Về dưới cơn mưa

"Này, chưa về hả?"

Khánh vừa mới đi bồi đội tuyển học sinh giỏi về, thấy Hồng vẫn đang đứng ở cửa lớp thì có chút ngạc nhiên.

Hồng khoanh tay dựa vào tường, cô có chút chán nản nói:

"Trời mưa. Tao không mang theo áo mưa."

"Tao tưởng mày đi chung với Điệp?"

"Nhưng nay Điệp có việc không về nhà nên không chở tao về cùng được. Tao tự đi xe học đấy."

Khánh nhìn Hồng, nhìn đồng hồ rồi nhìn xung quanh. Giờ đã gần năm giờ rồi, nhà cô cũng cách khá xa, trời càng mưa cũng ngày càng tối, đường về phải đi qua 2 cánh đồng nhỏ, e rằng sẽ rất nguy hiểm, chưa kể, mắt Hồng lại không được tốt cho lắm nữa.

Khánh mím môi như nghĩ ra gì đó, cậu khẽ nói:

"À đúng rồi. Tao có một cái áo mưa. Về với tao."

Hồng nhìn cơn mưa ngày càng to, ngồi xổm xuống, khẽ nói:

"Nhưng hai chiếc xe, có cái áo mưa ai mặc ai không?"

Khánh cúi đầu xuống, cậu cố nghĩ cách vẹn toàn nhất. Cậu đang định bảo Hồng là để Hồng mặc, cậu sẽ tắm mưa về nhưng mà nghĩ lại, chắc chắn Hồng sẽ không chịu. Hồng từng nói, thứ cô ghét nhất là mắc nợ người khác.

"Hay là gửi xe ở trường đi. Đi chung với tao."

"Không được."

Hồng thật sự không biết sao Khánh học giỏi vậy mà chút nội quy của trường cũng chẳng nhớ.

"Xe chỉ được gửi khi nào hỏng thôi. Để xe qua đêm bị phạt thi đua đấy."

Thấy Khánh vẫn còn lưỡng lự chưa về, trời cũng đã gần tối, Hồng cười chiếu lệ:

"Thôi, mày về đi. Tý ngớt mưa tao về cũng được."

Thế nhưng, Khánh vẫn nhất quyết không chịu.

Hồng nhìn bầu trời ngày càng tối dần. Gió bắt đầu nổi lên khiến Hồng hơi rùng mình vì lạnh. Chiếc áo đồng phục trắng mỏng không thể giúp cô chống lại cơn gió cuối thu se se lạnh kia. Hồng bất giác nổi da gà, cô dùng hai tay xoa xoa lên làn da đang sần sùi của mình.

Khánh chứng kiến tất cả. Cậu không nói không rằng chạy đến bàn học của mình lục tìm cái gì đó rồi quay người chạy mất hút.

Hồng nhìn bóng lưng Khánh ngày càng xa dần, khẽ chẹp miệng một cái.

Mặc dù cô thật tâm muốn cậu về, nhưng cậu đi thật rồi làm cô thấy có chút khó chịu.

Hồng nhìn điện thoại. Bố và mẹ cô vẫn chưa chịu nghe máy.

Thấy trời không có dấu hiệu ngớt mưa, cô bèn quay về trong lớp, đeo cặp lên, tính đánh liều chạy đi.

Vừa chạy được vài bước, khi giọt mưa những ngày cuối thu sắp chạm vào làn da mịn màng kia, một bàn tay thiếu niên non nớt đã kéo cô lại.

Hồng hơi hoảng loạn, chưa kịp quay người nhìn thì cảm giác trơn trượt khiến cô suýt nữa thì ngã.

Cũng may, cô đã an toàn bám vào cái cột gần đó.

"Mày là đứa..."

Cô đang tính quay lại chửi thì thấy bộ dạng nhếch nhác của Khánh. Chả hiểu tại sao nó lại xuất hiện ở đây. Đáng lẽ giờ này Khánh phải về rồi chứ?

Khánh chùi đi giọt nước mưa đọng trên khoé mắt, giọng nói hơi run lên vì lạnh:

"Xe tao bị thủng xăm, đinh đâm vào rồi. Nãy tao cũng đi báo cáo với bác bảo vệ xong, bác để cho tao gửi xe ở lại rồi. Mày cho tao về ké với."

Hồng cúi người cởi chiếc dép bánh mì của mình ra xách lên, đôi chân trắng nõn được cắt móng gọn gàng hiện ra. Cô hơi ngạc nhiên đáp:

"Ủa? Sáng giờ vẫn đi tốt mà. Đang yên đang lành lại thủng lốp, trùng hợp thế."

Hồng nhớ lại ban chiều cô vẫn còn thấy Khánh phóng xe đi hàng đôi nói chuyện với thằng Bách, thủng là thủng thế nào?

Khánh ngượng ngùng gãi gãi đầu, cậu như sợ cô phát hiện ra điều gì đó, nhanh chóng đáp lại:

"Thế có về không? Nhanh lên, trời ngày càng tối rồi."

Mặc dù Hồng có chút nghi ngờ nhưng nghe Khánh nói, cô cũng không nghĩ ngợi gì nữa. Một tay Hồng xách dép, một tay cô che đầu chạy thẳng đến lán xe học sinh. Dưới cơn mưa lạnh xuất hiện hình ảnh một đôi trai gái. Cô gái chạy đằng trước, chân đi chân đất, tay xách dép, tay che đầu. Cậu con trai ở đằng sau lại dơ cặp lên che cho cô, mặc cho chiếc đầu đã ướt sũng từ bao giờ.

Lán xe giờ này cũng chỉ còn lác đác vài cái, chủ yếu là của những người ở đội tuyển học sinh giỏi ở lại ôn thi hoặc là mấy người bị mắc kẹt dưới cơn mưa này như cô.

Khánh bước đến chiếc xe Honda Dunk đen của mình, lấy từ trong cốp ra chiếc áo mưa màu xanh nước biển bắt mắt.

Hồng nhìn chiếc xe đánh giá. Ánh mất cô dán chặt vào chiếc đinh được cắm sâu vào bánh xe. Rõ ràng trường cô làm gì có đinh? Với lại, lốp xe có vẻ chưa bị xẹp, như thể vừa mới cắm vậy.

Khánh mặc kệ ánh mắt nghi ngờ kia của Hồng. Cậu mặc chiếc áo mưa vào, đội mũ bảo hiểm lên rồi xoay người hỏi:

"Nhìn mắt sắp rớt ra ngoài tới nơi rồi kia. Đưa chìa khoá đây, lẹ lên!"

Hồng bị Khánh nói làm dòng suy nghĩ chợt đứt quãng. Cô lục trong balo lấy ra chiếc chìa khoá ném về phía Khánh rồi nhanh chóng đội mũ bảo hiểm vào.

Khánh chụp được chìa khoá, cậu cắm vào ổ khoá, nhìn số điện còn lại trên xe cậu mới yên tâm. Cũng may, xe cô nhóc này vẫn còn đủ điện để về.

Khánh ngồi lên, quay đầu xe ra. Sau đó, Hồng cũng lũi thũi trèo lên sau.

Đây là lần đầu tiên sau khi Khánh tỏ tình mình, cô mới ngồi gần Khánh như vậy.

Bất giác, Hồng có chút ngại ngùng bèn lùi lại một chút.

Chiếc áo mưa khá bé bởi nó vốn dĩ chỉ đủ cho một người mặc, nay lại có người chui vào chung, lại lùi xa như vậy nên Hồng nhanh chóng bị ướt. Giọt mưa từ trên áo mưa tọt vào cổ áo Hồng khiến cô khẽ kêu một tiếng vì lạnh.

Khánh nghe thấy, vội nhìn quanh rồi kít phanh tại một góc đường khiến Hồng mất thăng bằng mà ôm lấy cậu. Cậu quay lại nhìn dáng vẻ sắp ướt như chuột lột của Hồng thì có chút bực mình. Cô hơi xấu hổ, tính lùi lại thì Khánh vội giữ lấy tay cô:

"Mày ngại cái gì hả? Tính dính mưa để bị cảm hay sao?"

"Tao..."

"Mày còn ngồi lùi lại nữa xem? Dù gì cũng có phải chưa ngồi gần với nhau như thế bao giờ đâu?"

Hai má Hồng bèn đỏ ửng lên. Cô thật sự rất muốn xuống xe nhưng thấy giọng Khánh có chút tức giận làm Hồng quả thật hơi sợ:

"Rồi."

Hồng ngoan ngoãn ngồi gần lại:

"Thế này được chưa?"

Khánh mặc dù không nói gì, tiếp tục phóng xe nhưng trên khoé miệng cậu từ lâu đã nở một nụ cười rạng rỡ.

Thật mong cậu có thể dừng khoảnh khắc này ở đây mãi mãi.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip