C35-39
C35
"Diêu Linh Khang đã kiểm tra, phố Tước Lộc quả thật có nhà chú Tứ Cửu mở quán cơm Tàu, hơn mười năm trước di dân tới Anh, sau đó cưới một cô gái Đài Loan, sinh một trai một gái. Là người rất bảo thủ, nhưng hồi còn ở hắc bang, cũng có ảnh hưởng lắm."
Hi vọng tất cả như lời Lộ Vi nói.
Mĩ Nhược trải qua hai mươi ngày chui rúc như con chuột, tiết kiệm nước, chịu đựng đói, lo lắng hãi hùng, trên đường trải qua một lần sốt, gầy đi một vòng eo.
Lúc nhìn thấy ánh ánh, ánh mắt nàng đau đớn, mê muội.
Trần Nghệ Huy đưa nàng rời cảng, giao nàng cho một người đàn ông trung niên họ Chu.
Chú Chu là người trung thực, giống một người Hoa Kiều bình thường, tóc đầy mỡ, cử chỉ nho nhã, mặc âu phục, trên người có mùi vị cơm chiên Dương Châu, có tài kinh doanh.
Chú Chu nói: "Cứ an tâm, hàng năm có rất nhiều người Đông Âu nhập cư trái phép, đến các nước Châu Âu khác. Không phải sợ, tôi sẽ coi cháu như con gái tôi, có dạy có cười."
Mĩ Nhược không sợ mà là chết lặng. Cách li với thế giới bên ngoài quá lâu, tất cả giác quan như đã tê liệt. Lúc này, vươn tay ra ngoài cửa xe, cảm thụ không khí, từng cơn gió, thời tiết ở đây giống ở cảng, ôn hòa ướt át.
Nàng cảm nhận từng giác quan đang sống lại.
Hơn nửa ngày đường, rốt cuộc cũng đến Luân Đôn, chú Chu đưa nàng danh thiếp, nói: "Cô chủ nhắc nhở, cuối cùng tôi cũng hoàn thành. Nếu cháu có việc cần giúp đỡ, hãy gọi cho tôi."
Mĩ Nhược cảm tạ, tới quán cơm tàu trên phố Tước Lộc.
Quán của chú Tứ Cửu nhìn có vẻ tầm thường, một cửa sổ thủy tinh, một cái cửa lớn thủy tinh, bên trong có rất nhiều hàng hóa.
Đến gần, cửa thủy tinh dán một tấm giấy đỏ, dùng hai loại ngôn ngủ: "Nhà có tin vui."
Mĩ Nhược như bị xối một chậu nước lạnh, chân mất hết sức.
Nàng vịn tường, thử đẩy cửa.
Cửa thủy tinh được đẩy ra.
Bên trong có một bàn thờ, hương khói mờ mịt thờ Quan Nhị Gia. Chính giữa có một bàn tròn lớn, vách tường treo một cây hoa, bên cạnh quầy thu ngân dán một bức tranh.
Lúc này, trong nhà hàng chỉ có một người.
Phục vụ trông thấy nàng, sững sờ, nói: "Cô muốn ăn cơm? Không khéo rồi, hôm nay bà chủ sinh con, hôm nay không ra thành phố.
"Tôi tìm chú Tứ Cửu." Mĩ Nhược yếu ớt nói, sau đó lặp lại. "Tôi tìm chú Tứ Cửu, tôi là con gái nuôi của Hoa Lão Hổ, cháu gái A Tôm."
Phục vụ nghe vậy buông chổi, đứng thẳng dò xét nàng. Mấy giây sau trả lời: "Tôi không biết cô nói ai." Dứt lời tiếp tục quét dọn."
"Tôi từ Hồng Kông tới đây, chú A Tôm năm đó ở Cửu Long là anh em của chú Tứ Cửu."
Cây chổi vung tới chân Mĩ Nhược, phục vụ đuổi. "Tôi không biết cô nói cái gì. Ông chủ hôm nay không ra thành phố, mời cô mai lại tới."
"Tôi có tin vật."
"Cô thật phiền toái, muốn ăn cơm thì mai tới, những thứ khác tôi nghe không hiểu."
Mĩ Nhược bất đắc dĩ: "Chú Tứ Cửu bao tới đây? Tôi ở đây chờ ông ấy."
Phục vụ lắc đầu, "Ông chủ bao giờ về, tôi làm sao biết? Cô muốn chờ thì ra ngoài chờ đi."
Mĩ Nhược ngồi xổm dưới mái hiện, yên lặng ngắm cảnh thành phố.
Phố này ở Luân Đôn rất giống Vượng Góc xưa cũ, trông xa là đền thờ, có bốn chữ Quốc Thái Dân An, nàng nắm chặt cây còi đeo trước cổ, trên thuyền tích góp từng chút một, lo lắng tương lai.
Nàng im lặng rơi lệ.
Không biết bao lâu, đèn đường và đèn ở các cửa hàng đều đã sáng, Mĩ Nhược do dự muốn gọi cho chú Chú thì cửa thủy tinh mở ra.
Phục vụ đó nói: "Cô vào ăn cơm đi."
Một đĩa cơm chiên, hắn chia ra hai chén, đưa cho Mĩ Nhược chiếc đũa, "Đầu bếp nghỉ rồi, tôi nấu đấy."
Một tháng không có ngửi qua mùi cơm, nước mắt Mĩ Nhược rơi xuống. "Cơm ơn."
Nghe nàng nghẹn ngào, phục vụ thở dài, "Đừng trách tôi lòng dạ ác độc, cẩn thận vẫn hơn. Ai biết được cô là loại người nào, tôi không dám tin tưởng. Tôi đã gọi cho ông chủ, một lát nữa ông ấy sẽ tới."
Mĩ Nhược ngạc nhiên, tươi cười nói: "Cảm ơn anh."
"Ăn từ từ." Phục vụ múc canh rong biển cho nàng. "Tôi họ Khang. Cũng là người ở cảng, tới đây ba năm rồi."
Đang ăn cơm, cửa thủy tinh mở ra, hai người đàn ông mở cửa cho một người gầy, lùn tiến vào.
Thấy Khang đứng dậy, Mĩ Nhược cũng để đũa xuống đứng lên.
Nàng không cao, nhưng người nọ so với nàng tương đối thấp. Chú Tứ Cửu nhìn nàng, trên người có loại khí chất vương giả.
Hắn dò xét nàng, vui vẻ nói: "Đưa cái còi kia cho tôi xem một chút."
"Chú Tứ Cửu?" Mĩ Nhược cần xác nhận.
Hắn gật đầu.
Mĩ Nhược đem vòng cổ tháo xuống, đưa cho hắn.
Nàng nào biết khi Tứ Cửu cầm lấy, liền hướng mặt đất ném một cái, nhấc chân tàn nhẫn đạp. "Mẹ nhà mày, tao dẫm chết mày, giẫm chết mày!"
Mĩ Nhược kinh ngạc há mồm, người xung quanh đều thơ ơ, nàng vội khép miệng lại.
Cái còi bị đá bay, chú Tứ Cửu mới hả giận, cười híp mắt giải thích: "Ba mươi năm trước, mỗi lần cũng cha nuôi cô chơi bắt kẻ trộm, hắn thổi cái còi này, tôi nghe thấy liền nhanh chân chạy trốn. Nhưng vẫn bị bắt. Nhớ tới chuyện cũ rất oán hận. Vào đi, đi vào rồi nói."
Qua nhà vệ sinh, một bên là phòng bếp, một bên là văn phòng. Chú Tứ Cửu cầm lấy một vật màu đen, cửa phòng mở ra, sau đó vỗ tay ngồi xuống, nói: "Không có máy nghe trộm."
Hắn rất thấp, đứng trước bàn chỉ lộ cái đầu.
Mĩ Nhược bình tĩnh, ngồi xuống, nhìn chú Tứ Cửu.
"Lần trước lão Hổ gọi tới đây, là ở Brazil, cũng nửa năm rồi." Tứ Cửu phiền muộn. "Vài năm nay tôi thường xuyên bị theo dõi, không làm chuyện lớn gì được. Một năm nay đã tạm yên ổn, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Lúc ở ngoài cửa, nhìn thấy con khóc, chú Cửu cũng không chịu nổi. A quên hỏi, con tên gì."
"Con họ Chiêm, chú cứ gọi con là A Như."
Chú Tứ Cửu gật đầu, "Chiêm gia, chú có nghe qua." Lại nói. "Trước mắt con cứ ở đây, thân phận của con chú sẽ giúp con nghĩ cách. Chờ cha nuôi con có tin tức, chú sẽ hỏi hắn nên an bài thế nào."
"Chú Tứ Cửu, cảm ơn chú."
"Đừng khách khí, lão Hổ biết, hắn gặp ta sẽ cắn ta đổ máu đấy."
Nửa đời của Tứ Cửu ở trong hắc bang liều mạng chém giết, sau tới Anh, ổn định cuộc sống, cưới vợ nhỏ hơn hắn hai mươi tuổi.
Lúc Mĩ Nhược đến Bốn Phúc Cửu Hỉ, thím Tứ Cửu khó kinh, giày vò một đêm mới có một đứa con. Lại là con trai, chú Tứ Cửu vui vẻ vô cùng.
Mĩ Nhược an tâm ở lại Bốn Phúc Cửu Hỉ.
Bốn Phúc Cửu Hỉ có một đầu bếp, hai phụ bếp, bốn phục vụ. Bảy người thì bốn người là người nhập cư trái phép. Trong đó, cô gái trốn trong phòng bếp rửa chén, tên A Hương, mười tám tuổi, là người Đại Lục."
A Hương khó hiểu: "A Như, em là người thân thích của ông chủ, tại sao còn muốn làm việc nặng?"
"Không thể ra ngoài, em làm chút chuyện vặt vậy, cũng không thể ăn cơm chùa."
"Nhìn bộ dạng em giống như hồ li tinh, hóa ra là người rất thành thật."
A Như vừa bực vừa buồn cười.
"Không phải sao? Anh Khang trước kia không vào bếp, giờ không ngại dầu mỡ, ngày nào cũng vào đây, cho em bao đồ ngon."
"Chị nghĩ nhiều rồi."
Thời gian sau đó, Mĩ Nhược rất thích A Hương.
A Hương có một anh trai cũng nhập cư trái phép tới đây, đánh bạc thua bị người ta chém. Sau đó A Hương tới đây, đất nước xa lạ, chú Tứ Cửu thấy nàng đáng thương, giữ nàng ta lại làm công.
Nàng ta kể chuyện xưa, trong mắt không thấy bi thường, chỉ cười chua chát: "Vì sao chị nhập cư trái phép sao? Nghèo quá chứ sao. Chị ở nhà bác gái ở Hồng Kông, bác gái bắt ngày nào cũng dùng nước nóng nấu gạo nếp. Chúng tôi tới Quan Nội, bị người ta dùng phích nước nóng dội lên người. Người no bụng không rõ người khác đói, không muốn biết, cũng không muốn nghe."
"Chị có thể tới Hồng Kông làm việc."
"Chị cũng đi. Hoàn cảnh nhà bác cũng không tốt, chị phải ở chuồng bồ câu, ba người chen một chỗ."
"Chị tới Hồng Kông như thế nào?"
"Có thế thế nào? Nhập cư trái phép chứ sao. Thôn chúng tôi không còn người. Người khỏe mạnh, thừa dịp nửa đêm nhảy biển, chỉ cần không bị cuốn đi, có thể thấy ánh mặt trời trên bờ. Còn những người như chị, chỉ có thể trốn đi, chị cũng mấy chị em ở cùng một chỗ, bị chó biên phòng cắn, chị phản kháng lại đấy."
Mĩ Nhược muốn hỏi thôn họ có người họ Cận không, lời đến miệng, lại nuốt trở về.
"Cũng may anh trai chị dành dụm đủ tiền, nào biết qua nơi này anh ấy lại..."
Mĩ Nhược trầm mặc.
A Hương hỏi nàng: "Em cũng nhập cư trái phép tới đây?"
Mĩ Nhược giật nhẹ khóe miệng, gật đầu: "Bạn bè giúp đỡ."
"Đó là em có phúc." A Hương thở dài. "Những người không có tiền, xuống thuyền liền bị giam lại, nam làm công trả tiền, nữ... thì làm gái mười năm trả nợ, mười năm sau không chết cũng một thân bệnh tật."
"A Hương, trên thuyền có phải rất đáng sợ không?"
A Hương cúi đầu, ánh mắt trống rỗng nhìn chậu rửa bát. Sau đó hít sâu. "Em đừng hỏi nhiều như vậy. Coi như chị số khổ, cùng anh trai đi, anh trai giúp chị trả tiền. Nhưng trên thuyền cũng bị người ta làm nhục mấy lần, dù sao thì cũng dễ chịu hơn mười năm làm gái."
"Chị đừng buồn, là em sai, em không nên hỏi quá nhiều."
Chú Tứ Cửu lấy thân phận cho nàng là người Việt gốc Hoa, chính phủ che trở cho nàng, bốn tháng sau, Mĩ Nhược rốt cuộc có được quyền tạm trú.
Phố Tước Lộc là phố có quảng trường bồ câu trong truyền thuyết, nghe nói có một đại minh tinh, thường cảm thấy cô đơn liền tới quảng trường cho bồ câu ăn vụn bánh mì.
Lần đầu tiên Mĩ Nhược ra khỏi Tứ Phúc Cửu Hỉ, đến quảng trường bồ câu, tại buồng điện thoại gọi tới Đinh gia.
Đinh Lộ Vi nghẹn ngào.
Xa cách nửa năm, tiếng khóc này làm lòng người ấm áp.
Mũi Mĩ Nhược chua xót.
Lộ Vi trấn tĩnh lại: "A Như, A Như, thật sự là bạn? Vì cái gì tôi bảo lão Chu tìm bạn, hắn nói bạn đã rời đi?"
"Tôi trốn sau nhà hàng, không dám gặp. Xin lỗi, làm bạn lo lắng."
"Bây giờ nghe được tin của bạn, tôi không lo lắng nữa." Lộ Vi nói năng lộn xộn. "Hiện tại bạn ra sao rồi?"
"Tôi có quyền tạm trú rồi. Bất quá, bây giờ là người Việt gốc Hoa, nửa năm trước bị trục xuất, chán nản, không có tới Brunei tìm anh rể thân vương."
Đinh Lộ Vi đập bàn: "Bạn còn dám nói thế? Khi đó tôi khờ ngốc, bị bạn lừa gạt." Nàng cười to. "A Như, thật tốt, có thể nhắc chuyện xưa gạt tôi."
Mĩ Nhược cũng hé miệng.
"Lộ Vi, cô Bảy sao rồi?"
"Tôi tới bệnh viện, muốn đưa cô Bảy đi, nhưng cô Bảy không đi. Về sau tôi tới phố Ninh Ba thăm cô, cô Bảy sau khi xuất viện thì ở đó, khí sắc cũng không tệ lắm, hắn cũng không có đối xử quá đáng với cô."
"Bạn có sao không? Hắn gặp..."
"Tôi không có đần như thế, là Diêu Linh Khang đi cùng đấy. Lúc trước hắn có tới tìm tôi, chặn tôi ở cửa Belilious. Bạn biết không, hắn rất giống tên điên, râu ria rất dài, ánh mắt trũng xuống, tràn đầy tơ máu, tôi bị hắn dọa mất nửa cái mạng. Cũng may Diêu Linh Khang tới kịp, bằng không sợ là hắn đã bóp chết tôi rồi."
"Tính tình hắn rất đáng sợ, Lộ Vi, hắn có làm bạn bị thương không?"
"Không có. Hắn hỏi tôi bạn đi đâu, tôi nói không biết, có Diêu Linh Khang ở đó, hắn cũng không dám làm gì. Đúng rồi, hắn còn ở dưới lầu công ty Diêu Linh Khang bắt anh ấy đi..."
"A?!"
"Đừng nói vội, nghe lời tôi nói đã. Hắn trói Diêu Linh Khang nửa ngày lại thả về. Tôi hỏi Diêu Linh Khang, anh ấy thề không nói hành tung của bạn, hỏi chuyện khác, anh ấy không nói, chỉ nói, hắn không làm khó anh ấy, cũng không dám làm khó anh ấy."
"Vậy là tốt rồi, tôi rất sợ tôi gây tai họa cho Diêu công tử."
"Không có, anh ấy rất vui vẻ. Cô Bảy rất tốt, bạn yên tâm, lúc tôi tới phố Ninh Ba, hắn nhìn chằm tôi, hắn cũng không cùng cô Bảy nói chuyện, nhưng tôi nghĩ cô Bảy không giống giả bộ, có lẽ không có gì đáng ngại. Còn có, Tiểu Mỹ cũng lớn rồi, nhưng không cho ôm, chỉ muốn xuống đường đi, rất đáng yêu."
Mĩ Nhược lặng im.
"A Như."
"Tôi đang nghe, tôi rất vui vẻ..."
"Bạn bây giờ tự do rồi à? Tôi cho lão Chu tìm bạn, mang tiền gửi qua. Bạn có tính toán gì không?"
"Tôi đang đợi tin tức của cha nuôi, ý định đi tìm công việc. Nếu cha nuôi giúp đỡ, tôi nghĩ một năm nữa rồi tính."
"Có cơ hội đi học bạn nhất định phải nắm lấy nhé, bạn thông thông minh hơn tôi nhiều, có thể học thành tiến sĩ."
"Cũng không biết nữa, nội tâm tôi rất rối loạn."
Sinh nhật mười bảy tuổi của Mĩ Nhược, chú Tứ Cửu đưa nàng tới buồng điện thoại.
Nàng cầm ống nghe do dự, chú Tứ Cửu ra ngoài, cách cửa bảo nàng nhanh tiếp.
Mĩ Nhược hít sâu, dự cảm được là ai.
"A Như."
Xa cách bao năm, nước mắt nàng trượt xuống, hô: "Cha nuôi."
"Đừng khóc, con gái Hoa Lão Hổ, là hổ, không phải mèo."
"Cha nuôi, con rất nhớ người."
"A Như, Tứ Cửu đã nói qua với ta, con vất vả nhiều rồi."
"Không sao." Nàng khóc thút thít.
"Cha nuôi phải chạy trốn rất nhiều nơi, không chăm sóc con được. Ta nhớ kĩ đã nói qua, sẽ cho con học trường tốt nhất, ta đã phó thác chú Tứ Cửu, chú ấy sẽ an bài cho con. Mấy ngày nữa, ta phải rời khỏi Brazil, khả năng sẽ lại không có tin tức, con ở bên ngoài, mọi sự cẩn thận."
C36
"Chú cùng lão Hổ không đánh nhau không quen biết, trọn vẹn 30 năm giao tình. Đều do năm đó chú hành động theo cảm tính, đắc tội cảnh sát phương Tây, lão cũng không giúp được, chú đành phải xa xứ."
Người giang hồ liếm máu trên dao, có thể giữ lại được cái mạng là tốt rồi. Chú Tứ Cửu nhớ lại trước kia, ngữ khí trêu chọc.
"Trời đất đưa đẩy, ngược lại cuối cùng cũng báo được ơn của lão Hổ, ha ha ha."
Chú Tứ Cửu đắc ý cười.
"Vợ lão Hổ chuyển tới Vancouver rồi, con gái đang làm võ sĩ bên kia cầu."
Mĩ Nhược hỏi: "Người nhà cha nuôi con cũng chia lìa sao?"
"Tất nhiên, ai chạy nạn chẳng phải vậy. A Như, chú cùng con nói chuyện đứng đắn." Chú Tứ Cửu mở ngăn kéo, lấy một chìa khóa và một tờ chi phiếu. "Cha nuôi con có nói, là con gái hắn, không thể quá bất công. Con lại lanh lại, mang tới niềm vui cho hắn, như thế nào cũng không thể để con lưu lạc tha hương, không nơi nương tựa được."
Hắn đẩy chìa khóa và chi phiếu tới trước mặt Mĩ Nhược. "Lão Hổ có không ít tài sản, chú giúp con tìm một nhà trọ ở trước. Mặt khác, số tiền này đủ để con trả học phí và sinh hoạt, chờ con tốt nghiệp đại học, lão hổ nói sẽ có thưởng cho con."
Mĩ Nhược ngạc nhiên. Nàng nghĩ tới chuyện cha nuôi nguyện ý trả học phí cho nàng, nhưng cũng không dám yêu cầu xa vời như thế. "Cha nuôi ở bên ngoài, càng cần dùng tiền hơn nữa."
Chú Tứ Cửu ngồi thẳng, nghiêm túc xem biểu cảm của nàng, sau đó cười giảo hoạt. "Con nói thật hay giả, chú biết. Con đừng nghĩ nhiều, con tuổi nhỏ, hãy lo bản thân trước."
Hắn sờ đầu, "Duyên phận thực sự khó đoán, năm trước A Thẩm cứu chú, chú chạy tới ngân hàng rút hết tiền đưa hết cho cô ấy, cô ấy cũng nói như con, 'Anh còn ở bên ngoài chém giết, càng cần dùng tiền hơn nữa.'"
Một cành hoa lê rơi xuống, Mĩ Nhược vốn tưởng Tứ Cửu thẩm là bị cưỡng bức, nào biết có chuyện này. "Chú Tứ Cửu, tại sao Tứ Cửu thẩm lại cứu chú?"
Chú Tứ Cửu lúng túng: "Những chuyện này không nói nữa, con còn nhỏ." Lại nói. "Chúng ta là người giang hồ chỉ biết chém giết, con gái cũng không giáo dục, rất vô lễ và thô lỗ. Khó chăm chỉ học hành như con, vậy nên con hãy cố gắng học hành đi. Tiền tài là vật ngoài thân, sinh không có chết cũng không mang theo, con là một đứa con gái, có thể sử dụng bao nhiêu? Chú Tứ Cửu giúp con."
Cảm ơn xong, Mĩ Nhược chuyển về nhà mới.
Phía Tây Luân Đôn, khiến trúc Victoria cũ kĩ, những phiến đá làm tường, lan can bằng sắt, cửa sổ cao và chật, ngoài cửa có biển số nhà bằng gỗ đào.
Có hai phòng trọ, Mĩ Nhược ở lầu hai.
Từ lúc chào đời tới giờ, đây là lần đầu tiên Mĩ Nhược vượt qua đêm đông lạnh tới vậy, trong mộng, không khí lạnh băng như nước biển đông, nàng ngại hơi ấm không đủ, bật lò sưởi, ôm chăn màn, ngẩn người cho đến khi mặt trời lên.
Sáng sớm, đường đi phủ tuyết trắng, trên bệ cửa sổ có mấy dấu vết móng vuốt.
Nhìn dấu móng tay nhỏ bé đáng yêu, nàng hé miệng cười, trước khi ra cửa quay đầu lại, đặt trên bệ cửa sổ hai miếng cá khô Tứ Cửu thẩm mang tới.
Tứ Cửu thẩm trông ba đứa trẻ, hết sức vất vả, Mĩ Nhược đi học về, thường đến chỗ Tứ Phúc Cửu Hỉ giúp đỡ.
Ngày hôm đó là buổi trưa, nàng rảnh rỗi xem thời khóa biểu, cẩn thận nghiên cứu môn học.
Có người đập bàn thu ngân, "Hai phần nem rán, một đĩa cơm chiên, gói về."
Mĩ Nhược hướng phòng bếp lặp lại, ngẩng đầu chuẩn bị lấy tiền.
Người nọ đứng nghiêng người, thấy nàng ngửa mặt lên, hắn xoay người lại, mặt đối mặt.
Nhìn qua người này rất trắng trẻo, dáng người cường tráng, gương mặt trẻ tuổi rất đẹp trai.
"Tôi hình như từng gặp cô." Người nọ kinh ngạc.
"Trong mơ?"
Đối phương gật đầu.
Mĩ Nhược xùy một tiếng, mặc kệ hắn.
"Tôi thật sự từng thấy cô. Cô tên gì?"
Mĩ Nhược cúi đầu tiếp tục nghiên cứu bài vở.
Hắn nhìn qua. "Chương trình AL? Tôi có đọc qua. Cô học khoa nào?"
Hắn quá phiền, Mĩ Nhược tức giận, đem sách vở ném vào ngăn kéo.
"Nói cho tôi biết tên của cô." Hắn phục trên bàn năn nỉ. "Đúng, tôi quên giới thiệu, tôi là Charles."
"Em gái tôi gọi là Khang." Khang mang đồ tới thả vào tay hắn.
"Khang." Hắn lặp lại. "Cô gái xinh đẹp, tên cô cũng rất đẹp."
Mĩ Nhược bật cười.
Khang không kiên nhẫn đưa túi cho hắn. "Được rồi, tên cũng biết, cơm cũng đóng gói xong rồi, khách hàng đi vui vẻ."
Hắn nhận lấy, thì thào, "Khang, Khang."
Mĩ Nhược há miệng, "Tiên sinh, anh chưa thanh toán."
Charlet trở lại, buông năm bảng Anh, hỏi: "Khang tiểu thư, tôi cô thể hẹn hò với cô không?"
Mĩ Nhược gật đầu: "Khang đồng ý."
Hắn nhếch môi, cười tươi khoe hàm răng trắng tuyết. "Tôi sẽ đến nữa."
Khang thu hồi ánh mắt, mắng: "Những tên như thế này giống vỏ thông, không hiểu tổ tông lễ phép."
Charles lại đến, Mĩ Nhược đẩy Khang ra ngoài, nàng trốn trong bếp, tưởng tượng nam sinh nhỏ kia biết người hắn muốn hẹn là một đàn ông tráng kiệt, nàng ôm bụng cười.
A Hương phẫn nộ: "Em trêu hoa ghẹo nguyệt đấy à?"
"A Hương, tin em, em tình nguyện đổi cho chị."
"Được tiện nghi còn khoe! Em thật xấu xa, hi sinh nhan sắc anh Khang."
"Nhà của anh Khang có không ít tóc phụ nữ."
A Hương bị nói toạc tâm tư, đỏ mặt mắng: "Tiểu hồ ly."
"Tiểu hồ ly không thông đồng với anh Khang của chị, em đi ôn bài đây."
Bỏ lỡ một năm, Mĩ Nhược không chỉ muốn học theo chương trình AL, còn muốn học lại một năm kia.
Ngồi trên thảm, nâng một li trà Tích Lan Hồng, mở bức thư xác nhận, ngoài phòng tuyết bay bay.
Yêu cầu hạnh phúc của nàng rất nhỏ, mười bảy năm, chỉ chờ giờ phút này.
Mĩ Nhược ngẩng đầu, trên bệ cửa sổ có một bóng đen.
Mỗi ngày cá khô cùng chân giò hun khói trong đêm sẽ tự động biến mất, hôm nay sớm hơn một chút. Nàng buông hai mảnh chân gió hun khói xuống cửa sổ.
Lại nhìn hai trang sách, có một cái đầu tròn tiến vào cửa sổ, trông thấy nàng, lại rụt lại.
Mĩ Nhược không để ý tới. Cho đến khi con mèo rón rén lại gần, nhảy xuống, dò xét phạm vi nhỏ, chọn góc tường bên cạnh lò sưởi nằm xuống, hong khô bộ lông.
Đó là một con mèo Anh.
"Xin chào." Nàng nhìn con mèo lang thang. "Mang Phi."
Khang càu nhàu: "Tên kia phiền chết đi được! Em đánh hắn đi, anh nhìn mặt hắn tỏ vẻ vô tội, ánh mắt so với thỏ trắng còn thuần khiết hơn, không xuống tay được; không để ý tời thì hắn suốt ngày hỏi 'Em gái của anh đâu rồi, hồi lâu không thấy, tôi rất muốn gặp cô ấy.' A Như, anh xem mỗi lần hắn để lại không ít tiền boa, lại đổi mấy bộ xe, một bộ xe thể thao Morgan, một bộ Aston Martin, bộ nào cũng phong cách, có lẽ có chút tiền, không bằng em thử cùng hắn xem?"
"Hắn có thể giúp em thi được bằng A? Có thể cho em dành được học vị tiến sĩ ở Oxford? Nếu được em sẽ lập tức hẹn hò với hắn."
Chú Tứ Cửu an bài cho nàng cơ hội tới Oxfofd phỏng vấn.
Ngày đó, Mĩ Nhược theo giám hiệ ra ngoài, một đống nam sinh màu tóc khác nhau gào rú.
Một người tóc đen trông thấy nàng, há miệng, lập tức bị đám bạn chơi sống, đẩy xuống sông.
Mĩ Nhược ở cầu bên kia, trên sông có người bơi tới, hô to, "Khang... Khang..."
Mĩ Nhược ý thức được hắn gọi nàng, Charles đã bò lên bờ, nước trên quần áo chảy xuống cỏ, tóc ướt sũng. Hắn đứng trước Mĩ Nhược, giống một con chó nhỏ.
Mĩ Nhược lùi ra sau một bước.
"Khang..." Hắn sốt ruột. "Khang gì? Tôi vẫn chưa biết tên em."
"Milan."
Hắn nói: "Tên em quả thật xinh đẹp, em tới đây làm gì?"
"Tôi tới phỏng vấn. Anh thì sao?"
"Tôi là học sinh năm nhất." Hắn cười ngây ngô. "Chúng ta sẽ là bạn học?"
Mĩ Nhược miễn cưỡng: "Hi vọng có thể."
Lúc này, bạn học của hắn cũng nhao nhao lên bờ, huýt sáo.
Charles phất tay đuổi: "Một đám trâu được." Lại hỏi Mĩ Nhược. "Tôi mời em ăn cơm được chứ? Milan, em nể mặt tôi nhé."
"Tôi phải về."
Hắn đuổi theo. "Em không tới phố người Hoa làm việc? Hiện tại đi đâu? Tôi làm sao liên lạc với em? Đúng rồi, tôi có thể vì em học bổ túc. Còn có, tôi biết rõ có quán ăn rất ngon, rượu cũng không tệ."
"Chú tôi chờ ở dưới, xin lỗi."
"Milan." Hắn bước theo. "Em tin hay không, tôi vừa thấy em đã thích? Tôi chưa bao giờ thấy cô gái nào giống em, ánh mắt yên lặng, ngây thơ."
"..." Mĩ Nhược dừng chân. "Charles, tôi không có hứng thú với người ngoại quốc."
Hắn kéo tóc, "Tôi là người Trung Quốc, em nhìn màu tóc tôi xem."
"Tên tiếng trung của anh cũng không có."
"Em muốn biết tên tiếng trung của tôi?" Hắn kích động, dùng quốc ngữ không lưu loát. "Anh là Phương Gia Hạo. Cha mẹ đều là người Trung Quốc, tới đây ba mươi năm rồi, nhưng bọn họ vẫn giữ truyền thống của người Trung Quốc, uống trà Trung, ăn đồ Trung, nhàn rỗi sẽ chơi mạt chược, cha tôi yêu cầu nhất định phải lấy vợ người Trung Quốc. Milan, bọn họ nhất định sẽ thích em."
Mĩ Nhược trợn mắt, lại gần chú xe chú Tứ Cửu, nói với thuộc hạ chú Tứ Cửu: "Anh Uy, người này thật phiền.
Phương Gia Hạo còn muốn lại gần, anh Uy đẩy hắn về sau.
Phương Gia Hạo vội la lên: "Anh làm cái gì đấy? Tôi là đội viên đội chèo thuyền, có trăm đồng bọn."
"Chiêm tiểu thư không thích anh, cách xa nàng một chút." Anh Uy túm áo Phương Gia Hạo, treo hắn lên hàng rào ở quảng trường Thiết Chi.
Mĩ Nhược lên xe, ngoái ra nhìn, Phương Gia Hạo hô to: "Milan, anh thích em, I love you."
Đội trưởng đội chèo rất nổi tiếng, hàng năm toàn là quán quân. Phương Gia Hạo không hổ là đội trưởng đội chèo thuyền, rất có tinh thần chiến đấu, treo hắn lên cũng không dọa được hắn, ngược lại khiến hắn bạo dạn hơn.
Tháng mười, Mĩ Nhược tham gia lễ nhập học, lại gặp hắn. "Thật tình cờ."
Nàng mặc áo sơ mi trắng váy đen, tóc buộc đuôi ngựa, bên ngoài mặc đồng phục đen, đi theo những học sinh mới khác theo tiếng đàn organ du dương, chuẩn bị tiến vào trường Hilton.
Chú Tứ Cửu đứng bên ngoài chờ đợi.
Chú Tứ Cửu cảm khái: "Thế hệ chúng ta chỉ biết chém giết, bán mạng, đơn giản vì giờ khắc này, con cháu có thể nổi bật, được người khác tôn trọng." Rồi bảo bọn nhỏ. "A Đại, A Nhị, nhìn chị A Như làm gương, tương lai cha có thể nhìn thấy các con như vậy, sống một đời thấy đủ rồi."
Tứ Cửu thẩm cũng vỗ em bé trong ngực, " A Tam cũng phải nỗ lực nhé."
"Chú thẩm yên tâm, A Đại, A Nhị rất nghe lời." Mĩ Nhược an ủi.
"Lão hổ không có ở đây, hắn mà ở đây, so với chú còn kích động hơn." Chú Tứ Cửu lắc đầu thở dài, "Mấy đứa con gái của hắn..."
Nhắc tới con cái khác của Hoa Lão Hổ, Mĩ Nhược càng thêm không chịu nổi. Lập tức chuyển chủ đề, "Chú, thẩm, chúng ta cùng chụp ảnh lưu niệm."
Chú Tứ Cửu gọi bảo vệ tới chụp ảnh cho họ, Mĩ Nhược cau mày.
Phương Gia Hạo chạy tới, chào chú Tứ Cửu, "Bác trai, cháu là bạn học của Milan. Xin lỏi, cháu có thể giúp mọi người chụp ảnh không?"
Vì vậy, tính cả bảo vệ, tất cả mọi người đứng trước đại học Hilton chụp ảnh chung.
C37
"Đại Khuyên Ca, tin tức từ Mĩ, Đinh Duy vẫn ở ngoại ô Cleveland an dưỡng, chưa từng gặp qua người ngoài."
Cận Chính Lôi mệt mỏi, vùi mặt vào lòng bàn tay.
"Đinh Lộ Vi vẫn sinh hoạt như trước, không có gì đặc biệt. Hay chúng ta sẽ bắt cô bé cùng Diêu Linh Khang hỏi tình hình cụ thể?" Hà Bình An cẩn thận đề nghị.
Cận Chính Lôi phất tay ngăn cản: "Diêu Linh Khang không phải phế vật như lời đồn, hắn không kém mẹ kế bao nhiêu đâu. Tương lai, Diêu gia tranh giành tài sản, chưa biết hươu chết về tay ai đâu. Tôi gây thù đã quá nhiều, không muốn kết thêm kẻ thù."
Hắn nhớ tới, lại phân phó, "Đinh Diêu có quan hệ thông gia, giúp tôi gửi một phần quà tới."
Cận chính lôi nhớ lại năm đó tại phố Ninh Ba, Đinh Duy ngồi ở trong xe Tân Lợi sang trọng, ánh mắt Mĩ Nhược nhìn hắn ta lưu luyến, hắn vỗ tay, các đốt ngón tay kêu lách cách.
Hà Bình An biết hắn đang ngứa tay, muốn đánh người, khôn ngoan trầm mặc.
Tức giận trong cổ họng dần dần tiêu tan. Cận chính lôi hỏi: "Công ty điện ảnh gần đây thế nào?"
"Có mấy người sợ xấu, không chịu bị đánh. Đổng Úy khuyên nhủ, họ đã nhận lời."
"Chuẩn bị quà cho Đổng tiểu thư, những người khác, chú xem rồi làm."
Hà Bình An thấy Cận Chính Lôi đứng dậy, hắn do dự nói: "Chị Tiểu Phượng, gần đây... suốt ngày ở quán rượu, nghiện rồi."
Cận chính lôi cầm áo khoác, "Đừng nói với tôi những chuyện này, vì cô ta sinh ra A Như nên tôi cho cô ta mặt mũi, chuyện khác cùng tôi không quan hệ."
Trở lại phố Ninh Ba, cô Bảy chào hắn: "Ông chủ Cận đã trở về."
Cận chính lôi dừng chân lại, "Cô Bảy, sao hôm nay cô vui vẻ như vậy?"
Cô Bảy im lặng. Sáng nay đi mua đồ ăn, người hầu Đinh gia chờ bà ở hàng thịt báo tin, biết được tin tức mới nhất của cô nhỏ, bà vui tới không ngậm miệng được.
Bà thu hồi nụ cười, giải thích: "Tiểu Mỹ hôm nay đã nói đượ cả câu rồi, hỏi tôi có thể tới trong công viên chơi không."
Tiểu Mỹ học đi trước, nhưng rất chậm chạp, không chịu mở miệng nói chuyện. Về sau, cũng chỉ nói được âm thanh không rõ.
Sắc mặt Cận chính lôi càng thêm ủ dột, ừ một tiếng liền lên lầu.
Phòng Mĩ Nhược vẫn như cũ, cửa sổ dài đối diện với nhà sau. Mỗi ngày hắn tỉnh dậy, quay đầu, đều trông thấy ảo ảnh nàng mặc ảo ngủ trắng ở cạnh cửa sổ.
Quá nửa đêm, Cận Chính Lôi ôm gối của nàng tượng tượng đang ôm nàng, hít mùi hương trên gối, muốn chìm vào giấc ngủ, nhưng không sao ngủ được.
Hắn tưởng tượng cảnh áo ngủ nàng trượt xuống khỏi cơ thể, nhớ lại lúc nàng tại dưới người hắn, mềm mại, non nớt, ẩm ướt, khổ sở cọ vào người hắn. Cận Chính Lôi xuống giường, lái xe đến nhà Đàm Tiếu.
Đàm Tiếu đứng dậy mở cửa, lười biếng ngáp. Cận Chính Lôi đặt nàng ta lên cửa, luồn tay vào váy ngủ nàng ta.
Mặt Đàm Tiếu chôn trong gối, khó khăn hô hấp, hắn ra vào mấy chục cái, thân thể nàng ta mềm nhũn, mắng: "Đồ điên!"
Hắn không để ý tới, ác độc mà ra vào, cho đến khi phóng thích, lúc này mới rút ra.
Đốt một điếu thuốc, hít sâu, không có nhẹ nhõm sau khi thoải mái, ngược lại càng thêm trống rỗng.
Đàm Tiếu giúp hắn gỡ bao xuống, đổ ra xoa lên chân.
Hắn mắng: "Biến thái!"
Nàng ta liếc hắn, tiếp tục xoa lên bắp chân. "Tôi không bằng anh. Đưa em gái mười mấy tuổi đi ăn cơm Tây, lại tặng nhẫn kim cương. Nhỏ bé như vậy anh cũng xuống tay được? Đã đi rồi thì thôi, thả cho người ta một con đường sống, cũng là tích phúc."
"Cô nói nhiều thêm một câu thử xem?"
Đàm Tiếu không cười nữa, đồng thời im lặng.
Cùng lúc đó, Tiểu Mỹ chơi xong, mệt mỏi mà dựa vào ngực cô Bảy ngủ gà ngủ gật. Cô Bảy mặt mày hớn hở, nói nhỏ: "Tiểu Mỹ à, chị con đã lại quay về trường học rồi, con vui không? Chờ Tiểu Mỹ lớn lên, cũng đi học giống chị, cùng bạn học chơi đùa được không?"
Bên kia đại dương, Mĩ Nhược không có hạnh phúc như Cô Bảy tưởng tượng, nàng học muốn sứt đầu mẻ trán. Thầy giáo ở Oxford rất khó tính, sách vở rất nhiều, nói năng rất nhanh, mỗi lần Mĩ Nhược phải vừa nghe vừa phỏng đoán.
Nàng trong tình trạng kiệt sức, còn phải ứng phó Phương Gia Hạo.
Phương Gia Hạo có vô số lí do muốn hẹn nàng, vũ hội, hội nghị, đêm giáng sinh, nhạc hội, thậm chí cả hội thánh.
Hắn gõ cửa sổ kí túc, Mĩ Nhược đóng cửa sổ. "Anh thật phiền."
Nàng đánh răng, miệng đầy bọt, kêu khổ với Mang Phi: "Trên đời giống đực nào cũng đáng ghét thế này? Mang Phi, mày theo đuổi người mày thích có phải cũng xuất phát từ mục đích cá nhân?"
Mang Phi cuộn người.
"Tao hối hận khi học nghệ thuật lịch sử, cả ngày chỉ giám định và thưởng thức hành vi nghệ thuật, tao điên rồi mới đi chọn ngành học này. Nghệ thuật lịch sử dành cho những người như Lộ Vi, còn tao cùng người khác đi tranh giành cái gì."
Nàng đạp xe đạp, đi qua Đồ Thư Quán cùng bảo tàng, trong đầu cố nhồi các loại danh từ, thế cho nên quên mất ngày sinh nhật mười tám tuổi, quên tết âm lịch đã tới, cũng thiếu chút nữa quên ngày kết hôn của Lộ Vi.
Đêm trước hôn lễ nàng gọi điện thoại cho Lộ Vi.
Một năm qua hai người rất ít liên lạc, Lộ Vi có nói cũng không hết chuyện, nàng ta nói: "Tuần trăng mật, tôi muốn đi Anh, anh ấy không cho, nói phải cẩn thận."
"Diêu công tử rất cẩn thận."
"Nhưng tôi muốn gặp bạn."
Lộ Vi, tôi rất khỏe, mỗi ngày bận rộn tới mức nhớ không nổi chuyện khác."
Lộ Vi ậm ừ, do dự nói: "Anh hai tôi đã về, hỏi tình hình gần đây của bạn, tôi giấu anh ấy không được, đành phải nói bạn đã mất tích."
Mĩ Nhược ừ một tiếng.
"A như, bạn có muốn gặp anh ấy không? Tôi có thể..."
"Không muốn!" Mĩ Nhược cự tuyệt, "Lộ Vi, hiện tại tôi chỉ muốn anh ấy vui vẻ."
Nàng ngừng uống thuốc tránh thai, thân thể bắt đầu có dấu hiệu béo phì, năm mới tới cũng không dám ăn uống nhiều, giao thừa ở nhà chú Tứ Cửu ăn cơm, lần đầu tiên trong đời được hai bao lì xì lớn.
Mùa xuân, hoa tử đằng tàn, chỉ còn lại dây leo lâu năm, vắt vẻo trên bức tường gạch, nhìn từ xa rất thô kệch.
Một chiếc Rolls-Royce đỗ trên mặt cỏ, lái xe bước xuống.
Oxford không thiếu con cái quý tộc, đặc biệt là học viện Morton này.
Mĩ Nhược quét mắt một vòng, bước vào hành lang.
Đó là một người đàn ông cao gầy, mặc áo khoác màu da dê, trong tay cầm một cái túi da, đứng ở cửa kí túc xá, đang thưởng thức bức tranh trên bức tường đối diện.
Nghe thấy tiếng bước chân, hắn xoay người lại.
Đó là một gương mặt phương Đông điển hình. Mĩ Nhược có cảm giác quen thuộc, suy tư mấy giây, liền đi qua, thò tay cầm chìa khoá mở cửa.
Người nọ hỏi: "Chiêm tiểu thư?" Thanh âm trầm thấp, đúng giọng vùng Oxford.
Mĩ Nhược quay đầu lại: "Là tôi."
Thấy nàng quay lại nói một câu liền đẩy cửa đi vào, người nọ nhất thời kinh ngạc, lập tức phản ứng bước tới nhanh hơn một bước, chống đỡ cửa: "Tôi là cậu Charles."
Mĩ Nhược đứng ở cạnh cửa, dùng ánh mắt dò hỏi.
Lúc này nên hỏi một câu bạn mạnh khỏe không, hoặc là hỏi một tiếng có chuyện gì. Nàng không mở miệng, người nọ cũng tựa hồ lần đầu tiên rơi vào hoàn cảnh lúng túng thế, giằng co vài giây, ho một tiếng rồi hỏi: "Cô có rảnh chúng ta nói vài câu?"
Mĩ Nhược gượng cười, "Thực xin lỗi, tôi phải bài học."
Mang Phi nghe thấy tiếng nàng, nhảy xuống giường, chạy tới đi vòng quanh chân nàng.
Người nọ liếc mắt nhìn, hỏi: "Hay là mời tôi vòng phòng ngồi năm phút thôi?"
"Charles ở trong trường, anh tìm nhầm chỗ rồi."
Hắn bật cười, "Tôi nghĩ đến cô vì chuyện của Charles."
"Anh nhầm rồi, tôi có không quan hệ gì với anh ta."
"Nhưng cô là người làm nó thương tâm."
"Tiên sinh, nếu như anh đến chỉ trích tôi, tôi nói rồi tôi không có quan hệ gì với anh ta, thực xin lỗi, tôi không có thời gian tiếp anh." Mĩ Nhược muốn đóng cửa.
Người nọ không không buông tha, nói: "Để tôi giải quyết vấn đề, đối với cô hay đối với Charles đều tốt."
Mĩ Nhược cân nhắc một phen, mở cửa ra.
Nàng không có ý định giữ khách, tự nhiên không hỏi hắn trà hay cà phê, thả cặp xuống, trực tiếp rót nước và đồ ăn cho Mang Phi.
Người nọ không ngại, đứng ở giữa phòng ngắm nhìn bốn phía.
Hàng năm trường học thu được cả vạn bảng anh tiền học phí, điều kiện ăn ở không tồi. Nhà vệ sinh riêng, ghế sô pha đôi, bàn học, giường, tất cả đầy đủ.
Người nọ xoay người lại, nhìn nàng.
Mĩ Nhược cũng không ngại thô lỗ, ngồi xuống ghế sô pha.
Hắn nhớ tới Charles thống khổ thổ lộ tiếng lòng với hắn: "Cô không nói lời nào, ánh mắt cũng giống như đang đọc thơ tình. Cô có từng yêu ai hay cảm thấy buồn nôn khi nhìn người khác mê muội trong tình yêu chưa? Khi Charles thổ lộ với tôi, tôi cảm nhận được."
Nàng lười biếng dựa lan can, dáng vẻ không thục nữ chút nào, nhưng động tác hết sức thú vị, giống như có từ tính, làm cho người ta muốn một mực cùng nàng yên lặng như vậy thôi.
Hắn có tự chủ vô cùng lớn, đánh vỡ yên lặng."Người Việt gốc Hoa? Cô nhi? Bị trục xuất? Tháng sáu đến Anh quốc? Tháng mười đạt được quyền tạm trú? Cuối tháng mười hai bỗng nhiên ở kí túc thuộc khu nhà giàu? Tháng mười năm thứ hai có tên trong danh sách học sinh Oxford? Hàng năm đóng cả nghìn bảng học phí?"
Mĩ Nhược nhìn hắn, không hỏi: "Vậy thì như thế nào?"
Hắn trầm mặc, nhìn túi xách."Tình nhân của cô đối với cô rất hào phóng."
Mĩ Nhược bật cười, "Sau đó thì sao?"
Hắn hơi hơi nhíu mày, giống như là không vui khi nàng vô sỉ."Tôi tốt hơn Phương Gia Hạo."
Mĩ Nhược kinh ngạc.
"Tôi có nhà trọ ở cầu Warior, có thể trông thấy công viên Hyde. Học phí cùng tiền sinh hoạt tôi trả giá gấp đôi. Vừa rồi gặp cô tôi thấy cô không có xe? Cô thích gì kiểu dáng màu sắc gì? Ngày mai tôi cho người đưa tới."
"Sau đó thì sao? Tôi muốn làm cái gì?"
Hắn nhíu mày sâu hơn, "Tôi chỉ có một yêu cầu, cự tuyệt Charles."
"Tiên sinh, anh bao nhiêu tuổi?"
"... Ba mươi sáu."
Hắn rõ ràng bị chọc giận, Mĩ Nhược cười nhạo.
Nàng bắt chước loại con gái ngông cuồng trong phim, khoa trương ngữ điệu: "Ba mươi sáu... Anh hơn tôi trọn vẹn mười tám năm. Sao anh có thể tự tin cho rằng cùng Charles so sánh, tôi sẽ chọn anh? Hắn sáng sủa, cường tráng, đầy người cơ bắp, mỗi khi hắn thi đấu người đầy mồ hôi, tất cả nữ sinh sẽ vì hắn điên cuồng thét lên. Anh có cái gì? Anh đã tới tuổi trung niên, chỉ có thân thể sắp mục nát. Đúng, ngươi có tiền, Charles cũng không kém, tôi nhớ được hắn nói qua, nhà hắn cũng ở xung quanh công viên Hyde, quận Herder Ford, có biệt thự, trời thu săn rùa, hắn tới Wales, nghe nói chỗ đó có một hơn trăm mẫu ruộng, nhà hắn có ba chuồng ngựa."
Sắc mặt hắn càng thêm không khó coi, Mĩ Nhược càng thêm vui vẻ. Ôm Mang Phi vào lòng, vuốt ve bộ lông nó, Mĩ Nhược nhẹ giọng hỏi: "Quên không hỏi anh, Charles không có vợ, còn anh thì sao?"
Ánh mắt của hắn tối sầm, khi dừng trên đôi môi nàng, bỗng nhiên ôn nhu.
Hắn mở miệng, tiếng nói trầm thấp, mang mùi vị nguy hiểm. "Chiêm tiểu thư, chúng ta cùng họ Chiêm, tôi cho cô thể diện. Nhưng mà, không có nghĩa là tôi có thể dễ dàng tha thứ việc cô nhòm ngó tài sản Chiêm gia. Tôi lập tức có thể đem cô đuổi ra khỏi Oxford."
Dứt lời, hắn cười nhạt, trong lòng Mĩ Nhược một lần nữa nổi lên biến hoá kỳ lạ cùng cảm giác quen thuộc.
Nàng giận tái mặt, "Anh họ Chiêm?"
C38
Bọn họ ngồi khoang VIP trên thuyền.
Mĩ Nhược kinh ngạc: "Tôi nghe anh nói anh có thể cho tôi cả mỏ dầu, tôi cho rằng anh có ít nhất sáu chiếc thuyền tư nhân cơ."
"Tạm thời không cần phải có."
"Truyền thống của người Trung Quốc là cần kiệm." Nàng tự nói.
Người như hắn sẽ không mang tài sản của mình cho không ai. Hắn giờ cho nàng, tương lai hắn đòi lại, cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Nhà trọ của Chiêm Tuấn Thần ở số nhà mười 16 khu Phúc Húc, sân thượng hướng về phía thành phố.
"Trên lầu mẹ tôi mới nuôi một con chó." Hắn nói, "Căn phòng sát vách có thể trông thấy nhà Grace Kelly."
Grace Kelly là thần tượng của mẹ hắn.
Mĩ Nhược phát hiện, lâu rồi mình không nhớ về chuyện xưa người cũ.
Ở Paris ba ngày, lần đầu tiên bọn họ nói chuyện thoải mái với nhau ở vườn nho nhà bạn hắn.
Chiêm Tuấn Thần quả thật là nghỉ phép, hắn mặc một bộ quần áo vô cùng bẩn, mang một cái mũ làm ruộng, cùng nàng đi câu cá ở bờ sông, leo núi, gặp gỡ các tu sĩ.
Mĩ Nhược rất thích pho mát sữa dê và rượu trắng.
"Tôi cảm thấy tôi béo lên rất nhiều." Nàng phàn nàn.
"Khung xương em nhỏ, nhiều thịt cũng không sao." Hắn an ủi.
Có trời mới biết hắn đặc biệt thích những cô nàng có thân hình cân đối, bộ ngực lớn và chân dài.
Buổi chiều tại sơn cốc, hắn nhìn nàng, vươn tay vuốt ve môi dưới nàng làm cho thân thể Mĩ Nhược cứng đờ.
"Tôi đi gọi điện thoại." Dứt lời hắn đem ngon tay dính mẩu vụn pho mát bỏ vào miệng, đứng dậy rời đi.
Sau khi trở lại, hắn cùng nàng im lặng ngắm nhìn hoàng hôn.
Đêm cuối cùng, nửa đêm Chiêm Tuấn Thần gõ cửa phòng Mĩ Nhược.
Mĩ Nhược lấy hết dũng khí mới dám mở cửa
Hắn dựa khung cửa, đầu tóc rối bời, thoạt nhìn trẻ ra chút ít.
"Tôi không ngủ được." Ánh mắt hắn dừng lại trên môi Mĩ Nhược, "Chúng ta đi uống rượu nhé."
Mĩ Nhược ngạc nhiên, lập tức cười: "Anh chờ tôi một chút, tôi thay áo."
"Như vậy cũng được."
Hắn dắt tay nàng đi xuyên qua hành lang. Lúc xuống cầu thang, váy ngủ xoa mu bàn chân, Mĩ Nhược thấy rất buồn.
Xuống dưới lòng đất, hắn dùng sức đẩy cửa hầm rượu, Mĩ Nhược ở bên cạnh giúp hắn, nàng cười nhẹ.
"Xuỵt." Hắn cảnh cáo.
Bọn họ đi vào, Chiêm Tuấn Thần lấy một cốc thủy tinh lớn, vặn mở thùng gỗ cao su. Theo trí nhớ, Mĩ Nhước tới một hướng khác bắt chiếc hắn.
Hai người bọn họ uống xong một li, lại đổi rượu cho nhau.
"Tôi thích Martin, hương vị mềm mại."
"Tôi không tin."
"Không tin anh thử xem."
"Không thử tôi cũng biết." Hắn buông li, nắm eo nàng. "Tôi không tin có cái gì mềm hơn môi em."
Mĩ Nhược biết rõ sẽ phát sinh cái gì, nàng nín thở.
Môi của hắn lướt qua môi nàng. Nàng nghe thấy hắn than nhẹ một tiếng, Mĩ Nhược hít sâu, đưa tay đặt lên vai hắn cổ vũ.
Chiêm Tuấn Thần hôn cằm nàng, lẩm bẩm nói: "Vì sao không sợ hãi? Vì sao không lùi bước?"
Môi của hắn thu về, bối hồi, đầu lưỡi phác họa môi nàng.
"Anh muốn cái gì? Giống như tôi đây, cô gái ngọt ngào đáng yêu sao, tại sao phải biến mình thành quả táo vàng lăn đến chân tôi?"
Tay hắn vuốt nhẹ bên hông nàng, khó khăn nói: "Mĩ Nhược? Chiêm Mĩ Nhược?"
Mĩ Nhược dùng sức đẩy ra hắn. Ánh mắt u ám của nàng muốn phun ra lửa.
"Em muốn cái gì?"
Nàng hé miệng, sau một hồi trả lời: "Tôi hiếu kỳ."
"Những ngày hôm nay, bất kì một tối nào, tôi cũng có khả năng bò lên trên giường của anh. Cậu quan hệ với cháu gái, anh nguyện ý chơi trò này?"
"Tôi hiếu kì, sau khi biết chúng ta quan hệ thân thích, anh còn có thể bày ra gương mặt đạo mạo không?"
"Có thể có. Có khả năng lớn tôi sẽ làm nhiều hơn nữa."
"Tôi rất bẩn, không sợ dính bẩn hơn nữa."
Chiêm Tuấn Thần vuốt ve cằm nàng, Mĩ Nhược đẩy hắn ra.
"Em muốn báo thù. Vốn là con cháu Chiêm gia, em cũng có thể giống Charles, vô ưu vô lo, chăm chỉ học hành, yêu đương. Nhưng đáng tiếc, Chiêm gia suy tàn, mẹ của em đi làm ở hộp đêm, bị đàn ông vứt bỏ, người đàn ông khác lại xâm phạm em lúc em mới mười lăm tuổi. Mười sáu tuổi, người đàn ông đó trở thành cha dượng em. Em bỏ trốn tới đây vì muốn thoát khỏi tất cả những chuyện đó. Sau đó... Tôi hiểu, em nhìn thấy Charles đơn thuần, hạnh phúc, em ghen tị."
Tiếng của hắn mỗi lúc một thấp hơn, từng chữ cũng giống như búa tá, nện vào lòng nàng.
Mĩ Nhược hít sâu, "Thế thì sao? Tôi không có sức uy hiếp, tôi không có xâm phạm đến sự cao quý của các người, cũng không nói tới tài sản. Anh thì sao? Anh có nhớ tới những lời buôn nôn anh nói lần đầu chúng ta gặp nhau không, anh nói cái gì nhỉ? 'Tôi có khả năng hơn Phương Gia Hạo.' 'Tôi có nhà trọ trên cầu Warrior, có thể cho cô tiền sinh hoạt gấp đôi, chỉ cần cùng tôi lên giường.' 'Người đàn bà dám dòm ngó tài sản của Chiêm gia, tôi có thể lập tức đuổi cô ra khỏi Oxford'? Chúng ta năm mươi bước cùng năm trăm bước, anh so với tôi không sạch sẽ hơn!"
Hắn trầm mặc.
"Tôi là kẻ yếu, không có năng lực cùng các người đùa giỡn." Nàng oán hận. "Trò chơi tới đây kết thúc được rồi."
Ngày thứ hai, Chiêm Tiếu Đường kéo nàng lên máy bay.
Mĩ Nhược ở góc hẻo lánh. Hắn nhìn đôi mắt sưng đỏ của nàng, hỏi. "Ai làm cho cô gái xinh đẹp thương tâm thế?"
"Đừng gọi tôi như vậy, thật buồn nôn."
"Được rồi, tiểu công chúa thất lạc của Chiêm gia."
"Công chúa thất lạc, cho phép tôi là kị sĩ của em." Đinh Duy cũng từng nói lời như vậy, nhưng ánh mắt của hắn ấm áp, ngữ khí dịu dàng.
"Đừng diễu cợt nhục nhã tôi."
"Em bây giờ giống như đứa trẻ được chiều quá sinh hư, không đạt được mục đích, vì vậy thẹn quá hóa giận."
"Tôi vốn hoài nghi, em có quá nhiều sơ hở, không biết Việt Nam ở đâu, lại rất hiếu kì về Chiêm gia. Sau bữa tối ở khách sạn, tôi nhận được một cuộc điện thoại. Em ở Tứ Phúc Cửu Hỉ làm việc."
Mĩ Nhược nghiến răng. A Hương ngu ngốc!
"Tôi tìm tới Hồng Kông, ngoài ý phát hiện ra tình cảnh thảm hại của chú Lục. Tôi còn có một cháu ngoại, là em."
"Trước cuộc gọi đó, anh vừa mới quệt vụn pho mát trên môi cháu gái bỏ vào miệng, lúc trước nữa, thậm chí còn muốn bao dưỡng cô ta."
"Em chỉ muốn giễu cợt nhục nhã tôi." Hắn lặp lại lời nói của nàng.
Mĩ Nhược không có chút vui sướng vì thắng lợi.
"Chuyện này quá..." Hắn nói một chữ rồi im lặng, không có từ ngữ nào có thể hình dung tâm tình hiện tại của hắn.
"Ngừng chiến nhé?" Hắn hỏi.
Nàng suy tư một hồi, gật đầu: "Ngừng chiến."
Hắn phiền muộn thở dài.
"Chiêm gia, nơi anh ở mấy phòng?"
"Những ngày này em đã hỏi tôi quá nhiều việc riêng tư của Chiêm gia."
"Nhưng anh trả lời cái gì? Tôi chỉ biết anh mất mẹ từ nhỏ, chị dâu giống như mẹ ruột, còn chị cả li hôn, hiện ở Thụy Sĩ. Còn có gia đình Charles, anh cùng cha hắn, đối với anh, chị hai không có khen ngợi nhiều. Tất quả đều sơ sài."
Phụ nữ và tiểu nhân là thứ khó nuôi nhất trên đời. Hắn quyết định không so đo với tính trẻ con của Mĩ Nhược, trả lời: "Chúng tôi là con vợ lẽ. Mẹ cả năm đó ở quê hương, ba mẹ còn lại qua Boston, mẹ tư nghe nói đã qua đời."
"Nghe nói?"
"Người lớn ở riêng, năm đó hẳn có chút khó khăn."
Mĩ Nhược cười xấu xa, "Năm đó sau khi ông ngoại rời đi, các người bỏ đi mang theo tài sản Chiêm gia, trở mặt thành thù với những người ở lại?"
"Không phải em, mẹ con em, đó là những ông bác." Hắn nhìn nàng. "Tôi cũng là trưởng bối của em."
Nàng ừ qua loa.
"Chuyện này quá..." Hắn cảm khái.
Quả là kinh hỉ. Phương Gia Hạo ở trước cửa kí túc xá đợi nàng, mắt đầy tơ máu, Mĩ Nhược nhìn thấy lại cảm thấy có chút hả hê vui sướng.
Hai tay Phương Gia Hạo nắm chặt, sự thật bày trước mắt, quá khó tin. "Hai người... nghỉ phép? Sau lưng tôi?" Hắn muốn khóc, nhìn cậu hắn. "Milan là của con, rõ ràng con thấy cô ấy trước."
Chiêm Tuấn Thần nghiêng đầu hỏi Mĩ Nhược, "Tôi hay em?"
"Đương nhiên là anh." Nàng không cần ứng phó với người tự cho là mình thất tình, người đầy mùi rượu.
Nàng đẩy Phương Gia Hạo qua một bên. "Tôi mệt, đi nghỉ trước."
"Milan." Hắn đuổi theo nàng, lại bị Chiêm Tuấn Thần giữ lại.
"Charles, chúng ta cùng đi uống một chén."
Buổi tối, Phương Gia Hạo ngồi trước cửa phòng kí túc của Mĩ Nhược thút thít.
May là nửa đêm, nếu không hắn to lớn như vậy, khóc giống như một đứa trẻ, Mĩ Nhược sẽ vì hắn ngượng ngùng.
Nàng mở cửa sổ ra.
Hắn khóc. "Em là em họ tôi? Em họ... vì sao vận mệnh tàn khốc như vậy, đùa cợt tôi?"
Vận mệnh buồn cười.
Mĩ Nhược đưa khăn tay cho hắn lau nước mắt.
"Chẳng lẽ em không thấy bi thương? Hôm nay giống như tận thế, bốn phía đen kịt, tình yêu như sao băng xẹt qua chân trời, trút xuống cho tôi hi vọng, sau đó quay về bóng tối. Em không cảm thấy buồn bã khó nhịn, giống như anh khóc ở đây."
Nàng thở dài. "Charles, tương lai anh định đội tóc giả, ngồi tòa án hướng bồi thẩm đoàn đọc diễn cảm câu chuyện của Victor Hugo?"
Hắn lau mũi. "Em nhắc nhở tôi, tôi có ý đổi ngành học."
Lại hỏi. "Em thật sự là em họ tôi?"
Mĩ Nhược gật đầu. "Charles, xung quanh anh có rất nhiều cô gái tốt."
"Em là mối tình đầu thứ hai của tôi..." Phương Gia Hạo loạng choạng đứng dậy, hắn nhìn mặt cỏ, cuối cùng lắc đầu. "Tôi đi đây, em họ."
Hắn khoác vai một người trên đường. "Tôi nhìn em, tình yêu ngủ say của tôi, tôi chìm đắm. Tôi không biết vì sao lại thích em, không có người nói với tôi..."
Mĩ Nhược từ chối lời hẹn của Chiêm Tuấn Thần.
"Tôi không có hứng thú tới Chiêm gia thăm quan, nghe các người đặt câu hỏi."
Bọn họ tới nông trường của Shirley, Shirley nói: "Hôm nay có món rất ngon."
Chiêm Tuấn Thần rất vui vẻ.
Sau đó hắn quay qua, lạnh nhạt nói với Mĩ Nhược. "Chúng ta là người thân."
"Đúng, trước đây không gặp qua. Đừng cùng tôi nói đến huyết thông, môi của anh rất mỏng, không phải người bác ái."
Hắn mở đôi môi bị nàng khinh bỉ, "Mĩ Nhược, không có ai dạy dỗ em sao?"
"Bởi vì tôi thường xuyên làm anh tức giận? Xin lỗi, loại đời sau sa cơ thất thế như tôi, vũ khí sinh tồn chỉ có vậy."
Hắn dẹp nộ khí. "Chúng ta là người thân. Chiêm gia có thể cho em cuộc sống khá hơn, tương lai cũng sẽ tốt hơn. Mĩ Nhược, em là người thông minh, đừng cự tuyệt. Nghiêm túc suy nghĩ, em muốn cái gì."
Nhiều năm trước, nếu người nhà Chiêm gia xuất hiện, nguyện ý duỗi tay cứu dỗi, Mĩ Nhược cam tâm quỳ xuống, cầu xin họ thương xót.
Nhưng hiện tại, không cần nữa.
"Tôi khát khao yên ổn." Nàng thành khẩn.
"Tôi vốn tưởng rằng em là người thông minh." Hắn thất vọng. "Tôi cho em thời gian cân nhắc, Chiêm gia đợi em. Không là công chúa, cũng không kém hơn là bao nhiêu đâu."
Mĩ Nhược nhìn hắn, xác định hắn muốn nàng phụ thuộc vào hắn.
Nàng lắc đầu: "Không cần. Tôi có cha nuôi cho tôi tiền, sinh hoạt không thiếu."
Chiêm Tuấn Thần hậm hực, sau bữa cơm chiều liền rời đi.
C39
Bọn họ ngồi khoang VIP trên thuyền.
Mĩ Nhược kinh ngạc: "Tôi nghe anh nói anh có thể cho tôi cả mỏ dầu, tôi cho rằng anh có ít nhất sáu chiếc thuyền tư nhân cơ."
"Tạm thời không cần phải có."
"Truyền thống của người Trung Quốc là cần kiệm." Nàng tự nói.
Người như hắn sẽ không mang tài sản của mình cho không ai. Hắn giờ cho nàng, tương lai hắn đòi lại, cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Nhà trọ của Chiêm Tuấn Thần ở số nhà mười 16 khu Phúc Húc, sân thượng hướng về phía thành phố.
"Trên lầu mẹ tôi mới nuôi một con chó." Hắn nói, "Căn phòng sát vách có thể trông thấy nhà Grace Kelly."
Grace Kelly là thần tượng của mẹ hắn.
Mĩ Nhược phát hiện, lâu rồi mình không nhớ về chuyện xưa người cũ.
Ở Paris ba ngày, lần đầu tiên bọn họ nói chuyện thoải mái với nhau ở vườn nho nhà bạn hắn.
Chiêm Tuấn Thần quả thật là nghỉ phép, hắn mặc một bộ quần áo vô cùng bẩn, mang một cái mũ làm ruộng, cùng nàng đi câu cá ở bờ sông, leo núi, gặp gỡ các tu sĩ.
Mĩ Nhược rất thích pho mát sữa dê và rượu trắng.
"Tôi cảm thấy tôi béo lên rất nhiều." Nàng phàn nàn.
"Khung xương em nhỏ, nhiều thịt cũng không sao." Hắn an ủi.
Có trời mới biết hắn đặc biệt thích những cô nàng có thân hình cân đối, bộ ngực lớn và chân dài.
Buổi chiều tại sơn cốc, hắn nhìn nàng, vươn tay vuốt ve môi dưới nàng làm cho thân thể Mĩ Nhược cứng đờ.
"Tôi đi gọi điện thoại." Dứt lời hắn đem ngon tay dính mẩu vụn pho mát bỏ vào miệng, đứng dậy rời đi.
Sau khi trở lại, hắn cùng nàng im lặng ngắm nhìn hoàng hôn.
Đêm cuối cùng, nửa đêm Chiêm Tuấn Thần gõ cửa phòng Mĩ Nhược.
Mĩ Nhược lấy hết dũng khí mới dám mở cửa.
Hắn dựa khung cửa, đầu tóc rối bời, thoạt nhìn trẻ ra chút ít.
"Tôi không ngủ được." Ánh mắt hắn dừng lại trên môi Mĩ Nhược, "Chúng ta đi uống rượu nhé."
Mĩ Nhược ngạc nhiên, lập tức cười: "Anh chờ tôi một chút, tôi thay áo."
"Như vậy cũng được."
Hắn dắt tay nàng đi xuyên qua hành lang. Lúc xuống cầu thang, váy ngủ xoa mu bàn chân, Mĩ Nhược thấy rất buồn.
Xuống dưới lòng đất, hắn dùng sức đẩy cửa hầm rượu, Mĩ Nhược ở bên cạnh giúp hắn, nàng cười nhẹ.
"Xuỵt." Hắn cảnh cáo.
Bọn họ đi vào, Chiêm Tuấn Thần lấy một cốc thủy tinh lớn, vặn mở thùng gỗ cao su. Theo trí nhớ, Mĩ Nhước tới một hướng khác bắt chiếc hắn.
Hai người bọn họ uống xong một li, lại đổi rượu cho nhau.
"Tôi thích Martin, hương vị mềm mại."
"Tôi không tin."
"Không tin anh thử xem."
"Không thử tôi cũng biết." Hắn buông li, nắm eo nàng. "Tôi không tin có cái gì mềm hơn môi em."
Mĩ Nhược biết rõ sẽ phát sinh cái gì, nàng nín thở.
Môi của hắn lướt qua môi nàng. Nàng nghe thấy hắn than nhẹ một tiếng, Mĩ Nhược hít sâu, đưa tay đặt lên vai hắn cổ vũ.
Chiêm Tuấn Thần hôn cằm nàng, lẩm bẩm nói: "Vì sao không sợ hãi? Vì sao không lùi bước?"
Môi của hắn thu về, bối hồi, đầu lưỡi phác họa môi nàng.
"Anh muốn cái gì? Giống như tôi đây, cô gái ngọt ngào đáng yêu sao, tại sao phải biến mình thành quả táo vàng lăn đến chân tôi?"
Tay hắn vuốt nhẹ bên hông nàng, khó khăn nói: "Mĩ Nhược? Chiêm Mĩ Nhược?"
Mĩ Nhược dùng sức đẩy ra hắn. Ánh mắt u ám của nàng muốn phun ra lửa.
"Em muốn cái gì?"
Nàng hé miệng, sau một hồi trả lời: "Tôi hiếu kỳ."
"Những ngày hôm nay, bất kì một tối nào, tôi cũng có khả năng bò lên trên giường của anh. Cậu quan hệ với cháu gái, anh nguyện ý chơi trò này?"
"Tôi hiếu kì, sau khi biết chúng ta quan hệ thân thích, anh còn có thể bày ra gương mặt đạo mạo không?"
"Có thể có. Có khả năng lớn tôi sẽ làm nhiều hơn nữa."
"Tôi rất bẩn, không sợ dính bẩn hơn nữa."
Chiêm Tuấn Thần vuốt ve cằm nàng, Mĩ Nhược đẩy hắn ra.
"Em muốn báo thù. Vốn là con cháu Chiêm gia, em cũng có thể giống Charles, vô ưu vô lo, chăm chỉ học hành, yêu đương. Nhưng đáng tiếc, Chiêm gia suy tàn, mẹ của em đi làm ở hộp đêm, bị đàn ông vứt bỏ, người đàn ông khác lại xâm phạm em lúc em mới mười lăm tuổi. Mười sáu tuổi, người đàn ông đó trở thành cha dượng em. Em bỏ trốn tới đây vì muốn thoát khỏi tất cả những chuyện đó. Sau đó... Tôi hiểu, em nhìn thấy Charles đơn thuần, hạnh phúc, em ghen tị."
Tiếng của hắn mỗi lúc một thấp hơn, từng chữ cũng giống như búa tá, nện vào lòng nàng.
Mĩ Nhược hít sâu, "Thế thì sao? Tôi không có sức uy hiếp, tôi không có xâm phạm đến sự cao quý của các người, cũng không nói tới tài sản. Anh thì sao? Anh có nhớ tới những lời buôn nôn anh nói lần đầu chúng ta gặp nhau không, anh nói cái gì nhỉ? 'Tôi có khả năng hơn Phương Gia Hạo.' 'Tôi có nhà trọ trên cầu Warrior, có thể cho cô tiền sinh hoạt gấp đôi, chỉ cần cùng tôi lên giường.' 'Người đàn bà dám dòm ngó tài sản của Chiêm gia, tôi có thể lập tức đuổi cô ra khỏi Oxford'? Chúng ta năm mươi bước cùng năm trăm bước, anh so với tôi không sạch sẽ hơn!"
Hắn trầm mặc.
"Tôi là kẻ yếu, không có năng lực cùng các người đùa giỡn." Nàng oán hận. "Trò chơi tới đây kết thúc được rồi."
Ngày thứ hai, Chiêm Tiếu Đường kéo nàng lên máy bay.
Mĩ Nhược ở góc hẻo lánh. Hắn nhìn đôi mắt sưng đỏ của nàng, hỏi. "Ai làm cho cô gái xinh đẹp thương tâm thế?"
"Đừng gọi tôi như vậy, thật buồn nôn."
"Được rồi, tiểu công chúa thất lạc của Chiêm gia."
"Công chúa thất lạc, cho phép tôi là kị sĩ của em." Đinh Duy cũng từng nói lời như vậy, nhưng ánh mắt của hắn ấm áp, ngữ khí dịu dàng.
"Đừng diễu cợt nhục nhã tôi."
"Em bây giờ giống như đứa trẻ được chiều quá sinh hư, không đạt được mục đích, vì vậy thẹn quá hóa giận."
"Tôi vốn hoài nghi, em có quá nhiều sơ hở, không biết Việt Nam ở đâu, lại rất hiếu kì về Chiêm gia. Sau bữa tối ở khách sạn, tôi nhận được một cuộc điện thoại. Em ở Tứ Phúc Cửu Hỉ làm việc."
Mĩ Nhược nghiến răng. A Hương ngu ngốc!
"Tôi tìm tới Hồng Kông, ngoài ý phát hiện ra tình cảnh thảm hại của chú Lục. Tôi còn có một cháu ngoại, là em."
"Trước cuộc gọi đó, anh vừa mới quệt vụn pho mát trên môi cháu gái bỏ vào miệng, lúc trước nữa, thậm chí còn muốn bao dưỡng cô ta."
"Em chỉ muốn giễu cợt nhục nhã tôi." Hắn lặp lại lời nói của nàng.
Mĩ Nhược không có chút vui sướng vì thắng lợi.
"Chuyện này quá..." Hắn nói một chữ rồi im lặng, không có từ ngữ nào có thể hình dung tâm tình hiện tại của hắn.
"Ngừng chiến nhé?" Hắn hỏi.
Nàng suy tư một hồi, gật đầu: "Ngừng chiến."
Hắn phiền muộn thở dài.
"Chiêm gia, nơi anh ở mấy phòng?"
"Những ngày này em đã hỏi tôi quá nhiều việc riêng tư của Chiêm gia."
"Nhưng anh trả lời cái gì? Tôi chỉ biết anh mất mẹ từ nhỏ, chị dâu giống như mẹ ruột, còn chị cả li hôn, hiện ở Thụy Sĩ. Còn có gia đình Charles, anh cùng cha hắn, đối với anh, chị hai không có khen ngợi nhiều. Tất quả đều sơ sài."
Phụ nữ và tiểu nhân là thứ khó nuôi nhất trên đời. Hắn quyết định không so đo với tính trẻ con của Mĩ Nhược, trả lời: "Chúng tôi là con vợ lẽ. Mẹ cả năm đó ở quê hương, ba mẹ còn lại qua Boston, mẹ tư nghe nói đã qua đời."
"Nghe nói?"
"Người lớn ở riêng, năm đó hẳn có chút khó khăn."
Mĩ Nhược cười xấu xa, "Năm đó sau khi ông ngoại rời đi, các người bỏ đi mang theo tài sản Chiêm gia, trở mặt thành thù với những người ở lại?"
"Không phải em, mẹ con em, đó là những ông bác." Hắn nhìn nàng. "Tôi cũng là trưởng bối của em."
Nàng ừ qua loa.
"Chuyện này quá..." Hắn cảm khái.
Quả là kinh hỉ. Phương Gia Hạo ở trước cửa kí túc xá đợi nàng, mắt đầy tơ máu, Mĩ Nhược nhìn thấy lại cảm thấy có chút hả hê vui sướng.
Hai tay Phương Gia Hạo nắm chặt, sự thật bày trước mắt, quá khó tin. "Hai người... nghỉ phép? Sau lưng tôi?" Hắn muốn khóc, nhìn cậu hắn. "Milan là của con, rõ ràng con thấy cô ấy trước."
Chiêm Tuấn Thần nghiêng đầu hỏi Mĩ Nhược, "Tôi hay em?"
"Đương nhiên là anh." Nàng không cần ứng phó với người tự cho là mình thất tình, người đầy mùi rượu.
Nàng đẩy Phương Gia Hạo qua một bên. "Tôi mệt, đi nghỉ trước."
"Milan." Hắn đuổi theo nàng, lại bị Chiêm Tuấn Thần giữ lại.
"Charles, chúng ta cùng đi uống một chén."
Buổi tối, Phương Gia Hạo ngồi trước cửa phòng kí túc của Mĩ Nhược thút thít.
May là nửa đêm, nếu không hắn to lớn như vậy, khóc giống như một đứa trẻ, Mĩ Nhược sẽ vì hắn ngượng ngùng.
Nàng mở cửa sổ ra.
Hắn khóc. "Em là em họ tôi? Em họ... vì sao vận mệnh tàn khốc như vậy, đùa cợt tôi?"
Vận mệnh buồn cười.
Mĩ Nhược đưa khăn tay cho hắn lau nước mắt.
"Chẳng lẽ em không thấy bi thương? Hôm nay giống như tận thế, bốn phía đen kịt, tình yêu như sao băng xẹt qua chân trời, trút xuống cho tôi hi vọng, sau đó quay về bóng tối. Em không cảm thấy buồn bã khó nhịn, giống như anh khóc ở đây."
Nàng thở dài. "Charles, tương lai anh định đội tóc giả, ngồi tòa án hướng bồi thẩm đoàn đọc diễn cảm câu chuyện của Victor Hugo?"
Hắn lau mũi. "Em nhắc nhở tôi, tôi có ý đổi ngành học."
Lại hỏi. "Em thật sự là em họ tôi?"
Mĩ Nhược gật đầu. "Charles, xung quanh anh có rất nhiều cô gái tốt."
"Em là mối tình đầu thứ hai của tôi..." Phương Gia Hạo loạng choạng đứng dậy, hắn nhìn mặt cỏ, cuối cùng lắc đầu. "Tôi đi đây, em họ."
Hắn khoác vai một người trên đường. "Tôi nhìn em, tình yêu ngủ say của tôi, tôi chìm đắm. Tôi không biết vì sao lại thích em, không có người nói với tôi..."
Mĩ Nhược từ chối lời hẹn của Chiêm Tuấn Thần.
"Tôi không có hứng thú tới Chiêm gia thăm quan, nghe các người đặt câu hỏi."
Bọn họ tới nông trường của Shirley, Shirley nói: "Hôm nay có món rất ngon."
Chiêm Tuấn Thần rất vui vẻ.
Sau đó hắn quay qua, lạnh nhạt nói với Mĩ Nhược. "Chúng ta là người thân."
"Đúng, trước đây không gặp qua. Đừng cùng tôi nói đến huyết thông, môi của anh rất mỏng, không phải người bác ái."
Hắn mở đôi môi bị nàng khinh bỉ, "Mĩ Nhược, không có ai dạy dỗ em sao?"
"Bởi vì tôi thường xuyên làm anh tức giận? Xin lỗi, loại đời sau sa cơ thất thế như tôi, vũ khí sinh tồn chỉ có vậy."
Hắn dẹp nộ khí. "Chúng ta là người thân. Chiêm gia có thể cho em cuộc sống khá hơn, tương lai cũng sẽ tốt hơn. Mĩ Nhược, em là người thông minh, đừng cự tuyệt. Nghiêm túc suy nghĩ, em muốn cái gì."
Nhiều năm trước, nếu người nhà Chiêm gia xuất hiện, nguyện ý duỗi tay cứu dỗi, Mĩ Nhược cam tâm quỳ xuống, cầu xin họ thương xót.
Nhưng hiện tại, không cần nữa.
"Tôi khát khao yên ổn." Nàng thành khẩn.
"Tôi vốn tưởng rằng em là người thông minh." Hắn thất vọng. "Tôi cho em thời gian cân nhắc, Chiêm gia đợi em. Không là công chúa, cũng không kém hơn là bao nhiêu đâu."
Mĩ Nhược nhìn hắn, xác định hắn muốn nàng phụ thuộc vào hắn.
Nàng lắc đầu: "Không cần. Tôi có cha nuôi cho tôi tiền, sinh hoạt không thiếu."
Chiêm Tuấn Thần hậm hực, sau bữa cơm chiều liền rời đi.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip