16.

"Anh tĩnh lại! Nhìn em nè! Làm sao vậy? Park Sunghoon? Sunghoon!"

Bao suy nghĩ dồn dập khiến anh phải đau đầu giờ có lẽ đã tan biến. Đã bao lâu mà anh chẳng thể lấy một cái chợp mắt? Tôi tự hỏi? Vậy mà cách anh yên giấc vào một buổi sáng còn chưa thấy mặt trời, sau trông chẳng đau đớn như lại nhức nhói với tôi thế này?

Hơi thở anh tắt lẹm, đôi mắt còn chưa kịp ung dung nhìn tôi mà nói những lời tưởng chừng như chỉ có trong mơ. Giờ thì anh có thật sự mơ, hay sẽ chỉ gạt bỏ đi hết những gì còn lại, rỗng tuếch như một trang giấy trắng còn chưa kịp chấp bút cho nay mai.

Cơ thể lạnh ngắt, làn da không tì vết,. Có thể khó lòng mà phân biệt khi hiện tại trông anh vẫn vậy, nhưng sao chỉ có mình tôi tinh ý thấy được nét xanh xao và chết lặng ấy trên gương mặt anh?

Cơ thể thả lỏng, vết thương từ vật sắc nhọn cứa vào cổ tay, thấm đỏ màu da anh, khô ráp và đông lại. Chỉ một vết cắt dài chưa đầy vài phân, nhưng nó sâu quá, đến mức nó đã cướp anh khỏi tôi mất rồi.

Ôm lấy thân người chẳng còn giữ lại sức sống ấy, xem anh đã ung dung nhắm mắt chẳng khác nào là một khoảnh khắc bình yên, nhưng lại ẩn giấu những thứ mà thậm chí còn chưa thể bộc bạch.

Một loạt tiếng bước chân ngoài cửa vang vội, và tôi biết đã đến lúc mà tôi phải rời xa anh, mãi mãi. Những đôi bàn tay lạ lẫm ấy bấu víu lấy tôi, kéo tôi đi sền sệt giữa sáng bình minh chưa kịp thức giấc. Vừa hay cũng là lúc lớp vải trắng che phủ đi cơ thể của anh, mộc mạc nhưng lại đơn điệu. Rồi họ mang anh đi, để lại tôi trơ trọi, thiếu bóng người tôi đang yêu, từng yêu.

Ở ngay trước mắt nhưng lại xa tầm với, có khi lệ đã đổ vào tim, nhưng tôi vẫn không tài nào có thể cứu được anh. Khoảng cách một giây, hai giây, ba phút, một tiếng, một ngày. Tôi đã không thể làm gì.

Quay trở về căn phòng bệnh mà anh đã chôn chân mình gần hai tháng trước khi tự kết liễu cuộc sống chết tiệt này, tôi nhìn những tàn dư đã được để lại. Những bức bối còn vương vấn trong căn phòng, những chịu đựng và gồng gánh của một cậu trai chuẩn bị chạm trán độ tuổi đôi mươi. Bị nghiền nát, và sẽ được lau dọn, giống như tất cả là điều hiển nhiên, sẽ bị lãng quên.

Những mảnh vụn dưới sàn bê bết bởi thuỷ tinh, trong suốt và nhọn hoắc, dễ vỡ như tâm hồn yếu ớt của ai đó đang mang, hay đã lụi tàn. Vết tích của chiếc giường trắng tin hôm nào mà tôi vẫn thấy anh nằm trằn trọc, hơi thở chẳng đều đặn, đôi mi nhắm nghiền trông mệt mỏi. Ánh nắng anh thường ngày mong mỏi khi ngó sang khung cửa sổ be bé khi trước, hay tự lấy nó mà vỗ về tinh thần cho nhẹ lòng giờ mới lồ lộ ló dạng. Vẫn còn đó cơ mà . . . nhưng anh đâu rồi?

Vài nữ y tá bước vào phòng và chuẩn bị cải tạo lại khung cảnh bề bộn bên trong, tôi vì vậy mà cũng muốn mình nhanh chóng quên đi mảng ký ức bi thảm này, chỉ giữ lại và ghi nhớ hình bóng rực rỡ của anh. Đó là điều tuyệt đẹp nhất mà tôi có thể đùn đẩy bản thân không phải khóc khi nhớ về anh. Bởi những kỷ niệm tuyệt đẹp khi ở cạnh anh, sẽ chôn vùi ít nhiều những bất hạnh khiến tôi xót thương cho anh.

"Thưa cô có phải là Hwa Haeun, người thân của người từng ở phòng bệnh này không? Có họ tên là Park Sunghoon."

"Không, tôi là . . . chỉ là bạn bình thường thôi."

"À dạ! Tôi chia buồn cùng cô sau chuyện đã xảy ra. Trước khi ra đi thì bệnh nhân Park Sunghoon có nhờ tôi giữ hộ mấy cái này. Anh kêu đưa cho cô nếu cô có đến thăm."

Tôi run rẩy, cầm lấy  ba lá thư mà nữ y tá vừa trao vào tay. Xem bên ngoài của bức thư đầu tiên, hai mắt tôi rưng rưng khi trông thấy tên mình được viết gọn ghẽ ở một góc phải dưới cùng của bao thư.

Gửi: Em, Hạ.

Tôi đáng ra không nên nghe theo lời anh mới phải. Tôi đáng ra phải bướng bỉnh như bao lần, nhưng sao hôm đó tôi lại rời đi? Tại sao trong khoảng thời gian xem chừng ngắn ngủi nhưng dài miên mang ấy, tôi lại không chọn ở đó cùng anh? Tại sao tôi không ngoan cố đến để thăm anh, ở lại với anh thêm ít lâu nữa? Có thể sẽ chẳng phải nhận về tổn thương đau lòng như bây giờ.

Ngày tan lễ, nghĩ xem ba mẹ anh là người khóc nhiều nhất, nhưng nhân lên hàng số người yêu quý anh cũng đã rơi lệ không thua gì những người thân thiết. Một vận động viên trẻ tuổi, còn cả tương lai phía trước đang chờ anh, vậy mà anh bỏ lại thế giới này, bỏ lại tương lai. Bỏ lại tôi.

Mặt bộ đồ tối màu và đứng trước di ảnh của anh, tôi lại sợ mình đang đào bới lấy những suy nghĩ tiêu cực ấy. Cuối cùng, tôi chọn ngồi yên trong một xó ở ngoài hành lang trong nhà tan lễ, chờ cho đến khi mọi thứ kết thúc. Rồi tôi đưa lá thư viết tay mà anh đã chuẩn bị cho ba mẹ anh, rời đi khi tôi đã nghe tiếng thút thít của người mẹ thương con, và sự đau buồn của người cha mẫu mực.

Chắc có lẽ lá thư cuối cùng cũng rất chi là đáng mong đợi, chỉ tiếc là người được gửi tới đã mất tâm, biệt tích từ bao giờ.

Còn có ai khác quan trọng với anh ngoài ba mẹ anh sao? Ngoài tôi sao? Không ai khác ngoài Park Jongseong cả.

Đến cuối cùng, tôi sẽ vẫn là một người bạn, một cô em gái đơn thuần của anh. Và đến cuối cùng, anh vẫn chọn mù quáng trao lại trái tim mình cho người mà anh không nên yêu.

Sau khi rời đi, tôi bắt xe đến một nơi, nơi để tôi gặng nhớ và cởi lòng, với chính mình, với anh.

Sân trượt băng thân thuộc, tôi luôn muốn mình đặt chân vào ký ức đó một lần nữa. Cái ngày định mệnh mà anh gặp tôi, ngày mà tôi bắt gặp tình yêu chớm nở khi biết đến anh.

Ở trước sảnh, tôi may mắn được chú bảo vệ nhớ mặt nhờ vào những lần đến sân tập cùng anh, vì vậy mà có chút vui mừng, chào đón một cách hồ hởi sau nhiều tuần không thấy mặt.

Lảng vảng trên khán đài, tôi nhìn ngắm sân trượt băng sáng bóng như mọi lần vẫn ghé thăm. Nhìn nó, tôi lại nhớ đến những bước chân uyển chuyển của anh, những động tác chuẩn xác, vẻ mặt hài lòng sau những cú xoay lộng lẫy. Tôi chưa bao giờ quên, giống như chúng đã in quá sâu vào tâm trí tôi rồi.

Đi đến bên hàng ghế mà tôi mang máng nhớ rằng mình đã ngồi ở đó khóc lóc cả ngày. Đặt cơ thể nặng trĩu xuống cái lạnh áp vào da, tôi thở dài thườn thượt, ngắm nhìn lại sân băng dù đã chẳng có gì mới mẻ. Chợt tôi nhớ đến lá thư anh viết cho mình. Tôi vẫn bận bịu mà chưa thể đọc nó, nhưng cũng một phần là tôi muốn từ chối đọc nó. Bởi nếu tôi xem lá thư anh viết, nhất định sẽ có đoạn khóc tầm tã không dứt.

Nhưng ở thời điểm hiện tại, tôi chẳng màng tới nữa.

Nói rồi tôi lấy nó ra từ trong túi xách, khịt mũi một tiếng và mở bao thư ra, nhưng chưa kịp nhìn thấy những dòng chữ anh viết, tôi như đã muốn vỡ oà mà tuôn lệ. Lướt thấy những con chữ nắn nót anh viết, nét dài và mỏng, khoảng cách vừa đủ và nếp chữ gọn gàng. Đúng là chữ viết tay của anh.

Hạ à,

Đây chắc là lần cuối cùng anh được gọi em bằng cái tên ấy. Anh giờ vui lắm vì biết em vẫn thích được gọi thế. Vậy nên anh sẽ cố gắng viết cái tên cúng cơm này của em nhiều nhất có thể, để khi anh rời đi anh sẽ nhớ.

Tên Hạ gắn liền với em nhiều năm rồi nhỉ? Mẹ em bảo cũng thích lắm, còn cảm ơn anh nữa. Theo lẽ thường thì chỉ gọi cho vui mồm, nhưng dần dần, anh thấy nó không đơn thuần là cái tên để đùa thế nữa.

Hạ à,

Anh sắp bép xép về em, nhưng mà chỉ em biết thôi nhé. Đừng nói ai nghe hết, anh giận á!

Nói thật thì em bướng không chịu được, tính nóng như kem chẳng chịu nghe ai. Hở tí là em cãi lại. Xem có khác gì mấy khi anh vật vã đi dưới nắng đến chảy cả mồ hôi không? Bởi vậy mà nói em hệt như mùa Hạ. Dù cho có không muốn, nhưng cái nóng vẫn ở đó.

Mà thế chẳng phải là cùng. Đã vậy em còn mạnh mẽ, cứng rắn, ấm áp, em biết không, Hạ?

Bởi vậy mà mấy lần đi ra sân, mỗi khi nghe miệng em róng lên mấy câu cổ vũ là anh sung hẳn ra. 

Phải nói em chống lưng, bảo kê anh như đàn em khóa dưới. Không có em, anh chắc đã tự mình phá hỏng mọi thứ, thậm chí cả chính mình.

Em đảm đương anh em biết không? Vậy nên anh luôn muốn bù đắp cho em những gì em cần, như một người bạn, một người anh trai. Ước mơ to lớn mà em không thể làm được, sự tin tưởng mà em giao phó để nhìn thấy anh thành công, hoàn thiện. Anh chưa bao giờ bỏ cuộc, nhờ vào em, Hạ à.

Nhưng mà Hạ này, anh nghĩ mình thật sự, thật sự muốn dừng lại rồi. Em nói anh phải biết nghĩ cho bản thân thì mới có thể vượt qua mà? Nên vì nghĩ cho bản thân, anh muốn làm điều anh thấy nhẹ lòng nhất. Em đừng giận anh, Hạ nhé?

Anh vui bởi đây là lần đầu tiên anh tự mình quyết định làm một chuyện gì đó, không phải mong muốn của ai khác, mà là do anh. Nhưng anh không nghĩ niềm vui đó kéo dài được lâu. Vậy nên anh hy vọng nó sẽ quay về vào một ngày nắng nào đấy bình yên hơn.

Hạ à,

Anh xin lỗi em nhé! Vì tất cả.

Chắc lúc em đọc được bức thư này, em phải biết là anh không còn nghĩ cho em, cũng không còn ở cạnh em nữa. Nên là em nhớ sống tốt, đừng nghĩ về anh, quên anh đi, tìm cho mình một ai khác. Một người mà để em dựa dẫm và đặt được hết niềm tin của mình, người mà chẳng phải khiến em thấy nuối tiếc, hay hối hận khi ở bên.

Hạ à,

Anh cảm ơn em, vì đã là cô bé nóng bức đốt cháy bao nhiêu hỗn độn anh mang. Cảm ơn em vì đã dùng sự ấm áp ấy để xoa dịu anh vào những thời điểm lạnh lẽo và cô độc ấy. Cảm ơn em vì đã chưa bao giờ bỏ đi. Cảm ơn em, vì đã là Hạ của anh cho đến tận lúc anh mòn mỏi biến mất.

Giờ thì Hạ này, một lần nữa thôi. Quên anh đi. Đừng là Hạ của anh nữa. Sẽ có người tốt hơn anh, sẽ có người gọi em bằng cái tên tuyệt đẹp nào đó khác. Sẽ có người nhận ra, và sẽ có người cho em biết, nếu như người đó thật lòng yêu em.

Gửi: Hwa Haeun

______ _ _
___ _ ____
______
________
_ __ _ ________

_ _______
______
__ _ _ _ ________
_ _ _ _______ _ ___ _
___ ________ _____
___ ____ ____
_ __

____ _
_ __ ________
__ _____ __ ___ _____

__
_ _______ ______
__ _ ____ _ _ _

.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip