Chap 84: Tái phát

🦦--🦦
Điền Chính Quốc rời khỏi phòng học của lớp 10, lúc đến sân quần vợt đã trễ mất 40 phút.

Đến nơi thì thấy Kim Thái Hanh và Tang Hiến hình như đang đối chiến đánh đơn.

Cậu không vào ngay lập tức mà đi cất áo khoác, sau khi đi ra cầm vợt nhìn quanh một chút, không còn sân tập trống nào cả.

Lúc Điền Chính Quốc đến, Kim Thái Hanh chỉ liếc sơ qua, lúc Kim Thái Hanh đi nhặt bóng thì Điền Chính Quốc hỏi:
"Đánh xong rồi luyện đường biên ngang à?"

Lúc đầu là hẹn nhau chiến với Đặng Diệc Hành và Thẩm Quân Cảnh.

"Cậu đến muộn quá, nội dung huấn luyện thay đổi rồi." Kim Thái Hanh trả lời rồi trở lại trên sân đánh bóng.

Tang Hiến nhìn Điền Chính Quốc, muốn nói lại thôi, cuối cùng không hề nói gì.

Điền Chính Quốc không biết nên làm gì, vì vậy qua một bên tìm chỗ tự mình luyện tập khống chế điểm rơi.

Giằng co như vậy mất khoảng nửa tiếng, Kim Thái Hanh mới mang vợt tennis đi tới bên cạnh Điền Chính Quốc.

Cậu cẩn thận quan sát Kim Thái Hanh, muốn nhìn xem có phải Kim Thái Hanh giận cậu đến muộn hay không.

Kim Thái Hanh ngược lại không hề nổi giận, chỉ dùng hết khả năng tâm bình khí hòa nói:
"Điền Chính Quốc, lúc nào chúng ta cũng huấn luyện theo kế hoạch riêng, khi nào làm gì đều sắp xếp rõ ràng. Quan trọng hơn là người phối hợp cùng cậu đều đã chuẩn bị xong, cậu không đến sẽ lãng phí thời gian của bọn họ."

Lời nói không có vẻ gì là không thích hợp, thế nhưng không gọi Điền Ca mà gọi tên đầy đủ.

Điền Chính Quốc mím môi, nhỏ giọng áy náy nói:
"Xin lỗi."

"Cậu vừa mới tới, rất nhiều kế hoạch huấn luyện đều cố gắng phối hợp theo thời gian của cậu, lấy cậu làm chủ, sân tập cũng ưu tiên cho cậu sử dụng trước, sau đó mới đến phiên bọn họ. Còn cậu thì sao, chạy đi nói chuyện yêu đương?" Kim Thái Hanh tiếp tục hỏi.

"Tôi không có, cậu ấy tìm tôi có việc, tôi tiện thể xem qua mấy đề..."

"Nếu như cậu muốn nghiêm túc học tập, nỗ lực cho kỳ kiểm tra thì cứ nói với huấn luyện viên Vương đi, thầy ấy sẽ không đưa tên cậu vào danh sách huấn luyện trọng điểm, như thế cậu sẽ có thời gian để học tập, sẽ không có ai ép cậu phải đánh bóng nữa."

Điền Chính Quốc cũng không phải người tốt tính.

Lần này cậu biết là cậu đến muộn, cậu làm không đúng, Kim Thái Hanh nói cũng đúng, vì vậy cúi đầu nhận sai.

Thế nhưng Kim Thái Hanh cứ nói cậu như vậy khiến trong lòng cậu bắt đầu không thoải mái, cố gắng nhẫn nhịn mới không nổi giận.

Điền Chính Quốc im lặng một lúc rồi mới trả lời:
"Lần sau tôi sẽ không như vậy nữa."

Kim Thái Hanh đứng trước mặt trầm mặc hồi lâu, run rẩy thở ra một hơi, cuối cùng mới lên tiếng:
"Có lẽ cậu nên suy nghĩ thật kỹ xem bây giờ có còn muốn tiếp tục đánh tennis không. Cậu không nhất thiết phải khổ như thế này, Nhiễm Thuật và Tô An Di cũng không cần đến đội tennis hầu hạ cậu, cậu cũng có thời gian để chăm sóc tốt Ngải Mộng Điềm kia."

"..." Điền Chính Quốc hơi nhíu mày, nhìn về phía Kim Thái Hanh,
"Cậu đang đuổi tôi?"

"Thực ra cậu không cần làm gì cho tôi cả... cứ sống như cuộc sống trước kia của cậu là được rồi. Nếu như không thật sự yêu thích tennis thì rất khó kiên trì. Lại còn yêu đương, không thể tập trung huấn luyện thì cứ rời đội đi được không? Làm ơn đừng lượn qua chỗ này của tôi làm tôi khó chịu được không?"

Kim Thái Hanh bắt đầu sợ.

Lúc trước hắn bài xích đánh đôi là không muốn ràng buộc với bất cứ ai, nếu một ngày nào đó người hợp tác với hắn rời đi, hắn sẽ rơi vào khổ sở không cách nào kiềm chế nổi.

Hắn không muốn nếm thử cảm giác mất đi người mà mình để ý.

Cho nên nhân lúc vẫn chưa hãm quá sâu, cứ cắt đứt sớm cho rồi, như vậy có vẻ là cách tốt nhất.

Điền Chính Quốc nhìn Kim Thái Hanh hồi lâu, đột nhiên cười lạnh một tiếng:
"Con mẹ nó thấy tôi hiền với cậu đúng không? Tôi đến muộn, tôi biết rồi, là vấn đề của tôi. Thế nhưng cậu đứng đây bực bội cằn nhằn cái gì? Muốn ăn đòn à?"

"Tôi chỉ nhắc trước thôi, miễn cho cậu vì yêu đương mà bỏ cuộc, lãng phí thời gian và tình cảm của người khác."

"Tôi bảo là cậu ấy tìm tôi có việc, tai cậu điếc à? Cậu nghe không hiểu tiếng người à? Tôi có bảo là tôi bỏ sao?! Tôi nói xin lỗi, là tôi đến muộn, tôi sai rồi, con mẹ nó cậu nói cái gì đấy?! Còn muốn thế nào nữa?!"
Điền Chính Quốc càng nói càng tức, cuối cùng dứt khoát gào lên.

Kim Thái Hanh bị hét cho tỉnh táo lại.

Hắn quên mất, Điền Chính Quốc có chứng hưng cảm, trải nghiệm lúc nhỏ khiến cậu không chịu nổi một tia oan ức.

Đặc biệt là đến từ người mà cậu quan tâm.

"Điền Ca, là tôi nói sai, cậu đừng nóng..."
Kim Thái Hanh nhanh chóng đi tới muốn ôm Điền Chính Quốc để an ủi cậu.

Điền Chính Quốc đẩy hắn ra:
"Đừng động vào tôi!"

Giờ huấn luyện trùng với giờ tự học buổi tối nên Tô An Di không theo tới đây mà ở lại lớp học.

Lúc này sân huấn luyện chỉ có Nhiễm Thuật, thấy không khí bên này sai sai, đặc biệt là nghe thấy Điền Chính Quốc mắng người bèn nhanh chóng chạy tới, ngăn cản Điền Chính Quốc an ủi:
"Sao, làm sao vậy? Điền Ca, đừng nóng."

Điền Chính Quốc vẫn đang gào:
"Tôi làm cái gì cũng đều không đúng phải không? Làm cái gì cũng sai, tôi làm cái gì cũng sai, đúng không?!"

"Không sai, chúng ta không sai, đi, chúng ta đi xem hoạt hình, 'Đảo Hải Tặc' có tập mới rồi."
Nhiễm Thuật đẩy Điền Chính Quốc ra ngoài, quay đầu lại căn dặn Kim Thái Hanh,
"Trước mắt cậu đừng đi theo, nếu tôi không khống chế được cậu ấy thì sẽ gọi cậu."

Kim Thái Hanh biết đây nhất định không phải lần đầu tiên Nhiễm Thuật xử lý chuyện như vậy, vì vậy ngoan ngoãn nghe lời không đi theo nữa, để Nhiễm Thuật mang Điền Chính Quốc ra ngoài.

Các thành viên trong đội không rõ chân tướng, dồn dập xúm lại hỏi han.

Kim Thái Hanh buồn bực phất phất tay: "Về huấn luyện đi."
Những người khác cũng thôi không hỏi nữa.

Nhiễm Thuật đưa Điền Chính Quốc ra ngoài, chưa trở về phòng kí túc xá ngay mà tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, lấy di động cho Điền Chính Quốc xem "Đảo Hải Tặc".

Đây là cách Nhiễm Thuật dỗ Điền Chính Quốc từ trước đến giờ.

Điền Chính Quốc mà náo loạn thì bọn họ sẽ cùng nhau xem hoạt hình, từ nhỏ đến lớn đều vậy.

Nhưng hôm nay Điền Chính Quốc không có tâm trạng xem, ngồi trên ghế ôm chân mãi không lên tiếng.

Nhiễm Thuật thấy đối phương đã bình tĩnh hơn, bèn hỏi: "Điền Ca, sao vậy, chuyện gì xảy ra rồi? Bực bội lâu vậy mà chưa hết..."

"Tôi đến muộn, Kim Thái Hanh giận." Sau khi tỉnh táo lại Điền Chính Quốc đã nhu thuận hơn, chỉ oan ức kể lại.

"Sau đó Kim Thái Hanh dạy bảo cậu à?"

"Ừm."

"Cũng không đến mức đó chứ." Nhiễm Thuật không rõ, chuyện này căn bản không đáng giận đến mức đó.

Điền Chính Quốc rũ mắt, lông mi dài dày đặc che khuất đôi mắt lạc lõng: "Người khác nói tôi không thèm để ý, cậu ta nói thì tôi để ý... khiến tôi thấy khó chịu..."

"Cậu ta tốt tính, lúc thường đối xử với cậu quá tốt, bây giờ lại đột nhiên hung ác với cậu nên cậu không chịu nổi?"

"Có thể là do... cậu ấy bảo tôi rời đội, vậy có phải cậu ấy không cần tôi nữa không? Tôi mới đến muộn có một lần..." Cậu rất nỗ lực huấn luyện, cho dù huấn luyện cường độ cao cậu cũng tiếp tục kiên trì, đến muộn có một lần đã dẫm phải mìn sao?

"Tôi cảm thấy, cảm thấy mấy lời đó thật vô nghĩa, cậu ta lại chẳng luyến tiếc cậu quá ấy chứ." Nhiễm Thuật cười lạnh một tiếng, "Nhưng mà, biểu hiện của cậu như vậy khiến tôi phải nghĩ lại."

Điền Chính Quốc không lên tiếng, tiếp tục ôm chân ngồi, hỏi: "Lúc nãy có phải tôi quá đáng lắm không?"

"Đúng, đúng là nổi nóng đến mức khó hiểu, nhưng cũng không xảy ra chuyện gì, ít nhất không đánh nhau."

"Vậy tôi có nên thành khẩn xin lỗi không?"

Nhiễm Thuật nhìn Điền Chính Quốc hồi lâu, đột nhiên đến gần nhỏ giọng hỏi cậu: "Điền Ca, đừng bảo cậu thích con chó làm màu kia nhé?"

Lông mi Điền Chính Quốc hơi run lên, sau đó ngước mắt nhìn Nhiễm Thuật, mãi không lên tiếng.

Nhiễm Thuật đối diện với Điền Chính Quốc một lúc lâu, cuối cùng chỉ hộc ra một chữ: "Cái..."

Trong nháy mắt Nhiễm Thuật đã hiểu vì sao Điền Chính Quốc không bình thường.

Đồng thời tâm trạng của Nhiễm Thuật cũng hỏng bét, thậm chí ước gì có người nhét Kim Thái Hanh vào bao tải rồi bế đi.

Lúc này, tâm trạng Kim Thái Hanh cũng rất là gay go.

Lúc hắn nói chuyện với Điền Chính Quốc quả thực bị dấm chua xông cho choáng váng đầu óc, có lời chua tiếng chát gì trong lòng đều nói hết ra, kết quả chọc cho Điền Chính Quốc nổi điên.

Sau khi tỉnh táo lại thì hắn đã thành công chọc giận Điền Chính Quốc rồi.

Bây giờ hắn muốn tìm Điền Chính Quốc xin lỗi, nhưng lại sợ kích thích Điền Chính Quốc, cả người xoắn xuýt tít mù lên.

Đến tận lúc kết thúc huấn luyện, Điền Chính Quốc và Nhiễm Thuật vẫn chưa về, Kim Thái Hanh thậm chí không dám đi tắm hay về phòng kí túc xá, chỉ lo gặp nhau không đúng lúc, khiến Điền Chính Quốc trực tiếp tái phát.

Chứng hưng cảm tái phát rất nghiêm trọng, đặc biệt trong tình huống Điền Chính Quốc không uống thuốc ức chế.

Một mình hắn ngồi trong phòng thay đồ, buồn bực túm tóc bứt tai.

Đầu hắn đúng là toàn bã đậu, sao lại nói những thứ linh tinh kia cơ chứ?

Cho dù một ngày nào đó Điền Chính Quốc thật sự có người yêu, thật sự rời đội để nghiêm túc học hành chuẩn bị cho kỳ thi đại học thì hắn cũng chẳng có tư cách để quản người ta.

Hắn và Điền Chính Quốc cùng lắm chỉ tính là bạn bè, chõ vào nhiều chuyện như thế, là hắn quá phận.

Càng nghĩ càng thấy hối hận, hận không thể hét to vài tiếng.

Tang Hiến vốn đã định đi về đột nhiên quay lại, nói với Kim Thái Hanh: "Tao hỏi Nhiễm Thuật, chỗ Điền Chính Quốc đã ổn rồi."

"Ừ..." Kim Thái Hanh thở phào nhẹ nhõm.

"Tao cảm thấy Điền Chính Quốc cũng để ý đến mày, hơn nữa hình như cũng không có gì với Ngải Mộng Điềm kia đâu, mày đừng lo lắng quá."

Kim Thái Hanh gật gật đầu: "Ừm."

Tang Hiến nhìn Kim Thái Hanh ủ rũ như sắp toi đời, chần chờ một chút lại nói: "Điền Chính Quốc không hẳn là thẳng, cũng có chút tình cảm với mày. Hơn nữa, cậu ấy rất để ý đến tao, có vẻ hơi ghen tuông, không phải mày hoàn toàn không có cơ hội đâu."

Nghe thế Kim Thái Hanh lập tức lắc đầu phủ nhận: "Tao và cậu ấy ở bên nhau rất lâu rồi, tao biết cậu ấy thật sự thẳng, rất nhiều chuyện cậu ấy làm đều thẳng đến đòi mạng, thậm chí không hề cảm thấy cấm kị gì với tao. Nếu thật sự có ý với tao, thì những việc cậu ấy làm chẳng nhẽ là để quyến rũ tao chắc? Sao có thể như thế được, một nam sinh đơn thuần như Điền Ca..."

"Tao là người ngoài nên có thể thấy những tiểu tiết mà mày không chú ý, bởi vì mày thích cậu ta nên mới cảm thấy không phải..." Tang Hiến vẫn muốn tiếp tục khuyên.

Kim Thái Hanh lắc đầu: "Tao biết mày đang an ủi tao, tao cũng biết là tao không bình thường. Tao hiểu rõ là không nên thích cậu ấy, bây giờ nghĩ đến việc cậu ấy hẹn hò với người khác là tim muốn nổ tung. Tao không muốn giữ mối quan hệ tốt đẹp với bất kỳ ai, bởi tao sợ một ngày nào đó người kia sẽ đột nhiên bỏ tao mà đi... Thế nhưng bây giờ tao phát hiện, thực ra quan tâm một người, lúc nào cũng nhìn người ta nhưng người ta lại không thuộc về mình, cũng khiến tao khó chịu không kém."

Tang Hiến trầm mặc một lúc, đột nhiên áy náy nói: "Xin lỗi."

Kim Thái Hanh không hiểu, ngẩng đầu nhìn Tang Hiến hỏi: "Sao mày phải xin lỗi?"

"Là tao khiến mày bất an nhạy cảm như vậy, xin lỗi... là tại tao, mày mệt mỏi lắm đúng không?"

Tang Hiến nhìn thẳng vào mắt Kim Thái Hanh, tay hơi phát run.

Một lát sau, Tang Hiến bắt đầu suy sụp rơi nước mắt, không tự chủ, không kiềm chế được mà khóc.

Kim Thái Hanh đi nhanh tới hỏi: "Mày mang thuốc không?"

Tang Hiến thật thà lắc đầu.

"Phòng ngủ có không?"

Tang Hiến lại lắc đầu.

Vì để tham gia thi đấu, Tang Hiến đã ngưng thuốc lâu lắm rồi.

Kim Thái Hanh không ngờ sự tình sẽ phát triển thành như vậy, nhanh chóng gửi tin cho bác quản gia để bọn họ phái xe tới đón người.

Để điện thoại xuống, Kim Thái Hanh thở dài: "Làm sao bây giờ, nói hết với mày lại làm mày xúc động... Lúc nào cũng khuyên tao phải thoát khỏi quá khứ, kỳ thực chính mày cũng chưa thoát ra được phải không? Tao đâu có hận mọi người..."

Tác giả có lời muốn nói:

Khi tái phát Tang Hiến sẽ không khống chế được mà khóc, không ngừng xin lỗi, tự trách, thậm chí... vết thương trên cổ tay, các bạn hiểu rồi đó.

*** Hết chương 84 ***

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip