thể loại xuyên kkhông philogic nhất mà tất cả mn từng biết cp:boboboy x reader Fang x reader Kaizo x readerđây là bản fic đầu tiên cũng là đứa con tinh thần mà mình tâm đắt nhất mong mn thích ạ ❤ Đây là bộ truyện mình đã quyết tâm vào làm nên mong các bạn ko mang đi đâu khi ko có sự cho phép ạ…
Chàng trai có vẻ ngoài học bá nhưng bên trong khó đụng, còn cậu là chàng trai hổ giấy mang danh đội trường bóng rổ nhưng mít ướt.Haizzz, thằng khốn nào dám đụng cậu ấy, khai mau.…
Tác giả gốc: birdcat.Summary: Hoặc có lẽ tất cả là bởi chiếc áo của đội tuyển quốc gia Argentina. Giữa ánh sáng lờ mờ, màu xanh ấy có thể bị lầm tưởng là sắc xanh mòng két trên chiếc áo khoác của Seijoh. Hoặc là màu xanh cô ban của Kitagawa Daiichi. Có lẽ đó chính là quỹ đạo bay của Oikawa, Hajime nghĩ-vĩnh viễn chuyển từ sắc xanh này sang một sắc xanh khác.Chuyện rằng Oikawa trở về Tokyo cho Thế vận hội. Chuyện rằng cũng đã khá lâu. Chuyện rằng cuộc hội ngộ thật hết sức lúng túng. Phần 4 của series【bắc : nam : đông : tây】Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không mang ra khỏi blog dưới mọi hình thức.…
Những câu chuyện nhỏ được viết từ những điều nhỏ nhất trong cuộc sống của hai bạn* Lưu ý : chuyện chỉ là từ trí tưởng tượng của tác giả, không áp dụng hoàn toàn từ cuộc sống của hai bạn…
Đây sẽ là một series dài tập gồm nhiều câu chuyện nhỏ lụm nhặt khắp nơiBản dịch chưa được cho phép mong ko bị leach ra ngoàiNgôn từ còn nhiều thiếu sót mong mọi người thông cảm!…
Xin chào, bạn đang bâng khuâng không biết đọc gì trên trang web màu cam đặc trưng này, đồng thời tìm kiếm cảm giác được yêu thương? Vậy thì xin mời, truyện này dành cho bạn, những ai muốn được yêu thương bởi các anh trai học viện siêu anh hùng!…
vào 1 ngày có 1 tên thần từ vũ trụ đến thế giới tensura khi tên thần đó đến và phá hủy mọi thứ lúc đó ko ai đủ sức đấu với hắn và để có thế giết hắn rimuru quyết định hy sinh bản thân mình bảo vệ tensura và mọi người . Mọi người hãy đón xem sau khi rimuru chết và hồi sinh để quay trở lại tensura sau 10000 năm như thế nào nhé. :> . lần đầu viết nên đừng chê…
Ngẫu hứng viết nên, mong các bạn ủng hộ. Thể loại: Fanfiction, phiêu lưu, hành động, siêu nhiên, có thể lãng mạn (cái này au không chắc)Tác giả: @huyen3119…
Liệu người đã từng nhớ đến ta?..Kể cả khi nhân tính ta đã hóa quỷ dữ.. Kể cả khi thân thể ta chỉ còn là đống tro tàn.. Kể cả khi những gì còn lại trong người về ta chỉ là những khinh bỉ và hận thù.. Ta không mong người biết, ta cũng không cầu xin sự dung thứ của người.. Nhưng dù thế nào, ta vẫn luôn dõi theo bóng lưng người, từng giây, từng phút đều không bỏ lỡ...…
Hoàng Đức Duy đột nhiên nghe được suy nghĩ của ông anh thân thiết Nguyễn Quang Anh. Nhưng mà vấn đề đáng nói là những suy nghĩ đó hình như có hơi...quá phận.Trích đoạn nhỏ:Tôi là Hoàng Đức Duy, sau khi phát hiện mình nghe thấy được suy nghĩ của Quang Anh, tôi lập tức muốn kiểm chứng một chút. Vừa đến gần đã nghe thấy tiếng ai đó suy nghĩ trong đầu."Thay đồ cũng chẳng thèm kéo rèm. Cơ thể này... đúng là chỉ dành riêng cho anh ngắm thôi. Mấy cô fan girl ngoài kia mà thấy thì chắc chắn sẽ ngất lên ngất xuống mất. Haiz, biết sao được, quá non mềm, đưa ra ngoài thì các cô ấy thấy lại lăn đùng ra xỉu, tới lúc đó ai chịu trách nhiệm? Vì an nguy của thế giới, mình đành hy sinh giữ lại để ngắm một mình vậy.""Đi qua đi lại làm gì không biết, bộ đồ này trông cũng được đấy, tôn dáng phết. Nhưng mà cái cổ áo hơi rộng, lỡ cúi xuống lại hở hang thì sao? Lát nữa phải nhắc nhở mới được."Quang Anh nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt nghiêm túc như giám thị coi thi. "Tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch. Em định mang bộ dạng này lên đài truyền hình quốc gia đấy à?"Miệng thì nói thế nhưng cái "đài phát thanh nội tâm" của anh ấy lại đang gào thét một bản tình ca sến súa khác hẳn."Trời ơi, cái môi kia sao lại hồng thế nhỉ? Nhưng mà nhìn cái quầng thâm mắt mờ mờ kia trông thương quá, tối qua chắc chắn lại thức khuya chơi game rồi đây. Phải bắt ăn sáng đầy đủ, lát mua cho hộp sữa chuối em ấy thích mới được."Tôi: "..."Anh có thể ngừng ngay cái sự mâu thuẫn nội tâm và ngoại hình không hả Nguyễn Quang Anh?…