Chương 43: Nhu tình. (H)

Điền Chính Quốc ngủ không quá an ổn, nửa đêm mưa xuống lại càng thêm lạnh lẽo. Da thịt y vốn mỏng, góc chăn ban nãy được Kim Thái Hanh ghém tốt cũng vì y trở người liên tục mà nửa rơi xuống giường. Mơ mơ màng màng xoay người, gò má tựa trên gối sứ cũng mang theo chút lạnh lẽo châm chích.

"Đánh thức ngươi sao?"

Giọng nói trầm ấm bên tai khiến y thoáng chút thanh tỉnh. Chính Quốc gói chăn thành một đoàn ôm vào ngực, tuy rằng thần trí tỉnh táo, ngược lại mắt lại chẳng cách nào mở ra để nhìn rõ ràng.

Y men theo hơi ấm từ người bên cạnh mà dịch thân thể, thẳng đến khi mái tóc chạm vào vải vóc trên người người nọ mới khe khẽ nén vào một chút không khí mỏng manh, ngón tay lại càng thêm siết chặt đệm chăn, trước ngực vì nằm nghiêng lâu ngày mà hơi hơi đau buốt.

"Uống chút nước ấm, sẽ dễ chịu hơn."

Kim Thái Hanh ôm cả người cả chăn Điền Chính Quốc vào ngực, trà nóng cũng đưa đến bên môi y. Điền Chính Quốc hé mi, nhưng lại không hoàn toàn nhìn hắn, chóp mũi bo tròn tới lui kiếm tìm, mãi đến khi chạm đến trên vai Kim Thái Hanh, mềm mại khẽ cọ.

Kim Thái Hanh nhịn không được khẽ cười. Điền Chính Quốc không nhìn, hắn chỉ có thể dùng muỗng sứ uy y uống. Chính Quốc ngậm vào từng ngụm trà nóng, mặc cho cảm giác ấm nóng vuốt ve khoang miệng một lúc mới chậm rãi nuốt xuống.

Kim Thái Hanh săn sóc xoa mi mắt y, hiện tại chỉ vừa giữa đêm, ánh trăng sau mưa hãy còn mờ mờ sáng, nương theo khe hở từ cửa sổ rọi xuống sàn. Kim Thái Hanh thời điểm rời đi cũng không đem đèn dầu thổi tắt, thành ra ánh sáng tuy có hơi mông lung nhưng cũng không hoàn toàn đen đặc đến không thấy hình dạng.

"Đã phải đi rồi sao?" Điền Chính Quốc nâng tay dụi đôi mắt mờ sương, vừa thanh tỉnh khiến y có chút mất tiêu điểm, ngước lên nhìn, cũng chỉ là một mảnh nhoè nhoẹt.

Bên ngoài côn trùng từng đợt gọi kêu, tiếng nước lộp độp hai tiếng đập vào mái nhà, lại một đợt mưa xuống.

Kim Thái Hanh cúi đầu nhìn ngắm ái nhân trong lồng ngực, Chính Quốc vì lạnh mà chóp mũi đỏ hồng, hai mắt ngập nước mênh mang.

.

"Thứ tử của Điền Chung Tân năm đó vốn đã nổi tiếng về tài sắc..."

"Mỹ nhân ta trông ngày ngóng đêm, cuối cùng lại bị một trận hoả hoạn cướp đi..."

"Người thử nghĩ xem nếu năm đó ta dẫn binh từ biên cương về kinh thành đón lang quân, hiện tại nơi này liệu có dành cho tử tù họ Tô tự Quân Tịch hay sao?"

"Năm đó Kim Nam Tuấn không cãi lệnh vua, hiện tại ngai vàng cũng đâu thuộc về ngài..."

"Ngai vàng, mỹ nhân vong quốc...căn bản cũng chỉ là ăn may..."

.

Lời của Tô Tịch từng chút từng chút trở về, tựa như gai nhọn giáng xuống, từng lời từng chữ găm chặt vào lòng hắn. Kim Thái Hanh không rõ mị mắt, hơi hơi nghiến chặt răng.

"Bảo bối..." Ôm lấy mặt Điền Chính Quốc, dịu dàng hôn lên môi y, rồi lại tựa như chẳng đủ mà dời xuống cằm, dừng tại xương quai xanh hơi hơi nhô lên.

Sự tồn tại của Tô Quân Tịch, dòng máu chảy xuôi cơ thể hắn...tất thảy đều có thể trở thành cái cớ đòi mạng.

"...của ta" vì thế dùng sức, lại chung quy không nỡ quá sát phạt, răng nanh cắm ở trên vai Điền Chính Quốc cắn xuống một vết hằn.

Điền Chính Quốc, của ta...

.

Đôi môi lưu luyến ở đầu vai Điền Chính Quốc chăm chú mút hôn hồi lâu. Lại như chẳng đủ, vòng tay giữ lấy eo y càng lúc càng chặt, tựa như chỉ có đem y ôm thành một vũng thuỷ xuân, hoà trên tay hắn, tan vào máu thịt mới hài lòng.

"Chính Quốc." Tiếng gọi mềm như lụa, mang theo chiều chuộng tầng tầng.

Điền Chính Quốc, là báu vật sắc nhọn hắn treo trên đầu quả tim.

Treo cao thì nặng tâm, rơi xuống sẽ đau lòng.

.

Chính Quốc thoáng nâng thân thể, nghênh đón từng đợt mưa hôn nóng bỏng như thiêu đốt. Đôi môi Kim Thái Hanh ở trên vai y say đắm mút hôn, lại dời xuống hai điểm hồng trước ngực vì kích thích mà run run se lại.

Điền Chính Quốc cả người được Kim Thái Hanh vây trọn trong lồng ngực dày rộng, tựa như trân bảo ngàn năm, dịu dàng nâng niu, sợ hãi nứt vỡ. Ngón tay mang theo chút thô ráp, từng nơi từng điểm đều đã được vô số lần chạm qua, ấy thế mà khác nhau không gian thời gian, lại tựa như lần đầu mang theo mới mẻ lẫn hiếu kỳ.

"Bảo bối..."

Giọng nói trầm thấp, qua tai Chính Quốc tựa như tiếng trời, nước mắt không nhịn được đảo quanh mi mắt, khẽ mang sung sướng lẫn mong chờ trượt xuống trên gò má.

Kim Thái Hanh tận lực kìm nén phẫn nộ lẫn bạo ngược nơi đáy mắt, cho dù chân thực vuốt ôm ái nhân trong tay, vẫn không sao triệt tiêu giọng nói như trêu tức của Tô Quân Tịch.

Dịu dàng ấn xoa bụng dưới Chính Quốc, xác nhận y thật sự không có phản ứng khó chịu mới xoay người đặt y ở trên đệm bông, lại trượt xuống, dùng miệng bao lấy tính khí bán cương của y.

Điền Chính Quốc chấn kinh, cánh tay ngược lại mềm nhũn, bấu trên vai Kim Thái Hanh tựa như giả vờ giằng co.

Kim Thái Hanh khẽ dùng đầu lưỡi đảo quanh mã mắt, thịt má ép vào theo từng cú hút bất chợt, lời ra đến miệng lại vô lực phản bác, cuối cùng trước mắt cũng chỉ còn lại một khoảng mơ hồ, tính khí mềm đi, toàn bộ đều bắn đi ra.

Kim Thái Hanh đem thứ trong miệng nuốt xuống, không cho Chính Quốc có thời gian hít thở, lại một trận mưa hôn kéo đến.

Hắn tựa như mang toàn bộ bất lực lẫn giận dữ gom thành một cỗ, phát đến trên người Chính Quốc lại chỉ có dịu dàng khống chế, tuy rằng không như mọi khi chờ đợi Chính Quốc khẽ ngâm, thế nhưng ôm lấy hay ấn xoa đều là lực đạo vừa đủ, không nỡ để y bị thương.

Chính Quốc thuận theo vòng tay ôm hắn, ý thức một khi rõ ràng, lại kinh hoảng nhận ra ban nãy hoàng đế dùng miệng giúp chính mình khẩu giao, lại còn khi quân bắn ra.

Hoảng loạn cùng sợ hãi chậm rãi cắn nuốt trái tim y, thế nhưng miệng chẳng cách nào nói thành lời, chỉ có thể giãy dụa khóc lên.

Kim Thái Hanh điên cuồng bắt gặp nước mắt ái nhân, không cách nào tiếp tục đè ép, hắn nâng lên thân thể, lại hôn xuống, đem nước mắt Chính Quốc đều hôn đến sạch sẽ.

"Làm sao vậy? Bảo bối, trẫm đè đau ngươi rồi sao?"

Chính Quốc không nghe thấy, ngược lại càng thêm ôm chặt Kim Thái Hanh, thanh âm khàn khàn mang theo nghẹn ngào khó giấu.

"Người nuốt..." không cách nào nói ra hai chữ kia "...người đừng như vậy..."

Quanh đi quẩn lại, y cũng chỉ là một tiểu quan thấp hèn mơ ước được người thương cảm. Cho nên đối với sự giúp đỡ Kim Thái Hanh ban cho, y nửa biết ơn, nửa lại mang theo lo sợ cắn nuốt.

Tựa như giấc mơ ban trưa, xinh đẹp nóng bỏng, thế nhưng một khi tỉnh táo, lại chỉ khiến thân thể đau nhức.

Vốn luôn nhận thức rõ, bản thân kỳ thực chẳng phải thanh tao cao nhã gì cho cam, thế nhưng cho dù trái tim đã từng chịu qua đủ loại vứt bỏ giẫm đạp, vẫn chừa lại lớp thịt lụa mềm mại nhất, ôm lấy Kim Thái Hanh.

Để hắn làm cái loại chuyện này, y không dám mong, cũng không đủ sức nhận.

Kim Thái Hanh cũng là báu vật của y, báu vật y dùng cả tôn nghiêm lẫn hèn mọn chặt chẽ che chở.

.

"Người đừng làm loại chuyện này, có thể buông ra không?" Càng khóc càng lớn, càng nói lại càng phát hiện giọng mình đã khản đặc, nhớ lại Xuân Cung đồ đã từng đọc qua, ở trong đó viết rõ bốn chữ bằng mực đỏ, "Phục vụ quân vương". Lại nghĩ đến chính mình mỗi lần thân cận, một mất lý trí, hai khóc lóc xin hàng...đều là Kim Thái Hanh lưu tâm y, sợ y sẽ khó chịu.

Kim Thái Hanh lại không quản nhiều như vậy, nếu chỉ thân cận với ái nhân mà còn phải tuân thủ luật lệ quy tắc, hắn sẽ tự khinh rẻ chính mình.

Hoàng đế hai chữ "mất mặt" còn phiền không nói, thì làm gì đến phiên người khác tự chủ trương.

Hắn ôm Chính Quốc vào ngực, vì câu nói của y lại đâm ra có chút khó chịu. Ánh mắt quét qua dấu răng hãy còn hằn đỏ trên vai y, nhịn không nổi cúi xuống hôn liếm một vòng.

"Có đau hay không?"

Âm giọng không mang theo dỗi hờn hay trách móc, hơi thở lướt qua vai y lại lạnh lùng vô định. Chính Quốc thoáng cái khẽ run, khuôn mặt Kim Thái Hanh chôn trên vai, y nhìn không thấy, không đoán được ý đồ của hắn, trực giác nhạy bén đến đâu, được người nọ lăn qua lộn lại xoa nắn cũng sớm đã tan rã, loại cảm giác không rõ ràng này lại khiến Chính Quốc chỉ càng thêm khó nhịn.

Y không trả lời, ngược lại cố sức chống trên ngực Kim Thái Hanh đẩy ra một khe hở. Phần thân không thuộc về thân thể kia tại kẽ mông vì tiếp xúc mà tựa như càng thêm cứng rắn. Kim Thái Hanh lại như không hay không biết, lòng bàn tay to lớn tại bộ vị đã mềm xuống của Chính Quốc tới lui ma sát, môi bạc một mực dính trên vai y không rời.

"Xuân Cung đồ có dạy ngươi chống cự khi hoàng đế muốn thân mật không?"

Bàn tay Kim Thái Hanh càng lúc càng thêm nóng bỏng, phân thân đã xuất qua nhạy cảm khôn cùng, trong tay hắn tựa như muốn tan ra.

"Thế Xuân Cung đồ có dạy ngươi hoàng đế hỏi đến thì cắn răng không trả lời không?"

"..."

"Thế Xuân Cung đồ có dạy ngươi..." Giọng hắn càng lúc càng thêm ác liệt, trên vai Chính Quốc nhói đau, lại đè thêm một vết cắn.

Chính Quốc không rõ từ đâu kiếm ra sức lực, từng câu từng chữ Kim Thái Hanh nói ra chỉ khiến bướng bỉnh trong lòng y càng lúc càng hiển lộ rõ ràng hơn.

Y giãy giụa càng mạnh, khiến răng nanh sắc nhọn ở trên vai vẫn chưa lui đi vô tình cứa rách tầng da mỏng manh.

Kim Thái Hanh thốt nhiên giật mình, buông ra, chỉ thấy khuôn mặt Điền Chính Quốc toàn là nước mắt nóng ướt. Bàn tay tiến đến chạm vào, lại bị Chính Quốc nghiêng mặt tránh khỏi, muốn hôn y, lại bị tay y chặn lại.

"Ta đọc không hiểu..."

Mơ mơ màng màng, hắn nghe được Chính Quốc yếu ớt nói như thế.

"Xuân...Xuân Cung đồ đó, chỉ toàn là tranh Long Dương, câu từ lại sâu xa, ta không dám hỏi tổng quản, chỉ...chỉ có thể tự mình xoắn xuýt..." y nâng tay mạnh lau nước mắt "...người hỏi ta Xuân Cung đồ có nói thế không...ta không biết. Ta không biết gì cả."

Giọng lạc cả đi rồi, Kim Thái Hanh nắm lấy eo y ôm vào lòng, thân thể người kia đã run run.

"Thế nhưng mà từ đầu đến cuối, quan trọng nhất chẳng phải là "Phục vụ quân vương" đó sao."

Đứa nhỏ này...

Kim Thái Hanh hiếm có thời điểm không biết phải nói gì, một mực ôm lấy Điền Chính Quốc, để đầu y tựa trên vai, mặc cho tiếng khóc mềm mại của đối phương từng chút dội đến lòng mình.

"Vậy trẫm đối tốt với ngươi, ngươi không vui trẫm sẽ khó chịu, ngươi chỉ than đau một tiếng mà trẫm đã xót xa...Ngươi nói xem, trẫm là đang dùng nhu tình của bản thân để nâng niu người trẫm trân trọng. Như thế...có gọi là "phục vụ quân vương" hay không?"


-------

Giải thích cách gọi tên Tô Tịch: Họ Tô, tự là Quân Tịch. Tuy nhiên ban chức canh giữ biên cương chỉ dùng họ Tô và tự Tịch. Ở đây Kim Thái Hanh gọi Tô Tịch khi gặp hắn ở nhà lao và gọi Tô Quân Tịch khi nhớ lại (giận dữ).


Giải thích một chút câu cuối của KTH. Phục vụ quân vương là mệnh lệnh bao gồm cả phục vụ thân thể và phục vụ tình cảm. Ở đây ý của KTH là, ĐCQ vì ảnh mà giao ra thân thể, vậy còn mặt tình cảm của KTH sao lại không phục vụ nốt ý.



_210328_

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip