#2 [V.A] Tình yêu của tớ do cậu vẽ lên

I. BETA CHI TIẾT:

|Thông tin|

- Tác phẩm: Tình yêu của tớ do cậu vẽ lên

- Khách hàng: lanchi2k5 

- Chương beta: 1

- Beta-er: #V.A

*Chú thích: (Những kí hiệu trong quá trình Beta)

- ( ): Sửa lỗi dấu câu, chính tả, dùng từ,...

- (x): Những từ, cụm từ, dấu câu,... bị thừa hoặc không cần thiết.

- (v:): Bổ sung những từ, cụm từ, dấu câu,... bị thiếu làm cho câu bớt lủng củng, mạch lạc và dễ hiểu hơn.

- { }: Tổng hợp lại các lỗi và thêm một số ý kiến.

- Những dấu câu, câu, từ, cụm từ,... có gạch chân: Là những dấu câu, câu, từ, cụm từ,... bị thừa hoặc không cần thiết, không thích hợp, cần lược bỏ, câu lủng củng,...

- [ ]: Cuối cùng là sửa lại hoàn chỉnh.

*

nó (Nó) là Phương Lâm Chi , (Chi,) biệt danh là Min (1),là 1 (một) học sinh giỏi nhưng (với) tính tình đanh đá, (. Tuy vậy) nhưng (v: nó lại rất) quan tâm tới bạn bè , IQ= max (. Đặc biệt, IQ của nó rất cao khiến nhiều người phải ngưỡng mộ.)

{Đầu dòng thì nên viết hoa và cuối mỗi đoạn nên chấm kết thúc câu nhé! (Lỗi này tớ sẽ không nhắc lại ở những đoạn tiếp theo nữa). Cậu còn lặp từ "là" và từ "nhưng". Câu văn lủng củng và chưa được trau chuốt. Không nên dùng số trong truyện nha, chỉ trừ trường hợp đặc biệt bắt buộc thôi nha! Đối với (1): Chỗ này hơi lủng củng, vậy nên cậu có thể tham khảo cách sửa của tớ ở phía dưới nhé!}

-> SỬA LẠI:

[ là Phương Lâm Chi, mọi người thường gọi nó bằng cái biệt danh Min, là một học sinh giỏi với tính tình đanh đá. Tuy vậy nhưng nó lại rất quan tâm tới bạn bè. Đặc biệt, IQ của nó rất cao khiến nhiều người phải ngưỡng mộ.]

*

Hôm nay quả (x)1 (một) ngày dài với nó , (nó,) ngày mà nó nhận trên tay suất học bổng du học Newsyork (New York) , trải (. Trải) qua bao khó khăn , giờ (khăn, cuối cùng)đã (cũng) nhận được phần thưởng xứng đáng, nhưng nó cứ lưu luyến mãi , bạn thân nó là cô Mã Lệ Nhi (1)

Mã Lệ Nhi hay còn gọi là Nhím (2), là bạn thân Phương Lâm Chi, (x) giờ (Giờ) đây 3 (, ba) con người đang ôm nhau mà (x) khóc thút thít, còn (trong đó có Phương Lâm Chi, Mã Lệ Nhi, vậy) người còn lại là ai? đó (Đó) chính là Tiểu Á Trang , bọn (. Bọn) nó xúm lại tại sân bay, gương (. Gương) mặt nó giờ đây tèm lem nước mắt (v: .)

{Câu văn còn lủng củng. Về khoảng cách giữa các dấu phảy, ví dụ: "khăn , giờ" là sai, phải là "khăn, giờ" mới đúng! Từ "quả" nên loại bỏ vì nó hơi thừa và không hợp với vế sau. Nên viết hoa sau dấu kết thúc câu như "?" Các vế không liên quan đến nhau nên tách thành 1 câu. (1): Đoạn này đọc hơi ngượng, cậu có thể tham khảo cách sửa của tớ phía dưới nha! (2): Đoạn này nên ghép với đoạn trên.}

-> SỬA LẠI:

[Hôm nay là một ngày dài với nó, ngày mà nó nhận trên tay suất học bổng du học New York. Trải qua bao khó khăn, cuối cùngcũng nhận được phần thưởng xứng đáng, nhưng cô bạn thân Mã Lệ Nhi - hay còn gọi là Nhím cứ làm nó lưu luyến mãi.

Giờ đây, ba con người đang ôm nhau khóc thút thít, trong đó có Phương Lâm Chi, Mã Lệ Nhi, vậy người còn lại là ai? Đó chính là Tiểu Á Trang. Bọn nó xúm lại tại sân bay. Gương mặt nó giờ đây tèm lem nước mắt.]

*

- (v: ") Xin quý khách vui lòng tập trung tại máy bay, sau 15' (mười lăm phút) nữa sẽ bắt đầu cất cánh , xin (! Xin) nhắc lại....._tiếng (..." - Tiếng) loa nhắc nhở ( v: .)

nó (Nó) mạnh mẽ gạt giọt nước mắt đi , (đi,) cố gắng gượng lên 1 (nở một) nụ cười để cho bọn bạn an tâm. Mới ngày nào bọn nó còn nắm tay (v: nhau) đi canteen, mới ngày nào bọn nó còn ăn vụng trong giờ, bọn nó cho nhau chép bài mỗi giờ kiểm tra Toán, hay vài (những) lần trèo tường chốn (trốn) học, hoặc 1 vài lần (hay cùng nhau) lên uống trà ăn bánh với cô hiệu trưởng khó tính,...vvv. (v.v) Vậy mà giờ đã phải chia ly, thì hỏi sao nó lại khóc nhiều như vậy?

{Câu văn còn lủng củng. Còn sai chính tả nha! Chưa thống nhất được cách đánh dấu lời thoại. Phía dưới cậu dùng toàn bộ dấu ngoặc kép vậy tại sao ở đây lại dùng dấu gạch ngang?}

-> SỬA LẠI:

["Xin quý khách vui lòng tập trung tại máy bay, sau mười lăm phút nữa sẽ bắt đầu cất cánh! Xin nhắc lại..." - Tiếng loa nhắc nhở.

mạnh mẽ gạt giọt nước mắt đi, cố gắng gượng nở một nụ cười để cho bọn bạn an tâm. Mới ngày nào bọn nó còn nắm tay nhau đi canteen, mới ngày nào bọn nó còn ăn vụng trong giờ, bọn nó cho nhau chép bài mỗi giờ kiểm tra Toán, những lần trèo tường trốn học, hay cùng nhau lên uống trà ăn bánh với cô hiệu trưởng khó tính,...v.v Vậy mà giờ đã phải chia ly, thì hỏi sao nó lại khóc nhiều như vậy?]

*

Chân nó bước lên cầu thang lên máy (v: bay), mà (nhưng) hồn nó đang bay lượn ở đâu mất rồi..., nó (Nó) bước lên mà (kiên quyết) không ngoảnh đầu lại, bởi vì nó sợ..nó (... Nó) sợ nó sẽ không đủ dũng khí để bước tiếp, nó sẽ quay lại mà bỏ phí cơ hội hiếm có này... (!) trong (Trong) nó , 1 (nó, một) cỗ cảm xúc ngập tràn:

{Sau dấu "..." nên viết hoa.}

-> SỬA LẠI:

[Chân nó bước lên cầu thang lên máy bay, nhưng hồn nó đang bay lượn ở đâu mất rồi... kiên quyết không ngoảnh đầu lại, bởi vì nó sợ... Nó sợ nó sẽ không đủ dũng khí để bước tiếp, nó sẽ quay lại mà bỏ phí cơ hội hiếm có này! Trong nó, một cỗ cảm xúc ngập tràn:]

*

nó (Nó) buồn vì phải xa Nhím, xa Á Trang, xa ba má của nó, xa biết bao bạn bè,xa (, xa) cả mấy bác hàng xóm vui tính lắm chuyện, xa thầy cô, (v: ...) nó (Nó) lưu luyến tất cả cuộc sống (cuộc sống và tất cả con người) nơi đây (v: !)

Nó lưu luyến cảnh sắc nơi này (v: !)

Nó cũng vui vì nó đã nỗ lực và (x) dành được xuất (suất) học bổng du học Newyork (New York) qua bao ngày nỗ lực tới mức vào viện truyền nước (v: .)Nó lo lắng (v: ,) bồn chồn vì (v: đây) là lần đầu ra nước ngoài , mặc (. Mặc) dù được ông bà già (ba mẹ) ở nhà gửi tiền hàng tháng nhưng nó vẫn sẽ đi làm thêm để trải nghiệm cuộc sống.

{Lặp từ nhe! Tớ thấy "ông bà già" nghe hơi nặng nề và "bất hiếu" nên tớ có thay đổi, cậu vẫn có thể giữ nguyên nếu muốn :v. Với lại khi viết nên cách đoạn ra cho dễ nhìn nha! Có sai chính tả.}

-> SỬA LẠI:

[Nó buồn vì phải xa Nhím, xa Á Trang, xa ba má của nó, xa biết bao bạn bè, xa cả mấy bác hàng xóm vui tính lắm chuyện, xa thầy cô... lưu luyến cuộc sống và tất cả con người nơi đây!

Nó lưu luyến cảnh sắc nơi này!

Nó cũng vui vì nó đã dành được suất học bổng du học New York qua bao ngày nỗ lực tới mức vào viện truyền nước. Nó lo lắng, bồn chồn vì đây là lần đầu ra nước ngoài. Mặc dù được ba mẹ ở nhà gửi tiền hàng tháng nhưng nó vẫn sẽ đi làm thêm để trải nghiệm cuộc sống.]

*

Bước chân lên máy bay mà nó không nghảnh (ngoảnh) đầu lại , Vì (vì) sao? tất (Tất) nhiên là vì nó sợ...nó (Nó) sợ nó sẽ không đành lòng đi mà sẽ (x) ở lại mất. (1) (!) Đây là cơ hội hiếm có của nó. Chỉ có trên đấu trường điểm số, nó mới có thể thay đổi được cuộc sống, không ỷ lại vào gia thế, và sẽ theo đuổi đam mê (v: của chính mình:)

Đam mê của nó (x) là (Là) vẽ tranh, ca hát và viết tiểu thuyết. Nhưng đam mê vẫn sẽ là đam mê, vẽ (! Vẽ) tranh không (v: thể) giúp nó cộng thêm 1 (một) điểm nào (x) vào những bài kiểm tra. Nhưng giờ nó có thể thỏa mãn đam mê ấy khi ở New York .

{(1): Ý của đoạn này trùng với ý của đoạn trước rồi nha. Khó sửa ở chỗ là câu tiếp theo lại phải dựa vào đoạn (1) nữa! Tớ sẽ sửa theo cách của tớ, cậu cũng có thể sửa bằng cách khác cho hợp lý nha! Hai đoạn trên nên gộp lại với nhau.}

-> SỬA LẠI:

[Không điều gì có thể níu giữ đôi chân nếu nó không ngoảnh đầu lại! Đây là cơ hội hiếm có của nó. Chỉ có trên đấu trường điểm số, nó mới có thể thay đổi được cuộc sống, không ỷ lại vào gia thế, và sẽ theo đuổi đam mê của chính mình: Là vẽ tranh, ca hát và viết tiểu thuyết. Nhưng đam mê vẫn sẽ là đam mê! Vẽ tranh không thể giúp nó cộng thêm một điểm vào những bài kiểm tra. Nhưng giờ nó có thể thỏa mãn đam mê ấy khi ở New York.]

*

Trên máy bay, nó gắn chiếc headphone vào tai rồi ngồi viết truyện đăng (trên) Wattpad bằng máy tính xách tay mà nó mang theo. Từng nút bấm " Tạch..tạch..tạch" ("Tạch... Tạch... Tạch..." liên tục có lẽ đã làm chàng trai ngồi kế bên nó tỉnh giấc.

Hắn hơi cựa quậy _ (: -)" Làm ơn bớt ồn!"

{Không nên thay dấu "_" bằng dấu "-".}

-> SỬA LẠI:

[Trên máy bay, nó gắn chiếc headphone vào tai rồi ngồi viết truyện trên Wattpad bằng máy tính xách tay mà nó mang theo. Từng nút bấm "Tạch... Tạch... Tạch..." liên tục có lẽ đã làm chàng trai ngồi kế bên nó tỉnh giấc. Hắn hơi cựa quậy:

- "Làm ơn bớt ồn!"]

*

Nó giật mình quay sang, giờ nó mới để ý có người đang tức giận nhìn nó, đôi (. Đôi) mày của cậu ta nhăn lại làm cho người khác có cảm giác sợ hãi...

Nhưng trong số người khác ("người khác") kia không có nó (v: .)

" Cậu ("Cậu) nói xem (v: ,) tại sao tôi phải nghe theo cậu?" _ nó (- Nó) cũng phản lại nha (v: .)

{Những vế không liên quan nên tách thành một câu.}

-> SỬA LẠI:

[Nó giật mình quay sang, giờ nó mới để ý có người đang tức giận nhìn nó. Đôi mày của cậu ta nhắn (nhăn) lại làm cho người khác có cảm giác sợ hãi... Nhưng trong số "người khác" kia không có nó.

"Cậu nói xem, tại sao tôi phải nghe theo cậu?" - Nó cũng phản lại nha.]

*

" Phục ("Phục) vụ!!! (!)" _ hắn (- Hắn) lớn tiếng gọi (v: .)

Một cô (x) nữ tiếp viên hàng không liền đi tới.

" Có ("Có) chuyện gì vậy thưa quý khách?"

" Trên ("Trên) máy bay không có luật nào cấm mất trật tự à?"

"Dạ có !?"

" Vậy ("Vậy) thì tốt, tuyên truyền 1 (một) ít cho nhỏ này giùm, cô ta làm mất trật tự ! "_ hắn (!" - Hắn) ta chỉ vào nó (v: .)

{Chữ nằm trong dấu ngoặc kép không cần có khoảng cách (lỗi này nhắc một lần). Hình như từ đoạn "Trên máy bay" đến cuối chương cậu không hề cách dòng. Trình bày như vậy khiến người đọc loạn mắt lắm nha! Chỉ cần dùng một dấu "!"}

-> SỬA LẠI:

["Phục vụ!" - Hắn lớn tiếng gọi.

Một nữ tiếp viên hàng không liền đi tới.

"Có chuyện gì vậy thưa quý khách?"

"Trên máy bay không có luật nào cấm mất trật tự à?"

"Dạ có!?"

"Vậy thì tốt, tuyên truyền một ít cho nhỏ này giùm, cô ta làm mất trật tự!" - Hắn ta chỉ vào nó.]

*

"Ơ...dạ"_ cô nữ (Dạ..." - Nữ) tiếp viên này hơi bối rối (v: .)

" Cảm ("Cảm) ơn chị, chị đi làm tiếp đi , (đi,) em sẽ rút kinh nghiệm "_ nó (!" - Nó) lên tiếng thay cho lời xin lỗi về hành động lỗ mãng của ai kia, (.) Hừ (v: ,) tức chết đi mà (v: !)

Sau khi cô tiếp viên kia đi, thì (x) nó mới tiếp lời (v: :)

" Đồ ("Đồ) trẻ trâu !!! (!)"

" Cô ("Cô) nói ai đó ?" hắn (- Hắn) hơi (x) tức giận (v: .)

" Tôi ("Tôi) nói vu vơ, ai đó dơ thì cứ việc nhận (v: !)"

" Cô...." ("Cô...")

" Sao ("Sao) vậy cháu? cô (Cô) đẹp quá nên cháu không nói lên lời à?"_ nó (- Nó) trêu ngươi (v: .)

" Không ("Không) tốn nước bọt với cô nữa, ...Hừ (! Hừ!)"

{Ngắt câu chưa đúng.}

-> SỬA LẠI:

[Ơ... Dạ..." - Nữ tiếp viên này hơi bối rối.

"Cảm ơn chị, chị đi làm tiếp đi, em sẽ rút kinh nghiệm!" - Nó lên tiếng thay cho lời xin lỗi về hành động lỗ mãng của ai kia. Hừ, tức chết đi mà!

Sau khi cô tiếp viên kia đi, nó mới tiếp lời:

"Đồ trẻ trâu!"

"Cô nói ai đó?" - Hắn tức giận.

"Tôi nói vu vơ, ai đó dơ thì cứ việc nhận!"

"Cô..."

"Sao vậy cháu? đẹp quá nên cháu không nói lên lời à?"- Nó trêu ngươi.

"Không tốn nước bọt với cô nữa! Hừ!"]

*

Nói rồi (v: ,) hắn tiếp tục ngủ trong sự tức giận, nó (. Nó) nhún vai, thôi thì không đánh máy nữa, ... (!) Haiz chẳng (... Chẳng) biết làm j (gì) nữa đây ta? Hay là vẽ nhỉ?Ok (? Ok) vẽ thôi, nó (! Nó) quay sang chiếc cặp da đen tuyền bên cạnh, bắt đầu tìm tập họa. Ủa đâu rồi? nó (Nó) nhớ là để tập họa trong đây mà ta? Sao giờ không thấy đâu nữa rồi? Nó lôi được ra 1 (một) quyển vở, chữ viết nắn nót, sạch đẹp. Ồ (Ủa)?! Đây đâu phải vở nó? Xem nào , (nào,) nhãn vở...

Nó đọc nhỏ " Vương (: "Vương) Kỷ Đạt!?", là tên chó nào nhỉ? (ai mới được?)

{Trong truyện cấm kị teencode nha. Đoạn "tên chó nào nhỉ?", nếu cứ để như thế thì => "nó" là đứa vô duyên, chưa biết ai mà nói người ta là "chó" và điều đó làm cho tớ cảm thấy hơi "bức xúc" :v.}

-> SỬA LẠI:

[Nói rồi, hắn tiếp tục ngủ trong sự tức giận. Nó nhún vai, thôi thì không đánh máy nữa! Haiz... Chẳng biết làm nữa đây ta? Hay là vẽ nhỉ? Ok vẽ thôi! Nó quay sang chiếc cặp da đen tuyền bên cạnh, bắt đầu tìm tập họa. Ủa đâu rồi? nhớ là để tập họa trong đây mà ta? Sao giờ không thấy đâu nữa rồi? Nó lôi được ra một quyển vở, chữ viết nắn nót, sạch đẹp. Ủa?! Đây đâu phải vở nó? Xem nào, nhãn vở...

Nó đọc nhỏ: "Vương Kỷ Đạt!?", là tên ai mới được?]

*

Có lẽ cái (Cái) tên này đã làm cho thằng cha vừa nãy giật mình, hắn , hắn (. Hắn) ta tức giận, giật lấy quyển vở.

" Sao ("Sao) cô dám lục lọi cặp của tôi ! (?)"_ hắn ( - Hắn) gằn giọng (v: .)

"Hả?? (?)"_ nó (- Nó) vẫn ngơ ngác, chưa hiểu được cái mô tê gì, cặp của hắn?, à.... (À...)

" Ồ thì ("Ồ! Thì) ra anh tên là Vương Kỷ Đạt (v: .)"

Nó quay sang phải thì thấy chiếc cặp cute của nó đang yên vị bên cạnh . (cạnh.)

" Haha"_ nó ("Ha ha..." - Nó) cười gượng gạo_ " Sorry (. - "Sorry), hơhơ , (hơ hơ,) tui lấy nhầm cặp (v: !)"

-> SỬA LẠI:

[Cái tên này đã làm cho thằng cha vừa nãy giật mình. Hắn ta tức giận, giật lấy quyển vở.

"Sao cô dám lục lọi cặp của tôi?" - Hắn gằn giọng.

"Hả?" - Nó vẫn ngơ ngác, chưa hiểu được cái mô tê gì, cặp của hắn? À...

"Ồ! Thì ra anh tên là Vương Kỷ Đạt."

Nó quay sang phải thì thấy chiếc cặp cute của nó đang yên vị bên cạnh.

"Ha ha..." - Nó cười gượng gạo. - "Sorry, hơ hơ, tui lấy nhầm cặp!"]

*

Lần này thì (x) hắn ta gắt gỏng, lấy luôn cái cặp ôm vào người... (x) ngủ, không thèm cãi lại nó làm gì.

Nó cũng chẳng thèm quan tâm, nó quay lại lấy chiếc cặp của nó, chỉ vào nó (và nói) như mấy đứa tự kỷ (v: :)

"Tại mày hết á...nằm (! Nằm) ở đâu không nằm, (!) Hừ....lại (... Lại) làm cho tao mất mặt, may (! May) đấy ! may (May) là hắn ta còn chưa gọi tiếp cái cô tiếp viên vừa nãy , (nãy,) không là tèo luôn rồi! "_ nó (!" - Nó) ngồi lẩm nhẩm (bẩm) với cái cặp như con điên mới trốn trại vậy á!? (trại.)

{Lặp từ.}

-> SỬA LẠI:

[Lần này hắn ta gắt gỏng, lấy luôn cái cặp ôm vào người ngủ, không thèm cãi lại nó làm gì.

Nó cũng chẳng thèm quan tâm, nó quay lại lấy chiếc cặp của nó, chỉ vào và nói như mấy đứa tự kỷ:

"Tại mày hết á! Nằm ở đâu không nằm! Hừ... Lại làm cho tao mất mặt! May đấy! May là hắn ta còn chưa gọi tiếp cái cô tiếp viên vừa nãy, không là tèo luôn rồi!" - Nó ngồi lẩm bẩm với cái cặp như con điên mới trốn trại.]

*

Khổ thân mỗi hắn đang ngồi cạnh phải nhịn cười đây này! hắn ruốt (Hắn rốt) cuộc cũng không thể nhịn được nữa. (liền cười lớn:)

" haha...haha...cô..cô ("Ha ha... Ha ha... Cô... Cô) bị tự kỷ hả? Cứ lảm nhảm suốt nãy giờ với cái cặp " (cặp!")

"Tôi..tôi ("Tôi... Tôi) thích á, sao? Anh làm gì được?"_ nó (- Nó) ngượng quá hóa giận (v: .)

" Sao ("Sao) cơ? Cô có sở thích nói chuyện với cái cặp à? "_ hắn (?" - Hắn) ta bắt đầu công kích.

" không ("Không) nói chuyện với cặp chẳng lẽ tôi nói chuyện với anh?"

" nếu ("Nếu) muốn (v: !)"

-> SỬA LẠI:

[Khổ thân mỗi hắn đang ngồi cạnh phải nhịn cười đây này! Hắn rốt cuộc cũng không thể nhịn được nữa liền cười lớn:

"Ha ha... Ha ha... Cô... Cô bị tự kỷ hả? Cứ lảm nhảm suốt nãy giờ với cái cặp!"

"Tôi... Tôi thích á, sao? Anh làm gì được?" - Nó ngượng quá hóa giận.

"Sao cơ? Cô có sở thích nói chuyện với cái cặp à?" - Hắn ta bắt đầu công kích.

"Không nói chuyện với cặp chẳng lẽ tôi nói chuyện với anh?"

"Nếu muốn!"]

*

What!? nói (Nói) chuyện với hắn á, thế thà nói chuyện với cái đầu gối còn hơn (v: !)

" Giờ ("Giờ) tôi không muốn...thôi (! Thôi) thôi (v: ,) anh ngủ tiếp đi ha... (!) Ngủ đi (v: !)" _ vừa ( - Vừa) nói nó vừa đẩy hắn lui ra như (ý muốn) kêu hắn về (: "Về) chỗ ngủ đê, bớt hóng chuyện rùm . (giùm!")

Sau một hồi ổn định, nó lấy bút ra chuẩn bị vẽ.

Mà vẽ cái gì được nhỉ? À ha ta sẽ vẽ ngươi (v: ,) tên ác ma đáng ghét Vương Kỷ Đạt . (!)

Công nhận không (Không) phải khen đâu nha, nhưng mà hắn đẹp thật đấy , (đấy,) đúng chất hotboy lạnh lùng luôn (v: !)

{Sai chính tả.}

-> SỬA LẠI:

[What!? Nói chuyện với hắn á, thế thà nói chuyện với cái đầu gối còn hơn!

"Giờ tôi không muốn! Thôi thôi, anh ngủ tiếp đi ha! Ngủ đi!" - Vừa nói nó vừa đẩy hắn lui ra ý muốn kêu hắn: "Về chỗ ngủ đê, bớt hóng chuyện giùm!"

Sau một hồi ổn định, nó lấy bút ra chuẩn bị vẽ. Mà vẽ cái gì được nhỉ? À ha ta sẽ vẽ ngươi, tên ác ma đáng ghét Vương Kỷ Đạt!

Không phải khen đâu nha, nhưng mà hắn đẹp thật đấy, đúng chất hotboy lạnh lùng luôn!]

*

Sau 1 (một) hồi vẽ 50p (, năm mươi phút) trôi qua.

"Xong vẽ rồi, haiz..mệt quá, còn (Vẽ xong rồi! Haiz... Mệt quá! Còn) tận nửa tiếng nữa mới xuống sân bay. Phải (, phải) đánh 1 (một) giấc ngon lành trước khi đến mới được (v: !)"

Nó cất xong (x) hết đồ nghề rồi đi ngủ.

thì (x) đang trong giấc mơ đẹp thì ai đó đã dậy rồi, nở 1 (. Người đó nở một) nụ cười nham hiểm (v: ,) hắn ta sẽ làm gì?

"Hehe (He he,) tại cô tạo nghiệp thôi đấy, tôi đây sẽ thay trời trừng phạt cô (v: !)"

Sau 30' thì (Ba mươi phút sau,) cuối cùng cũng đến New York (v: .)

"Lợn con...cô (Cô) còn ngủ cái gì nữa, xuống (? Xuống) thôi!!! (!)"

Nó giật mình tạm biệt giấc mơ đẹp.

"Hả???? (?) Xuống rồi à?"

Hắn đi trước một đoạn rồi vọng lại (v: .)

"Nhớ lau nước miếng đi rồi hãy xuống đấy (v: !)"

Ôi má ơi , nó (! Nó) lau miệng vội, trời (. Trời) ơi nhục ơi là nhục, nó (! Nó) vác cặp đi xuống (v: .)

{Khi viết chỉ cần dùng một dấu "?", "!" đã đủ bộc lộ cảm xúc. Ngắt câu chưa đúng, lạm dụng dấu phảy. Hạn chế sử dụng "thì", "là", "mà" trong việc liên kết câu nha!}

-> SỬA LẠI:

[Sau một hồi vẽ, năm mươi phút trôi qua.

"Vẽ xong rồi! Haiz... Mệt quá! Còn tận nửa tiếng nữa mới xuống sân bay, phải đánh một giấc ngon lành trước khi đến mới được!"

Nó cất hết đồ nghề rồi đi ngủ.

Nó đang trong giấc mơ đẹp thì ai đó đã dậy rồi. Người đó nở một nụ cười nham hiểm, hắn ta sẽ làm gì?

"He he, tại cô tạo nghiệp thôi đấy, tôi đây sẽ thay trời trừng phạt cô!"

Ba mươi phút sau, cuối cùng cũng đến New York.

"Lợn con... còn ngủ cái gì nữa? Xuống thôi!"

Nó giật mình tạm biệt giấc mơ đẹp.

"Hả? Xuống rồi à?"

Hắn đi trước một đoạn rồi vọng lại.

"Nhớ lau nước miếng đi rồi hãy xuống đấy!"

Ôi má ơi! Nó lau miệng vội. Trời ơi nhục ơi là nhục! Nó vác cặp đi xuống.]

*

Sau khi làm xong mấy cái thủ tục nhập cảnh, (v: nó) lấy vali rồi bắt đầu (chuẩn bị cho) một cuộc sống mới.

"New York (v: ,) ta đến đây!!! (!)"_ nó (- Nó) hét thật to.

Tiếng hét làm mọi người nhìn nó, sau 5s (năm giây) ai cũng đều bật cười (v: .)

"Ủa sao vậy ? Mặt mình dính gì à?"

Nó lấy trong ngăn nhỏ ở vali ra chiếc gương cầm tay (v: .)

"What!?"_nó (- Nó) thốt lên trong sự giận dữ (v: .)

Tên ngáo Vương Kỷ Đạt dám vẽ lên mặt nó hình con lợn , (lợn,) thể nào (chẳng trách) vừa nãy hắn (v: lại) gọi nó là lợn con ("lợn con").

Đang định lấy trong balo đen của nó (x) cái khăn tay lau mặt thì nó chợt nhận ra, (:) Đây là cặp của tên Kỷ Đạt!? (x)

" Vương ("Vương) Kỷ Đạt, đồ đáng ghét!!!! (!)" nó (- Nó) lại hét lên lần 2, để (hai. Để) nó gặp lại lần nữa chắc chắn (v: nó) sẽ đấm một chưởng vào cái bản mặt đáng ghét của hắn.

{Thiếu chủ ngữ.}

-> SỬA LẠI:

[Sau khi làm xong mấy cái thủ tục nhập cảnh, lấy vali rồi chuẩn bị cho một cuộc sống mới.

"New York, ta đến đây!" - Nó hét thật to.

Tiếng hét làm mọi người nhìn nó, sau năm giây ai cũng đều bật cười.

"Ủa sao vậy? Mặt mình dính gì à?"

Nó lấy trong ngăn nhỏ ở vali ra chiếc gương cầm tay.

"What!?" - Nó thốt lên trong sự giận dữ.

Tên ngáo Vương Kỷ Đạt dám vẽ lên mặt nó hình con lợn, chẳng trách vừa nãy hắn lại gọi nó là "lợn con".

Đang định lấy trong balo cái khăn tay lau mặt thì nó chợt nhận ra: Đây là cặp của tên Kỷ Đạt!

"Vương Kỷ Đạt, đồ đáng ghét!" - Nó lại hét lên lần hai. Để nó gặp lại lần nữa chắc chắn sẽ đấm một chưởng vào cái bản mặt đáng ghét của hắn.]

II. NHẬN XÉT CHUNG:

- Ít mắc lỗi chính tả.

- Trình bày rối.

- Dùng từ chưa chuẩn.

- Câu văn lủng củng.

- Dùng sai và thiếu dấu câu.

- Còn dùng số và teencode.

- Ít yếu tố miêu tả.

- Chưa biết ngắt câu hợp lý.

...

PAYMENT

- Follow Forever_Team và NguyenVanAnh25082005  

- Vote chap oder và chap trả đơn.

- Comment "nhận".

- Nhận xét và đánh giá trên thang điểm 10.

- Không rút payment!

...

P.s: Tớ cũng không phải là cao siêu gì nên cũng chưa thể xử lý triệt để hết những lỗi sai trong truyện của cậu được. Nếu có sai sót hay có gì không vừa ý thì cứ ý kiến nha!

Cảm ơn vì đã tin tưởng Forever Team! <3

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip