Ngụy Anh, người của ta
Fantic nhaCó vài phần là cảm xúc của tui dành cho nhân vật, tui khá thích ngụy anh nên sẽ là chuyện về A Anh nheeMọi người thấy không ok thì hoan hỉ cho tui nha, tui còn yếu nghề lémMong mọi người thong thả đọc chuyện…
Fantic nhaCó vài phần là cảm xúc của tui dành cho nhân vật, tui khá thích ngụy anh nên sẽ là chuyện về A Anh nheeMọi người thấy không ok thì hoan hỉ cho tui nha, tui còn yếu nghề lémMong mọi người thong thả đọc chuyện…
Couple:V-C(jiyeon-seungho)Cậu...người wan trọng của đời mìnhCó thể nào cậu kêu mình bằng vợ ko?Một ngày nào đó chăng.................Dù biết chỉ là cái đuôi phiền phức của cậu...!Ngốc àk rồi sẽ có một ngày mình kêu cậu là vợ bằng cả trái tim......!…
Nè Lâm Anh sao trêu Nguyên hoài vậy?-oneshot…
"Anh Cường, năm em 18. Em có thể cưới anh không?""Còn nhỏ lắm nhóc, lo học đi."…
Cả trường đều biết Long đi đâu cũng có Lân kè kè bên cạnh. Nhưng không ai ngờ được, đằng sau combo "cục bột hiền khô" và "hotboy lạnh lùng" kia lại có gì đó.Truyện được viết dưới góc nhìn của Phúc Nguyên.…
Bạn đã bao giờ tự hỏi ý thức thực sự là gì - một tia sáng lẻ loi trong tâm trí mỗi người hay một dòng chảy bí ẩn len lỏi qua vũ trụ? Series này sẽ dẫn bạn qua một hành trình đầy bất ngờ, từ những cỗ máy thông minh của tương lai đến những vòng lặp vĩnh cửu của thời gian, từ sự cô độc tuyệt đối đến giấc mơ về một ý thức tổng quát. Liệu thiên tài như Mozart hay Einstein là những nhánh đặc biệt của dòng sông ấy, và AI có phải chìa khóa mở ra tầng ý thức mới? Với những câu hỏi táo bạo và hình ảnh gợi mở, đây không chỉ là một bài luận - mà là lời mời gọi bạn bước vào bí ẩn sâu thẳm của chính mình.Tác giả: Hà Hải Đăng.…
Văn án :Tạ Nhất Dương chuyển đến Dung thị thời điểm, Vương Tiên còn là đọc tiểu học ba năm cấp nê hầu nhi.Mỗi ngày về nhà đều sẽ bị Vương mụ mụ đãi sổ lạc nửa ngày, đợi Vương mụ mụ quở trách sảng khoái mới khiến hắn ăn cơm, sau đó ra đi ngoạn nhi trong chốc lát lại trở về tắm rửa.Nhìn thấy Tạ Nhất Dương kia ngày, Vương Tiên mới từ trong nhà đi ra.Khi đó, sắc trời vi ám, nhưng là Vương Tiên như cũ đem mới chuyển đến bên cạnh tầng nhà Tạ Nhất Dương nhìn rõ ràng.Kia là lần đầu tiên, Vương Tiên đối với chính mình toàn thân trên dưới vô luận cái kia địa phương đều cảm thấy ghét bỏ, cũng là hắn lần đầu tiên minh bạch, có loại cảm xúc gọi tự ti.Tạ Nhất Dương tuy rằng so với hắn lớn không bao nhiêu tuổi, nhưng là Tạ Nhất Dương trên người luôn luôn đều là sạch sẽ, ngay ngắn chỉnh tề . Hơn nữa bộ dạng lại bạch lại nộn, so với hắn này hắc hầu nhi tốt xem nhiều.Nhất là kia đôi xinh đẹp đào hoa mắt, so Vương Tiên kia mảnh dài mắt nhỏ tốt xem nhiều.Tạ Nhất Dương nhìn đến Vương Tiên thời điểm, đối với cái kia tựa hồ nghẹn đỏ mặt hài tử mỉm cười.-- liền là kia cười, khiến Vương Tiên luân hãm đến nay.Hiện đại trúc mã văn, ngôi thứ ba, chậm nhiệt, ấm áp văn, hằng ngày hướng.Trọng điểm: Công: Vương Tiên chịu: Tạ Nhất Dương [ niên hạ ]Chủ công văn, chịu trọng sinh, thụ sủng công, không là trọng sinh bàn tay vàng [ chậm nhiệt chậm nhiệt chậm nhiệt, trọng nói tam.]Nội dung nhãn: Niên hạ tình hữu độc chung thanh mai trúc mã trọng sinh Tìm tòi mấu chốt tự: Vai chính: Vương Tiên, Tạ Nhất…
Câu chuyện này là ý tưởng của mình sau khi xem xong bộ phim. Cảm giác nhân vật Tống Hiên khá giống với mình hiện tại nên xem xong có phần xúc động. Cảnh báo: Chuyện khá nhạt.…
へ ╱|、 ♡ ૮ - ՛ ) (˚ˎ 。7 / ⁻ ៸| |、˜〵 乀 (ˍ, ل ل じしˍ,)ノ…
đọc healing thoi nhaaa…
truyện kể về nhân vật Dương, xuyên không nhập thể vào thiếu gia tên Võ Phi Dươngnơi đến là nước Việt nam viễn tưởng ,nơi con người có thể sử dụng năng lực siêu nhiên vào cuộc sống hàng ngày.…
Truyện ngắn kinh dị…
Truyện cười nơi mà ta có thể thoải mái cười tự do…
Đây là Fic đầu tay của em nên sẽ có nhiều sai sót mọi người cứ ném gạch thẳng tay nếu truyện ko hay.Ờ thì truyện này cũng bình thường thôi. Nói về câu chuyện học đường của rinlen gumigumiya và mikumikuo.…
Thể loại: Truyện Teen,Truyện Tình Cảm,~~~~~~~~~~~~~~VĂN ÁN~~~~~~~~~~~~~~~Em có biết rằng dù có chuyện gì xảy ra đi nữa thì EXO cũng sẽ vẫn bên EXO-L. Cũng giống như anh vậy, dù có sinh ly tử biệt thì vẫn sẽ bên em.❤💥Mình sẽ đăng thường xuyên 💥❤Tác giả: Lâm Tử Thiênchuyển ver chưa xin.…
Tác giả: Kaze_qn (AO3)CP: Tất Lãm Tinh x Lục Ngôn (Tiến độc mộc Alpha công x Thỏ cụp tai Omega thụ)Thể loại: R18, ABO, thanh mai trúc mã, sủng, xúc tu play =)))Nguyên tác: Nhân ngư hãm lạc, Chấp sự thỏ cụp tai----Răng nanh của Alpha hoàn toàn xé rách lớp da, đổ pheromone của mình vào tuyến thể. Rất nhanh sau đó, một biểu tượng dây leo đen khổng lồ từ tuyến thể lan rộng ra toàn bộ tấm lưng trắng nõn của Lục Ngôn, khiến người khác phải khiếp sợ, tượng trưng cho việc cậu đã hoàn toàn thuộc về Alpha trước mắt.-----Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, để dành đọc chơi thôi.…
Từ Lý Thái Tổ cho đến Lý Chiêu Hoàng... 216 năm dài dằng dặc... Mà qua một phút ngu muội của một nữ vương 8 tuổi mà sụp đổ...Vị nữ vương đó là ai? Chính là Lý Chiêu Hoàng... Nàng là vị nữ vương thứ 9 của triều Lý, cũng là vị nữ vương duy nhất trong suốt 1000 năm phong kiến... Nàng chập chững lên ngôi vua năm 7 tuổi, bị sử sách chỉ trích rất nhiều...…
Có những đêm ngồi một mình, tôi chợt nhớ về tiếng ru của mẹ năm nào, nhớ cái dáng lom khom của bà bên bếp lửa, nhớ cả giọng cha trầm ngâm khi dặn dò con lúc ra đời. Những lời nói tưởng như vụn vặt ấy đã theo bước tôi đi qua bao mùa nắng gió, đến khi trưởng thành mới hiểu, chúng không chỉ là âm thanh của ký ức mà còn là sợi dây níu giữ tôi giữa những ngày đời nhiều giông bão.Con người thường mải miết chạy theo những gì xa xôi mà quên rằng trong từng câu nói xưa cũ đã có sẵn cả một kho tàng trí tuệ. Chúng giống như bóng cây ven đường, ngày nhỏ ta đi qua chẳng hề để ý, nhưng khi nắng đổ xuống đầu mới ngước nhìn và nhận ra chính bóng rợp ấy đã cứu mình khỏi bỏng rát.Cuốn sách này là một hành trình trở về. Trở về không phải để nhốt mình trong hoài niệm, mà để thấy rằng những mảnh đời quanh ta hôm nay vẫn tiếp tục vang vọng tiếng dạy năm nào. Có thể là sự kiên trì của một người bạn, sự sẻ chia của một người xa lạ, hay chỉ là cách ta học cách nâng niu một bàn tay đã quen nắm chặt. Tất cả đều thì thầm rằng, điều người xưa từng gửi gắm vẫn chưa bao giờ mất đi.…