Chương 10: Cô nên làm gì?
Chiếc xe ngựa chạy băng băng trên con đường đất như xẻ đôi cả cánh đồng thành hai nửa kia.
Aaron ngồi trong xe ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài, cô thầm nghĩ, nếu cô đối mặt với người cha kia thì nên nói như nào, làm như thế nào?
Cả người mẹ, và hai người em của cô nữa, cô phải xử lý ra sao? Ứng phó như nào?
Aaron quay đầu, cúi xuống nhìn khẩu súng trong tay mình, cô chưa từng nghĩ nên làm như thế nào nếu không có thứ gì đó thúc đẩy cô, hay ra lệnh cho cô.
Về mặt cảm xúc, cô lại càng không biết, cô thực dụng như một chương trình
Một chương trình người máy có được một tí cảm xúc vui, buồn, sợ hãi, bực bội và nhu cầu của con người vậy.
Vì cô vốn dĩ là con người mà?
Vậy, cô nên làm gì khi đối mặt cha của cô đây? Nghĩ đi Huyễn Linh, mày bây giờ là Aaron, không còn là cỗ máy trống rỗng khi trước nữa, nghĩ đi.
Aaron đột nhiên cô nở nụ cười, nụ cười càng ngày càng lớn, cô kìm nén cảm giác buồn cười và xấu hổ này đến gập người lại.
Một lúc sau, Aaron ngồi thẳng người dậy, được rồi, cô biết nên làm thế nào rồi.
Nụ cười cứng ngắc trên môi, Aaron tiếp tục đờ đẫn nhìn xuống khẩu súng và tiếp tục suy tư.
Cô vừa là Aaron, nhưng cũng không phải cô ta, ý chí của cô ta không phải là của cô, và của cô cũng không phải là của cô ta.
Cô khó xử, tựa như nắm chắc được một sợi chỉ nào đó của vận mệnh, niềm tin của bản thân lại để vuột mất nó vậy.
Aaron thu lại nụ cười trên môi, trầm trọng nhìn những trang nhạc kia trên tinh thần của cô.
Vận mệnh là lựa chọn của bản thân và những người xung quanh lẫn yếu tố bên ngoài mà tạo thành, nó là của cô, cô không thể nào thoát được nó nên cô, chỉ cần lựa chọn là được.
Aaron nhắm mắt, bắt đầu tăng tốc sự hình thành của Unwer, cô, cần vượt qua giới hạn thời gian trước đó, cô xem việc này cứ như là chơi game cày chay vậy.
Sau một khoảng thời gian tăng tốc sự hình thành của Unwer, nó từ một vùng không gian nhỏ tí tẹo đã tăng lên thành một chiếc hộp đa chiều không gian cực kỳ phức tạp.
Chỉ cần lấp đầy từng ô trong đó cho đến khi đầy thì sẽ có đột phá mà chính cô cũng không biết.
Tinh thần của cô cũng đã tăng lên không ít, đậm đặc hơn, chặt chẽ hơn, nhẹ nhàng hơn, tựa như có thể thai nghén ra một luồng năng lượng tâm linh vậy.
Cả nhận thức, tiềm thức, niềm tin và ý chí của cô cũng vậy, chúng nó cùng Unwer từ từ bao phủ lấy tất cả mọi nơi của cô.
Cho dù ngóc ngách nào cũng có sự hiện diện của chúng, sau đó hình thành nên một viên đá nối liền lấy tri thức được khảm trên tinh thần và linh hồn cô.
Chúng tựa như bắt được một thứ gì đó trong tiềm thức của cô vậy, nhưng sau đó cô đã vụt mất nó vì ngủ thiếp đi do mệt mỏi bao trùm lấy cô.
Chiếc xe ngựa chầm chậm chạy khỏi khu vực đồng lúa bạt ngàn, bao la kia.
Xuyên qua con sông trong xanh chảy xiết từ thượng nguồn của nơi không biết nào đấy tới hạ nguồn, nơi có lẽ là một dòng sông khác, đi ngang qua một thành trấn khác hoặc tiến thẳng ra biển.
Chiếc xe ngựa tiến vào đường mòn trong khu rừng tăm tối, có lẻ tẻ ánh nắng xuyên qua lá của từng cây Sia, thân trắng cao vút trên cao, cành của chúng đủ để xây hẳn một ngôi nhà chòi trên đó.
Từng cây rừng quả dại, từng ngọn cỏ thơm ngát, từng tiếng chim kêu, tiếng con côn trùng, tiếng của động vật rừng v.v
Chúng tạo nên một buổi hòa âm dưới bức tranh nhiễm một tí sương sớm của khu rừng thơ mộng như bước ra từ điển tích của một giấc mơ nào đó.
Xuyên qua khu rừng, chiếc xe ngựa đến một vùng thảo nguyên bát ngát, từng con cừu, con ngựa, từng động vật thảo nguyên đang chậm rãi nhấm nháp thứ mỹ vị đối với chúng.
Chúng chậm rãi chơi đùa dưới ánh nắng dịu nhẹ trong từng cơn gió khe khẽ thanh mát và trong lành, nhiễm một mùi thơm khó tả của tự nhiên, chúng tựa như làm dịu tâm hồn của bất kỳ kẻ đồ tể nào, cũng như an ủi những kẻ cô đơn, lạc lõng trong chính thế giới đầy dòng người, bận rộn kia.
Đi một lúc nữa, trước mắt của người đánh xe đã hiện lên một trang trại với hàng rào bao xung quanh, nhà kho to lớn tạo thành điểm nhấn, hàng rào được tạo thành từng ô lớn riêng biệt, bên trong mỗi ô được chia thành nhiều loại gia súc, gia cầm khác nhau.
Bên cạnh nhà kho có những ngôi nhà nhỏ hơn, một ngôi nhà trong như kho để dụng cụ, những ngôi nhà còn lại tựa như phòng riêng lấy một ngôi nhà to hơn những căn còn lại làm trung tâm.
Người đánh xe xoay người, vén chiếc màn lên để lộ người con gái xinh đẹp bên trong kia, anh ta không đành lòng đánh thức cô, định để cô ngủ thêm một xíu nữa.
Nhưng có lẽ ánh sáng chiếu vào khiến Aaron từ từ tỉnh giấc, để tránh xấu hổ người đánh xe đành gọi.
"Tiểu thư, tiểu thư, sắp đến nơi rồi."
Aaron mở mắt, gật đầu cảm ơn tỏ ý mình đã biết.
Người đánh xe xoay người lại, tiếp tục chuyên chú đánh xe.
Sau một lúc, chiếc xe ngựa cũng đến chiếc cổng làm bằng gỗ cao cao, phía trên có khắc mấy chữ Hyperman có nghĩa là Sadvia.
Aaron vén màn xe ngựa đi xuống, xoay người gật đầu cảm ơn và trả tiền.
Nhìn chiếc xe ngựa từ từ rời đi, Aaron hít sâu một hơi, quay người, kéo cọng dây nối với một chiếc chuông đồng bên cạnh.
Chiếc chuông phát ra âm thanh leng keng, đợi một lúc, một người phụ nữ mặt mũi hiền hòa cao khoảng 1m7, trông rất giống Aaron bước ra khỏi nhà kho lớn kia.
Bà là Luxana Livia, mặc dù đã 40 tuổi, có ba người con, nhưng thời gian, yếu tố bên ngoài vẫn không thể tác động đến dáng vẻ xinh đẹp, hiền từ và mỹ diệu của bà, tạo cho bà một sự tươi trẻ, sức sống khó có thể hình dung.
Thấy người đứng ngoài cổng là Aaron, bà vui sướng chạy một mạch ra ngoài, từ nhà kho đến cổng khoảng 200m mà bà chạy tựa như không mệt mỏi vậy.
Aaron mở miệng không biết nói gì, cuối cùng cũng cố gắng bật ra vài từ từ trong cổ họng cứng ngắc của mình kia.
"Mẹ, chậm chậm thôi, con có chạy trốn đâu."
Đến cổng, bà vừa dùng tay run run tra chìa khóa vào ổ vừa vui sướng, hiền từ trách móc nói:" Thật là, lâu quá con mới về, mẹ vui quá, nhanh lên, vào trong vào trong."
"Mẹ con mình nói chuyện tâm sự, cha con ổng tới tối mới về, không làm con khó chịu đâu, em gái con vừa đi giao thực phẩm cho hội ở thành phố rồi."
Luxana vừa nói, vừa kéo tay cô vào trong, sau đó tiện tay khóa cổng lại, rồi kéo cô đi đến nhà chính.
Trang trại nằm trên một thảo nguyên rộng lớn giữa hai khu rừng, khu rừng cô đi qua là rừng trắng Album, đi lên phía Nam nữa là rừng sắt Ferrum.
Sadvia nằm cách thành phố gần nhất là Vinum khoảng 1km về phía Tây Nam, nổi tiếng về việc làm rượu bia, cha cô đang làm việc ở đó.
Em trai cô cũng đang học tại Học viện Quân sự ở đó, về phần vấn đề tại sao cô không làm cảnh sát ở đó mà đến tận Soilitary xa xôi.
Là vì cô là một nhà Huyền Học, ở phía Tây Soilitary là Walter cách nhau chỉ có 2km đi đường mà thôi nên rất dễ moi móc thông tin, lẫn cô bị thu hút bởi sự cổ kính nơi đó.
Quan trọng hơn hết, cô không muốn thấy mặt người cha này của cô quá nhiều, gặp ông ta nhiều sẽ khiến cô nổi điên lên và bắn chết ông ta mất.
Aaron và Luxana bước lên cầu thang, tiến vào nhà lớn, những căn nhà ở đây đều là nhà sàn, làm bằng gỗ của rừng Ferrum, cách mặt đất một khoảng.
Mở cửa ra, chính giữa nhà lớn là phòng khách, bên phải là nhà ăn, bên trái là phòng nghỉ.
Vì khí hậu quanh năm của Hyperman khá ấm áp mát mẻ nên không cần lò sưởi lắm.
Aaron và Luxana ngồi xuống chiếc bàn trà làm từ gỗ trắng kia.
Đột nhiên Luxana ôm cô, cơ thể run lên từng đợt, đáy lòng Aaron dần dần gợn sóng lên một sự không rõ khó miêu tả, sợi dây vận mệnh và cái thứ trong tiềm thức kia của cô dần dần rõ ràng.
Aaron giờ mới để ý những vết bầm tím trên cơ thể mẹ của cô.
Kalanha là một người cha, người chồng gia trưởng, vũ phu và vô lý, ông ta ép mọi người trong nhà phải nghe theo mình.
Nếu không nghe ông ta sẽ dùng các biện pháp như trừng phạt, đe dọa tâm lý, áp đặt tâm lý, huấn luyện cảm xúc và cuối cùng là đánh đập.
Có lẽ việc cô quá lâu không về nhà, ông ta thiếu kiên nhẫn muốn mẹ cô đến khuyên cô về nhà nhưng không được nên mới ra nông nỗi này chăng?
Mắt Aaron dần dần hình thành một vòng xoáy âm trầm, vòng xoáy tiêu cực cộng hưởng với cô bắt đầu lan rộng, nhân đại cảm xúc tiêu cực của cô lên.
Đột nhiên bà Luxana buông cô ra, nắm lấy vai cô sau đó ngắm nghía cô thật kỹ, rồi nở nụ cười:"Con gầy quá, chắc chịu khổ nhiều lắm đúng không? Con chờ ở đây để mẹ đi nấu cho con ăn."
Nói xong bà hôn vào trán cô sau đó đi ra khỏi cửa đến nhà bếp.
Aaron sờ sờ khẩu súng trong túi áo, ánh mắt dần dần tĩnh lặng lại, cô liên tục nhắc nhở bản thân.
Mình là một người thực dụng, bắn chết ông ta không thể giải quyết vấn đề nếu chưa rõ tình cảm của mẹ, hai người em đối với ông ta.
Cũng như chưa thể suy tính được bước tiếp theo nên làm thế nào nếu bắn chết ông ta.
Cô phải giải quyết thế nào cho thỏa đáng đây, ép ông ta ly thân? Được rồi, hỏi ý kiến, tôn trọng quyết định của mẹ và hai em, nếu ông ta có gì quá khích, cô hẳn sẽ suy tính đến việc lôi ông ta xuống hầm.
Lúc trước cô rất thích coi mấy thủ pháp tra tấn, lẫn học hỏi các cách tra tấn mà không có cơ hội thực hành, có lẽ, ông ta sẽ là người đầu tiên.
Dẹp tan đi suy nghĩ trong đầu, Aaron kéo theo hành lý đến căn phòng lúc trước của cô.
Nơi đây vẫn sạch sẽ như thể vẫn có người luôn sử dụng nó vậy, nó cho thấy sự nhớ nhung của mẹ đối với cô.
Trong lòng Aaron nổi lên một chút gợn sóng ấm áp, nó khiến cô thoải mái, không khó chịu, cô thích nó.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip