♈ Chapter 30♈

"Yoongi...Yoongi... ”.

Jimin gọi tên anh, gọi thật lớn, trong chất giọng trong trẻo kia còn nhìn ra được một chút oán hận.

Cậu nhớ được rồi, hoàn toàn nhớ lại rồi.

Còn gì nực cười thay khi năm cậu học đại học đã từng yêu Yoongi, yêu một cách điên cuồng. Tình yêu thời sinh viên đẹp đến thế nhưng đáng tiếc... Đáng tiếc lại bị chính cậu phá vỡ.

Trời đột nhiên nổi gió lớn, kèm theo đó là những hạt mưa nặng hạt, từng hạt từng hạt nối tiếp nhau, rơi xuống một lúc một nhanh. Từng cặp sinh viên hớt hả tìm nơi trú chỉ có Jimin đứng ở đó, ngay chính giữa cổng trường đại học.

Cuộc đời của cậu vì sao toàn là những chuỗi bi thương nối tiếp nhau? Vì sao chứ? Dựa vào đâu ông trởi đối xử với cậu thật bất công?

Cậu và Yoongi yêu nhau trong thời gian học đại học, tình yêu ấy chẳng khác gì tình yêu của những người cùng lứa tuổi khác, cùng nhau đi chơi, cùng nhau đi học, cùng nhau lên lớp. Anh từng nói, anh sẽ kết hôn với em, cả đời này chỉ lấy mình em.

Đoạn tình cảm ngọt ngào như thế vì sao lại đi đến kết cục này?

Hôm ấy cậu và anh giận nhau, là cậu giận trước lý do trẻ con vô cùng chỉ vì anh bận việc mà lỡ hẹn với cậu. Jimin của khi ấy rất sốc nổi, cậu tức giận, lấy chìa khoá xe của anh, lái xe đi. Nhưng ngàn vạn cũng không ngờ lại xảy ra tai nạn, đâm chết người. Khi Jimin còn chưa kịp tới xem người mình đâm trúng là ai, Yoongi đã chạy đến, anh đưa tay che mắt cậu, nói: “ Đừng sợ, không sao, không sao hết. Có anh ở đây, đừng sợ ”.

Yoongi đưa Jimin đến bệnh viện, tới khi cậu tỉnh lại đoạn ký ức kia đã trở thành một mảng trắng tinh, và Yoongi là ai cũng cậu không biết.

Nhưng hiện tại nghĩ lại có lẽ anh đã cho người thôn miên cậu, lấy đi đoạn ký ức đáng sợ nhất.

Cậu gặp lại anh là chính ngày ba cậu mất, mất vì tai nạn xe cộ, người lái xe là một nhân viên chở hàng vì uống rượu say nên mới xảy ra bi kịch. Yoongi đứng trước mặt cậu, lại đem lời kia lặp lại một lần nữa: “ Anh sẽ kết hôn với em ”.

Nhưng đến thời điểm này cậu vẫn không hiểu rõ ràng là anh yêu cậu, nhưng tại sao trong thời gian cậu và anh trở thành vợ chồng, anh lại thường xuyên nhắc tới NaYeon, dùng NaYeon tổn thương cậu?

Mưa vẫn rơi, từng giọt mưa nặng hạt rơi trên đôi vai gầy của Jimin, cậu vẫn đứng đờ đẫn ở đó dường như không có ý định di chuyển.

[... ]

“Minie”.

Yoongi gọi tên, hiển nhiên bất ngờ. Jimin đứng trước mặt anh toàn thân ướt sũng, gương mặt trắng bệch, trông cậu như một cái xác chết.

“ Yoongi ”

Jimin yếu ớt lên tiếng, giọng nói nhỏ bé vô cùng.

“ Sao thế? Minie, người em... Làm sao?"

Yoongi đưa cậu vào phòng bệnh, luống cuống tìm khăn lau người cho cậu nhưng bất cẩn đụng đến vết thương hai hàng lông mày vì đau mà nhíu chặt.

“ Người em đâm trúng năm đấy là ai? ”

Sống lưng Yoongi cứng đờ, chỉ trong chốc lát ánh mắt kia liền biến đổi. Cậu hỏi, người năm ấy cậu đâm trúng là ai? Đoạn ký ức ấy không phải anh đã giúp cậu xoá đi sao?

Jimin mỉm cười, trong lòng nhói đau. Cậu vốn tưởng, à không vốn luôn cố gắng khống chế bản thân là mình nhớ sai, nhưng dựa vào phản ứng của Yoongi, cậu lại càng chắc chắn mình đúng rồi.


“ Nói cho em nghe, em muốn chuộc lỗi với họ ”

“ Minie, đừng hỏi nữa... ”

Yoongi xoay người nhìn cậu, giọng nói bất lực vô cùng. Cũng may cậu chỉ biết bản thân mình đụng trúng người, chứ không hề hay biết người mình đụng trúng là ai.

Không biết, rất tốt!

“Yoongi, xin đừng giấu em ”

Jimin gần như van xin Yoongi, cậu chỉ muốn chuộc lỗi với gia đình họ.

Yoongi đi tới, ôm lấy cậu, ôm thật chặt.

“ Đừng sợ, đừng lo lắng, anh giúp em chuộc lỗi rồi ”.

Phải, chăm sóc Jimin chính là chuộc lỗi. Không phải cậu sai mà là anh sai, nếu hôm ấy anh không vì một cuộc thi đấu bóng rổ mà trễ hẹn, cậu cũng sẽ không giận, hơn nữa chuyện cũng sẽ không xảy ra.

Suy cho cùng, người sai là anh!

“Minie, anh sẽ không rời xa em nữa, sẽ không rời xa nữa ”

Jimin đẩy anh ra, thấp giọng nói.

“Yoongi, em chỉ muốn biết người ấy là ai. Người có tội là em chứ không phải anh, vì vậy người trả nợ cũng phải là em ”

Cậu không trách năm xưa Yoongi giấu cậu xoá đi đoạn ký ức đáng sợ này bởi cậu có tư cách gì trách anh đây? Người đâm chết người là cậu còn anh là người bảo vệ cậu. Vì muốn cậu không bị tổn thương, anh tình nguyện để cậu quên đi anh, quên đi đoạn tình cảm đẹp đẽ giữa hai người. Một người đàn ông vì cậu mà hi sinh như vậy có gì đáng trách?

“ Mine, sau khi anh bồi thường cho họ một số tiền rất lớn, họ đã lên máy bay và ra ngoài còn hiện tại họ ở đâu anh cũng không rõ ”.

Yoongi đối diện với ánh mắt trong trẻo của Jimin, nhất thời cảm thấy có chút ngột ngạt. Suy đi tính lại vẫn là cảm thấy chuyện này không thể đem ra nói thật với Jimin.

“ Anh giúp em tìm họ có được không? ”

Jimin nắm tay anh, lắc nhẹ, chính bản thân cậu cũng không biết hiện tại cậu đang làm nũng với Yoongi.

“ Được ”.

Yoongi thở dài, đành gật đầu đồng ý để mọi chuyện trôi qua. Chỉ cần lần này có thể lấp liếm, cậu sẽ không còn quá nhiều bận tâm về vấn đề này.

Ánh mắt Yoongi ánh lên chút phức tạp. Minie, xin lỗi, anh căn bản không muốn lừa gạt hay giấu giếm em, nhưng chuyện này không giấu không được.

“ Yoongi ”

Không khí vốn đang tĩnh lặng, Jimin bỗng lên tiếng gọi tên anh, từ chất giọng dịu dàng kia nhìn không rõ một chút cảm xúc.

“ Có anh ”

“ Chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu không? Bắt đầu yêu nhau, bắt đầu sống cùng nhau, bắt đầu cùng nhau hạnh phúc. Được không? ”.

Từng lời từng chữ của cậu lọt vào tai Yoongi khiến anh nhất thời không kịp phản ứng, trong lòng cảm thấy rất ấm áp giống như có một dòng nước ấm nóng chảy chầm chậm vào tâm can cốt tuỷ.

Anh còn có thể cùng cậu hạnh phúc nữa không chính bản thân anh cũng không dám khẳng định. Anh biết dù là bảo vệ cậu cũng không nên đối xử quá tàn nhẫn với cậu. Tính đến thời điểm hiện tại thứ anh cho cậu chỉ toàn là đau khổ với tổn thương vậy anh lấy tư cảnh gì ở bên cạnh Jimin?

“ Minie”.

“ Em từng nói em tha thứ cho anh. Tại thời khắc này, kể cả khi em biết được chuyện của quá khứ em vẫn lựa chọn tha thứ. Yoongi, chúng ta có thể cho nhau một cơ hội không? ”.

Nếu trước mặt bạn xuất hiện một người đàn ông vì bạn hi sinh, chấp nhận trả giá mọi thứ bạn sẽ gạt bỏ đi tất cả mà ở bên cạnh anh ấy chăng? Jimin không biết những người phụ nữ khác ra sao nhưng cậu biết bản thân cậu có thể.

“ Được, chúng ta cùng nhau bắt đầu ”.

Yoongi mỉm cười, đặt lên trán cậu một nụ hôn nhẹ. Cậu cho anh cơ hội, anh sẽ cố gắng nắm chặt lấy nó. Con người sống vì hiện tại vì tương lai chứ không phải vì quá khứ. Chuyện đã qua hiển nhiên nên buông bỏ.

“ Có phải NaYeon biết chuyện em đâm chết người không? Vì thế nên cô ta mới làm khó anh? ”.

Yoongi không nói, khẽ gật đầu.

Yoongi thấy vậy lại càng đau lòng. Hoá ra không phải anh không muốn đối xử thật tốt với cậu, chỉ là... Min phu nhân từng nói với cậu, Im gia có ơn rất lớn với Min gia, đây có lẽ là lý do từ trước đến nay anh đối với NaYeon luôn nhường nhịn.

“ Lần sau cô ta muốn nói gì cứ để cô ta nói, anh tự mình khiến mình bị thương có phải rất ngốc không? ”

“ Phải, vậy ngốc thế này em còn yêu không? ”

“ Yêu, rất yêu ”

[... ]

Ánh nắng nhẹ buổi chiều chiếu lên gương mặt của Jimin, làm nổi bật từng đường nét trên gương mặt xinh xắn ấy. Cậu nằm trên thảm cỏ xanh, lấy chân Yoongi làm gối.

Yoongi nhờ người chuẩn bị một bộ quần áo khác để cậu thay, anh cũng tự tay giúp Jimin lau khô tóc. Sau khi hoàn thành xong mọi thứ, Jimin đưa anh xuống hoa viên của bệnh viện.

“Yoongi, em thấy rất chói mắt ”

Yoongi bật cười, hiểu ý của cậu liền đưa bàn tay to lớn chặn đi ánh nắng mặt trời.

“ Còn chói mắt không? ”.

Anh hỏi khẽ.

“ Hết rồi ”.

Jimin nhìn bầu trời trong xanh điểm chút màu trắng của đám mây, trong lòng cảm thấy yên bình vô cùng, cậu tiếp lời.

“ Chúng ta có thể mãi như thế này sẽ rất tốt ”

“ Phải, như thế này thật tốt. Minie, em ở bên cạnh anh có vui vẻ không? ”

“ Có ”

“ Vậy thì ở nhiều một chút, anh không ngại đâu ”

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip