(xuyên không). Hoàng Hâu Hiện Đại Của Tôi!! ( Full)
Nói về 1 cô gái xuyên không…
Nói về 1 cô gái xuyên không…
anh yêu em, cả tg của anh gọi tắt là em.…
Là tác phẩm đầu mong mọi người góp ý thêm ạ…
Vào đọc thì biết :*…
Đọc phần giới thiệu ấy!…
"Thiện giả hưởng phúcÁc giả vong thân"_Hyejin_…
Đây là truyện đầu tiên mà mik viết nếu có j sai sót thì mong các bạn bỏ qua cho mik nha…
"Hôm nay luyện đề nhiều quá, tớ mệt nên gục đầu xuống bàn nằm nghỉ. Ban đầu chỉ định bụng nhắm mắt một lúc cho đỡ mỏi, nhưng lúc bạn cùng bàn lay tớ dậy, mở mắt ra đã gần 5 giờ chiều. Ánh nắng cuối ngày bao phủ THĐ trong màu hồng đỏ rực rỡ, xen lẫn mây vàng như mỡ gà. Không còn cái nóng gay gắt đặc trưng của hè Hà Nội, tớ có thể cảm nhận rõ ràng một ngày đã trôi qua như thế nào.Hè à... Ra là đã vào hè rồi đấy! Tớ chợt nhận ra thời điểm mình sắp phải chia tay với THĐ ngày càng gần. Cũng có thể sớm hơn nữa. Chia tay với bảng đen, phấn trắng, bàn ghế gỗ, thầy cô, bè bạn đã gắn bó suốt 3 năm.Và cả người mà tớ thích...Tớ gói buổi chiều tàn của mùa hè lớp 12 trong từng dòng chữ gửi đến cậu. Tớ không mong mình như ánh hoàng hôn nhuộm đỏ THĐ, chỉ mong cậu có thể nhớ đến tớ bằng lời chào tạm biệt mà mặt trời gửi đến mùa phượng vĩ đỏ rực cuối cùng của chúng ta."Quyền tắt điện thoại, lại cặm cụi ngồi làm cho xong tập đề dang dở. Mãi đến khi tiếng trống trường vang lên những thanh âm rộn rã, nó mới vội vàng cất vội sách vở bút thước vào cặp rồi đi ra nhà xe cùng lũ bạn.Điện thoại trong túi quần rung lên vài nhịp. Quyền lấy ra kiểm tra, như thói quen đã hẹn trước, Trí khôn của ta đây bình luận vào dưới bài viết của nó:"Thế cậu có định bày tỏ tình cảm với cô bạn ấy không?"Quyền khựng lại đôi chút, rồi nhanh chóng trả lời:"Chắc là... sẽ không đâu."…
Truyện nói về chuyện tình thầy trò thời đại học của cô bạn Huyên Huyên với thầy giáo dạy văn Thiên An " nói tới đây thôi mọi người đọc thì sẽ biết⁽⁽ଘ( ˊᵕˋ )ଓ⁾⁾…
Tên Hán Việt: Trọng sinh hậu ngã hòa đại lão cộng dụng thân thểTên gốc: 重生后我和大佬共用身Tác giả : Bán KỳBản gốc: Hoàn Tình trạng: Đang EditSố chương: 57Nguồn: Tấn Giang (VIP-13-11-2019)Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên sáchNgày đào hố: 26/04/2020 Giới thiệu truyện:Sau khi Bạch Khanh Khanh chết đi rồi mới biết được thì ra mình chỉ là một nhân vật nữ phụ thế thân trong một quyển sách mà thôi, từng bước một đi lên con đường trở thành vật hy sinh cho tình yêu của nam nữ chính. Vì vậy sau khi sống lại nàng thầm nghĩ phải tránh thật xa hai người kia.Nhưng mà... Cô lại phát hiện trong thân thể của mình có nhiều thêm một linh hồn.Hướng Dương, giới tính nam, Tổng giám đốc của công ty Hoa Cẩm, một người đã hôn mê sống đời thực vật hơn ba năm.Thân là một nữ diễn viên đang bị toàn mạng xã hội bôi đen, chán ghét - Bạch khanh Khanh sau đó:Liên tục leo lên bảng hot search thì không nói, hình tượng cũng ngày càng tăng lên.Chẳng hạn như...[ Kinh động! Bạch Khanh Khanh thay đổi hình tượng xấu ngày xưa, thay nữ diễn viên cùng đoàn ra mặt giải quyết kẻ cuồng theo dõi! ][ Tin vịt trên mạng Internet không thể tin! Bạch Khanh Khanh không có học thức, cực kỳ ngốc nghếch? Một đoạn video clip vừa ra lập tức bị điên cuồng vả mặt! ][ Bạo! Nghi ngờ Bạch Khanh Khanh là bạn gái của Tổng giám đốc Hoa Cẩm, người đã hôn mê ba năm, đang là người thực vật, nhưng vẫn một mực kiên trì không rời không bỏ! ]…
À thật ra thì ,nói sao nhỉ uk thì tại do Lin rất lười nên vào truyện ,Lin sẽ miêu tả sau nha😆😆…
Vẫn suy nên tôi viết tiếp🥹…
Trong tình yêu, ai mà chẳng muốn được đối phương chủ động, được cưa cẩm, được quyến luyến, được cảm giác trân trọng, biết rõ mồn một tình cảm người đối diện như thế nào, Tuệ Hiên cũng không ngoại lệ. Nhưng nếu không có gió thì làm sao có sóng biển? Không va vấp, không nghiệt ngã, sao có thể gọi là cuộc đời? Năm tháng thanh xuân của Tuệ Hiên không thiếu kẻ đưa người đón, không thiếu kẻ vì nàng mà nguyện làm trâu làm ngựa. Ấy vậy mà đối với Tuệ Hiên mà nói, thanh xuân ấy chính là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của một cô gái, có thể tự do làm điều mình thích, ràng buộc chính là ngôn từ chưa bao giờ xuất hiện trong từ điển của cô, cô quả quyết hết năm học cấp 3 này nhất định không thèm ràng buộc mình với bất kỳ anh chàng nào, nhất quyết không vì ai mà trở nên khổ sở. Cho đến khi cô bắt gặp anh - Huỳnh Hạo Hi. Người ta nói chỉ cần gặp đúng người, tất cả mọi ý niệm đều sẽ thay đổi. Tuệ Hiên cũng muốn thay đổi nhưng trớ trêu thay, ông trời lại đồng ý với những lý lẽ xưa cũ của cô rằng thời trung học phổ thông nhất nhất không nên có người thương.Duy chỉ có một điều, cô cũng không ngờ ông trời lại ưu ái chiều ý của cô cho mãi đến nhiều năm về sau. Tuệ Hiên không biết rốt cuộc cô đã chờ đến khi nào để có lúc phải nức nở: Rốt cuộc, ANH ĐỊNH ĐỂ EM ĐƠN PHƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?…