[Shortfic][ChanSoo][BẦU TRỜI CỦA EM]
Tittle: Bầu trời của emAuthor: RainPairing: Chansoo…
Tittle: Bầu trời của emAuthor: RainPairing: Chansoo…
Author: starlikeeyes @ ao3Original title: Where you go I'll followTranslator: Rít chừBeta: HgiangSummary:Mark Lee đã debut năm lần- đúng ra là sáu nếu tính luôn cả predebut- đầu tiên là ở NCT U, rồi NCT 127, rồi NCT Dream, SuperM, rồi lại quay về Dream, rồi cuối cùng (của cuối cùng) là một nghệ solo. Mark đã rap trên truyền hình quốc gia từ lúc còn là một tân binh, diễn trên những sân vận động cháy sạch vé trước hàng ngàn, hàng triệu người. Vậy mà giờ đây, ngồi trong ký túc xá của Dream, tay cầm hai chiếc vé máy bay hướng về Renjun, Mark Lee lại trở nên lo lắng hơn bao giờ hết."Gì đây anh?" Renjun chớp mắt hỏi."Là vé máy bay đó." Mark nhỏ giọng đáp, tim đập liên hồi. "Đến Paris. Cho chúng ta. Cho ngày sinh nhật của em."Hay nói cách khác: Một tuần lễ của Mark và Renjun tại Paris, và chẳng có thứ gì đi theo đúng kế hoạch cả.Translator's note: - Đã xin permission của author nhưng chưa nhận được phản hồi, sẽ cập nhật proof sau. Vui lòng không mang ra khỏi Wattpad.- Vì khác biệt ngữ pháp nên sẽ có đôi chỗ không sát nghĩa/mượt, mình sẽ cố hết sức để truyền tải nội dung mà không lệch khỏi văn phong của tác giả quá nhiều.- Không có beta nên ít nhiều sẽ có vài lỗi đánh máy, đừng ngần ngại comment nếu phát hiện để nhắc mình nha!!!- Ngoài ra thì nó dài ghê luôn (gốc là oneshot 18k words đó ultr) nên mình sẽ chia nhỏ ra nhiều phần, dự tính tầm mười chương, có H và sẽ đánh dấu nếu muốn skip.…
ê hong có vỡn ^^…
vài chiếc draft vụn vặt viết trong vài phút đồng hồ với mơ ước giải toả sự thèm gặm.ooc | rất-ngắn-đó | vã-nên-viết-chơi-thui | lowercase…
Có một con phố chẳng tên, nằm khuất sau những mùa hoa lặng lẽ.Ở đó, chẳng có gì lớn lao - chỉ là những khung cửa nhỏ, những giọng cười xen lẫn tiếng thở dài, vài câu cãi vã rồi im bặt, vài lần giận dỗi rồi lại quay về.Mỗi ngôi nhà nơi đây là một câu chuyện không kể trọn.Có người ồn ào, có người trầm lặng.Có kẻ tưởng mình cứng cỏi, lại rơi nước mắt vì một ánh nhìn.Có người ngỡ mình là người lớn, nhưng hóa ra vẫn sống như đứa trẻ chưa chịu lớn."Phố nhỏ mùa hoa rơi" không vội vàng dẫn bạn đi.Nó để bạn tự bước vào từng góc, từng căn phòng, nghe từng tiếng gọi gia đình vang lên trong lúc hoàng hôn nghiêng nhẹ qua khung cửa.…