3. Miracle
"Anh không thể tin nổi em, Kim Doyoung!" Taeyong gần như nhảy dựng lên ngoài cửa phòng họp khiến tất cả mọi người bên trong đều giật mình nhìn ra. "Em nghĩ gì mà để Chenle một mình ở nhà như thế?!"
"Đừng cằn nhằn nữa Taeyong." Bên kia điện thoại giọng Doyoung vẫn chẳng mảy may sốt sắng. "Em phải đi làm gấp, anh không về kịp thì em biết làm thế nào? Mang Chenle lên viện luôn chắc? Mà thằng bé đâu có ở một mình, còn có Jaehyun mà."
Taeyong vò đến muốn đứt tung mớ tóc khô trên đầu. Anh đến văn phòng còn chưa kịp tháo khăn quàng cổ đã bị trợ lý hành chính Moon Taeil vồ vội lấy, lôi thẳng vào phòng họp. Giờ đã một giờ chiều rồi vẫn chưa xong. Sau khi xem xét thêm, vụ kiện anh đang theo trở nên phức tạp hơn trước khá nhiều, giờ có muốn chạy về luôn cũng không được.
"Hay em mang Chenle qua đây được không? Nó mới chỉ gặp bác sĩ Jung có một lần, em biết tính nó không dễ gần gũi với người lạ--"
"Ồ vậy sao?" Tiếng Doyoung cười phù một cái vào điện thoại ngắt lời Taeyong. "Chờ chút em gửi cho anh cái này."
Dứt lời, trong điện thoại chỉ còn vài tiếng sột soạt rồi hoàn toàn yên lặng. Taeyong cau mày, buông điện thoại xuống nhìn trong nghi hoặc. Chỉ một lát sau, thông báo một tấm ảnh được gửi tới hiện lên ở góc trên màn hình. Anh vuốt xuống, vô cùng sửng sốt trước những gì đang hiện lên. Bức ảnh rất tối vì có lẽ Doyoung không bật đèn trong phòng, chỉ có một ít ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ hắt qua khe hở giữa hai tấm rèm vừa đủ để thấy bác sĩ Jung đang nghiêng người nằm ngủ, trước ngực là mái tóc xoăn của Chenle. Một bàn tay nhỏ xíu của thằng bé còn để trên má bác sĩ.
"Vậy nhé, anh toàn khéo lo. Em đi đây không muộn mất rồi." Doyoung thấy Taeyong mãi không nói tiếng nào thì phì cười rồi cúp máy.
Là anh quá lo lắng mà giữ rịt Chenle bên người khiến thằng bé ngại tiếp xúc với người khác hay thực sự bác sĩ Jung là trường hợp đặc biệt vậy nhỉ? Taeyong phóng to bức ảnh vỡ nét lên, cố nhìn rõ hơn hai người trong ảnh hơn, vẫn thấy quá kì diệu.
"Taeyong?"
Tiếng Taeil gọi sau lưng khiến anh vội vàng cất điện thoại rồi quay trở vào phòng họp. Anh hít vào một hơi thật sâu để tự trấn an bản thân. Công việc bàn suốt nửa ngày cũng đã hòm hòm, anh sẽ cố gắng kết thúc cuộc họp rồi về đón Chenle.
Bên thân chủ của anh là người vợ. Hai vợ chồng là bạn học từ thời niên thiếu, kết hôn sau khi tốt nghiệp Đại học. Họ cùng nhau đi qua được quãng đường lập thân khó khăn nhưng đến khi ổn định hơn lại trục trặc. Họ chưa có con vì tập trung vào sự nghiệp và tài sản đều đứng tên chung nên đáng ra đây có thể là một vụ li hôn trong hòa bình nếu cùng cạn tình cạn nghĩa.
Gia đình cha mẹ thân chủ của anh tuy không tính là giàu sang phú quý nhưng cũng sống thoải mái. Họ có một khoản dành dụm tiết kiệm, khi ấy đưa hết cho con để mua một căn nhà, xây dựng tổ ấm riêng. Vì vậy trên giấy tờ, đây là tài sản chung nhưng trên thực tế, người chồng không có đóng góp. Ngoài ra, trong giai đoạn đó, thân chủ của anh chấp nhận hy sinh, một mình làm việc trang trải cuộc sống gia đình, nuôi chồng học lên thạc sĩ. Cuộc sống khi ấy tằn tiện nhưng mọi thứ trong nhà đều do chị cáng đáng. Sau này khi hoàn thành chương trình học và giành được vị trí trưởng phòng trong công ty, người chồng mới sắm sửa được xe, có quỹ tiết kiệm tương đối. Để phân định rạch ròi vấn đề này rất khó, nếu chỉ tới đây thì mong muốn của người vợ không thể thực hiện được.
Nhưng trò đời là thế, khi con người ta lên một đẳng cấp mới, một môi trường mới, tự nhiên con người cũng sẽ có sự thay đổi. Thân chủ của anh cho rằng chồng mình quyết định ly hôn không phải chỉ vì hết tình mà vì đã có người mới. Chị nghi ngờ anh ta ngoại tình với cô trợ lý trẻ đẹp. Đây chính là lý do có cuộc họp ngày hôm nay.
Nếu đúng là như vậy, tỉ lệ khi chia tài sản của anh ta sẽ giảm xuống, hơn nữa, còn có khả năng phải ngồi tù vài năm. Nhưng cái khó cũng chính là ở đây, hiện tại trong tay người vợ chưa có bằng chứng cụ thể, người chồng cũng một mực phủ nhận. Anh ta mới lên chức được một năm, cơ ngơi cũng chưa hẳn là dồi dào, tiếng tăm cũng chưa đủ vững vàng trong công ty, hiển nhiên không muốn để bị dính vào tai tiếng.
Khi nghe xong bản trình bày, trên môi Taeyong không biết đã có cái cười giễu từ khi nào. Tình huống này cũng khá giống với những gì anh thấy trong quá khứ khi ấy đón Chenle về, tự nhiên trong anh cũng có cái thôi thúc muốn lật mặt gã đàn ông tệ bạc kia mà cuốn vào công việc. Nhìn những người khác cũng đều mệt mỏi vì đi làm vào ngày nghỉ, anh chủ động đề nghị tạm dừng cho đến sang tuần hẹn gặp cùng thân chủ thêm. Cấp trên đồng ý, thông báo mọi người cùng ăn trưa rồi về nghỉ.
Lần thứ hai trong ngày Taeyong đứng trước cửa nhà Doyoung và người ra mở cửa vẫn là bác sĩ Jung. Cậu vừa thấy anh đã mỉm cười, Taeyong chợt nhận ra má lúm của cậu rất rõ, chỉ cần hơi chuyển động miệng một chút cũng xuất hiện.
Đáng yêu thật.
Taeyong giật mình trước suy nghĩ của chính bản thân, một lần nữa lại lúng túng trước mặt cậu, ậm ừ chào một câu "Bác sĩ Jung."
"Anh đừng khách sáo, không phải em nói anh cứ gọi em là Jaehyun là được rồi sao."
Cậu bật cười, mở rộng thêm cửa cho anh bước vào nhà. Cái lúm trên má lại càng rõ hơn. Taeyong mím môi quay mặt đi tháo giày.
"À ừm... Jaehyun... Chenle có ngoan không? Tôi đón thằng bé về thôi, làm phiền cậu quá."
"Chenle đang ngủ. Thằng bé ngoan lắm, anh đừng lo. Anh nói chuyện với em một chút nhé."
Taeyong hơi ngạc nhiên nhưng cũng ngồi xuống sofa. Jaehyun rót cho anh một cốc nước ấm rồi hắng giọng mấy cái. Cậu cũng hơi hồi hộp.
"Em... em xin lỗi vì đã tò mò mà hỏi anh Doyoung. Em biết hoàn cảnh của Chenle và anh rồi." Jaehyun mím môi nhìn anh, ngần ngại một lúc rồi lại tiếp tục. "Công việc của anh bận như thế, nếu có lúc nào cần anh đưa Chenle qua chơi với em cũng được."
Taeyong vô cùng ngạc nhiên trước lời đề nghị của Jaehyun, nhưng anh mừng nhiều hơn. Hiếm có ai có thể thân thiết với Chenle nhanh như cậu ấy, giờ cậu còn tốt bụng như thế này nữa.
"Thật sao?"
Đôi mắt Jaehyun sáng lên khi thấy Taeyong không từ chối. Cậu vươn tay qua đặt lên bàn tay anh trên bàn. "Vâng. Em làm nha khoa, không bận như anh Doyoung, anh đừng từ chối."
"Ôi không, tôi rất vui. Thực ra hôm nay tôi bất ngờ lắm. Chenle đi học ba năm rồi nhưng thậm chí còn không thân thiết với cô giáo, nhưng với cậu thì lại có thể yên tâm như thế." Taeyong gãi đầu ngại ngùng. "Tôi thấy cậu rất thần kì."
Jaehyun cúi đầu cười, hãnh diện vì lời khen đột ngột của Taeyong. "Vì em hay có bệnh nhân nhỏ tuổi thôi ạ. Em nghĩ thằng bé ở một mình với anh từ nhỏ nên hơi khó mở lòng với người khác giới chứ Chenle rất dễ thương."
Jaehyun nhìn về phía phòng ngủ rồi quay lại mỉm cười với anh. Ngay từ lần đầu gặp, anh đã ấn tượng về sự ấm áp của cậu ấy, giờ càng cảm nhận được rõ ràng hơn. Trời chưa tối và Chenle còn đang ngủ nên trong nhà không bật đèn nhưng ánh mắt của Jaehyun vẫn sáng lấp lánh như những vì sao. Taeyong mỉm cười đáp lại.
"Cảm ơn cậu, Jaehyun."
"Không có gì ạ, anh Taeyong."
Cả hai cùng phì cười vì sự khách sáo vẫn còn quanh quẩn giữa họ. Hai người dành cả chiều để nói chuyện thêm với nhau, quên mất rằng họ đang ngồi trong nhà người khác. Mãi đến khi trời sẩm tối, Taeyong với vội vàng nhớ ra phải gọi Chenle dậy.
Nhà Jaehyun cùng hướng nên anh đưa cậu về cùng luôn. Cứ mỗi khi nhìn vào gương chiếu hậu để thấy Chenle tít mắt cười và hỏi đủ thứ chuyện với Jaehyun ngồi bên cạnh, anh lại thấy trong lòng thoải mái như vừa uống một cốc cacao nóng. Anh mím môi nghĩ một thoáng rồi lên tiếng.
"Jaehyun, cậu có muốn ăn tối cùng Chenle và tôi không?"
Chenle nghe thấy thế vỗ tay cười vì biết sẽ được ở cùng Jaehyun thêm một lúc nữa. Jaehyun bẹo má thằng bé một cái định gật đầu nhưng chợt nhớ ra.
"À nhưng răng Chenle, ăn đồ bên ngoài không được đâu... thôi có lẽ để khi khác anh ạ."
"Hay là về nhà? Taeyong nấu cơm ngon lắm đó chú Jaehyun!" Chenle níu áo Jaehyun năn nỉ. Thằng bé bám Jaehyun thật.
"Nếu cậu không chê. Sáng nay tôi cũng vừa mua nhiều thức ăn lắm." Taeyong mỉm cười gật đầu.
Chenle càng háo hức hơn, ôm chặt cứng lấy tay Jaehyun cho đến khi Jaehyun đành gật đầu liền nhảy cẫng lên.
Jaehyun đề nghị phụ bếp cùng Taeyong nhưng anh từ chối, một phần vì cậu là khách, phần nữa là vì cảm giác được nhìn Chenle có thể vui cười khi chơi với cậu khiến anh rất yên tâm. Anh vừa nấu nướng vừa thỉnh thoảng nhìn sang hai người đang chơi lắp ghép mô hình với nhau. Có một hai lần ánh mắt của anh và Jaehyun giao nhau nhưng giờ anh không còn thấy ngại mà quay đi nữa.
Dù cậu phủ nhận nhưng anh vẫn thấy mọi thứ về Jung Jaehyun thật thần kì.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip