Chap 19: Bảo bối em đang câu dẫn anh~

MAAAAAAAAA!!!!
Cả 3 đồng loạt hét lên, tay chân bủn rủn, muốn chạy không được, muốn khóc cũng không xong, lần lượt ngồi thụp xuống đất ôm nhau run lên bần bật.....

Cái bóng trắng có vẻ hơi giật mình trước tiếng hét của 3 người nhưng vẫn lặng lẽ di chuyển về phía trước.

"Đừng....đừng qua đây....tôi không biết gì hết....ai giết cô....thì cô đi tìm người ấy đi...." Vương Nguyên sợ hãi nhắm chặt 2 mắt tay không ngừng khuơ loạn lên phía trước.

"Đại tỉ.....mỹ nữ....chúng ta không thù không oán....cô đừng doạ bọn tôi như vậy...." Vương Tuấn Khải ngồi bên cạnh mặt mày tái mét nói năng ngắt quãng, hình tượng lâu nay bỗng chốc sụp đổ.

Thiên Tỉ cũng nhắm chặt 2 mắt bám sát vào Vương Tuấn Khải lắp bắp. "Cô....cô...chúng tôi không thù hằn gì với cô cả....cô đi tìm người giết mình mà doạ chứ....sao lại doạ bọn tôi..."

Cái bóng trắng nghe vậy không những không dừng lại mà còn tiến đến ngày càng gần hơn.

AAAAAAAAA!!!!ĐỪNG QUA ĐÂY!!!!CỨU TÔI VỚI!!!!CÓ MAAA!!!

"Có mà 3 người là ma ấy..."

Vương Nguyên giật mình, hai mắt mở ti hí : "Ý, sao con ma này giọng ngọt ngào giống Tiểu Kiều vậy!?"

Nhìn cái bóng trắng trước mặt là Minh Kiều, Vương Tuấn Khải tròn mắt "Bảo bối? Sao lại là em.....doạ chết bọn anh rồi"

"Là 3 người doạ chết em mới đúng. Đêm hôm khuya khoắt ra đây làm gì?"

Minh Kiều đỡ cả 3 người dậy rồi đưa tay lột chiếc mặt nạ dưỡng da xuống. Lúc bấy hồn vía ba người mới chịu về xác.

"Tiểu Kiều...cậu...định làm gì vậy??? Đã mặc đồ trắng lại còn xoã tóc xong rồi đắp thêm cái mặt nạ dưỡng da đứng ở ngoài này lúc nửa đêm, muốn doạ chết bọn tớ hả????" Thiên Tỉ giọng ai oán tuôn ra 1 tràng rõ dài.

"Tớ có cố ý đâu, tớ không ngủ được định ra ngoài xem ti vi cho đỡ chán, vừa mới ra khỏi cửa thì 3 người cũng ra đấy chứ, đã thế còn hét toáng lên làm tớ sợ gần chết. Thế đang đêm hôm 3 người ra đây làm gì?"

"Bọn tớ cũng không ngủ được định ra ngoài xem phim ma. Cậu có muốn xem cùng bọn tớ không?" Vương Nguyên nhanh nhảu lên tiếng trước.

"Phim....ma....á?" Minh Kiều nghe vậy nắm chặt cổ áo lùi về sau 1 bước.

Vương Tuấn Khải nhìn vẻ mặt sợ sệt của Minh Kiều được nước liền áp sát cô vào tường khoé miệng cong lên.

"Anh biết là em sợ ma, nếu thế thì đừng có xem"

"Ai...ai...ai nói là em sợ?"
Anh chẳng lẽ lại không? Hồi nãy là ai hét toáng lên ấy nhỉ?"

"Ách!" Vương Tuấn Khải lúng túng ho khan một tiếng nhưng rất nhanh sau đó lại cười phúc hắc. "Anh vừa rồi tưởng ma thật nên mới có chút sợ chứ phim ảnh đối với anh không đáng là gì. Thế tóm lại bé con có dám xem không? Hửm?"

"Xem thì xem! Ai sợ ai!?"

Ngốc quá! Cứ kích bác 1 cái là y như rằng.

Cả 4 người ra ghế ngồi, đem theo hai cái chăn. Thiên Tỉ với Vương Nguyên trùm một cái, Vương Tuấn Khải với Minh Kiều trùm một cái.

Cả đám mở "Incidous" xem, ngồi sát vào nhau cho đỡ sợ. [Au: mấy cưng gan à nghen, gần 12h đêm mà ngồi xem phim ma]

AAAAAAAAAA

Trong căn biệt thự rộng lớn tiếng la hét thất thanh vang lên không ngừng. Người được lợi nhất đương nhiên là Vương Tuấn Khải, Minh Kiều sợ hãi cứ hét toáng lên rồi ôm lấy anh. Cái đầu nhỏ nhắn không yên phận mà rúc rúc trong ngực anh, không những không làm Vương Tuấn Khải khó chịu mà cả mặt mũi cùng cơ thể anh nóng lên khác thường.

Minh Kiều mặc mỗi chiếc áo pull trắng rộng thùng thình cùng với chiếc quần đùi đen bó sát người dễ dàng để lộ ra đôi chân dài, thon thả trắng nõn. Cô lại còn ngồi thấp như vậy, Vương Tuấn Khải.....nhìn thấy hết rồi.

Vương Tuấn Khải vội vàng cắm mặt vào ti vi không nhìn Minh Kiều nữa tránh suy nghĩ lung tung.  "Bảo bối này đúng thật là biết cách câu dẫn người a~~~~~".

Vương Tuấn Khải cúi thấp người nhắm đúng môi Minh Kiều định hôn xuống.

~~~~~Phụp~~~~~

Á Á Á Á Á Á !!!

"Mất....mất điện rồi"

"Sao lại...bỏ tay ra....mất điện...đã bảo bỏ ra mà....vào giờ này nhỉ?" Thiên Tỉ lên tiếng thắc mắc nhưng lời nói luôn bị ngắt quãng, nguyên nhân là tên bánh trôi bên cạnh cứ bám chặt lấy cậu làm cậu cảm thấy rất khó chịu. "Vương Nhị Nguyên, cậu có bỏ ra không thì bảo?"

"Nhị cái đầu cậu! Cậu mới nhị đấy! Không bỏ!!!" Vương Nguyên vẫn ôm chặt lấy không buông.

Thiên Tỉ chu môi khinh thường nói :"Xì! Đã nhát gan còn bày đặt xem phim ma~~~~" Thiên Tỉ kéo dài chữ "ma" cố tình chọc tức người bên cạnh.

"Có cậu sợ ấy, tớ thấy cậu sợ nên ôm chặt cho cậu đỡ sợ còn gì"

Thiên Tỉ 囧!!!

"2 người đã nghe câu im lặng là vàng chưa hả?" Vương Tuấn Khải ngồi bên cạnh thở dài ngao ngán, anh rút điện thoại ra để lên bàn soi cho rõ. "Thiên Thiên trong bếp hình như có nến thì phải cậu vào lấy hộ tớ đi"

May quá, thoát khỏi tên bánh trôi này rồi, Vương Tuấn Khải cậu là cứu tinh của đời tớ!!!! ^~^ Thiên Tỉ gật đầu như gà mổ thóc, giật mạnh tay ra khỏi tay Vương Nguyên rồi cầm điện thoại của mình đi vào trong bếp.

Có cần phải tuyệt tình thế không? Vương Nguyên cậu đang sợ mà. Vương Nguyên thầm than vãn rồi xích lại gần chỗ Minh Kiều ngồi, giơ tay ôm lấy cô [Au: cấu trúc chỗ ngồi nó là thế này: Thiên+Nguyên, Minh Kiều+Khải cùng ngồi trên 1 cái ghế sofa dài nên khi Tỉ đi Nguyên liền xích sang chỗ Minh Kiều]

Lúc này Minh Kiều vẫn còn sợ ngồi yên trong lòng Vương Tuấn Khải không nhúc nhích nên với hành động của Vương Nguyên cũng không có phản ứng gì.

Vương Tuấn Khải thấy vậy đen mặt, hắng giọng gằn rõ từng chữ :"VƯƠNG-NGUYÊNNNN!!!! BỎ-CÁI-TAY-CỦA-CẬU-RA-KHỎI-NGƯỜI-CÔ-ẤY!!!! NGAYYYY!!!"

Mùi dấm chua ngập trời a~

Vương Nguyên ngẩng đầu lên, dưới ánh sáng yếu ớt của điện thoại bắt gặp ngay ánh mắt nhìn mình như kiểu đang muốn ngũ mã phanh thây, lăng trì xử trảm, ăn tươi nuốt sống thì vội vàng biết thân biết phận bỏ tay ra khỏi người Minh Kiều.

"Tiểu Khải, còn 2 cây nến cốc, đủ cho 2 phòng dùng" Thiên Tỉ từ nhà bếp đi lên tay cầm theo 2 cốc nến nhỏ

"Dù gì cũng muộn rồi về phòng ngủ đi, mỗi phòng một cốc là ok rồi!"

"Vương Tuấn Khải anh đi chết đi!!!"

"....." o_0'|

Sau câu nói của Minh Kiều cả căn phòng rơi vào im lặng tưởng chừng như chỉ cần cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe rõ.

"Bảo...bảo bối....sao lại mắng anh" Khoé miệng Vương Tuấn Khải giật giật, vẻ mặt vô tội. Anh có làm gì sai đâu ta~~~

"Tại anh....rủ em xem phim ma đấy....bây giờ....làm sao mà em....ngủ được..."

À, hiểu hiểu =.=#

"Ko phải lo, anh sẽ ngủ cùng em mà, bảo bối đừng sợ a~~~~" Vương Tuấn Khải nhẹ nhàng đưa tay vỗ vỗ trên người cô cười hắc ám.

"Cái gì!?" Minh Kiều gần như hoá đá sau câu nói trên, hai mắt mở to không hề chớp.

"Không thích thì thôi, anh về phòng a~~~~"

"Chờ....chờ đã"- thấy Vương Tuấn Khải có ý định đứng đậy Minh Kiều vội nắm chặt lấy tay anh.

"Anh....ừm....anh....có thể ngủ ở phòng....phòng em..."

Minh Kiều khóc không ra nước mắt! Biết là cái bẫy mà không thể không rơi vào, nội tâm cô đang đau khổ a~

"Không thành vấn đề" Vương Tuấn Khải hí hửng lên tiếng. "Hết chuyện rồi, ai về phòng nấy ngủ đi"

Trong khi tên này cười như được mùa theo Minh Kiều về phòng thì 2 con người kia lại đang há hốc mồm, trợn tròn mắt nhìn theo.

"Vương Tuấn Khải cậu chết chắc rồi!!! Đêm hôm thế này lại còn đang mất điện không có nước lạnh để cậu dập lửa đâu. Cho cậu nhịn chết nuôn #^_^#" Thiên Tỉ và Vương Nguyên nhìn nhau cười bí hiểm rồi bước vào phòng.

[Au: ý nghĩa của câu nói trên mấy cưng tự hiểu (^○^) ]

__Trong phòng Minh Kiều__

Kiều Minh Kiều nhẹ nhàng đặt cốc nến xuống chiếc bàn nhỏ bên đầu giường rồi trèo lên giường trùm chăn ngủ, không thèm quan tâm đến "người nào đó". Ai bảo anh hại cô khổ như vậy a.

Bị lơ đẹp như vậy Vương Tuấn Khải cũng không tỏ vẻ tức giận thản nhiên kéo chăn nằm xuống cạnh Minh Kiều, vòng tay qua eo cô rồi kéo cô về phía mình.

"Bỏ tay của anh ra khỏi người em, còn nữa, nằm xa em ra, chúng ta nước sông sông không phạm nước giếng" Minh Kiều nhấc tay Vương Tuấn Khải ra khỏi người mình còn đẩy anh ra tận mép giường cách xa chỗ mình nằm. Mấy ngày hôm nay thực sự anh đã chiếm không ít tiện nghi của cô rồi.

"Bảo bối, vẫn còn giận sao, chẳng phải có anh ở đây rồi sao? Em không cần phải sợ" Thấy Minh Kiều phản ứng Vương Tuấn Khải mặt dày lại từ mép giường xích sát lại phía cô.

Chính vì có anh nên mới sợ ấy =_=|||!!!

"Dừng! Lúc ngủ cấm anh giở trò. Ngủ ngon!"

Minh Kiều thốt ra 3 câu rồi nhắm mắt lại ko thèm để ý đến Vương Tuấn Khải nữa.

Vương Tuấn Khải chỉ còn biết cười khổ nằm cách xa cô. Anh sợ tiểu bảo bối này mà giận lên thì sẽ 1 cước đạp anh bay thẳng xuống nền cho anh "về với đất mẹ" luôn chứ không có chuyện nằm trên giường tử tế thế này đâu.

Đợi 1 lúc lâu sau khi nghe tiếng thở đều đều trầm ổn của Minh Kiều, chắc chắn rằng cô đã ngủ say Vương Tuấn Khải mới rón rén lại gần chỗ cô nằm ôm cô vao lòng.

Ánh nến vàng mờ ảo trong phòng làm khuôn mặt của Minh Kiều lúc đang ngủ hiện lên cực hoàn mĩ. Đôi môi hình trái tim nhỏ nhắn đang khép hờ cứ như mời chào, lại còn thêm cái áo cô đang mặc khá rộng nữa, xương quai xanh lúc ẩn lúc hiện cứ phô bày ra trước mắt.

Vương Tuấn Khải nằm bên cạnh nhịn không được gầm nhẹ :"Bảo bối, em đang câu dẫn anh...."
Hết chap 19

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip