Tác giả: susiebooLink gốc: https://archiveofourown.org/works/7324579*•*•*•*Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.Note: Human AUCông việc của Aziraphale tại cửa hàng hoa thường khá nhàm chán, cho đến khi y gặp được một vị khách mới với những yêu cầu vô cùng kì quặc, vô cùng đặc biệt.…
Đây là tổng hợp đoản và dou do mình tự viết và dịch mong mọi người ủng hộ.Đây là tổng hợp link các Artist của các Doushijin mình đã dịch: Artist MianMian: - Ins: https://www.instagram.com/they_call_me_mian_mian/Artist neasdr:-Ins: https://www.instagram.com/neasdr/-Twitter: https://mobile.twitter.com/neasdr1Artist LionaMoe:-Ins: https://www.instagram.com/lionamoe/-Twitter: https://twitter.com/lionamoeArtist Chunnyyii:-Ins: https://www.instagram.com/chunnyyii/ArtistArtistArtistArtistArtistArtist(Còn cập nhật sau)…
Câu chuyện xoay quanh 2 nhân vật là Vinh và Tài. Trong một đêm định mệnh họ đã hòa quyện vào nhau, trãi qua bao cay đắng và khắc nghiệt của xã hội, gia đình ...Vinh cũng không bao giời bỏ Tài❤❤❤…
Những mẩu truyện ngắn bao gồm những câu chuyện nhỏ mà mình viết. Nó có thể về cuộc sống, tình cảm, sự hạnh phúc, đau thương...Mong mọi người hãy đón nhận nó một cách tích cực nhé.…
-Chào cậu-Mình ngồi kế cậu được không?-Khiêm ơi, qua đây đi-Bạn đi chung với mình được không?-Sao không để tui chỉ cho?-Thiết Anh dễ thương thật!-Năm ấy có chúng ta.Hồi ức, cảm xúc, mơ mông ngày ấy vẫn luôn động lại trong mỗi người. Có Thanh Thiết Anh ngượng ngừng muốn ở cạnh Đại Trượng Ngĩa. Có một Tại Đắc Tài si mê Thiên Mã Khiêm. Có những cảm xúc bồi hồi, xao xuyến của tuổi trẻ đầy nhiệt huyết đam mê; những trải nghiệm không ai hiểu có được hoài bọn họ. Để từ đấy phải thốt lên rằng: " Năm ấy có chúng ta!." Thể loại: Đam mỹ, thiếu niên, trường học, ngọt ngào, hiện đại Nhân vật chính: Đại Trượng Nghĩa x Thanh Thiết Anh, Tại Đắc Tài x Thiên Mã Khiêm. Còn một số các nhân vật phụ khác.…
Trong truyện sẽ có thay đổi sương sương ngược lại tính cách nhân vật nên bạn nào không thích đọc xin lặng lẽ rời đi.Thank♡OOC hả?Maybe=)))Thể lọai : Đam,điềm văn.sinh tử văn,niên hạ,H,HE,thịt ngập mặt:D,song khiết,manh văn,giới giải trí...Lưu manh đào hoa si tình công-Cợt nhả ngốc ngốc bán manh thụ.Anh em tốt phúc hắc Bo công- Minh tinh mỹ ngây thơ vặn vẹo Zhan thụ.Warning:Có những chương trên 18+sẽ có cảnh báo trước.Sinh tử văn not thụ là Song tính lại càng không phải ABO.Bác Chiến,Vong Tiện phân chương riêng.''Này Ngốc,anh muốn có thêm 1 tiểu bánh bao nữa !''''Không''''Tại sao?Chẳng lẽ em không thích bánh bao nhỏ?''''Không phải vậy .Bởi vì nếu như anh có bánh bao nhỏ,anh sẽ không quan tâm em nữa!''''Em....''---------- --Không nhận gạch đá,không nhận những nàng nào ghét cp. Nếu bạn không thích có thể lượn ngay. Công và Thụ trong này ngọt lịm như đường Tớ lại còn tưởng mình đang viết mật văn nhưng không hề sến súa diêm dúa hoa cải màu đâu. Hớ hớ hớ. Ngọt thôi nhưng không ngọt quá!!!…
Xã tắc là một ván cờ.Quyền lực là lưỡi dao.Trung nghĩa là vật hiếm, còn nhân tình... chỉ là mặt nạ.---Tống Uyển Cơ, khi mới bảy tuổi, là tiểu thư độc nhất của Tống thị y gia - một gia tộc danh tiếng suốt sáu đời hành y tế thế, nắm trong tay y kinh cổ thư và cả một bí dược truyền thế được xưng tụng là "Hồi Sinh Thủy" - một loại huyết thanh y học cổ, có thể cải tử hoàn sinh, nối gân liền cốt.Chính thứ bí mật đó đã khiến năm đại thế gia - kẻ làm quan, kẻ thao túng võ lâm, kẻ buôn bán dược liệu, người làm hộ pháp trong tông phái - liên thủ diệt môn Tống gia chỉ trong một đêm mưa gió lạnh thấu xương.Họ vu oan cho Tống phủ tội mưu phản, hô hoán triều đình để danh chính ngôn thuận, nhưng thực chất là vì lòng tham. Trong một đêm, huyết án thành tro, lửa thiêu cháy cả y đường, thi thể chất thành núi, người người câm nín, không ai dám hé nửa lời.Chỉ còn một người sống sót: một tiểu nữ hài bảy tuổi, với đôi mắt trừng trừng nhìn thế gian lật lọng, ghi khắc tên từng kẻ một đã giết hại cả nhà mình.---> "Trà xanh" không vì nàng yếu đuối - mà là vỏ bọc để sống sót."Nữ cường" không vì nàng muốn mạnh mẽ - mà bởi ngoài tàn nhẫn, nàng chẳng còn lựa chọn nào khác."Trả thù" không thể đổi lại yêu thương - nhưng nó có thể khiến những kẻ giết nàng... sống không bằng chết…
Written by : sadalphon1411những đứa trẻ ngây thơ ngày ấy đã hiểu được sự tàn nhẫn của cuộc đời, giấc mơ bé bỏng ngày nào đã hóa thành tro tàn, bay theo cơn gió quay về hư không.…