Chap 63 : Say rượu

Kim Thái Hanh ôm càng ngày càng chặt , nhất định không buông tay
🦦—🦦

Đã rất lâu rồi Kim Thái Hanh không quay lại căn nhà này, nếu không nhờ bảo an nhận diện được Kim Thái Hanh thì bọn họ cũng chẳng biết đi vào kiểu gì.

Lúc đứng ở cửa nhà hắn còn phải nghĩ một lúc xem mật mã mở cửa là cái gì.

Đẩy cửa ra, không khí vương vẩn mùi bụi bặm lâu ngày phả vào mặt.

Hắn đẩy một cái vali vào nhà trước, sau đó cố gắng nhấc cái vali mà bên trên có thêm một tên Điền Chính Quốc đang ngồi qua ngưỡng cửa, cũng bởi vì không muốn Điền Chính Quốc phải đứng dậy hoạt động.

Chính Quốc vốn đang mơ mơ màng màng sắp ngủ đột nhiên lại lên tinh thần, ngẩng đầu nhìn trái nhìn phải, đúng lúc này Thái Hanh bật đèn.

Chính Quốc lia mắt bốn phía, nói: "Tôi từng đến nhà cậu chơi rồi đó!"

"Ừ, cậu có đến mấy lần."

"Lúc cậu không để ý tới tôi, tôi muốn đến tận nhà tìm cậu, thế nhưng sợ cậu thấy tôi phiền phức." Chính Quốc nói, tì mặt lên tay kéo vali than thở, trông có vẻ cực kỳ ưu sầu.

"Lúc cậu muốn tìm tôi cũng chưa chắc tôi đã ở đây."

"Cũng đúng..."

"Cậu ngồi đây một lát, tôi đi thu dọn chút đã."

Thái Hanh đi mở cửa sổ, sau đó xốc vải trắng phủ trên đồ vật lên, dồn hết vào một góc.

Hắn tìm máy hút bụi bắt đầu quét tước, trên mặt bàn cũng toàn là bụi nên phải dùng máy hút, sau đó mới tỉ mỉ lau lại lần nữa.

Dọn dẹp những chỗ cần dùng là được rồi, nhà bếp và phòng ngủ chính không vào, ngay cả cửa cũng không định mở.

Sau khi Chính Quốc bị đánh thức, cậu đứng dậy đi về phía Thái Hanh hưng phấn nói: "Tôi giúp cậu dọn dẹp!"

Chính Quốc nói câu này phấn khởi quá mức khiến Thái Hanh phải dừng động tác, khiếp sợ nhìn về phía cậu, trong lòng mơ hồ có linh cảm không lành.

Đúng như dự đoán, hắn thấy Chính Quốc cười như một tên ngốc, thường ngày Chính Quốc chắc chắn không bày ra được vẻ mặt này.

Say rượu hóa điên?

Thái Hanh sợ Chính Quốc nghe không rõ tiếng mình nên tắt máy hút bụi rồi mới nói: "Ghế salon có vải che, tôi lấy xuống rồi, không có bụi đâu, cậu ngồi ghế đi, tôi dọn xong ngay bây giờ đây."

"Tôi giúp cậu!" Chính Quốc tuyên bố một lần nữa, thái độ cực kỳ cố chấp, còn thật sự bắt đầu giúp Thái Hanh dọn.

Chính Quốc vốn hiếu động, lúc ở nhà thấy buồn bực thì sẽ dọn nhà dọn cửa, cũng không phải là đại thiếu gia mười ngón không dính nước mùa xuân.

Thái Hanh nhìn chằm chằm Chính Quốc một lát, thấy cậu có vẻ vẫn ổn nên cũng không ngăn lại, tiếp tục bật máy hút bụi bắt đầu dọn dẹp.

Chính Quốc bám theo đuôi Thái Hanh, Thái Hanh hút xong bụi trên bàn, Chính Quốc cũng theo sát.

Bởi vì có hai người cùng làm nên không bao lâu sau đã dọn gần xong phòng khách.

Thái Hanh mở cửa căn phòng của mình, nói: "Hôm nay chúng ta ngủ ở đây đi, phòng này trước kia là phòng tôi."

"Được!" Chính Quốc sảng khoái đồng ý.

Thái Hanh định kéo vải che, Chính Quốc rất nhanh đã đi tới nói: "Tôi giúp cậu lấy!"

Thái Hanh đưa vải che cho Chính Quốc còn mình thì dùng máy hút bụi quét tước gian phòng.

Đột nhiên có tiếng thủy tinh rơi xuống đất vỡ nát, hắn vội vàng tắt máy hút bụi, ra khỏi phòng nhìn thấy Chính Quốc ngồi xổm cạnh bàn ăn định nhặt mảnh kính vỡ trên mặt đất.

Chính Quốc cất vải che xong chuẩn bị trở về phòng, bước đi không vững nên suýt chút nữa ngã sấp mặt, đúng lúc đó lại đụng phải bàn ăn.

Trên bàn ăn vốn đặt một lọ hoa thủy tinh, bị Chính Quốc đụng rơi vỡ tan tành.

Thái Hanh thấy vậy thì đi nhanh tới nâng Chính Quốc dậy nói: "Cậu đừng nhặt, bị thương bây giờ. Để tôi dọn cho, cậu qua một bên nghỉ ngơi đi."

Nói xong hắn đi chổi và ki hốt rác quét những mảnh vỡ vương vãi trên sàn.

Chính Quốc đứng một bên không có gì làm, nhìn quanh một chút, thấy bên cạnh TV có món đồ chơi nhỏ bèn tiện tay lấy ra xem, thấy có dây cót nên vặn liên tục, sau đó đặt trên mặt đất.

Đồ chơi hình cừu nhỏ bắt đầu lạch cạch bước đi trên mặt đất, Chính Quốc ngồi xổm xem còn chưa đủ, bắt đầu quỳ xuống bò cùng đồ chơi.

Lúc Thái Hanh quay đầu lại thì nhìn thấy Chính Quốc đang bò bò, rồi bất cẩn va đầu vào mép tủ.

"Áu..." Chính Quốc đau đến khựng lại, ôm đầu cuộn người thành một đống.

Thái Hanh hoảng hốt bỏ đồ vật trong tay xuống đến bên cạnh giúp cậu xoa đầu, hỏi: "Đau không? Không sao chứ?"

"Đau lắm..." Chính Quốc ấm ức trả lời, tiếp đó nâng ngón tay chỉ vào cái tủ nói, "Cậu đánh nó cho tôi!"

Thái Hanh ngẩn người nhưng vẫn nghe lời đánh vào tủ hai lần: "Tôi đánh chừa này."

"Đau quá..." Chính Quốc bắt đầu chui vào trong ngực Thái Hanh, dụi đến mức Thái Hanh phải giơ hai tay lên bày ra tư thế đầu hàng.

Thái Hanh nặng nề nuốt một ngụm nước miếng, hầu kết lăn lên lăn xuống, âm thanh nuốt nước bọt nghe rõ mồn một trong phòng khách yên tĩnh.

Hai mắt hắn nhìn lên trần nhà rồi lại nhìn về phía bàn ăn, duy nhất không dám nhìn Chính Quốc.

Chính Quốc vẫn còn xoay xoay dụi dụi trong lồng ngực hắn, hắn hoàn toàn không dám động.

Hắn không dám động đậy!!!

Bây giờ hắn còn dám ngồi đây, hắn cũng bái phục bản thân thật là một chính nhân quân tử!!!

Đây là đang được ban ân à?

Không phải, đây là mồ chôn.

Nếu xử lý không tốt chắc chắn hắn sẽ phải chui xuống mồ nằm, ngày mai khi Chính Quốc tỉnh rượu sẽ tiện tay chôn hắn, lấp đất xong còn phải dẫm thêm mấy cái cho chặt đất.

Không giãy giụa được, hắn chỉ mong có người rủ lòng thương khắc bia mộ cho mình.

"Để tôi, tôi... quét thủy tinh đi đã, không dẫm vào lại bị thương." Thái Hanh giả tạo mở miệng nói.

Chính Quốc dùng hai tay ấn chân Thái Hanh, bắt hắn ngồi xổm xuống không cho động: "Đầu tôi còn đau đây này!"

"Tôi xoa xoa cho cậu nhé?" Thái Hanh không dám nhìn Chính Quốc, giúp Chính Quốc xoa đầu, không cẩn thận suýt chút nữa đụng tới vết thương trên lông mày Chính Quốc, khiến cậu cực kỳ không hài lòng.

Thái Hanh chỉ có thể lại nhìn Chính Quốc, ngồi bệt trên mặt đất giúp Chính Quốc xoa đầu.

Lúc này Chính Quốc như một con thú nhỏ mất đi nhuệ khí, ấm ức chống đỡ thân thể bằng hai tay, mở to cặp mắt hiền lành nhìn hắn.

Chính Quốc có ngoại hình của trẻ con, có lẽ đây mới là bộ dáng mà cậu nên có, thoạt nhìn thật ngoan ngoãn, có vẻ rất yếu ớt.

Nhìn đến mức khiến lòng Thái Hanh thấy ngứa ngáy.

"Đỡ hơn chưa?" Thái Hanh xoa một lát rồi hỏi.

"Ừm."

"Tôi đi dọn thủy tinh, cậu ngồi đây đừng cử động." Thái Hanh nói xong, một tay chống nền đứng dậy, đi dọn thủy tinh trên mặt đất, quét ra thật xa rồi mới yên tâm.

Lúc quay lại thấy Chính Quốc như bé ngoan vẫn ngồi ở chỗ cũ không nhúc nhích, hình như đang chờ hắn.

Hắn chỉ phòng của mình: "Tôi dọn xong phòng của tôi rồi, bây giờ chúng ta đi ngủ được không?"

Chính Quốc lắc đầu, trực tiếp từ chối: "Không muốn."

"Tại sao?"

"Chúng ta cùng chơi đi!" Chính Quốc đột nhiên hưng phấn giơ hai tay lên nói.

Thái Hanh hết sức quen thuộc tình cảnh này, khi còn bé Chính Quốc luôn dùng vẻ mặt hưng phấn nói như vậy với hắn, lúc ấy chắc là cực kỳ hưng phấn nên cả người tràn trề sức lực, xưa nay không có lúc nào thấy mệt.

Trong lúc sững sờ, hắn nhìn thấy được bộ dáng mà đáng ra Chính Quốc phải có sau khi lớn lên.

Thái Hanh đột nhiên cảm thấy đau lòng, hỏi: "Thường ngày đều cố ngụy trang phải không? Có lẽ đây mới là bộ dạng thật sự của cậu nhỉ? Giấu giếm đến tận bây giờ... không vất vả sao?"

Chính Quốc hình như nghe không hiểu, vẻ mặt mờ mịt ngoẹo cổ nhìn hắn.

Thái Hanh thở dài một hơi, sau đó kéo Chính Quốc đứng lên, nói: "Muộn lắm rồi, hôm nay không chơi nữa, chúng ta đi ngủ đi, cậu muốn rửa mặt không? Muốn tắm e phải chờ, bình nước nóng nhà tôi cũ lắm rồi, phải đun một lúc mới có nước nóng."

Chỗ này dù sao cũng là nhà từ mười mấy năm trước, đồ điện không tiên tiến cho lắm, đều là đồ điện kiểu cũ.

Kim Thái Hanh đi vào nghiên cứu xem van nước ở đâu, sau khi mở van để bơm nước vào bình nước nóng mới bật công tắc.

Điền Chính Quốc không chịu, ngồi lì trên ghế sopha phòng khách: "Không ngủ! Tôi muốn ăn Cornetto!"

"Ăn cái gì?" Kim Thái Hanh nghe không hiểu.

"Cornetto! Tôi muốn ăn Cornetto!" Điền Chính Quốc lặp lại, âm điệu càng lúc càng cao.

"Cornetto là cái gì?!" Kim Thái Hanh lơ ngơ. Hắn là một học sinh thể dục, về cơ bản không ăn đồ ăn vặt nên cũng không biết đấy là cái gì, phải lấy điện thoại ra tra xem Cornetto là cái gì.

Tra xong mới phát hiện Cornetto là kem, lập tức lắc đầu: "Không được, cái này không tốt cho cơ thể đâu."

Điền Chính Quốc nghe xong lập tức cuống lên, ầm ĩ với Kim Thái Hanh: "Thi đấu xong rồi mà vẫn không cho ăn sao?! Cái gì cũng không cho ăn! Thế thì còn đâu niềm vui cuộc đời! Tôi muốn ăn, tôi muốn ăn ngay bây giờ!"

Kim Thái Hanh kiên nhẫn giải thích với Điền Chính Quốc: "Điền Ca, cái này thật sự không được, kể cả đã qua mùa giải thì vẫn không thể dùng đồ uống có ga, thực phẩm chiên dầu, kem hay trà sữa. Ngày mai tôi làm món ngon cho cậu được không? Làm chim hầm hạt kê cho cậu, cậu còn muốn ăn gì nữa không?"

"Tôi muốn ăn Cornetto!" Điền Chính Quốc vẫn kiên trì như cũ.

"Không được!" Kim Thái Hanh cũng cực kỳ kiên quyết.

Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh một lát, mắt chớp chớp, vành mắt đỏ lên, ấy vậy mà khóc luôn: "Tôi muốn ăn..."

Kim Thái Hanh sững sờ, vội vàng thử lau một cái, còn thật sự lau ra nước mắt, trong phút chốc hắn chẳng còn nhớ cái gì gọi là nguyên tắc: "Được được được, tôi mua cho cậu, mua cho cậu mỗi vị một cái."

Đòn này thật sự là K.O.

Kim Thái Hanh có thể vì Điền Chính Quốc mà nhảy vào nước sôi lửa bỏng luôn ấy chứ!

Nói xong hắn đứng dậy, định ra ngoài mua kem cho Điền Chính Quốc, vừa đi vừa suy nghĩ, trời sắp sáng mất rồi, không biết còn chỗ nào mở cửa không? Gần đây không biết là có cửa hàng tiện lợi 24 giờ nào không?

Vừa mở cửa thì Điền Chính Quốc đột nhiên đuổi tới, lôi kéo tay áo của hắn hỏi: "Cậu đi đâu vậy?"

Kim Thái Hanh kinh ngạc, giải thích: "Mua kem cho cậu đó."

"Vậy tôi phải ở nhà một mình sao?"

Kim Thái Hanh kiên nhẫn giải thích: "Cậu cứ ở nhà chờ đi, tôi đi một tí sẽ về."

"Tôi không muốn!"

"Vậy chúng ta cùng đi nhé?"

"Trời tối lắm, tôi sợ."

Kim Thái Hanh bị chấn kinh đến mức nói lắp luôn: "Sợ, sợ tối?"

"Ừ!"

"Vậy... vậy làm sao bây giờ? Tôi chạy đi một lát sẽ về, tôi chạy nhanh lắm."

"Không được, cậu không cần tôi nữa sao? Bỏ tôi một mình ở đây hả?"

Bị hỏi câu này xong tim Kim Thái Hanh mềm xèo, nhanh chóng đóng cửa lại, nói: "Tôi cần tôi cần chứ, tôi không thể không cần cậu."

"Ừ!" Điền Chính Quốc được an ủi rồi.

Kim Thái Hanh bất đắc dĩ nhìn cậu, giảng giải với cậu: "Nếu tôi không đi được, cậu cũng không có kem để ăn, cậu nói xem phải làm sao bây giờ? Chúng ta nghĩ biện pháp giải quyết đi."

"Thế không ăn nữa." Điền Chính Quốc mất mát.

"Nói chuẩn rồi! Không phải tôi không mua cho cậu, là tự cậu nói không ăn đấy nhé."

"Ừm." Điền Chính Quốc gật đầu.

Bây giờ Điền Chính Quốc mới chịu đi vào phòng, ngồi trên ghế salon nói với Kim Thái Hanh: "Tôi muốn xem tivi."

Kim Thái Hanh kết nối cáp ti vi, bật lên rồi nói: "Không đóng phí truyền hình cáp nên không bật được đài nào để xem hết."

"Tôi có thể kết nối bằng di động, tôi có tài khoản hội viên!" Ngữ điệu rất dõng dạc

Cũng may nhà Kim Thái Hanh đã từng đổi TV, có thể kết nối với các thiết bị khác hoặc xem trên mạng.
Điền Chính Quốc bấm một lúc thì TV bắt đầu phát một bộ phim Hàn.

Kim Thái Hanh nhân cơ hội này đi dọn dẹp những phòng khác, một lát sau mới ngồi cạnh Điền Chính Quốc cùng xem. Điền Chính Quốc xem rất tập trung, chân mày nhăn chặt lại, có vẻ một giây sau sẽ khóc theo nội dung phim.

Kim Thái Hanh xem một lúc, không nhịn được lẩm bẩm: "Bà này đang ăn vạ à? Xe đi đến thì bà nhanh chạy đi, đần độn lườm nguýt cái xe thì có tác dụng chó gì, ông anh kia đứng cách xa như vậy còn có thể chạy tới cứu, chỉ cần hơi có trí khôn thôi cũng biết tự tránh. Mà ông này nhìn rất thông minh, sao lại đi thích người ngốc như thế được? Hoang đường!"

Điền Chính Quốc quay sang liếc mắt trừng Kim Thái Hanh một cái.

Kim Thái Hanh lập tức ngậm miệng.

Trong phim, nam chính không phụ sự mong đợi của mọi người mà bị xe đâm phải, được đưa vào bệnh viện.

Nữ chính ngồi ngoài cửa phòng cấp cứu gào khóc hối hận, lâm vào trạng thái cuồng loạn.

Kim Thái Hanh thật sự không hiểu, lần thứ hai phun tào: "Người ta bị đâm xe rồi mới hối hận, trước đó thì sao? Người ta có thích bà hay không bà không nhận ra sao? Sao cứ phải bị đâm rồi mới nhận ra ổng thật sự yêu bà? Bị ngu à?"

Điền Chính Quốc bực mình đánh mạnh một cái lên đùi Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh vừa nghiêng đầu thì thấy Điền Chính Quốc cũng đang khóc.

Hắn nhận ra trong trường hợp này tốt nhất hắn nên đi ra chỗ khác, đứng xa xa trông coi không để Điền Chính Quốc làm loạn là được.

Chờ Điền Chính Quốc tỉnh rượu, biết hình ảnh mình xem phim Hàn khóc nhè bị hắn thấy được, nhất định sẽ đòi đánh vài trận với hắn.

Lần này không đánh mấy ngày mấy đêm chắc chắn Điền Chính Quốc sẽ không bỏ qua.

Hắn lặng lẽ đứng dậy, muốn thừa dịp Điền Chính Quốc không chú ý mà lẻn đi.

Kết quả sau khi đứng lên mới để ý thấy Điền Chính Quốc vẫn đang lôi kéo góc áo của mình.

Kim Thái Hanh thở dài một hơi, ngồi lại xuống.

Quân muốn thần chết, thần không thể không chết.

Hôm nay, Kim Thái Hanh đã bỏ cái mạng chó của mình ở lại nơi này, lúc Điền Chính Quốc tỉnh rượu cũng là lúc hắn anh dũng chịu chết!

Nhân gian được sống một lần như thế, Kim Thái Hanh không có gì tiếc nuối, chỉ sợ hắn chết đi biến thành con quỷ xử nam, về nhà bám theo mẹ mình

Kim Thái Hanh che miệng ngáp, liếc mắt nhìn đồng hồ, đã hai giờ sáng rồi.

Hắn chỉ có thể tìm cách thuyết phục Điền Chính Quốc: "Điền Ca, chúng ta ngủ đi."

"Không!" Điền Chính Quốc vẫn đang rất có tinh thần.

Hắn nghĩ, chuyện tối hôm nay đã đủ giết hắn chết toi rồi, cũng không sợ chết thêm lần nữa.

Vì thế hắn cầm điều khiển tắt ti vi, sau khi đứng dậy thì cúi người, nhanh gọn khiêng Điền Chính Quốc lên đi về phía phòng mình.

"Nghe lời, ngủ!" Kim Thái Hanh vác Điền Chính Quốc đến cửa, Điền Chính Quốc bấu lấy khung cửa không chịu vào.

Điền Chính Quốc nỗ lực giãy giụa: "Tôi muốn xem xong tập kia cơ."

"Ngày mai tôi xem cùng cậu! Còn bây giờ thì đi ngủ!"

"Tôi không ngủ!"

"Cậu nghĩ tôi không trị được cậu chắc?" Kim Thái Hanh nói xong thò tay cù nách Điền Chính Quốc mấy lần, Điền Chính Quốc có máu buồn nên theo phản xạ buông tay, Kim Thái Hanh thuận thế khiêng Điền Chính Quốc vào phòng, đặt lên giường.

Điền Chính Quốc muốn bò dậy, Kim Thái Hanh sao có thể để cậu chạy, dùng cơ thể đè lên Điền Chính Quốc, không cho cậu dậy.

Điền Chính Quốc giãy giụa, nỗ lực muốn thoát ra.

Kim Thái Hanh không tha, quấn lấy Điền Chính Quốc như con bạch tuộc, ôm không buông tay, còn không quên dỗ Điền Chính Quốc: "Điền Ca, ca, ca ca ngoan, ngủ đi, lại đây tôi hát ru cho cậu nghe."

Điền Chính Quốc liều mạng giãy giụa.

Kim Thái Hanh càng ôm càng chặt, nhất định không chịu buông tay.

Mãi đến tận khi Điền Chính Quốc dần dần ngoan ngoãn nằm im, dựa vào ngực Kim Thái Hanh từ từ chìm vào giấc ngủ.

Kim Thái Hanh thở phào nhẹ nhõm, vỗ về lưng Điền Chính Quốc một lúc rồi cũng tự ngủ thiếp đi.

Hôm nay thật là một ngày mệt mỏi.
-

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip