Nhật Kí Của Hiếu Thứ Nhất
Nhật kí…
Nhật kí…
Tên Manhwa: Những Tên Ám Ảnh Đang Cố Ăn Thịt TôiTôi xuyên vào nhân vật phụ trong một cuốn tiểu thuyết BL đồi trụy 19+ và gặp được nam chính (công) trẻ tuổi mắc hội chứng ám ảnh.Sau nhiều năm bị thụ bắt nạt, công rẽ sang một con đường tăm tối ở tuổi trưởng thành và trở thành thái tử, đắm mình trong giam cầm, trói buộc và đủ loại sở thích người lớn tàn ác khác.Hmm... Vậy nếu thụ không bắt nạt công, thì truyện sẽ HE, nhỉ? *note: HE = happy ending (kết đẹp)- Truyện được dịch lại từ bản Engsub chứ không phải bản gốc Hàn nên sẽ không được sát nghĩa.- Tôi không sở hữu bản quyền của tác phẩm này nên có thể nói đây là bản 'dịch chui' và đương nhiên phi lợi nhuận.- Tên truyện được dịch theo bản gốc Hàn, nhưng không sát nghĩa. Bản manhwa của truyện là 'Những tên ám ảnh đang cố ăn thịt tôi'. Bản Engsub là 'The obsessive male leads want to eat me alive'. - Nếu như tôi còn mắc phải điều gì thiếu sót (cho dù là chính tả, cách dùng từ, hay nội dung,...) xin hãy để lại bình luận nhé. Tôi rất trân trọng góp ý của các bạn.Author: Shin Saebyeok.Engsub: Bluebells in Bloom.Vietsub: LeiaEvil.…
Tác giả: Ngũ Anh Ca Thể loại: Xuyên không, nữ phụ văn, np, tí ti H ( chưa tới múc đầu độc mầm non tuổi trẻ a)Lịch đăng: 1 ngày 1 chương…
hmmm, một thế giới mới…
hmmm , thập cẩm và tạppp nhammmmm các bạn muốn mik viết ai thì cứ cmt nhé ❤️❤️sẽ có 1 số char nam tớ bonus vào…
hmmbé Min Yoongi bị bỏ rơi trong cô nhi viện từ khi còn bé và được mẹ của Hoseok mang về nuôi…
Cậu ta ra sao thì liên quan gì đến tôi...…
au hiện đại của 2 anh nhà trong kny:)D…
Hmm... thì .... Pis đăng những búc tranh cho m.n xemChỉ thế thui hà :3Mong m.n ủng hộ :3…
Hmm..Truyện Lucy harem thui…
Hmmm....no caption.Ngẫu hứng và văn vẻ. Welcome!…
Hmm đại khái là nói về cuộc đời của một ngôi sao nhỏ trong vũ trụ này…
Hmmm.... Đọc đi bạn êy 😊😊…
...Chả bik ghi cái dì ... Thoy vào truyện lun nào…
Cô và nàng đến với nhau nhờ hôn ướcCô yêu nàng từ khi còn bé sau mỗi lần ba mẹ dẫn cô sang nhà nàng chơiNhưng nàng chưa một lần để ý đến cô ngay cả cho cô một ánh mắt cũng chưa từng.Tuổi 24 nàng có người yêu.Nàng yêu nên trao thân cho hắn, hắn vì tài sản mà lợi dụng nàng.Cô vì yêu nàng không muốn nàng đau, nhiều lần nói nàng nghe nhưng nhận lại chỉ toàn cái tát và câu nói CútSau này nàng nhận ra mọi chuyện cũng là lúc cô vì nàng mà trả lại hạnh phúc ra điNhân vật: Hạ Vy x Thanh MỹThể loại : Bách hợp, ngược nhẹ nhàng…
Hmm... Truyện hay lắm không nên đọc đâu :)) Giỡn thôi cứ đọc đi r cmt góp ý kiến ch tui nhaa <33🔥-KHÔNG COPPY TRUYỆN💧🔥-LẤY IDEA CRE💧…
Hmmm....cũng ko có gì nổi bật, đơn giản là phải đọc mới biết được 😙…
Truyện kể rằng, vào thời xa xưa, con người không như bây giờ. Họ sống chan hoà, hiền lành và dễ mến. Cũng vì lẽ đó mà ở thế giới con người khi đó luôn tồn tại những sinh vật huyền bí mà ở hiện tại chỉ có thể tìm thấy trong những câu truyện cổ tích dỗ trẻ em đi ngủ; những bảo vật mang đậm hơi thở của những vị thần nay đã đi vào thần thoại, và những sự tồn tại thần kỳ mà khi con người hiện tại nghe được sẽ mang đầy vẻ khinh thường. Thế nhưng, trong một cửa tiệm trà nọ, một nơi yên tĩnh nằm ở một góc khuất trong một khu phố vắng vẻ, lại như không bị tổn hại chút nào qua dòng chảy thời gian. Cửa tiệm không chỉ gây ấn tượng bởi vẻ ngoài thanh lịch nhưng mang đậm nét hoài cổ, cùng với sự cao quý dường như bất khả xâm phạm, mà còn sở hữu những bảo vật quý giá luôn được bảo dưỡng một cách tỉ mỉ có niên đại từ vài trăm, vài ngàn cho đến hàng vạn năm.Sở hữu những món đồ cổ quý giá như vậy, mỗi món đồ nơi đây đều có giá trị lên đến cả trăm vạn kim tiền, thậm chí còn có những món bảo bối giá trị liên thành. Vậy tại sao nơi này không được đặt giữa khu chuyên buôn bán cổ vật giá trị, mà lại nằm ở một góc khuất như thế? Lý do là, cửa tiệm này không buôn bán, mà chỉ chào đón những người có duyên. Thế nào là "có duyên"? Điều đó có nghĩa là, chỉ khi họ thật sự là chủ nhân của những món bảo vật kia. Hoặc đến khi, họ cần trao trả lại những món bảo vật đó. Hoặc chỉ đơn giản là họ cần những việc không thuộc phạm trù của "thế giới con người", họ mới có thể tiến vào nơi…