[BajiKazu]Đi ngủ
Warning:R17,ooc Baji lỡ làm Kazutora giận nên hắn đã phải nằm sofa…
Warning:R17,ooc Baji lỡ làm Kazutora giận nên hắn đã phải nằm sofa…
Kính thưa các bạn, Mình là HUGH mình thức cả đêm trên sofa, nơi mà những suy nghĩ của mình bắt đầu lộ diện, tranh thủ đăng nhập viết đôi dòng tâm sự, kính mong các bạn góp ý cho mình nhé…
[ Mọi tình tiết trong truyện chỉ là hư cấu, không có ý định xấu gì nên mọi người đọc vui vẻ thôi nha ] Sự nghiệp hay tình yêu...Tiếng mở cửa, tôi chậm rãi ngước mắt lên và cất giọng hỏi:- " Xong việc rồi à? Nhìn mày mệt mỏi quá, lại đây"Tôi đứng dậy rời khỏi chiếc ghế sofa bước đến ôm lấy cậu ấy, chạm vào mái tóc toàn keo do tạo kiểu lúc sáng, xoa nhẹ và an ủi:- " Cô đơn lắm phải không?Cố lên nhá..."Cậu ấy vùi vào vai tôi một hồi lâu và hỏi:- " Còn Build thì sao, mọi việc hôm nay vẫn ổn chứ..."Tôi im lặng, chẳng nói gì chỉ gật đầu nhẹ để cậu ấy biết tôi vẫn ổn, mà dù gì cũng chẳng có gì để nói việc của tôi là thức dậy, ăn uống và tập luyện thì có gì không ổn. Một lúc sau tôi với cậu mới buông nhau ra và chuẩn bị để ra về. Đúng vậy, suốt hai tuần nay tôi luôn đợi Bible (ở hậu trường) tan làm và ra về, cậu ấy bước vào phòng thay đồ, đổi bộ vest thành chiếc sơmi trắng, tẩy đi lớp make-up trên mặt, trở lại là một Bible của thường ngày. Trên con đường quen thuộc, dưới ánh đèn mờ ảo, tôi,cậu và phần còn lại của thế giới cứ thế chìm sâu vào trong bóng tối.…
Tác giả: Duy Ái Dương QuangEditor: Biyu----Văn án----Đêm đó, Kiều Ngự Sâm, người đứng đầu Kiều gia ở Bắc Thành, giữ cô trên ghế sofa. "An Nhiên, cô không biết kết hôn đồng nghĩa với việc nam nữ đều phải thực hiện nghĩa vụ của mình." "Hôn nhân của chúng ta chỉ là hợp đồng." "Hợp đồng cũng có nghĩa là hợp pháp, An Nhiên, cô không thể trốn tránh."An Nhiên là 'cô con gái nuôi độc ác' được đồn đại đã 'cắn lại' An gia. Chỉ có ba điều cô hối tiếc nhất trong cuộc đời mình. Đầu tiên, vào đêm mẹ cô mất, cô cầu xin nhầm người, mẹ cô mất và cô phải chịu bốn năm tù. Thứ hai, cô được ra tù để trả thù gia đình cha mình và bị mất lá gan, khiêu khích Qiao Yuchen, bạn trai của An Xin vào thời điểm đó. Thứ ba, cô ấy không nên yêu người đàn ông đó và tự đâm đầu vào chỗ chết. Cho đến một ngày, cô thực sự học cách trân trọng, nhưng khi nhìn lại, cô thấy rằng một số thứ đã không còn nữa ...…
- - - - - - - - - - - - WooYoung nhẹ đẩy cửa bước vào phòng ngủ , hiện tại cậu thấy anh đang nằm dài trên chiếc sofa trắng gần cửa sổ liền mon men lại gần . Thấy động tĩnh NichKhun ngoái lại nhìn " A ~~~ Tính hù anh mà bị anh phát hiện mất rồi " - WooYoung phụng phịu nói . " Anh bị em hù bao lần rồi , bộ tưởng anh để em hù tiếp sao " Sau đó anh vỗ nhẹ vào đùi mình nói : " Lại đây ! Anh ôm em một chút . Bữa nay vì sợ phiền em nên anh nén nhịn không dám gọi điện thoại cho em này , anh nhớ muốn chết " " Thiệt hả ? Nhớ em tới vậy sao ? " Cậu tí tởn , chạy bành bạch tới sofa , rất tự nhiên ngồi vào lòng người ấy . " Aigoo !! Sao WooYoung hôm nay có vẻ múp quá ta " Anh đưa tay nhẹ nhéo cái má phệ của cậu , khoái chí cười híp mắt . * Bụp * " Ý anh nói là em béo ú chứ gì ! Em không có béo !!!! " " Ơ ... Anh đâu nói em béo , anh nói em múp thôi mà :3 Múp đáng yêu lắm chứ bộ :3 " Cậu dùng ánh mắt toét lửa liếc xéo người bên cạnh . Bỗng cậu nghĩ ra một phương án rất hay : LÀM CHO ANH GHE…
Chuyện xoay quanh giữa các nhân vật trong giới giải trí. Trong đó nhân vật kể chuyện sẽ là Aoi Wakana, cô gái 23 tuổi đang cố gắng xây dựng tên tuổi của mình.…
ko j cả :)) thik thì viết ai khen chê nhận hếtDị ứng boyx boy biến ko tiển kị thị đi ko cần lưu lại…
Tác Giả: RÙATrời hôm nay chẳng hiểu sao mưa như trút nước lũ. Gió rất to thổi đi những gì nó đi qua. Khói thuốc lá lượn lờ rồi tan đi trong không khí. Tuệ An mặc chiếc áo lụa rồi đi ra khỏi phòng. Căn nhà tối om, Tuệ An chẳng thèm bật đèn. Tuệ An nằm dài trên ghế sofa, hôm nay cảm thấy thật chán chường...…
Tại sao tôi được sinh ra .... Tại sao phải là tôi .... Tại sao chỉ mình tôi đơn độc Trên chiếc ghế sofa sần sùi cũ kỹ đang trôi lơ lửng ngoài không gian , tôi tóm chặt chiếc áo khoác , co mình vào góc ghế . Nước mắt chảy dài .... tôi lại phải đắm chìm vào khoảng Hư Ảnh . Nơi những nỗi đau của tôi lại thêm một nhiều .…
"Một mình tôi trên chiếc sofa từng mang hình bóng emTôi ở đây, chờ người quay lạiEm đang ở chốn nào, miền xa xôi nhung nhớ Dù ta đã lạc mất nhau giữa thế gian chỉ còn cát bụiTôi vẫn sẽ mãi chờ đợi em. "written by @bis-wdf…
Đôi khi, chốn bình yên của bạn chỉ đơn giản là một cái sofa, một cốc trà nóng, vài cái bánh quy và một người để giãi bày tâm sự.Đây là câu chuyện về hai cô gái sống chung một nhà cùng mấy con mèo, một mối quan hệ hơn tình bạn nhưng không phải tình yêu…
Eh heh Đây là một kệ sách nhỏ nơi lưu trữ cả tuổi thanh xuân của tớ và tớ muốn chia sẻ cùng các cậu. Về già ngồi sofa, nhấm nháp ly trà, hồi tưởng lại thời thanh xuân đáng giá. Quãng thời gian mỗi ngày đều mò mẫm tìm kiếm một bộ truyện đam mỹ. Thật đáng mong chờ cảm xúc khi về già a~…
Nhưng tầm mắt của cô rơi trên chiếc giường màu bạc kia. Thôi xong, chỉ có một cái. Thấy ánh mắt của cô, Cố Bắc Thành lại nghĩ cô ta đang có ý nghĩ cùng mình ngủ chung giường đây mà nên lạnh lùng nói-Tối nay tôi ngủ Sofa. Cô không cần suy nghĩHạ Nghiên thấy trong câu nói của anh ta có vấn đề. Nghĩ cô ham muốn anh ta lắm chắc. Ở đây cũng không có ba mẹ chồng, khỏi phải lo. Nên lập tức phủi bụi cho mình. -Anh mới là người suy nghĩ nhiều. Tôi xác định bản thân chẳng có tí ước muốn chung giường chung gối với anh. Bổn cô nương thanh xuân dào dạt, chỉ là đang lo sợ anh thấy sắc bùng nổ thú tính thôiNói xong vào phòng quần áo lấy quần áo đi tắm. Để lại Cố Bắc Thành hóa đá tại chỗ. Anh hoài nghi liệu có phải tai nghe nhầm? Không đúng, môi trường quân đội rèn cho anh đôi tai thính hơn người thường, sao có thể nghe sai? Nhìn biểu cảm khinh thường cộng với hắt hủi của cô ta, anh nghĩ ngợi, liệu có phải cô ta lạt mềm buộc chặt. Xong rồi cũng không nghĩ thêm nữa, trực tiếp mở tivi nằm trên sofa coi. Hạ Nghiên sau khi tắm xong thì lên giường ngủ. Tên kia có coi tivi tới sáng cô cũng mặc kệ. Nửa đêm, Hạ Nghiên tỉnh giấc để đi vệ sinh, lúc từ phòng vệ sinh đi ra, qua sofa, nhìn thấy Cố Bắc Thành đang ngủ, nằm ngửa, tay để dưới đầu. Hạ Nghiên vốn định quay về giường ngủ nhưng lương tâm cứ cắn rứt. Trời đêm lạnh như vậy, tên kia lại mặc áo phông ngắn tay. Mặc kệ hắn có khốn nạn như nào nhưng mình làm người phải lấy chữ đức làm trọng, không thể bỏ mặc người ta khốn khổ, nghĩ vậy, Hạ Nghiên lấy bộ chăn dự phòng ở dưới t…
chuyện về anh chủ nhà và cậu khách vãng lai.- Fluff and angst, hurt/comfort, trauma, slice of life, slow burn- うたかた Utakata: Bọt nước phù du…
Đang cãi nhau với chồng, tôi bỗng nhiên nghe thấy tiếng lòng của anh. "Làm sao bây giờ, đến nước này rồi, cãi nhau mà không thắng, không phải rất mất mặt sao?""Nhưng nếu vợ muốn bỏ đi thì mình phải làm sao?""Làm cách nào mình có thể tao nhã đề nghị được ngủ trên ghế sofa và bảo vợ đừng bỏ đi đây ?"…
" stugumi, em có nghe không thế?" shinji lo lắng nhìn Stugumi đang trơ ra như hòn đá ven đường.Bộ sofa họ ngồi mới tậu mùa thu vừa rồi. Tuy hơi đắt nhưng shinji cứ khăng khăng đòi mua, bảo rằng sắm đồ tốt để có thể dùng lâu dài. Từ bấy đến nay chưa đầy nửa năm, thế mà nói chia tay là chia tay ngay được."Tại sao?" Cuối cùng, Stugumi chỉ thốt ra được câu đó. "Vì anh muốn có con"…
Đói hàng quá thì làm gì? Tự đẻ hàng chứ còn gì nữa😭😭😭! WARNING: MY AU, OOC! ĐÂY LÀ NHỮNG OTP CỦA MÌNH, KO ĐỤC THUYỀN, THÍCH THÌ ĐỌC, KO THÍCH THÌ ĐỪNG ĐỌC Ạ!…
tác giả: Làm thế nào để anh theo đuổi được phu nhân ạTần Thiên: Giả ngốcTác giả: Vì sao phải giả ngốcTần Thiên: Để ăn sạch bà xã khi không phòng bịTác giả: A~~~Tống Mạt: Tôi bị lừaTần Thiên: Bây giờ em phát hiên muộn rồi thỏ nonTống Mạt: Tối nay anh ra sofa mà ngủTần Thiên: Bà xã anh sai rồiTống Mạt: HứTác giả: Cạn lờiTần Lạc: Tác giả quên bảo bảo rồi hứcTần Thiên: Mai cắt lương Tác giả: (T_T) Số tôi khổ quá mà…