Chap 8: Mở đầu của sự trở lại (1)
Ma Kết mỉm cười làm cả bọn có linh tính chẳng lành chút nào. Rồi cả bọn bắt đầu xì xào bàn tán về gia thế của Thiên Yết qua lời giới thiệu ngắn gọn của Ma Kết. Bỏ ngoài tai những lời bàn tán ấy, Thiên Yết chợt đề ý đến cuốn sách mà Song Ngư đang cầm. Cậu hơi nghiêng đầu để đọc tiêu đề cuốn sách.
"Hu... huyền bí? Song Ngư, cậu thích những hiện tượng siêu nhiên phi khoa học à?", máu cuồng horror trong Thiên Yết lại nổi lên.
Song Ngư giật mình.
"A..ưm...đúng vậy. Còn Thiên Yết thì sao?"
"Nếu là những thứ liên quan đến ma quỷ hay kinh dị thì có", Thiên Yết gật đầu.
Ma Kết vỗ vai Song Ngư:
"Cậu hỏi đúng người rồi đấy, Song Ngư. Yết Yết là chuyên gia về những chuyện này mà. Cứ hỏi thoải mái, cậu ấy rành rành mấy cái vụ truyền thuyết ma quỷ lắm."
Thiên Yết khó chịu lườm Ma Kết.
"Thật sao? Thiên Yết à, kể tớ nghe đi!", Song Ngư hớn hở như đứa trẻ chồm người vể phía Thiên Yết. Cậu theo bản năng mà lùi vài bước tránh Song Ngư.
"Cơ mà tớ chỉ biết vài lời đồn hay truyền thuyết à", Yết nói.
"Không sao, cứ nói đi mà".
Ngư nài nỉ với đôi mắt long lanh. Bảo Bình, Song Tử, Nhân Mã, Xử Nữ, Cự Giải và Kim Ngưu nhìn nhau với hai, bốn, sáu... mười hai cặp mắt nhìn nhau.
"Tụi mình bị ra rìa rồi", cả bọn thầm nghĩ.
Nhưng rồi bọn chúng cũng hóng hớt câu chuyện giữa Ngư và Yết.
"Haizz", Thiên Yết gãi đầu, "Vậy thì truyền thuyết đô thị nhé. Tớ chỉ nghe được vài chuyện như Tiệt khẩu nữ nhân, Bảy điều bí ẩn trường học, Bài hát nguyền rủa..."
"Tiệt khẩu nữ nhân là gì vậy?", Kim Ngưu hỏi.
"Ừm", Thiên Yết nói, "Nôm na là thế này, Tiệt khẩu nữ nhân tên tiếng nhật là Kuchisake Onna được biết đến như một ma nữ nổi tiếng của Nhật Bản, thường xuyên đi săn lùng con mồi bằng chiếc kéo khổng lồ của cô ta. Nổi bật trên khuôn mặt của Kuchisake Onna là cái miệng rộng ngoác bị rạch dài từ hai mép miệng sang hai mang tai, làm cho cô ta có một ''nụ cười'' rất ám ảnh và tạo cảm giác kinh hoàng, đặc biệt đối với những người yếu tim."
Nghe Thiên Yết miêu tả mà Kim Ngưu run người nổi da gà. Cậu nói tiếp:
"Kuchisake được cho là bắt nguồn từ một người phụ nữ trẻ sống hàng trăm năm về trước và là vợ hoặc thiếp của một Samurai. Người ta nói rằng cô ta rất đẹp, nhưng cũng rất kiêu căng, và thường xuyên lừa chồng. Người võ sĩ Samurai cảm thấy như mình bị ngoại tình, anh ta ghen đến cực độ, anh ta đã tấn công vợ, vừa rạch miệng bà ra đến tận hai mang tai, vừa thét 'Giờ thì còn đứa nào cho rằng mày đẹp nữa?'. Nạn nhân chủ yếu thường là giới học sinh và trẻ em ( đôi khi là người trưởng thành )
Linh hồn thù hận của người đàn bà cho đến nay vẫn lang thang khắp nơi, và mọi người dễ chạm trán bà ta nhất vào những ngày tối trời đầy sương mù. Một phụ nữ, đeo một chiếc khẩu trang y tế , sẽ đến gần bạn – nạn nhân của mình và cất tiếng hỏi ngượng ngùng bẽn lẽn:
'Anata wa watashi ga utsukushii toomoimasu ka?'
Nghĩa là: 'Anh nghĩ tôi có xinh đẹp không..... ?' Và lịch sự, đa phần người được hỏi sẽ trả lời là có.
Nghe thế, cô ta sẽ nhẹ nhàng kéo chiếc khẩu trang của mình xuống, để lộ nụ cười với khóe môi bị rạch đến tận 2 mang tai – tác phẩm của tên chồng sát nhân ngày trước, và hỏi tiếp với giọng nài nỉ dễ thương: ' Thậm chí như thế này sao..... ? '.
Nếu bạn trả lời là ' Không ', bạn sẽ đầu mình bị nắm chặt đến mức không thể cựa quậy, và hình ảnh một cây kéo rỉ sét từ tốn rạch hai khóe môi bạn, ban cho bạn một nụ cười kinh hoàng như của cô ấy. Khi câu trả lời là ' Có ', mọi thứ sẽ trở lại bình thường. Bạn lại tiếp tục làm những gì đang bỏ dở cho đến lúc ngày tàn, bạn trở về ngôi nhà của mình và thấy rằng cô nàng đã chờ sẵn ở đó......chuẩn bị để hoàn tất công việc 'ban phát nụ cười ' của mình."
Giọng Thiên Yết khi kể thật đáng sợ đến kinh hoàng, nghe cứ như vọng từ thế giới khác vậy. Cự Giải run lẩy bẩy bấu chặt người Xử Nữ. Xử Nữ tuy bề ngoài làm ra vẻ cứng rắn nhưng thực chất cô cũng sợ ma không khác Giải. Song Tử than:
"Trả lời kiểu gì thì cũng chết. Vậy bả hỏi làm gì cho thừa?"
Nhân Mã mặt mũi tái mét ôm cổ Song Tử làm cậu ta mém chết vì ngạt thở.
"Đừng... đừng... kể... nữa... mà...", nhìn Mã Mã như muốn khóc tới nơi.
Song Ngư lên tiếng hỏi:
"Có cách nào để có thể trốn thoát khỏi cô ta không?"
Cự Giải, Xử Nữ, Kim Ngưu và Nhân Mã nhìn cậu. "Cũng có nhưng", Thiên Yết nhún vai, "Không biết là có được hay không thôi."
"Nói đi mà, Thiên Yết", Kim Ngưu nài nỉ.
"Rồi rồi. Đây là những cách để tránh khỏi kết thúc không lấy gì tốt đẹp trên:
- Một, cố gắng không trả lời câu hỏi của cô ta, hãy cố nói chung chung như ' tàm tạm ', ' bình thường thôi '. Bởi câu hỏi của cô ta thuộc dạng câu hỏi Yes/No.
-Hai, nếu tình cờ trong túi có kẹo ngọt hay tương tự thế, hãy đưa ra, điều này sẽ làm cô ta rất cảm kích, và cho phép bạn đi .
-Ba, nói từ 'pomade', tớ không biết từ này nghĩa là gì.
- Và Bốn, hỏi ngược lại bà ta rằng, ' thế tôi có xinh đẹp không ? ', điều này sẽ làm cô ta bối rối và cho bạn chút thời gian trước khi chạy thoát. Nhưng nhớ rằng, bà ta rất nhanh nhẹn và đã truy đuổi thì không biết ngừng là gì. Coi như die lun á."
Song Ngư và Ma Kết đều vỗ tay khi Thiên Yết kể xong câu chuyện.
"Đúng là Yết Yết có khác", Ma Kết nói.
"Còn truyện nào khác không Thiên Yết? Ví dụ như Bài hát nguyền rủa ?", Song Ngư hỏi.
"Tớ biết vụ đó", Ma Kết đáp, "Nhưng vụ đó thì đơn giản một chút. Đó là bài hát "Gloomy Sunday" là tên của một bài hát kể về 1 tình yêu đã mất. Thật đúng như tựa đề của nó, bài hát được viết vào một ngày Chúa Nhật thật ảm đạm của tháng 12 năm 1932 bởi 1 nhà soạn nhạc tên là Reszo Seress.
Reszo thường nằm nguyên ngày trong căn phòng của mình ở thủ đô Paris. Người phụ nữ anh yêu vừa cự tuyệt tình yêu cao thượng của anh. Reszo luôn luôn tôn thờ tình yêu của mình, nên vì vậy anh đã phải đau khổ thật nhiều khi tình yêu của anh bị từ chốị Trong nỗi thất vọng, anh đã sáng tác ra bài hát sầu thảm nhất trong đờị Khi bài nhạc được hoàn thành, Reszo cảm thấy nhẹ nhàng hơn đôi chút trong lòng. Tuy nó không bù vào nỗi mất mát tình yêu to lớn kia, nhưng bài hát của anh ta thật hay – đủ hay để được đưa vào dĩa nhạc thời bấy giờ.
Khi Reszo cố gắng bán 'Gloomy Sunday', thoạt đầu anh đã gặp nhiều khó khăn khi tìm người tiêu thụ. Các nhà sản xuất dĩa nhạc cho rằng bài hát nghe rất lạ và quá buồn thảm để trở thành 1 dĩa nhạc có giá trị.
Một nhà sản xuất đã viết rằng: 'Có cả một mối tuyệt vọng bị cưỡng ép thật kinh khủng trong bài hát ấy. Tôi không nghĩ rằng nó sẽ đem lại điều gì hay ho cho người nào nghe bài hát ấy.'
Nhưng không vì thế mà Reszo ngừng cố gắng để tìm mối tiêu thụ. Cuối cùng, anh ta đã tìm được một nhà sản xuất chịu phát hành nhạc của anh. Khi bài hát được tung ra thị trường cũng là lúc nhiều sự việc lạ lùng bắt đầu xảy ra.
Một người đàn ông đang ngồi trong 1 quán café đông đúc tại Budapest đòi ban nhạc chơi bản "Gloomy Sunday." Người đàn ông ngồi tại bàn ông ta vừa nhấp rượu champagne vừa lắng nghe bài nhạc. Khi bản nhạc chấm dứt, người đàn ông trả tiền, rời khỏi quán, và vẫy 1 chiếc xe taxị Vừa ngồi vào trong xe, ông ta liền lôi ra 1 khẩu súng và tự kết liễu đời mình.
Vài ngày sau đó, một cô gái bán hàng thật trẻ đã tự treo cổ tại Berlin. Nằm phía dưới chân của cô gái là tờ nhạc của bài 'Gloomy Sunday'.
Một cô thư ký xinh đẹp tại New York tự tử trong căn apartment bằng hơi ga đã để lại một mẩu giấy nhỏ xin yêu cầu bản nhạc 'Gloomy Sunday' được chơi vào buổi lễ an táng cô.
Khắp thế giới, có nhiều bài tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ấỵ Ca sĩ chết trong lúc hát. Người ta chết trong lúc nghe.
Cuối cùng thì công ty truyền thông Anh Quốc phải cấm hẳn bài "Gloomy Sunday" vào những buổi phát thanh thường lệ trên làn sóng. Công ty này không thể làm ngơ trước những lời phiền hà đến từ bài hát ấy.
Nhiều hệ thống viễn thông Hoa Kỳ cũng nhanh ***ng làm giống vậy. Mười lăm quốc gia khác đã đâm đơn kiện bài hát. Các luật sư quanh thế giới đã tranh luận rằng người soạn nhạc của bài hát có nên chịu trách nhiệm cho hàng loạt cái chết là hậu quả của sự sáng tạo của anh ta hay không. Nhưng khi các đài radio cố gắng hủy bỏ bài hát thì nó càng trở nên phổ biến hơn. Người ta còn cản thấy hào hứng hơn khi nghe bài hát 'tự tử' này (suicide song)."
Song Ngư trầm ngâm...
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip