P2

TÁI SỬ DỤNG ĐÀN ÔNG
Tác giả: Tiên Nữ Nhàn Đắc Vô Liêu
Dịch: tiệm nhỏ của Xẻo Chu

——-

Cảm ơn nhé, tôi cũng muốn đi lắm.

Lúc tôi chuẩn bị quay người rời đi, không biết có ai đưa chân cản tôi lại, tôi lảo đảo ngã thẳng vào bể bơi.

Không một ai tới đỡ tôi lên, tôi uống mấy ngụm nước rồi lồm cồm bò lên.

Chu Lỵ Lỵ nhìn tôi cười nói: "Nhị Nhị à, không phải cậu biết bơi sao? Lúc mười tuổi cậu còn dẫn mình tới bể bơi, cậu quên à?"

Cả người tôi ướt đẫm, lạnh tới mức run rẩy.

"Nước vào đầu nên tôi quên rồi."

Tôi biết cô ta muốn nói gì.

Mỗi khi tôi khiến cô ta cảm giác mình bị uy hiếp, cô ta sẽ nhắc đến chuyện đó, để tôi nhớ kĩ mình nợ cô ta một mạng, buộc tôi nghe lời.

"Nhanh lên lầu thay quần áo đi, phòng chú hai ở trên lầu, chú ấy không ở đây nên cậu có thể mượn quần áo chú mà mặc, mình phải tới xem Trần Gia Nam."

Chu Lỵ Lỵ như biến thành một con người khác, hiền lành bảo tôi lên lầu thay quần áo.

Tôi không muốn diễn với cô ta nên cứ thế lên lầu.

Đi tới cuối hành lang, đẩy cửa bước vào.

Tôi đứng trước gương, cởi hết quần áo trên người.

Nghĩ tới chuyện vừa nãy ở dưới nước không với được cái gì, hít thở không được, tôi lại thấy khủng hoảng.

Cho dù tôi giả vờ như không sao cả, nhưng lúc này đây tôi cũng phải bật khóc.

Trước kia tôi từng biết bơi, nhưng từ khi Chu Lỵ Lỵ suýt chết, trong lòng tôi có áp lực tâm lý.

Tôi còn không dám bơi nữa.

Thực ra chuyện ngày đó tôi cũng không nhớ rõ, hình như tôi quen được một người bạn mới, Chu Lỵ Lỵ không vui, suốt buổi cô ấy không để ý tới tôi, thậm chí sau đó còn bắt đầu trốn tránh.

Tôi tưởng cô ấy về nhà rồi, cho nên mới cùng người bạn kia về nhà, không ngờ buổi tối lại nhận được tin báo cô ấy bị cuốn trong bể nước, chỉ còn chút hơi.

Năm mười tuổi, tôi sợ đến phát khóc.

Lúc mẹ đánh tôi, tôi còn không cảm thấy bị đau, bởi vì cả đêm tôi chìm trong sự sợ hãi và tự trách kinh hoàng.

Sau đó Chu Lỵ Lỵ được cứu, cô ấy nói với tôi: "Nếu đời này cậu đều nghe tôi, tôi mới tha thứ cho cậu."

Tôi gật đầu.

Bóng tối mười năm trước, cho tới ngày hôm nay nhớ lại, tôi vẫn còn run rẩy không ngừng.

Đứng trước tấm gương to một lúc, tôi bình tĩnh lại lau nước mắt, đi tới trước tủ quần áo tìm một cái áo sơ mi rộng tròng vào.

Đúng lúc đó, trong gương bỗng xuất hiện ánh mắt của một người đàn ông.

Anh ta nằm trên giường phía sau, hình như là bị tiếng khóc của tôi đánh thức, người còn đờ đẫn.

Có người!

Là chú hai của Chu Lỵ Lỵ, Chu Trạch Bắc?

Trong nháy mắt đó, đầu óc tôi trống rỗng.

Anh ta vẫn ở đó, chẳng lẽ đã thấy được toàn bộ quá trình thay quần áo của tôi?

Mất mấy giây sau, tôi mới kìm nén được trái tim muốn lao ra khỏi lồng ngực.

Giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, vuốt tóc qua mang tai, tô lại son cho mình rồi mới chậm rãi đi ra ngoài cửa.

Giống như đã qua mấy thế kỉ, tôi vừa đi ra khỏi phòng thì dựa vào tường thở dốc.

Chân mềm nhũn không đứng nổi.

Anh ta còn nhớ tôi không?

Tiếp sau đó, tôi cứ thế xuống lầu như không có chuyện gì, giúp Chu Lỵ Lỵ cắt bánh gato.

Nến thổi một nửa, một người đàn ông mặc âu phục giày da xuất hiện phía đầu cầu thang hình xoắn ốc.

Anh ta vừa xuất hiện đã hấp dẫn ánh mắt của mọi người.

"Chú hai, sao chú lại về nước rồi?"

Chu Lỵ Lỵ phấn khởi nhào tới.

Trước khi cô ta tới gần, người đàn ông đó đã giữ cô ta lại cách xa nửa mét.

"Đi tìm bạn trai của cháu đi, không sợ người khác chê cười à, đi xuống."

Mặc dù là mắng cô ấy không phép tắc, nhưng trong giọng nói tràn ngập vẻ cưng chiều.

Chu Lỵ Lỵ làm nũng: "Cháu không xuống, trừ khi chú hai tặng quà sinh nhật cho cháu."

"Cháu muốn gì?" Người đàn ông nhìn lướt qua đám người, lúc nhìn qua tôi, ánh mắt hơi run lên.

"Một chiếc xe thể thao." Cô ta đòi hỏi khiến các bạn học ở đó đều phải hít một hơi lạnh.

Nhưng mà một giây sau, sự ghen tị của mọi người lại đạt đến đỉnh cao.

Bởi vì chú hai của cô ấy thoải mái đáp: "Mang hộ chiếu đi rồi sẽ mua cho cháu."

Nói không hâm mộ là giả, bao nhiêu người còn đang phải vẫy vùng vì ấm no.

Nhưng một thiên kim tiểu thư ngậm chìa khóa vàng từ khi ra đời như Chu Lỵ Lỵ, chỉ cần làm nũng thì có thể có được món đồ mà gia đình bình thường phấn đấu cả đời cũng không mua nổi.

Tôi trốn trong đám người, quan sát chú hai của cô ấy.

Mũi cao môi mỏng, quai hàm nhẵn nhụi, so với vừa rồi nhìn thoáng qua trong phòng, hiện tại trông anh ta tuấn tú không ngờ.

Tôi còn tưởng trốn giữa mọi người thì không bị phát hiện, kết quả là ánh mắt anh ta lướt tới lần thứ hai.

Tôi không tránh đi, anh ta khẽ nhíu mày, nhìn tôi đầy ý vị.

Chỉ một cái nhìn đó, câu chuyện cũ thầm mến lại hiện về trong đầu tôi.

Trước đây mỗi ngày tôi đều đi theo Chu Lỵ Lỵ, thích nhất chính là người chú hai này của cô ta.

Bên ngoài anh ấy nổi danh là quyết đoán dứt khoát, thủ đoạn tàn nhẫn, nhưng với con cháu thì lại rất dịu dàng.

Anh ấy không xem tôi như con gái người làm mà chỉ là một bé gái giống như Chu Lỵ Lỵ.

Lúc còn nhỏ, tôi rất si mê anh ấy, nhưng không dám nói với bất kỳ ai.

Khi lớn rồi tôi dũng cảm muốn đi tỏ tình thì lại nhận được tin anh ấy đã kết hôn.

Nhớ tới đây, chú hai của cô ấy lại nói.

"Mấy đứa chơi đi, không đủ tiền thì tìm chú, chú đi làm việc đã."

"Vâng ạ, chú hai tốt quá."

Chú hai của cô ta đi rồi, tất cả bạn học đều hưng phấn hô to.

"Chu Lỵ Lỵ à, chú hai của cậu trông như minh tinh ấy."

"Hình như tớ từng nhìn thấy chú ấy trên tin tức, là tin tài chính ấy."

"Có tiền như vậy lại còn cưng chiều cậu, cậu hạnh phúc quá đi."

"Đương nhiên rồi, chú hai cưng chiều tớ nhất." Chu Lỵ Lỵ đắc ý.

Sau đó, các bạn học đều vây quanh nịnh nọt Chu Lỵ Lỵ.

Tôi yên lặng nghe một lúc rồi chuẩn bị quay về trường.

"Cô định đi à? Muốn đi nhờ xe tôi không?" Trần Gia Nam câm tay lái, "Vẫn còn một ghế trống."

"Không cần đâu." Tôi từ chối.

"Cô làm loạn gì nữa vậy, đây là giữa sườn núi, cô định bắt xe ở chỗ nào?" Trần Gia Nam lại nổi điên lên, bật mở cửa xe.

Đúng lúc này, Chu Lỵ Lỵ đi tới bên chỗ Trần Gia Nam, vừa động viên tâm trạng của anh ta, vừa nhìn tôi.

"Nhị Nhị à, không phải cậu nói muốn ngồi xe của chú hai mình sao?"

Tôi nói vậy lúc nào?

Nhưng đương nhiên tôi biết cô ta có ý gì.

Tôi nhìn về phía bên kia đường, thấy chú hai của cô ta đưa lưng về phía chúng tôi, vừa hút thuốc vừa nghe điện thoại.

Anh ấy còn chưa đi à?

"Không cần đâu, tôi tự bắt xe được." Tôi từ chối lần nữa.

Tôi không thể nào tưởng tượng được nửa tiếng trước mình vừa mới khỏa thân trước mặt người đã từng thầm mến, nửa tiếng sau lại ngồi chung một chiếc xe với anh, không chân thật chút nào.

Chu Lỵ Lỵ làm như hoàn toàn không nghe thấy, cô ta la lên: "Chú hai."

Người đàn ông nghe thấy tiếng gọi.

"Chú hai sắp đi vào nội thành à? Có thể thêm một bạn học của cháu không ạ?" Chu Lỵ Lỵ cưỡng ép kéo tôi tới bên cạnh xe của anh ấy.

Lúc ánh mắt người kia rơi trên người tôi, tim tôi xoắn chặt.

"Đi tới đâu?"

"Đại học Giang Thành ạ." Chu Lỵ Lỵ cướp lời, trả lời trước.

"Không thuận đường đâu, tôi tự gọi xe được rồi." Tôi thấy hơi phiền.

Nhưng anh ấy lại xem như không có chuyện gì, lấy điện thoại ra xem giờ rồi nói: "Đợi tôi năm phút."

Tôi...

Trần Gia Nam thấy cảnh này thì mắng một câu: "Đường Nhị, cô giỏi lắm."

Sau đó anh ta đạp chân ga rời đi.

Tôi đứng bên cạnh xe chú hai của cô ta, yên lặng đợi anh ấy nói chuyện điện thoại xong.

Một phút sau, anh ấy cúp điện thoại.

"Còn có chút việc."

"Phụ nữ đâu ra, là một người bạn nhỏ."

"Cúp máy đây."

Sau đó, tôi lên xe, yên lặng trong tiếng động cơ của xe anh vang lên, anh ấy cũng yên tĩnh ngồi bên cạnh xử lý tài liệu.

Toàn bộ quá trình lúng túng đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Một cơn gió thổi qua, tôi không nhịn được kéo góc áo.

Rõ ràng anh ấy vẫn đang cúi đầu xem tài liệu, nhưng trên đỉnh đầu như có một con mắt: "Mặc thế không lạnh à?"

Tôi hơi co chân lại: "Vẫn được ạ."

"Chú Lưu, chỉnh nhiệt độ cao hơn một chút." Anh liếc nhìn chân tôi: "Sau này đừng mặc như vậy nữa."

Tôi: ?

Thâm ý trong lời nói của anh càng làm tôi bối rối.

Giống như những thủ đoạn của tôi trước mặt anh đều chỉ là trò mặt, anh có thể nhận ra toàn bộ.

Sau đó, suốt quá trình này, anh ấy không hỏi gì tôi, tôi cũng không dám nói câu nào, yên lặng đến đáng sợ.

Đợi tới khi tài xế dừng xe trước trường học, tôi vội vàng đứng lên muốn xuống xe.

Không ngờ xe lại quẹo một cái làm trọng tâm của tôi không vững, cứ thế ngã ngồi vào lòng anh.

"Này..." Anh cau mày, hừ một tiếng.

Tôi vừa ngẩng đầu lên đã đối mặt với ánh mắt đầy ý cảnh cáo của anh: "Vẫn chưa chịu dậy à?"

"Xin lỗi." Tôi luống cuống tay chân bò dậy, tay chạm phải một nơi không nên chạm, làm tôi vội tránh đi.

Ngoài miệng thì tôi nói xin lỗi, nhưng trong đầu lại như có suy nghĩ của riêng mình.

Lúc đứng lên quá mức hoảng loạn, tôi lại ngã lần nữa.

Cả gương mặt của tôi đền chôn vào...

"Con gái bây giờ đều to gan như cháu cả sao?"

Anh kéo tay tôi, ảo não xách qua một bên.

"Xin lỗi, cháu... không cố ý thật."

"Tới trường học rồi." Hiển nhiên, anh cũng không muốn nói nhiều với tôi.

"Chào chú ạ." Tôi vội xuống xe, đứng bên lề đường lễ phép chào tạm biệt anh.

Anh chỉ "ừ" một tiếng rồi lái xe rời đi.

Quả nhiên, anh đã quên tôi rồi.

"Lại là một kẻ có tiền à?" Bên tai đột nhiên vang lên giọng nói khiến tôi giật cả mình.

Là Lý Nhiễm.

Cô ấy nhìn theo chiếc Rolls-Royce biến mất giữa màn đêm rồi hỏi tôi.

"Chú hai của Chu Lỵ Lỵ." Trái tim tôi vẫn còn nhảy thình thịch vì sự cố luống cuống tay chân lúc vừa rồi.

Lý Nhiễm hỏi thẳng tôi: "Cậu muốn tán à?"

Tôi hơi sửng sốt: "Không, cậu có thể giúp mình điều tra về anh ấy không?"

Tôi chỉ muốn biết về tình trạng của người đó dạo gần đây thôi.

Hôm sau, Lý Nhiễm đưa tài liệu về chú hai của Chu Lỵ Lỵ cho tôi, lúc đó tôi đang trong tiết số học.

Nhìn thấy cột phối ngẫu của anh có ghi "mất vợ hoặc chồng", tôi kinh ngạc đến mức suốt cả buổi tâm trạng không yên.

"30 tuổi, đã mất vợ, lại là kim cương vương lão ngũ, một người đàn ông như vậy không phải là người kiểu sinh viên như chúng ta có thể chơi được đâu."

"Người bên ngoài còn đồn, vợ quá cố của anh ta chết rồi, anh ta cũng tự phong bế mình, hoàn toàn không gần nữ sắc,"

Lý Nhiễm cảm thán bên tai tôi.

Nhưng tôi lại yên lặng cất tài liệu về anh vào túi sách.

"Chơi thật à?" Cô ấy từ từ nhìn tôi.

"Không phải chơi."

Cô ấy nhìn một lúc: "Vậy cậu...?"

"Tớ muốn thử xem sao."

Cô ấy bỗng nở nụ cười: "Nhị Nhị à, đừng chơi với lửa, có ngày chết cháy đấy."

"Chu Lỵ Lỵ cướp bạn trai của cậu, cho nên cậu muốn tán chú hai của cô ta, xem cô ta cướp lại thế nào sao?" Lý Nhiễm hỏi tôi.

"Sao không thể vì tớ thích anh ấy chứ?"

"Có thể, nhưng cậu chỉ mới gặp anh ta thôi mà."

"Sao cậu biết tới chỉ mới vừa gặp anh ấy?"

Tôi đã gặp anh quá nhiều lần, cũng rất nhiều lần anh xuất hiện trong nhật ký của tôi, chỉ là anh không biết, mọi người cũng không ai biết cả.

Chỉ là sau đó, tôi còn chưa lớn lên, anh ấy đã kết hôn rồi.

Tôi đốt hết nhật ký, không muốn cho bất kỳ ai tìm thấy.

Nghe nói sau khi kết hôn anh đã ra nước ngoài, thỉnh thoảng tết mới về một lần, tôi cũng không gặp lại.

Vốn tưởng rằng anh đang rất hạnh phúc, kết quả không ngờ hôn nhân của anh lại gặp biến cố trên.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip