Min Chef
Anh và cô gặp nhau định mệnh như Adam và Eva, Romeo và Juliet. Anh hi vọng cô sẽ là mẹ của các con anh, cô cũng hi vọng anh sẽ là cha của các con cô nhưng chúng ta nên nhớ "Nơi nào có hi vọng, nơi đó có gian nan".…
Anh và cô gặp nhau định mệnh như Adam và Eva, Romeo và Juliet. Anh hi vọng cô sẽ là mẹ của các con anh, cô cũng hi vọng anh sẽ là cha của các con cô nhưng chúng ta nên nhớ "Nơi nào có hi vọng, nơi đó có gian nan".…
warning : OOCnote : các địa danh, tên riêng ngoài nhân vật chính đều do tác giả ( mình ) nghĩ ranếu giống thì chỉ là sự trùng hợp…
Hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn câu chuyện cảm cúm, vẫn đều đặn diễn ra mỗi ngày cùng hai anh bạn trai hot boys ở tiệm xe D&D...Cp chính: Draken x Takemichi x InupeePhối hợp: Bất lương chúng, hint AllTakeThể loại: Fluff, Slice of life, BL, 3P, OOC25.3.2022KHÔNG XIN IDEA, KHÔNG MƯỢN Ý TƯỞNG, KHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!!!…
Gió tháng tám về, thổi qua khu vườn nhỏ nơi anh từng trồng một bông hoa, bông hoa ấy chẳng nở lâu - nó bị hái mất, như cách mà em rời đi, không một lời từ biệt rõ ràng. Anh không giỏi kể chuyện hay, cũng chẳng lãng mạn như người ta. Anh chỉ biết cúi đầu chăm sóc những thứ nhỏ nhặt nhất như trồng một bông hoa trong vườn, nghĩ rằng nó sẽ nở mỗi ngày vì mình chăm. Nhưng cuối cùng, bông hoa ấy cũng bị hái mất - như cách mà anh mất em - âm thầm, không báo trước. Người ta nói : "Tiệm hoa không mở, hoa vẫn nở; Ngày không nghĩ đến, đêm vẫn mơ."Anh không nhắn tin cho em nữa, không hỏi han như trước. Nhưng lòng vẫn nghĩ đến, tim vẫn nhớ.Thậm chí, anh đã từng tự nhủ phải quên, nhưng trái tim anh không nghe lời. Nó vẫn giữ em lại - ở một ngóc ngách rất nhỏ, rất riêng, nhưng rất sâu trong tâm hồn😢😊. Giờ đây, hơn sáu tháng đã trôi qua. Anh chẳng còn gì ngoài những tấm ảnh cũ, những tin nhắn cũ và một trái tim đầy hối hận. Anh vẫn nhớ em - rõ như cái cách người ta nhớ một giấc mơ đẹp đã tan vào sương mai. Trong mọi giấc mơ, em vẫn là người anh thấy rõ nhất, nói rõ nhất, nhưng lại chẳng bao giờ chạm vào được. Có những người, ta chỉ gặp một lần, nhưng nhớ cả đời. Có những người, ta đã từng yêu, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể là người dưng - như anh và em. Và dù miệng nói đã hết thương, đã buông bỏ, lòng anh vẫn giữ lại tất cả...…
wonwoo chỉ mong cuộc sống trôi qua thật êm đềm và lặng lẽ. và khi sự bình yên ấy tìm đến cũng là lúc tình yêu tới gõ cửa, một cách bất ngờ mà nhẹ nhàng, thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh. người ta thường nói: "con đường ngắn nhất để chạm tới trái tim một người là thông qua... chiếc dạ dày", đó là cách mà mingyu đã bước vào cuộc đời wonwoo. -original fic by @oohrijib / ao3translation by @617percentlove ⭑.ᐟ i don't own this fic but the translation. please don't repost or take it out without credit…
Nguồn ảnh bìa: https://undertalethingems.tumblr.com/post/704588229760958464/thefluffyslipper-snowdin-forest-trying-more10/12/2022 là lần cuối cùng tôi chạm vào đứa con tinh thần của mình. 2 năm là một khoảng thời gian đủ lâu để tôi trưởng thành từ những vấp ngã, sai lầm, và những bài học.RS! Lighttale vẫn mang theo cốt truyện của vũ trụ gốc, nhưng trong vũ trụ này, Nhân loại Khoa Học và Nhân loại Phép Thuật sẽ là hai chủng tộc được tôi khai thác. Và những tình tiết mới được tôi xào nấu lại từ những cái có sẵn.Hãy thưởng thức truyện và hi vọng những thông tin của vũ trụ này sẽ làm bạn hứng thú.…
Xin chào các bạn!Là Mì Quảng đây!Mình đã quyết định mở thêm một tác phẩm nữa về Làng Xì Trum - Một hoạt hình tuổi thơ từng được HTV3 Lồng tiếng.Và mình rất háo hức được giới thiệu với các cậu cặp đôi Tí Đô và Tí Cô Nương.Nếu các cậu coi các tập phim cũ và bộ phim mới về Làng Xì Trum: Ngôi Làng Kỳ Bí thì các cậu sẽ thấy được cả bầu trời hường phấn.---------------------Chú ý:• Không bình luận những từ ngữ thô tục, tiêu cực về cặp đôi này, nếu không thích thì vui lòng lướt qua•Không gây ảnh hưởng đến những bạn khác•Lịch ra chap không cố địnhMời các bạn đón xem!…
Ddsdxdxdxfdtrdtfchgfcfgffhgcbghgggdydysgtegeyegreyhrueueeiejiwiekscjjncjdnchdfhdf(dbdhdgfhdbfhbdhqwbqqgggqhgwqgwftwftrewtrrttrwtywyeuwysahshshsbnsnsnasnashbshdhhdfebjadvhjwqkdhqwuihqgvaexawgvuqdvgjgghghuhutyawAasdihhcds2ss111233457895vfgvfgjvgdfgvcagffbuiuerjrjjjjnjhhhgh7hvhggjghhghhiguhgghuyuyyuyuyuyuuyuyytytyfgvvvb/hhh*bhgggbg*gvggggbbyghyyyuuiookhh=gggggggvvgdhfg&4v đfhvhfhfhđùhhchjdfhuhhjdihvùuùhhhghfhfhrfrh&/4((&hbcdhcbjhdcbdhcbhjiewhuciuwdhcuhvfubviuecurfhuferghfhfbdehf=/gcbbgvcdhfbvhfbfhbh bbgvgvgvvvvvvvhgvgyvhygvcfhjvhdihuwfwffwckjhgcfifewjugjeifhurfffjjbhdffjbhrjnujfefibjifjfhrhfreugfgrudytufg65&₫&oiufgiShudbcshcnGsgdGyggftfcfcvcvcvcccfcffvffffcfdf📱📱🙂📱😄📱😇📱😇📱📱📱🤣📱📱📱📱📱😝📱🧐📱😒📱😎📱😙📱📱📱🤩📱🤩📱😖📱📱📱tvgfyyhrgfhgfyrfrgryeghgyegdygeryegyedgyegyegrgegdgedggefdgegdtgrtegdtegdtegtrtetdetdyetydteytdtetrtetrtetetefrtfeetfegfdgsvdgsvcbvbxbcvcgdgdgdfdtefdtfđtfdgèdgèdgdfcdfcfgs&₫*(((*(*(*(*(***********(*(*(*&(₫hđhdvcdcgdgdgevcgèeegehbdhhvđhbdhsbbdhsvfgvsdgdvgđgggdbcht tôi là người phápHghdvfgdvfgdfvhfbhbfhefgegdghgehbchxcbdhvcgdgfgggdgfgdgfgdgfhdgfgghdvfgdgfgdgfgdfggdgdgegdhegdyegffhegfhegfhdgfhdgfhegfhegfhdgfgdgfgdvfgdvfgefggdvfgdgdbgegdgevfgegdhegdhsgf(dhbchfb hfbvdchdbchdbchdbchdbxhbzxjhj hc7ncndbcndbchcbchxbchvccgdb nxbhdxbdxddxsdhgsxgbmshbxqhsgshwggwfshgshdhgshgdhkjdvkjhsvudhisahsGiehdvjghssdvdasghifvgjahdsvdihgdashfghjadshd huáhduhawhgsajđvđacccghádcchgkdvchgaksdchgkadscvhgksdvdkghsdavghjsđghkcxvákjvácd kgchkjvhacsdkjanssvckjgsdVhdvcjgvkcds8"=*+@èndkahjewfdaejtsgf shatkfdhjkfaewdhjkdfkhskafdhhskfdhhavsdgfdvjhfasdvdhfasjdvdfgksavdkfhgvvgvvkvchgkđffhhkvsdrfghksdrvfggvdrfggkvẻggkdrfgkvfkggđvfsggndvffvvcdffvmsdgfdsvahsefdfheda(&3₫₫(32*₫(2(&₫2&5#2+#(2&₫2()*₫8₫*)*)bhh((-(+/;₫=/(₫/₫(7&*3(9843(&)'hdrfoiheefauihaeroiugdfvsgsđfhjbvhzdbjvbhhk🙃😂😎☺️😗🙂💰🙃😉💓😗🙃☺️🙃…