Ta nhổ vào ngươi, người có bộ dáng xấu xí như ngươi mà là công chúa, là heo đực còn được!"
"Ha ha, phía trước là hàng rào còn muốn chạy! Lần sau cắt đứt chân chó của ngươi."
"Ta không có gạt người, ta chính là công chúa quốc Sumguk!"
Một âm thanh tức giận truyền vào, còn làm bộ khóc thút thít.
Công chúa quốc Sumguk? ! Jimin chợt mở mắt ra. Công chúa quốc Sumguk không phải đã kết hôn với Thân Vương của quốc Sella rồi sao? Hai nước đã kết thân. Tại sao ở đây lại có nữ nhân nói mình là công chúa?
Jimin vén màn cửa xe lên, bình tĩnh nói với người đánh xe: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Bẩm Vương gia, hình như là nô tì của phủ nào chạy ra, nổi điên ở trên đường lớn đấy." Người đánh xe nghi ngờ trả lời, không hiểu vì sao Vương gia lại để ý tới những chuyện nhỏ nhặt này.
"Đi, mang nữ nhân kia tới đây cho Bổn vương xem." Jimin hơi híp mắt lại, ra lệnh khiến người đánh xe nghi ngờ không hiểu.
"Vâng" Người đánh xe tuân mệnh, nhưng trong lòng nghi hoặc không thôi, hành động của Vương gia cũng quá kỳ lạ.
Người đánh xe đi lên phía trước, đẩy mọi người vây xem ra đi vào. Khi đi vào giữa, mới nhìn thấy một nữ nhân mình đầy thương tích, càng làm cho người khác kinh hãi chính là trên mặt nữ nhân nhếch nhách kia đầy những vết sẹo dữ tợn.
"Đây là nô tỳ của nhà nào?" Người đánh xe nhìn sắc mặt hờ hững của những người vây xem thì cau mày hỏi.
"Nhà ta, thế nào?" Một người xấu xí ngạo mạn đi lên phía trước.
"Nô tì này ta muốn mua." Người đánh xe móc ngân phiếu ra muốn đưa cho người nói chuyện.
"Ngươi nói mua thì mua sao, ngươi nghĩ bản đại gia là ai đây?" Người xấu xí ngạo mạn ngẩng đầu lên khinh thường nhìn người đánh xe.
"Người Nhân vương muốn, ngươi dám không bán sao?" Người đánh xe chỉ về phía chiếc xe ngựa cao quý phía sau và nói.
Lúc này mọi người mới quay đầu lại nhìn xe ngựa của Nhân vương, trong đám người phát ra tiếng ồn ào, tự động nhường đường ra. Người xấu xí vừa nhìn thấy là xe ngựa của Nhân vương, trên mặt lập tức cười, lấy lòng ngượng ngùng nói với người đánh xe: "Nếu như Nhân vương muốn người này, thích thì lấy thôi, cần gì bạc chứ?"
Người đánh xe cũng không trả lời, mà chỉ cúi đầu nói với nữ nhân nhếch nhác này: "Đi theo ta."
Nữ nhân nhếch nhác này không có chút do dự nào, lập tức đứng dậy đi theo phía sau người đánh xe. Sau lưng mọi người dần dần tản đi, Nhân vương hiền đức nhân từ mọi người đều biết, chắc là do không nỡ nhìn nữ nhân xấu xí này bị đối xử như vậy, cho nên mới cứu giúp thôi.
Đi tới trước xe, cô gái nhìn xe ngựa cao quý, lại nhìn quần áo rách rưới trên người mình, do dự không biết có nên lên hay là không lên.
"Đi lên."Ngay vào lúc này, xe ngựa truyền đến âm thanh lạnh tanh, đó chính là giọng nói không có chút nhiệt độ nào của Nhân vương.
Cô gái không nói thêm gì nữa, lập tức bò lên xe ngựa.
Vào xe ngựa, cô gái ngồi ở bên cạnh, quan sát người trong xe. Người đàn ông này chính là Nhân vương của quốc Baekjae? Ánh mắt rất lạnh lẽo! Cô gái chợt sợ run cả người, người trước mắt cư nhiên có cùng ánh mắt lãnh khốc giống người nam nhân kia. Nhất thời, cô gái không biết nên như thế nào cho phải, chỉ có thể cúi đầu thật thấp.
"Ngươi, là công chúa Sarang?" Jimin nhàn nhạt hỏi.
"Ngươi tin sao? !" Đột nhiên công chúa Sarang ngẩng đầu, không thể tin nhìn nam nhân trước mắt.
"Tin." Giọng nói của Jimin vẫn lạnh nhạt như cũ, "Vui mừng sao, sao ngươi lại lưu lạc đến nơi này, rơi vào tình cảnh như vậy?"
Một câu hỏi khiến nước mắt của công chúa Sarang suýt nữa chảy ra.
Jimin cũng không nói thêm gì, chỉ lẳng lặng chờ.
Giọng nói của công chúa Sarang có chút nghẹn ngào, ngón tay từ từ vuốt ve khuôn mặt dử tợn của mình, một hồi lâu vẫn không nói ra lời.
"Như vậy đi, công chúa Sarang, trước tiên Bổn vương phái người đưa ngươi trở về Vương phủ, rồi truyền ngự y khám cho ngươi. Sau đó Bổn vương quay về phủ rồi nói." Jimin ra một quyết định.
"Vâng...đa tạ Vương gia." Công chúa Sarang cố gắng hết sức khống chế tâm tình kích động của bản thân để phun ra mấy chữ.
Sau khi người đánh xe đưa Jimin đến quán rượu thì lập tức đưa công chúa Sarang về Vương phủ, báo lại lời dặn dò của Nhân vương cho tổng quản.
Tổng quản rất là nghi ngờ sao Nhân vương lại quen biết nữ nhân xấu xí nhếch nhác này sao, nhưng hắn vẫn không nói gì, tuân theo lời dặn của Nhân vương mời ngự y tới khám bệnh cho công chúa Sarang.
Nha hoàn dẫn công chúa Sarang vào một căn phòng hoa lệ rồi lui về sau đi ra ngoài, có điều trong mắt mơ hồ có sự khinh thường và chán ghét không chạy trốn khỏi ánh mắt của công chúa Sarang. Đợi sau khi nha hoàn lui ra ngoài, công chúa Sarang gắt gao cắn môi của mình, cắn như muốn ra máu. Đã từng, những thứ nha hoàn đê tiện này thấy mình sẽ rất cung kính, hôm nay những thứ nha hoàn đê tiện này cư nhiên dám dùng loại ánh mắt đó nhìn mình! Công chúa Sarang dùng sức siết chặt quả đấm, đột nhiên đau rồi vội vàng buông ra . Trên tay đã sớm chồng chất vết thương. Kể từ khi chạy ra khỏi nơi như địa ngục kia, vốn cho là mình có thể thuận lợi chạy về, không ngờ lại lạc vào một ổ sói khác.
Một lát sau ngự y đã tới rồi, lúc khám bệnh cho công chúa Sarang thì âm thầm kinh hãi, không hiểu sao cô gái trước mắt lại bị tra tấn như vậy.
"Ngự y, mặt của ta, có thể khôi phục lại không?" Công chúa Sarang quan tâm nhất chính là vấn đề này.
"Cô nương, tha lỗi cho lão phu nói thẳng, mặt của cô lão phu không thể giúp được."Ngự y có chút tiếc hận nói, nhìn sắc mặt công chúa Sarang dần dần ảm đạm xuống, lại an ủi, "Nhưng mà, cô nương đừng lo lắng, trên thế gian này có một người có thể trị mặt của cô."
"Là ai? Ai có thể?" Công chúa Sarang kích động tay nắm ngự y nóng nảy hỏi.
"Ha ha, cô nương đừng nóng vội, hãy nghe ta nói." Ngự y rút tay của mình về, lúc này công chúa Sarang mới ý thức được sự luống cuống của mình, vội ngồi xuống rửa tai lắng nghe.
"Người có thể chữa trị mặt của cô nương, trên thế gian này chỉ có một người, đó chính là Y Tiên." Ngự y mỉm cười nói đáp án, sau đó lại có chút lo lắng nói: "Nhưng mà Y Tiên này không phải người nào cũng cứu giúp, cái này còn phải xem tạo hoá của cô nương nữa."
"Ta hiểu rồi." Công chúa Sarang gật đầu, trong mắt dâng lên hi vọng.
"Lão phu giúp cô nương kê một toa thuốc, để cô nương thoa ngoài da và uống thuốc. Cô nương hãy uống đều đặn, như thế, lão phu cáo lui." Ngự y dứt lời viết một đơn thuốc rồi lui đi ra ngoài.
Công chúa Sarang từ từ đi đến trước gương, lẳng lặng nhìn khuôn mặt xấu xí trong gương, khóc không ra nước mắt. Mình thành bộ dáng người không ra người quỷ không ra quỷ như vậy, mà lúc này ả công chúa giả đó được hưởng thụ vinh hoa phú quý.
Không cam lòng, không cam lòng mà! Nhất định phải báo thù, phải khiến con ả Nari đó sống không bằng chết, còn có tên nam nhân ác độc đó! Muốn hắn phải trả giá thật lớn!
Công chúa Sarang chợt đá mạnh vào bàn, phát ra tiếng vọng thê lương, bọn nha hoàn ngoài cửa sợ đến vỗ ngực. Sau khi giật mình thì hướng về phía phòng của công chúa Sarang phỉ nhổ.
Giờ phút này ở tửu lâu Jimin từ cửa sổ nhìn về phía bầu trời, khẽ nhấp ngụm rượu, nói thật nhỏ: "Trời, dường như sắp thay đổi rồi."
"Hả, Vương gia, ngài đang nói cái gì, thời tiết rất tốt mà." Vị khách ngồi ở một bên cũng tò mò nhìn về phía bầu trời, rõ ràng rất là sáng sủa mà. Vì sao Nhân vương cứ nói ra những lời khó hiểu tới như vậy?
Trong hoàng cung quốc Nayeon, cũng là sóng ngầm mãnh liệt.
Ami bình tĩnh nhìn nam nhân cười dịu dàng ở trước mặt, trong lòng một hồi rối rắm. Jungkook, đã sớm không còn là Jungkook của trước kia, tại sao mình vẫn không quyết tâm hận hắn được?
"Ami, ta muốn để cho nàng gặp một người." Jungkook đi lên trước một bước, mà Ami theo bản năng lui về phía sau một bước. Nhìn Jungkook nhíu mày.
"Gặp ai?" Ami nhàn nhạt hỏi.
"Người giết cha mẹ nàng."Jungkook hời hợt nói.
Mắt Ami chợt trợn to, nhìn chằm chằm khuôn mặt bình thản của Jungkook, một hồi lâu không nói gì.
" Ami " Jungkook dịu dàng đưa tay về phía Ami, mà Ami lui về phía sau, không có đưa tay của mình ra.
Jungkook hơi nheo mắt, nhưng không ép buộc, xoay người đi ra ngoài. Ami nhìn bóng lung của Jungkook , do dự lần nữa, nhưng vẫn đi theo.
Không biết đi theo Jungkook qua vài toà cung điện, quẹo mấy ngã quanh, cuối cùng đã tới trước một toà cung điện.
Ở chỗ này sao? Trong mắt Ami có sự nghi ngờ, rốt cuộc người sát hại cha mẹ là ai?
"Ami" Jungkook quay đầu mỉm cười với Ami rồi gọi một câu sau đó dẫn đầu đi vào.
Ami từ từ đi theo sau, trên tay đã siết chặt nắm đấm, trong lòng càng thêm trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Kẻ thù sát hại cha mẹ đang ở trước mắt rồi! Rốt cuộc là ai đây?
"Tham kiến hoàng thượng." Hai tiểu thái giám nhìn thấy Jungkook thì vội vàng hành lễ, Jungkook phất tay để cho hai người lui ra.
Jungkook theo sát phía sau, đi vào toà cung điện u ám này.
"Mở cửa sổ." Jungkook nhàn nhạt phân phó, lập tức có cung nữ đi vào mở cửa sổ ra, trong phòng sáng lên.
Đập vào mắt Ami là một phụ nhân cao quý, nhưng khuôn mặt tiều tụy, ánh mắt trống rỗng chết lặng, trên người gầy trơ cả xương. Làm cho người ta nhìn thấy mà ghê!
"Bà ta là ai?" Ngón tay Ami chỉ về phía phụ nhân ngồi dưới đất run giọng hỏi, chẳng lẽ phụ nhân này chính là hung thủ đã sát hại cha mẹ mình? !
"Bà ta là Thái hậu, là mẹ ruột của ta." Jungkook nhàn nhạt nói.
Ami trợn to mắt, nhìn chằm chằm vào người tiều tuỵ ngồi trên đất. Nhịp tim đột nhiên tăng nhanh, người này! Chính là kẻ đã sai khiến người tới giết hại cha của mình mẹ sao? Khiến Yeon gia trong một đêm biến thành tro bụi!
"Ta sẽ không để cho bà ta được chết thoải mái, Ami, nàng xem..." Jungkook cười lạnh, dùng ngón tay chỉ vào người trên đất.
Ami nhìn theo tay của Jungkook, kinh hoàng. Trong long bàn tay của Thái hậu nắm thật chặt một mảnh vải bông, một tay khác vẫn đang xé rách vải trên giường. Xé rách xong thì nhét vào trong miệng, liều mạng lặp lại.
Bà ta ăn vải sao? Tại sao? Ami trừng lớn mắt, cứ nhìn Thái hậu như vậy.
"Bởi vì đói, cho nên ăn cái này." Jungkook cười giải đáp nghi ngờ của Ami.
Mặt Ami trắng bệch, quay đầu nhìn mặt Jungkook cười đến khoan thai tự đắc.
"Bà ta thật sự đã quên mình là một con người, bắt được cái gì thì ăn cái đó, đây có lẽ là bản năng làm người duy nhất của bà ta rồi."Jungkook cười nhạt nhòa, ngay sau đó dịu dàng hỏi Ami, "Ami, như vậy nàng có hài lòng không?"
Ami há miệng, muốn nói cái gì, lại không phát ra được âm thanh nào. Chỉ là không thể tin nhìn gương mặt mỉm cười của Jungkook. Hắn cư nhiên như vậy, đối xử với mẹ ruột của chính mình như thế? ! Cho dù bà ta đã từng sát hại cha mẹ của mình, sát hại cha nuôi mẹ nuôi của Jungkook, nhưng mà, dù sao bà ta cũng là mẹ ruột của Jungkook mà! Hắn cư nhiên đối xử với bà ta như thế, làm cho bà ta sống không bằng chết, sống khuất nhục tàn nhẫn như vậy.
"Ami, như vậy nàng có hài lòng không?" Jungkook cười tà mị, tiếp tục hỏi.
Ami cắn môi, nhìn Thái hậu trên đất còn đang nhai vải, một hồi lâu không nói ra lời nào. Đột nhiên chứng kiến thấy ánh mắt trống rỗng và sắc mặt tiều tụy vàng vọt của Thái hậu, đáy mắt Ami đã hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó lập tức biến mất, không để cho Jungkook thấy được.
"Đủ rồi, ngươi hãy để cho bà ta được ra đi thoải mái đi." Ami xoay người không đành lòng nhìn người không ra người trên đất này, dứt lời, vội vàng đi ra ngoài.
"Nàng, không hận bà ta sao?" Giọng nói của Jungkook bay tới từ phía sau.
"Ta hận, ta vô cùng hận. Nhưng mà ta nói cho ngươi biết, Jungkook, ai cũng có thể hận bà ta, hành hạ bà ta, nhưng chỉ có ngươi là không thể!" Ami đứng lại lạnh lùng nói, "Duy nhất chỉ có ngươi là không thể! Bởi vì bà ta là mẹ ruột của ngươi!" Nói xong, Ami bước nhanh đi ra ngoài, không để ý tới mọi chuyện sau lưng nữa.
Jungkook thu hồi ánh mắt từ trên người Ami, nhìn Thái hậu tiều tụy rồi từ từ ngồi chồm hổm xuống, đưa tay ra dịu dàng vuốt mặt của Thái hậu. Vậy mà Thái hậu lại như không có cảm giác, vẫn đờ đẫn tiếp tục gặm vải trong miệng như cũ.
"Ta, không thể hận bà sao?" Trong mắt của Jungkook có sự nghi ngờ, thở một hơi thật dài, đứng dậy đi ra ngoài, sâu xa nói"Cho bà ta ra đi sảng khoái."
Tất cả trở nên yên tĩnh.
Ami gấp gáp đi khỏi, lòng của nàng một mực trầm xuống. Mình tuyệt đối không có nhìn lầm, ánh mắt và sắc mặt kia của Thái hậu, còn có phản ứng đờ đẫn, nhất định là vì uống thuốc đó!
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip