Hợp đồng tình yêu của ngài tổng giám đốc_ YunJae
…
"Hổm rày tao nghe nói cô hai nhà ông hội đồng nổi tiếng là khó tánh khó nết, thế mà bây giờ nghe răm rắp lời của con Tấn nhà quê mùa ở cuối thôn đó đa. Chắc cũng tại vì nó có được giọng hát cùng với gương mặt đẹp nên cô hai mới đem lòng thương đó đa "…
"nghe nói, khoảnh khắc gặp được soulmate của mình, người đó sẽ có hào quang bao bọc sáng ngời!"warning: lowercase, soulmate!au, HE(?)main couple: nguyên châu luật (châu kha vũ x trương gia nguyên)•lưu ý: dàn nhân vật có lưu vũ, bé cưng của mình, ai không thích vui lòng nhấn back!…
"Một số người phù hợp để làm tri kỉ, một số khác hợp làm tình nhân, số ít người còn lại chỉ nên làm kỉ niệm trong cuộc đời mà thôi..."…
Shot này là truyện đầu tay của mình nên đề nghị các bạn vui lòng không mang fic ra ngoài khi chưa có sự đồng ý của mình nhé!…
Trong đây cái gì cũng có hết á :))…
Anh có yêu em không?Có muốn về nhà với em không?-Inspired by "Cầu hôn" - Văn Mai Hương…
Tình yêu đôi khi là ích kỉ...Đôi khi là đau khổ...Đôi khi chỉ bắt nguồn từ một phía...Có những tình yêu đẹp bị chôn vùi theo năm tháng, vĩnh viễn không ai hay...…
Hoá ra, bản thân đoá hoa dại cũng có thể kiên cường và xinh đẹp như thế, chỉ là, nó không hề hay biết mà thôi.…
Những câu nói trong cuộc sống được viết ra từ những tình huống --> do mình tự sáng tác ( sử dụng thì nhớ ghi nguồn), những câu trích dẫn từ sách, truyện,...Trích dẫn từ những câu hay, ý nghĩa Mình viết lại để cho mọi người cùng đọc…
Ngày Mai Liền Hòa LyTác giả : Hải Lí KhêThể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Ngọt, Sủng, Trọng Sinh, Gương vỡ lại lành, Cung đình hầu tước. Nguồn: DD Lê Quý Đôn Trạng thái: Đang raEditor: trucxinh0505Văn án.Phu thê Trần Quốc Công ở bên nhau đã hai mươi năm, tương kính như tân. Đôi vợ chồng này đáng lẽ ra có thể tình nùng ý mật, khoảng thời gian dài chừng đó, tính ra đã có thể trở thành phu thê ân ái. Nhưng cả hai phát hiện ra trong lòng đối phương còn cất giấu tình cảm với một người khác, vì thế muốn kết thúc trách nhiệm của nhiều năm qua, kiên quyết hoà ly."Hòa ly thôi!""Được! Liền ngay bây giờ luôn!"Sáng sớm tỉnh mộng, cả hai cùng trở về thời điểm hai mươi năm trước ngay trong hôn phòng, đang trong thời điểm tân hôn.Nàng khóc không ra nước mắt "Vì cái gì không về sớm hơn một chút? Nếu là lúc này, có khi trưởng tử đã hình thành trong bụng nàng rồi..."Chàng cũng một phen buồn bực "Tại sao chưa thể hòa ly?""Tất nhiên rồi! Ta sinh xong hài tử liền sẽ ly!"Là Quốc công phu nhân, nàng trang điểm mình thật xinh đẹp đi tham gia yến hội 'thanh niên tốt'. Quốc công gia ghé mắt "Xem xem, đã một bó tuổi rồi còn ăn mặc lộng lẫy như thế để làm gì, tính quyến rũ tiểu tử nào, thật không biết xấu hổ?"Quốc công gia tỉ mỉ chuẩn bị hộp quà 'nữ thần' cho người đẹp, quốc công phu nhân cười nhạo "Đã là Lão nhân gia, một chân sắp tiến vào quan tài mà trong lòng còn nhớ nhung tiểu cô nương!"___________Tóm lại, đây là một câu chuyện của đôi phu thê điên cuồng dỗi nhau, ngọt văn, muốn hòa ly mà không thành......…
Gió Thạch Hãn hát bài ca thương nhớMột người đi một người mãi đợi chờ Ta vẫn kể, kể về thời chinh chiếnMong một ngày ký ức lại tìm nhau.Dòng Thạch Hãn bao năm từng chứng kiến,Một cuộc tình chẳng khuất phục thương đauGiữa lửa đạn ta tìm nhau lần nữaHát câu hò cho trọn giấc mơ xưa.Năm 1972, giữa chiến trường rực lửa của Thành Cổ Quảng Trị, Kiều - một nữ chiến sĩ gan dạ, và Phương - cô y tá dịu dàng nhưng kiên cường, gặp nhau giữa những ngày bom đạn ác liệt. Họ cùng nhau chiến đấu, cùng sẻ chia từng khoảnh khắc giữa ranh giới sống chết. Từ tình đồng đội, giữa họ nảy sinh một tình cảm sâu sắc, nhưng chiến tranh không cho phép họ kịp gọi tên thứ tình cảm ấy.Rồi một trận bom oan nghiệt đã cuốn Phương mất tích giữa dòng Thạch Hãn đỏ rực màu đau thương. Kiều tuyệt vọng tìm kiếm người thương, mang theo niềm đau và nỗi nhớ suốt nhiều năm sau. Khi hòa bình lập lại, cô quay trở lại mảnh đất năm xưa, để rồi bất ngờ nghe thấy một câu hò quen thuộc bên bờ sông - câu hò từng gắn liền với Phương.Phương vẫn còn sống, nhưng ký ức về Kiều đã lạc mất theo những tháng năm chinh chiến. Trước đôi mắt ngỡ xa lạ mà thân thuộc, Kiều quyết định ở lại, kiên nhẫn giúp Phương tìm lại những gì đã quên. Và rồi, giữa những câu chuyện cũ, giữa những bông hoa trôi trên dòng Thạch Hãn, giữa những câu hò vọng về miền ký ức, Phương dần nhớ lại tất cả.Chiến tranh từng chia cắt họ, nhưng hòa bình mang họ trở lại bên nhau. Dòng Thạch Hãn đã chứng kiến những cuộc chia ly, nhưng cũng là nơi đưa những trái tim lạc…
Idol của tôi có những câu nói gây nhức nhối lòng người...(Shit Says là có thật các cậu nhé. Chúng đều do công sức tớ lượm nhặt ở nhiều nơi nên nếu các cậu muốn mang ra khỏi đây, xin hãy nói qua với tớ nha ^^)…
Quân "Hôn"[Hoan hỉ oan gia/Hạ khắc thượng/HE]Tác giả: Tủ lạnh không phải CP của taRaw: @CaptainSnowballYJBeta: Loann LoanChuyện về anh quân y và vị hôn phu do đích thân phụ thân và gia gia lựa chọn cho ảnh.*Lưu ý: đây là lần đầu tiên mình edit fic Trung bằng QT và GG, vì không biết tiếng Trung nên chắc chắn sẽ có nhiều sai sót. Mọi người hãy góp ý cho mình để mình sửa. Mục đích của mình khi edit là để Cass có thêm fic để đọc, không mang tính chất thương mại và cũng chưa xin phép tác giả gì cả. Nên mong mọi người đừng chuyển ver hay đem đi đâu khác. Cảm ơn. P.S: Mình sẽ làm rất chậmmmmm…
Chấp niệm của Izumin là Carol, anh dùng cả sinh mạng để chiếm được thứ mình muốn, cho đến một ngày có một người con gái khiến anh nhận ra thế nào là yêu, khiến anh sâu sắc rung động.…
Liệu có phải?…
"ollie là một đứa trẻ rất thích skinship, xuất thân gia đình ở nước ngoài khiến em được tự do, môi trường cạnh tranh áp lực cao khiến em vô thức bám víu vào những người thân yêu."tên fic gốc: kiss, kiss.tác giả: @jioctus (ao3)link fic gốc: https://archiveofourown.org/works/45983914/chapters/115746160warning: lowercase, ai không thoải mái với việc em nhỏ ollie và yujin chưa đủ tuổi vui lòng lướt qua.category: kissing, 16+ (?)--------------------------------truyện được dịch chưa có sự cho phép của tác giả. vui lòng không mang ra ngoài.…
Tên truyện: Vô tình đoạn mất nam chínhAuthor: Neyuhachi…
Ta với người như trời và biển cả Tuy gần nhau nhưng cách cả khoảng lòng…