Tập 6
Sáng ngày hôm sau, Hoàng Tinh dẫn theo Khâu Đỉnh Kiệt-vị nam thê mới qua cửa đến dâng trà cho Hoàng Trí Viễn và đại phu nhân.
Khi dâng trà cho Hoàng Trí Viễn chuyện gì cũng không có, nhưng khi đến đại phu nhân này miệng bà thì cứ nói nhảm liên miên.
"Đỉnh Kiệt à, mặc dù ngươi và Hoàng Tinh đều là nam tử, sau này không thể có hài tử, nhưng ngươi phải làm tốt bổn phận của một người thê tử. Không thể vì chân của nó không tiện mà hai lòng. Dù sao chân nó cũng là ngoài ý muốn."
Đại phu nhân nói chuyện khó nghe, ngoài sáng trong tối đều nói Hoàng Tinh hắn chính là một kẻ tàn phế vô dụng.
Khâu Đỉnh Kiệt nghe được lời này liền liếc nhìn Hoàng Tinh một cái, thấy sắc mặt của hắn hiện tại đã tái nhợt, cố gượng vui vẻ.
Khâu Đỉnh Kiệt là một người vô cùng biết bao che cho người tốt bụng xung quanh bản thân, đáp lời:
"Đại di nương nói đúng."
Lúc dâng trà đưa đến chỗ đại phu nhân, đột nhiên trượt tay, toàn bộ chén trà hất lên mặt đại phu nhân rồi.
Nước trà không nóng, chỉ ấm thôi, Khâu Đỉnh Kiệt chỉ hận tại sao không nóng đến phỏng. Nếu không ít nhất thì phải nóng đến mức có thể lột một lớp da trên mặt của bà ta xuống.
Đại phu nhân bị hất trà lên mặt thất thanh hô to: "Ngươi làm gì thế ?"
Khâu Đỉnh Kiệt vội vàng lên tiếng xin lỗi, nhưng không hề có ý áy náy, ngược lại trông khá hả hê: "Ai da, thật sự xin lỗi, ta lau cho bà nhé."
Khâu Đỉnh Kiệy giơ tay áo lên định lau, lần nữa trượt tay đẩy đại phu nhân từ trên ghế xuống.
Hoàng Trí Viễn không nhìn nổi, quát bảo cậu ngưng lại nhưng cậu lại không buồn nhìn đến ông ta, đẩy 'chồng' của mình rời đi.
Hoàng Trí Viễn không ngăn cản hai người, bởi vì ông ta vốn không tức giận, trong lòng còn khen ngợi diễn xuất và mưu kế của Khâu Đỉnh Kiệt.
Quả nhiên là một nhân tài, chiêu này sẽ khiến Hoàng Tinh một lòng một dạ với cậu.
Trên đường đi, Hoàng Tinh lên tiếng an ủ Khâu Đỉnh Kiệt:
"Khâu Khâu, đừng nóng giận, ta đã quen rồi."
"Hừ, bà già ba hoa, tốt nhất nên ngã chết bà ta."
Buổi chiều Hoàng Tinh lại phải đi ra ngoài, Khâu Đỉnh Kiệt không biết cả ngày người 'chồng' của mình bận rộn cái gì. Nhưng chẳng qua ai mà không có cuộc sống riêng của mình chứ nên cậu cũng không hỏi đến.
Ở hiện đại, Khâu Đỉnh Kiệt chính là một trạch nam. Ở chỗ này cũng vậy, Đại béo Nhị béo biết cậu hiện tại đang nhàm chán, nên hay bay tới nói chuyện phiếm.
Khâu Đỉnh Kiệt thấy vậy liền nói xấu đại phu nhân với hai con chim mập. Đại béo thấy con người này ghét đại phu nhân như vậy, nên đã nói tin tức mấy ngày trước mình nghe lén được cho cậu.
"Nhi tử của nữ nhân kia sắp thành thân rồi!"
"Nam hay nữ ?"
"Là đích trưởng nữ Lý gia, nghe nói xinh đẹp như hoa!" Nhị béo nói.
Khâu Đỉnh Kiệt suy nghĩ một lát: "Các ngươi còn biết gì nữa không ?"
"Biết biết, ngày mai nữ nhi Lý gia sẽ đến đây làm khách, đại phu nhân cố ý may cho nàng một bộ y phục!" Nhị béo giành đáp nói.
Y phục? Khâu Đỉnh Kiệt liền nở ra một nụ cười hồ ly, tính toán kế hoạch.
"Đến đây, sắp xếp cho các ngươi một nhiệm vụ, nếu các ngươi hoàn thành, muốn ăn gì cứ việc nói!"
"Chúng ta muốn ăn bánh ngọt lần trước ấy." Đại béo nghênh đầu, đôi mắt nhỏ như đậu đen lóe sáng.
"Không thành vấn đề, ngày mai ta sẽ nói A Tinh mang thêm nhiều bánh trở về." Khâu Đỉnh Kiệt vỗ ngực, bày tỏ lòng thành.
"Các ngươi giúp ta bắt đủ mọi loại giun, càng ghê tỏm càng tốt."
Đại béo, Nhị béo kinh ngạc: "Không phải ngươi nói ngươi không thích ăn giun sao ?"
Khâu Đỉnh Kiệt im lặng một chút sau đó liền lên tiếng: "Ai nói ta muốn ăn! Dù sao các ngươi cứ bắt mang đến là được, càng nhiều càng tốt!"
"Chúng ta có thể tìm chim khác cùng đi không?" Đại béo Nhị béo là hai con chim tốt rất thích chia sẻ, có đồ ăn ngon thì sẽ cùng nhau ăn.
"Dĩ nhiên có thể, chỉ cần tham gia, đều có bánh ngọt để ăn!" Khâu Đỉnh Kiệt đưa ra lời thề bảo đảm.
"Được được được được, bây giờ chúng ta sẽ đi." Đại béo, Nhị béo vỗ cánh bay đi, vô cùng vui sướng.
Khâu Đỉnh Kiệt đợi hai con chim bay đi, lại đi tìm một cái bình trong suốt, ngồi trước cửa sổ, vẩy thóc. Một hồi có một con chim ngậm giun bỏ vào bình, ăn vài hạt thóc rồi lại bay đi.
Giun trong bình càng ngày càng nhiều, lúc nhúc chung một chỗ, ngọ nguậy, đến bác sĩ thú y như cậu nhìn cũng thấy ghê.
Sau khi Khâu Đỉnh Kiệt rắc năm sáu nắm thóc, màn đêm buông xuống, đám chim cũng trở về ngủ. Cậu lắc lắc bình, đã đầy được một nửa. Buổi sáng ngày mai trang bị đầy đủ, buổi chiều sẽ thực hành đại kế mà cậu đac chuẩn bị.
Hoàng Tinh từ bên ngoài trở về thấy tâm trạng người 'vợ' của mình rất tốt, thậm chí còn ngâm nga hát, tò mò hỏi: "Chiều nay có chuyện gì tốt sao ?"
"Không có." Hiện tại Khâu Đỉnh Kiệt không có ý định nói kế hoạch của mình cho Hoàng Tinh, chờ cậu thực hiện thành công rồi thì nói cũng không muộn.
"Nương tử, thời gian không còn sớm, chúng ta nên nghỉ ngơi." Hoàng Tinh kêu Khâu Đỉnh Kiệt.
Ban đầu cậu còn không phản ứng kịp, sau đó, đần mặt hỏi: "Ngươi đang gọi ai đó ?"
"Ngươi là ta cưới hỏi đàng hoàng, đương nhiên là gọi ngươi." Hoàng Tinh thản nhiên đáp.
Khâu Đỉnh Kiệt lựa chọn tránh vấn đề này, lon ton chạy lên giường ngủ. Nằm xuống không được một phút, lại nhớ đến người 'chồng' của mình không thể tự lên giường.
Lại lạch bạch chạy xuống hầu hạ , nâng hắn lên giường, tái diễn động tác ngày hôm qua, được Hoàng Tinh ôm vào lòng.
"Cục cục cục --"
Khâu Đỉnh Kiệt vốn đang trong giấc mộng đẹp, đột nhiên bị tiếng động quái lạ chui vào tai. Vừa mở mắt, phát hiện một con chim bồ câu trắng đang đậu trên chăn mình, đang thầm thì kêu, ý đồ đánh thức cậu.
Cậu xoa mắt cho tỉnh táo rồi chậm rãi ngồi dậy, nhìn bên cạnh, phát hiện 'chồng' mình không biết đã đi lúc nào. A Ninh đi vào cậu cũng không nghe thấy, thật sự đã ngủ quá sâu.
Chim bồ câu trắng vừa nhảy vừa nói: "Mau nhìn bên kia!"
Khâu Đỉnh Kiệt quay đầu, chỉ thấy mười mấy con chim chích, bao gồm Đại béo và Nhị béo tất cả đều đứng trên bàn, trong miệng ngậm giun, toàn bộ con ngươi đều hướng về phía loài người là cậu.
Cậu không biết mình phải ngủ thế nào trước ánh nhìn trừng trừng của công chúng như vậy, nuốt nước bọt một cái, mặt còn chưa rửa đã phải đi lấy thóc.
Đám chim xếp thành hàng rất có trật tự, nhả giun vào trong bình, phun xong thì đến ăn thóc.
Bình rất nhanh đã được lấp đầy, Khâu Đỉnh Kiệt hài lòng gật đầu, nhìn đám chim ăn thóc.
"Con người! Bánh kia bao giờ có!" Đại béo vừa ăn trong miệng, vừa suy nghĩ.
Ngày hôm qua, cậu bị hắn gọi một tiếng nương tử, nên chẳng nhớ nỗi gì. Nhưng đám chim đều đang ngó mình, nói quên thì sẽ bị mổ chết.
Khâu Đỉnh Kiệt chần chừ chốc lát, không thể làm gì khác hơn đành đi ra ngoài tìm A Hoa: "A Hoa, có thể giúp ta một chuyện không ?"
A Hoa cung kính hành lễ, nàng không quên lời dặn của chủ nhân mình: "Đương nhiên có thể, thiếu nãi nãi cứ việc nói."
"Bánh ngọt trước kia A Tinh mang về cho ta, ngươi có biết mua ở đâu không? Có thể giúp ta mua một ít về không ?"
"Thuộc hạ biết, vậy để ta đi mua cho thiếu nãi nãi."
A Hoa nói xong liền xoay người rời đi. Bánh mà Hoàng Tinh mua về cho 'vợ' của mình, là cố ý đặt ở Hoa Tâm Lâu. Mỗi ngày khi hắn về nhà đều sẽ nhân tiện mang về.
Nhưng hôm nay A Hoa đi quá sớm, chưa làm xong, phải đợi nửa canh giờ mới mua được.
Khâu Đỉnh Kiệt dụ dỗ đám chim: "Sắp có rồi, đừng nóng vội ha."
Nàng vừa về, cậu liền lấy bánh ngọt ra, đám chim nhào tới mổ một trận.
Khâu Đỉnh Kiệt lui về phía sau mấy bước, suy nghĩ một chút rồi kéo Đại béo đang ăn đến hăng say ra: "Ngươi biết chỗ để y phục kia chứ ?"
"Biết biết, đang ở trong phòng đại phu nhân, ngươi buông ta ra, ta muốn ăn!" Đại béo không nhịn được nhẹ mổ mu bàn tay của cậu.
Nhưng cậu lại không buông, nói: "Các ngươi làm chim tốt thì phải làm đến cùng, tiễn Phật thì phải tiễn đến Tây Thiên, giúp ta thêm một lần nữa đi."
Sau khi đám chim ăn uống no đủ, dễ nói chuyện hơn rất nhiều, Khâu Đỉnh Kiệt nói gì nghe nấy, rối rít bay đến nơi được chỉ định giúp cậu canh chừng.
Nhị béo truyền chiến báo từ tiền tuyến đến, đại phu nhân không ở trong phòng, bên ngoài cũng không có một gã sai vặt nào.
Thật là đến trời cũng giúp ta, Khâu Đỉnh Kiệt cảm thấy vui sướng vô cùng, rón ra rón rén chạy vào phòng đại phu nhân.
Ở trong phòng tìm kiếm một hồi, cuối cùng vẫn do Đại béo chỉ đạo tìm được bộ y phục này.
Y phục được đại phu nhân cố ý bỏ vào một cái hộp tinh xảo, trong hộp tràn ngập mùi hương thơm ngát.
Y phục dĩ nhiên được làm bằng chất vải rất tốt, màu sắc cũng đẹp, màu hồng đào, thích hợp cho cô nương vừa tới tuổi xuất giá.
Vậy mà Khâu Đỉnh Kiệt lại không đau lòng một chút nào cho bộ y phục. Từ ngực áo móc ra một cây kéo, đầu tiên là cắt vài nhát, sau đó lấy bình ra, mở nắp, đổ hết giun mà mấy con chim đã thu thập được vào.
Giun vừa vào không gian rộng rãi, lập tức chen lấn muốn chạy trốn, vừa khéo phân tán vào các góc hộp.
Cậu đậy cái hộp lại một cách thận trọng, vừa không để cho giun trốn thoát vừa nhìn cho nó giống như ban đầu.
Sau khi trở về, Khâu Đỉnh Kiệt vắt vẻo hai chân, tâm trạng tuyệt vời. Hiện tại dù cho ai đến chửi cậu thì cậu cũng sẽ mỉm cười rồi bỏ qua.
Ngày hôm sau, đại phu nhân nghênh đón con dâu bà ta vừa ý vào trong phủ, lấy rượu và thức ăn ngon ra chiêu đãi.
Đại béo Nhị béo bay đến một bên cây, nghe trộm bát quái.
Mặc dù cổ chân Hoàng Lâm bị thương, nhưng mỹ nhân đến, sao có thể không tiếp đãi được chứ, tận tâm tận lực phụ trái họa phải.
Lý Uyển Nhi đỏ mặt, thẹn thùng không lời nào có thể miêu tả được:
"Cảm ơn bá mẫu và Diệp ca ca."
"Còn gọi bá mẫu gì nữa, nên đổi giọng gọi nương đi." Đại phu nhân che miệng cười nói.
Lý Uyển Nhi nghe vậy càng thêm e lệ, ngượng ngùng thu mắt, cúi đầu không dám nhìn ai.
"Uyển Nhi à, đây là y phục bá mẫu cố ý tìm người làm theo yêu cầu cho con, mở ra xem thử có thích không." Đại phu nhân cầm cái hộp có đựng bộ y phục.
Lý Uyển Nhi vội vàng nhận lấy, nói cảm ơn: "Cảm ơn bá mẫu, có ánh mắt của người, Uyển Nhi nhất định sẽ thích."
Lý Uyển Nhi cười mở hộp ra, nhất thời sắc mặt biến đổi, cười không nổi nữa, kinh hãi hô lên, ném cái hộp qua một bên, hốt hoảng đụng ngã bàn.
Ban đầu đại phu nhân không phản ứng kịp, cho đến khi thấy giun bò đầy đất và y phục bị cắt nát mới hiểu được hết thảy.
Y phục này rõ ràng đã bị người khác động tay động chân!
Tuy là đại phu nhân khéo ăn khéo nói, nhưng giờ phút này cũng không biết nên giải thích thế nào.
Lý Uyển Nhi bị kinh sợ, cả người nổi da gà, khóc đến hoa lê đẫm lệ, nức nở nói: "Bá mẫu không thích Uyển Nhi thì có thể nói thẳng, cần gì phải dùng loại phương thức này để vũ nhục Uyển Nhi."
Lý Uyển Nhi dẫn theo tỳ nữ tuỳ thân, khóc thút thít bỏ đi.
Đại phu nhân vô lực ngồi phịch lên ghế, bà ta biết, hôn sự này nhất định là toi rồi.
Đại phu nhân tức giận siết chặt bàn tay, bà ta nhất định phải tra rõ là ai làm. Cái tên nam thê mới cưới kia tuyệt đối là đối tượng đáng hoài nghi nhất!
Khi Khâu Đỉnh Kiệt nghe được Đại béo miêu tả lại sắc mặt đại phu nhân tái xanh, gần như sắp hộc máu. Cậu ngồi trên ghế đẩu cười đến mức eo cũng không thẳng lên nổi.
Vị nam thê mới được cưới về này dù thông minh cũng không nghĩ ra, bên ngoài phòng đại phu nhân sao có thể không có gã sai vặt và thị vệ nào, thời gian cậu đi vào không tính là ngắn, ấy thế mà đúng dịp không bị phát hiện.
Thật sự là công lao của đám chim sao? Vậy Hoàng Tinh phái người đánh ngất sai vặt và thị vệ bất tỉnh rồi mang đi, không khỏi quá thảm đi, công lao thế mà bị đám chim cướp mất sạch sẽ.
Khâu Đỉnh Kiệt ở trong phòng buồn bực một khoảng thời gian, rốt cuộc có hứng thú ra ngoài vui chơi một chút.
Nhưng cậu lại ngại nóng, chọn lựa vài nơi gần đây, thế là đi ra hậu hoa viên.
Cậu lựa một chỗ nằm dưới đất, gió từ từ thổi, quả thật quá tuyệt.
'Gầm!'
"Á!"
"Chạy mau, có hổ!"
"Á á!!"
Lúc đang sắp thiu thiu ngủ, đột nhiên nghe được tiếng hổ gầm và tiếng thét chói tai, cuống quít ngồi dậy, chỉ thấy một con hổ đang đi về phía mình.
A Hoa phản ứng cực nhanh, nhảy lên, ra roi, quất chính xác vào lưng hổ, một vết máu xuất hiện.
Nhưng con hổ như không cảm giác được đau đớn, ánh mắt nhìn Khâu Đỉnh Kiệt không buông. Lần đầu tiên cậu được nhìn hổ ở khoảng cách gần như vậy, còn là một con hổ đằng đằng sát khí, người gan dạ cũng bị dọa đến khiếp vía.
Nhưng ánh mắt con hổ lại không hề có sát ý, ngược lại mang theo khẩn cầu.
"Cứu hài tử của ta với." Con hổ nói.
A Hoa lại quất một roi nặng hơn vào lưng hổ, con hổ rống một tiếng.
"Dừng tay!" Khâu Đỉnh Kiệt quát lớn với A Hoa
Nàng ngẩn người, vẫn muốn tiếp tục vung roi.
Khâu Đỉnh Kiệt thấy hành động của nàng liền hoàn toàn nổi giận: "Sao hả? Lời của ta mà ngươi cũng không nghe sao?!"
A Hoa mím môi, thu roi, ánh mắt nhìn chằm chằm con hổ, chỉ cần nó phóng lên, nàng nhất định sẽ cho nó mất mạng.
Khâu Đỉnh Kiệt không muốn cho người khác biết mình hiểu thú ngữ, đưa mặt tiến tới bên tai con hổ lông xù, khẽ nói: "Ngươi dẫn đường đi."
Lỗ tai con hổ run lên, đứng lên chạy ra bên ngoài, cậu đi theo sau. A Hoa cũng muốn đi theo, nhưng bị Khâu Đỉnh Kiệt ra lệnh ở lại đây.
Nàng đương nhiên không dám không vâng theo lời 'vợ' chủ nhân của mình nên chỉ đành phải ở lại.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip