*Au: Quỳnhh *Nhân vật: . Chính: Bạch Hiền , Xán Liệt . Phụ: một số nhân vật khác * Rating: Thường * Nội dung: cuốn tự truyện của Bạch Hiền trong những ngày đau đớn và cô đơn một mình. Cô luôn dằn vặt với nỗi đau đã giết người mình yêu - Phác Xán Liệt. Nhưng thực hư chuyện như thế nào? Những kẻ xấu đã đâm sau lưng cô? Cô có bị phản bội? Hãy chờ đón phần Preview giới thiệu Chương I nhé! *P.s: trong fic nếu có sai xót về chính tả hay nội dung hãy cmt để lại ý kiến phiá dưới hộ au nhé! Và đây là một fic ngược, ít hường nên ai không thích có thể block! Camon ~ :*…
Vào mùa hè năm ấy, tôi gặp cậu trong một khoảnh khắc nhất thời. Nhưng, tôi đã lỡ thích cậu ngay từ lúc chúng ta chạm mắt nhau rồi. Thích thầm cậu hai năm trời, chẳng biết tên của cậu là gì cả, chỉ thầm thương ở trong lòng. ________Đầu năm học, thầy chủ nhiệm thông báo có học sinh mới chuyển đến. Cậu ấy là Lê Minh Đức, học sinh cá biệt nhưng nhà rất giàu và cũng rất đẹp trai. Tôi chợt liếc mắt lên, thân hình ấy, giọng nói ấy thật quen thuộc đến mức tôi không thể diễn tả được cảm xúc của mình lúc này. Cậu ấy ngồi cùng bàn với tôi, dáng vẻ lưu manh này khiến lũ con gái trong lớp chẳng rời khỏi mắt. "Tại sao cậu lại chọn ngồi cùng bàn với tôi?" Tôi khẽ hỏi cậu bạn một hồi lâu. "Chọn ngồi cùng cậu thì còn có lí do? Không phải là chúng ta đã quen biết từ trước sao?"Tôi ngạc nhiên, trợn tròn mắt. Bốn chữ "quen biết từ trước" này khiến tôi suy nghĩ cả buổi học, ngẩn ngơ chẳng có chữ nào vào đầu cả. Có lẽ nào, cậu bạn tôi thầm thương hai năm trước bây giờ lại xuất hiện? Không thể nào, tôi phải tìm hiểu. Thật khó để xác định, vì khi ấy tôi còn chả biết tên của cậu là gì thì lấy đâu ra bằng chứng để xác minh là đúng hay không đây? ________"Vì sao lúc đó anh vẫn nhớ mặt em?""Không biết, chắc do trí nhớ thông minh?""Vậy tại sao anh lại chọn ngồi cùng bàn với em?""Hửm, thích thôi. Lúc đó anh không quen ai cả, em là lựa chọn tốt nhất rồi đó vợ à."…
Anh à, anh có biết không rằng em đã quen rồi: chiếc ghế này, chiếc bàn này, căn hộ này, cuộc sống này và cả nỗi cô đơn của em nữa.Tất cả mọi thứ, em đều quen thuộc lắm anh ạ.Em đã quen với cuộc sống mỗi ngày thiếu vắng anh.Em đã quen với cuộc sống một mình không người bầu bạn anh ạ.Thế nhưng, nó không có nghĩa là em không chờ đợi một người có thể nắm tay em, trao cho em một nụ hôn mỗi khi thức dậy, trao cho em một chiếc ôm ngọt ngào đầy ấm áp từ sau lưng hay trao cho em một bờ vai mỗi khi em mệt mỏi, mỗi khi em buồn anh ạ.Vương Tử Kiệt, em không cần biết rằng liệu có phải bởi chính sự kiêu ngạo trong chữ " Vương " của anh hay không mà cớ sao anh không thể một lần nói yêu em?Vương Tử Kiệt, nói đi anh, liệu anh có yêu em hay không?…
Nàng Maximilian, con gái đầu mắc bệnh nói lắp của ngài công tước, đã cưới một chàng hiệp sĩ địa vị thấp kém dưới sự ép buộc của cha nàng. Ngay sau đêm tân hôn, chồng nàng lên đường xuất chinh mà không nói một lời từ biệt. Ba năm sau chàng trở lại, nhưng với tư cách một hiệp sĩ nổi danh khắp lục địa. Maximilian sẽ đối mặt với chàng thế nào khi chàng trở lại?√Notes:• Đây là một tiểu thuyết Hàn hiện tại vẫn đang cập nhật thêm chap mới bên raw và đã ra cả comic rất hay. Truyện có lượt rate rất cao trung bình 4,8/5 điểm trên hầu hết mọi web truyện. • Tác giả: Kim Soojin• Vì mình thấy có nhiều bạn rất thích truyện này nhưng không có bản tiếng việt để đọc, nên mình muốn dịch truyện để mọi người có thể thưởng thức mạch truyện một cách tốt nhất. Mình sẽ cố gắng dịch thật sát nghĩa và ngữ cảnh. Mong mọi người có thể ủng hộ mình với ạ :3.…