Chương 43. Chơi dã chiến
Tô Mặc Huy vốn tưởng rằng Tô Mông không muốn kết hôn chỉ là không muốn làm vợ, làm mẹ sớm như vậy, không nghỉ tới một năm trôi qua, ba năm trôi qua, năm năm trôi qua, Tô Mông vẫn tôn trọng ý nghĩa yêu đương hạnh phúc hơn kết hôn. Dù sao dựa vào lập trường của Tô Mông, Tô Mặc Huy hiện tại đối với cô rất săn sóc, cũng sẽ thay đổi thủ đoạn tạo ra lãng mạn, vì sao còn muốn thay đổi hiện trạng. Vạn nhất sau khi anh kết hôn sẽ không biết quý trọng cô, vậy thật không có lời.
Tô Mặc Huy năm nay đã ba mươi tám, người đàn ông gần bốn mươi tuổi nhìn bạn gái mình vẫn giống như thiếu nữ, mỗi ngày ăn mặc rực rỡ đi làm, tụ tập, triệu tới từng nhóm ong bướm, trong lòng không khỏi khủng hoảng bất an. Mặc dù anh chạy bộ, thể dục, khuôn mặt và vóc dáng vẫn còn trẻ nhưng cuối cùng cũng không thể so sánh những chàng trai hai mươi tám đầy collagen biết làm nũng, sẽ giả vờ đáng yêu, sẽ dỗ dành.
Tô Mặc Huy nhìn cô gái cách đó không xa được gọi là chị gái, cười ngọt ngào, trong lòng có loại cảm giác nguy hiểm mãnh liệt. Anh mới đi không bao lâu liền có nam sinh không hiểu quy cũ tiến về phía trước như vậy, không biết người là anh mang đến hay sao? Nếu ánh mắt có thể giết người, nam sinh này đã chết mấy trăm lần rồi.
Hôm nay là cuộc họp thường niên của tập đoàn Tô thi, Tô Mặc Huy mang theo Tô Mông tham dự. Năm thứ hai anh vào công ty, Tô Dực Huyên được xưng là chủ nghĩa không kết hôn đã nhanh chóng yêu rồi kết hôn. Đối phương làm nghiên cứu và phát triển khoa học kỹ thuật, hiện tại kiếm đủ tiền, quyết tâm đi du lịch khắp nơi trên thế giới, xem khắp phong cảnh tráng lệ và cuộc sống muôn hình vạn trạng. Phu xướng phụ tùy, Tô Dực Huyên cũng đi theo chồng du lịch, hoàn toàn đem công ty giao cho anh. Tô Mặc Huy là con trai duy nhất trong nhà tự nhiên phải tiếp nhận trọng trách của gia tộc, để chị gái mình đi tìm hạnh phúc. Hiện giờ doanh nghiệp Tô thị dưới sự quản lý của anh đã phát triển mạnh mẽ, anh cũng có thể dành nhiều thời gian hơn với Tô Mông, nhưng làm sao để cô đồng ý kết hôn là vấn đề anh hai năm gần đây vẫn luôn suy nghĩ.
Bởi vì có vết xe đổ, hiện tại trong yến hội người đàn ông cho dù đi đâu cũng phải mang theo cô, một tấc cũng không rời.
Tô Mông có chút buồn cười "Chỉ là đứa trẻ, anh ăn giấm làm gì?"
"Tôi chưa từng thấy qua đứa trẻ lớn như vậy, em bé to xác sao?"
Tô tiên sinh tức giận, Tô Mông cũng không tranh cãi với anh, theo lời anh nói
"Đúng vậy, em khẳng định sẽ cách xa cậu ta một chút"
Tô Mặc Huy tựa như một bình giấm già, càng lâu năm càng chua, nếu không theo anh, anh có thể vì một người buồn bực thật lâu.
Sau khi Tô Mặc Huy phát biểu với tư cách là lãnh đạo, có người dẫn chương trình chủ trì phần rút thăm trúng thưởng, giải thưởng được chia làm bốn cấp độ, mỗi giải thưởng đều có hàm lượng vàng không nhỏ. Giải đặc biệt năm nay hiếm hoi thiết lập hai suất, tất cả mọi người đều rất hưng phấn, giống như mình chỉ cách giải đặc biệt một bước, lại tăng thêm xác suất trúng thưởng.
Tô Mông những năm trước đều tham gia hội nghị thường niên của Tô Thị, nhưng chưa từng tham gia vào khâu này, dù sao cũng là quà tặng cho nhân viên, cô cũng không có hứng thú chia một chén canh. Nhưng bảng số năm nay dùng sợi dây xâu chuỗi trên vòng tay, cái kim hồng ngọc tủy kia vô cùng đáng yêu, cô tiện tay đeo một cái mang theo chơi đùa.
Người dẫn chương trình Thẩm Thành sau khi công bố danh sách trúng thưởng ba cấp độ cuối cùng bắt đầu công bố danh sách giải đặc biệt.
"Người chiến thắng giải đặc biệt cuối cùng, số 89"
Tất cả mọi người xác nhận nhiều lần bảng số của mình, nhưng không ai tiến lên nhận, Tô Mặc Huy giống như thuận tiện hỏi Tô Mông một câu
"Tôi nhớ không phải em số 89 sao?"
Lúc này Tô Mông mới hậu tri hậu giác từ trong túi giấy lấy ra bảng số, nhìn qua đúng là 89. Cô thuần túy là vì đẹp mới cầm một chuỗi, số đã sớm tháo ra, không nghĩ tới Tô Mặc Huy lại vì cô làm được bước này. Tô Mông ở bên tai anh thì thầm
"Anh đây là ngầm hành động?"
Tô Mặc Huy cười khẽ "Tôi đây là quang minh chính đại, nguyện tất cả vận may trên thế gian đều có thể phát sinh trên người em."
Tô Mông nghe xong lời của anh có chút cảm động, quan trọng không phải lễ vật giải đặc biệt, mà là dù không có may mắn, anh cũng muốn tạo cho cô tâm ý may mắn. Tô Mông vừa lên đài, các nhân viên đều hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cái gì thiết lập thêm một phần thưởng, chỉ là thủ đoạn của ông chủ lấy lòng bà chủ tương lai mà thôi, bọn họ chỉ là công cụ, bọn họ không xứng. Giải đặc biệt không trúng được, còn ăn thức ăn cho chó thì no....
Trong phần khiêu vũ, Tô Mặc Huy mời bạn gái của anh "Có thể mời em nhảy một điệu không?
Tô Mông đặt bàn tay ngọc mảnh khảnh lên tay anh "Rất vui lòng"
Hôm nay cô mặc một chiếc vày dạ hội màu trắng khiêm tốn, bao bọc lấy vóc dáng uyển chuyển, dưới khúc nhạc walts nhẹ nhàng di chuyển.
Tô Mặc Huy chân thành cảm thán "Đêm nay em thật đẹp"
Tô Mông nhướng mày "Vậy bình thường em không xinh đẹp sao?"
Tô Mặc Huy mấy năm nay đã có thể thuận theo ứng phó loại vấn đề này "Bình thường vẻ đẹp khác với vẻ đẹp long trọng này, mỗi vẻ đều rất đẹp"
Cô gái giờ phút này trang điểm tinh xảo, mặc lễ phục nhỏ nhắn màu trắng đơn giản, trên xương quai xanh tinh xảo đeo sợi dây bạc tinh tế, gắn kim cương BlingBling, giống như sao trời. Dải ruy băng thắt làm nổi bật vòng eo mảnh khảnh, lễ phục đến đầu gối làm lộ bắp chân thon trắng nõn, giày cao gót màu trắng mang trên đôi chân ngọc nhỏ nhắn kia.
Tô Mông mỉm cười tiếp nhận lời khen này "Lý do này miễn cưỡng cho qua đi"
Tô Mặc Huy thừa thắng xông lên "Nếu em trở thành Tô phu nhân mà nói, anh có thể mỗi ngày đều khen em mà không trùng nhau"
Tô Mông gật đầu cười vô hại "Nghe không tệ"
Tô Mặc Huy vắt hết óc xem còn có cái gì có thể dụ dỗ cô "Mỗi ngày mua cho em một chai nước hoa phiên bản cao cấp"
Cô gật đầu "Cũng không tệ"
Tô Mặc Huy thấy cô cố ý chủ động "Mỗi ngày ít nhất làm cho em một bữa cơm"
Tô Mông cười lắc đầu "Nhưng bây giờ anh đã làm được rồi"
Cho dù bận rộn đến đâu, chỉ cần Tô Mặc Huy ở nhà, anh luôn làm bữa sáng nhắc nhở cô ăn.
"Vậy em nghĩ sao về đề nghị của tôi, Em có muốn cưới tôi không?"
Thật ra trường hợp hôm nay anh hoàn toàn có thể lợi dụng cơ hội này cầu hôn, cô tuyệt đối sẽ không khiến anh mất mặc trước mấy ngàn nhân viên. Nhưng những gì anh muốn là sự đồng ý tự nguyện của cô, không phải dùng cách này éo buộc.
Tô Mông cho anh một cái nháy mặt ngọt ngào, sau đó quyết đoán từ chối
"Vẫn là không cần, nhưng mà đề nghị vừa rồi của anh cũng phải làm được nha, đây cũng là yêu cầu của em đối với bạn trai, có thể so với người khác hà khắc hơn một chút, hy vọng anh có thể hiểu được"
Mấy năm nay Tô Mặc Huy luôn tự mình đào hố rồi tự mình nhảy xuống, không ngừng nâng cao 'tiêu chuẩn bạn trai của Tô Mông', đã từ một việc bạn trai mỗi ngày nhất định phải làm biến thành ba mươi việc mỗi ngày nhất định phải làm. Bao gồm nhưng không giới hạn ở việc gọi điện hàng ngày, gửi tin nhắn mỗi ngày không quá chín giờ, gửi hoa mỗi ngày, báo cáo hành trình... Mà Tô Mặc Huy còn đang trên con đường làm một người bạn trai hoàn mỹ không ngừng tiến lên. Anh đồng thời ảo não, lại đối với Tô Mông tức giận, trên đường cầu hôn bại trận nhiều lần.
Hai người nhảy xong đột nhiên âm nhạc thay đổi, biến thành bản nhạc tango 'Cô gái Tây Ban Nha'. Điệu nhảy này đòi hỏi rất nhiều sự tiếp xúc cơ thể, là một vũ khí quan trọng để tán tỉnh.
Tô Mặc Huy tràn đầy thâm ý hỏi "Nhảy không?"
Tô Mông ban đầu tham gia yến hội, lúc làm phiên dịch giao truyền không biết khiêu vũ rất xẩu hổ nên không ngừng khổ luyện, không còn ở cùng một chỗ té ngã hai lần, bởi vậy khi anh ngỏ lời, cô đã không còn sợ hãi
"Đương nhiên"
Hai người rất nhanh theo kịp tiết tấu âm nhạc, cho dù là bước chéo, eo dưới, di chuyển cùng bước nhảy xoay tròn đều phối hợp ăn ý như thường. Làn váy lắc lư dưới sự di chuyển của cô, như một hoa hồng trắng kiều diễm, theo động tác của người phụ nữ toát ra vẻ đẹp lộng lẫy. Hai người nhảy nhiệt tình phóng khoáng đầy nóng bỏng, bốn phía càng có người bắt đầu ngừng lại thưởng thức. Thân thể đôi nam nữ dán chặt vào nhau, mỗi lần ôm eo, sức lực của Tô Mặc Huy tựa hồ muốn đem cô khảm vào trong thân thể. Cơ thể hai người không ngừng ma sát, hô hấp ngày càng nặng, ngày càng thở dốc, mỗi một lần nhìn nhau đều mang theo mê hoặc, sự hấp dẫn ở trên điệu nhảy thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn.
Yến hội rất nào nhiệt, nhưng hai nhân vật chính lại tạm thời chạy trốn. Tô Mặc Huy thừa dịp bốn phía không ai chú ý, vội vàng kéo cô ra khỏi yến hội, ở hành làng Tô Mông đi có chút liêu xiêu. Tô Mông bị kéo vào toilet, vừa mới tiến vào phòng đầu người đàn ông đã cúi xuống khuấy động trong miệng cô, tiết tấu lộn xộn làm tim cô đập nhanh hơn vài phần, tay người đàn ông cách lớp quần áo theo hướng lưng thẳng tắp trượt xuống mông cô bóp một cái. Hai cánh tay trắng nõn của cô cũng nhanh chóng quấn lấy cổ người đàn ông, trong một nụ hôn của anh có mùi champagne nhàn nhạt, ngọt ngào làm cho người ta say mê.
Cả hai đều tập trung vào việc hấp thụ hương vị ngọt ngào trong miệng của nhau, hôn đến khó tách rời. Hạ thể dựng đứng của Tô Mặc Huy hơi nảy lên, đem quần dài thẳng tắp chống lên, anh siết chặt vòng eo mềm mại, đem hạ thể của cô hướng về dương vật căng cứng của mình
Tô Mặc Huy một tay tháo dây đeo vai lễ phục ra, tiện tay cời ra lớp dán ngực kia, lộ ra bộ ngực mượt mà đầy đặn, da thịt trắng như mỡ đông. Phóng thích giữa các ngón tay của anh, dùng ngón tay vân vê hạt đậu nhỏ kia. Tô Mông dần dần bị nụ hôn nóng bỏng kia tấn công lui về sau, người đàn ông thuận thế ôm eo đặt cô lên nắp bồn cầu, hai chân thon dài tách ra thật lớn, đem quần lót ren màu trắng đẩy sang một bên, dùng bàn tay to kia vuốt ve. Cảm nhận được sự ẩm ướt trơn trượt trong tay, Tô Mặc Huy lạch cạch một tiếng cởi thắt lưng, cởi quần lót ra, đem dương vật nóng bỏng cắm thẳng vào hang động ướt át kia.
Anh ngẩng đầu lên nhẹ giọng thở dài, huyệt này anh đã cắm vào năm năm nhưng vẫn giống như ngày trước săn chắc như ban đầu. Loại cảm giác bị vách thịt bên trong bao bọc chặt chẽ làm cho anh si mê, tư vị cực kỳ tuyệt vời làm cho con người ta nhớ nhung vô cùng. Tô Mặc Huy dùng tay phải thân mật vén sợi tóc rũ xuống của cô, nụ hôn ướt át nóng bỏng rơi xuống bên tai Tô Mông, dùng răng nhẹ nhàng gặm cắn, một bên ở nơi hoa huyệt kia như cá gặp nước, rất nhanh ra vào. Thân cây nóng bỏng triệt để mở âm đạo mềm mại ra, không ngừng đâm sâu vào nhụy hoa, cơ hồ muốn xuyên qua thân thể cô. Ngón tay anh lành lạnh, bao bọc lấy bộ ngực nõn nà, ngón cái dùng hết sức vuốt ve kết hợp với ngón trỏ nhẫn tâm kẹp lên từng núm vú nhỏ.
Tô Mông đâu đến thiếu chút nữa kêu ra tiếng, tức giận trừng mắt nhìn anh một cái, cách áo sơ mi cắn vào ngực anh trả thù, lưu lại một vết nước hơi sâu. Đôi mặt dẹp phủ đầy sương mù mờ mịt, gợn sóng tầng tầng lớp lớp, lấp lánh rực rỡ, người đàn ông bị ánh mắt của cô câu dẫn không chút lưu tỉnh tăng nhanh tốc độ. Khoái cảm mãnh liệt khiến Tô Mông hơi ngửa đầu lên, mái tóc dài uốn xoăn rũ xuống phía sau lưng, đôi môi đỏ mọng diễm lệ ướt át. Cô đè nén hơi thở nặng nề, vô lực bám vào người anh, cảm giác căng trướng bên dưới khiến cơ thể bủn rủn, chỉ có thể thụ động thừa nhận sức mạnh của anh.
Dịch trong suốt hóa thành bột trắng theo huyệt khẩu chảy ra lướt qua hoa cúc mềm mại, dính vào đùi. Tô Mặc Huy ưỡn lưng nhanh chóng đưa đẩy đến không nhìn thấy hình dạng, chỉ còn lại hư ảnh đâm vào âm đạo của cô gái, hình ảnh vô cùng dâm mị. Không gian trong phòng vệ sinh nhỏ hẹp, Tô Mông muốn tránh cũng không thể tránh, còn phải luôn đề phòng người muốn đi vệ sinh, không dám phát ra âm thanh quá lớn. Nếu để cho nhân viên biết ông chủ cùng bạn gái của mình trong phòng vệ sinh làm tình, vậy sau đó cô cũng không thể nhìn mặt mọi người, trái tim cô cũng không mạnh mẽ đến mực độ này. Cô chỉ có thể đè nén âm thanh thở dốc, khuôn mặt bị nghẹn đến đỏ bừng. Tô Mặc Huy cũng không khá hơn, theo vận động kịch liệt, mái tóc trên trán anh đều ướt đẫm, tóc cũng trở nên lộn xộn, không hiểu lại sao lại có loại gợi cảm dã tính.
Thân thể Tô Mông dần dần vô lực không chịu nổi, dưới sự xâm nhập của người đàn ông càng lâng lâng bất định. Tô Mặc Huy mở nắp bồn cầu ra, hai cánh tay cường tráng đem hai chân thon dài dựng lên hình chữ M. Cứ như vậy không cố kỵ, động tác của anh càng mạnh lên, không chút lưu tình, lần lượt xâm nhập. Những sợ lông đen trong lúc lắc lư không ngừng cọ sát mông, hai túi trứng đánh bạch bạch vào hoa cúc cô. Loại tư thế xấu hổ này lại làm cho Tô Mông càng thêm động tình, dịch dính ướt làm loang lổ quần người đàn ông.
Trong toilet, trong gian phòng ở giữa truyền đến tiếng kêu rên đè nén, khuôn mặt ửng hồng, lễ phục trắng đặt tiền treo ở hông, dưới làn váy là dương vật dữ tợn không ngừng xâm nhập hoa huyệt, bộ ngực lớn cũng theo di chuyển của người đàn ông mà nảy lên không ngừng. Tay anh ôm chặt đùi cô, hạ thân không ngừng di chuyển, anh vén làn váy lên, lộ ra chỗ giao hợp của hai người. Từ trên cao nhìn huyệt khẩu đỏ tươi bị anh làm ướt đẫm, anh mới hài lòng bên tai cô nhỏ nhẹ nói
"Bảo bối, nhìn em dâm đãng không này"
Tô Mông bị anh cắm mạnh liệt không nói nên lời, khuôn mặt xinh đẹp đỏ lên quay đầu lại, cái đầu nhỏ đặt lên vai anh, mông nâng lên tiếp nhận khoái cảm trí mạng kia.
Hai người đang điên cuồng làm tình đột nhiên cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân, đi thẳng đến gian phòng của hai người. Động tác làm tình trong nháy mắt đình trệ, không dám động đậy. Cũng may lúc trước họ đổi tư thế, bằng không người khác sẽ phát hiện trong phòng vệ sinh có cặp nam nữ đang lén lút làm chuyện dâm đãng.
"Sao nơi này lại khóa?"
Giọng người đàn ông ngoài cửa truyền đến, gần như là nói chuyện bên tai, Tô Mông gắt gao che miệng mình lại, không cho mình phát ra bất kỳ âm thanh nào. Giọng người đàn ông nghe như đã uống say, hai người cũng không dám vì vậy mà lơi lỏng, nín thở chờ anh ta rời đi. Người bên ngoài rốt cục cũng tìm được nhà vệ sinh, trong gian phòng truyền đến tiếng 'rầm rầm', Tô Mặc Huy tiến bến bên tai cô thì thầm
"Chính mình che tai em lại đi"
Anh không muốn cô gái của mình nghe thấy tiếng người đàn ông khác thoát nước, một bên tưởng tượng hình ảnh, Tô Mông nghe lời bịt tai lai, bởi vì cô cũng không muốn nghe. Người đàn ông kia vẫn không đi, Tô Mặc Huy nhịn đến khó chịu, gân xanh trên tay đều nổi lên, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ có thể ở trong mị huyệt cọ sát, cảm nhận cô gái trong ngực mẫn cảm run lên, anh nghiêng đầu cắn chặt núm vú dựng đứng kia. Cách vách rốt cục truyền đến tiếng xả nước, hai người vừa muốn thở phào nhẹ nhõm liền nghe tiếng người đàn ông không tỉnh táo kia lẩm bẩm
"Cái gì vậy, tiếng gì vậy?"
Tô Mông mở to hai mắt không dám nhúc nhích. Cho dù Tô Mặc Huy đã vô cùng thong thả cẩn thận nhưng tiếng di chuyển ra vào vẫn quấy nhiễu người đàn ông bên cạnh. Bọn họ yên lặng một lát, cũng may anh ta tựa hồ đang ngủ thiếp đi trên bồn cầu. Người gian bên cảnh không có động tĩnh, hai người thật sự nhịn không được, Tô Mặc Huy rất nhanh ở trong mạnh mẽ xâm nhập. Chỉ cần nghĩ đến có một người xa lạ gần bên có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, hai người có chút khẩn trương bất an, mà cảm giác sợ bị phát hiện thân thể lại càng trở nên mẫn cảm. Loại khoái cảm giống như vụng trộm này làm cho hai người càng thêm hưng phấn, âm đạo tê dại không thôi cắn chặc lấy côn thịt, lực hút mạnh mẽ làm cho anh nhịn đến gân xanh nhảy dựng lên mới không bắn ngay tại chổ.
Tô Mặc Huy mạnh mẽ đem dương vật đang sưng đau đớn vùi vào trong cơ thể cô, Tô Mông thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng những đường gân trên thân quái vật khổng lồ này, vách ngăn bên trong mềm mại cắn chặt, triền miên lưu luyến không muốn rời. Bộ ngực không ngừng nhảy lên, run rẩy không thôi. Hai người đã gần đến cực hạn, dòng điện tê dại lướt qua sống lưng anh, trong nháy mắt bắn ra, anh cảm nhận được sự hưng phấn truyền từ đại não đến. Tô Mông muốn tránh khỏi đợt xuất tinh của anh, những năm gần đây cô đã dùng các biện pháp tránh thai bởi vì cô chưa sẵn sàng để có một đứa bé.
Tô Mặc Huy vốn định thông qua đứa nhỏ để co có thể sớm đồng ý kết hôn, thế nhưng không nghĩ tới cho dù tại thời khắc cao trào ý loạn tình mê này, cô không quên việc tránh thai. Anh biết cô quật cường, nếu anh mạnh mẽ bắn vào cô nhất định sẽ uống thuốc tránh thai, vì không muốn cô làm tổn thương thân thể anh chỉ có thể thỏa hiệp. Anh nâng thân thể cô lên, rầm một tiếng trượt xuống, đột nhiên bắn vào bồn cầu, mùi tanh nồng đậm hòa quyện với xạ hương tràn ngập trong không gian nho nhỏ.
Động tĩnh trong lúc hai người giãy giụa lơ đãng đánh thức người đàn ông phòng bên, nhận thấy mình ngủ quên trên bồn cầu, anh ta liền tỉnh táo, vội vàng ra khỏi phòng vệ sinh.
Trong lúc rửa tay, anh ta lại ngửi thấy mùi gì đó, vô cùng xác định mùi nam nữ hoan ái, trong lòng anh ta suy đoán nhất định là đôi tình nhân nào đó động tình, nhịn không được mới chạy đến toilet giải quyết. Cũng là đàn ông, anh ta rất hiểu được tâm lý gấp gáp này. Sau khi rửa tay xong liền quay lại yến hội, dù sao hội nghị thường niên của Tô thị đều rất xa hoa hào phóng, có thể làm cho anh ta thoải mái uống loại rượu mà anh ta phấn đầu cả đời cũng không nỡ uống, không uống nhiều một chút thì chính là thiệt thòi lớn.
Người kia đã đi, hai người rốt cuộc cũng thả lỏng, chỉnh lại trang phục, tuy rằng rút ra đúng lúc nhưng trong âm đạo vẫn không khỏi bị bắn hai đợt, hạ thân có một hàng nước dày dặc chảy ra, Tô Mông oán giận để Tô Mặc Huy nghị biện pháp. Anh chỉ có thể đem ngón tay luồn vào, tách vách thịt đang co rút, vừa tách vừa khoáy, cuối cùng cũng chảy ra, lại cởi quần lót ướt sũng của cô lại sạch huyệt khẩu cùng nước chảy ở đùi thật sạch sẽ.
Tô Mông khép lại, mặc lại lễ phục nhưng miếng dán ngực trong lúc làm tình không cẩn thận đã rơi xuống đất không thể dùng tiếp, chỉ có thể thả rông, cô oán giận
"Đều là chuyện tốt anh làm"?"
Tô Mặc Huy ung dung nhìn "Em chẳng lẽ không hưởng thụ hay sao?"
Tô Mông nghe vậy, khuôn mặt hồng càng hồng thêm, giống như quả đào đỏ rực lộ ra phấn, làm cho người ta muốn cắn một miếng. Tô Mặc Huy thuận tay nhét quần lót đính mật dịch vào trong túi quần của mình, Tô Mông ngượng ngùng liếc mắt nhìn anh một cái, làm sao anh có thể....
Tô Mặc Huy tỏ vẻ đương nhiên
"Đồ đạc của em tôi đương nhiên không thể vứt đi"
Ai biết cái này sẽ được sử dụng để làm gì, anh sửa sang lại quần áo của mình, cởi áo khác âu phục khoác lên người cô, chặn ngang ôm cô lên. Áo khoác vest rộng hoàn hảo che ngực cô cũng như vết ướt ở phân hông của anh.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip