Chương 4: Nhạc Phong đừng

Bóng đêm càng ngày càng tối.

Ở mãi nhà hàng đến tận khuya, lúc này không thể coi là một trận tẩy trần cho ngày trở về, bởi cùng hắn chỉ có trợ thủ đắc lực, cũng là bạn bè thân thiết- Nguyễn Húc. Ly rượu đỏ tỏa ra hương thơm tinh khiết, ngẫm lại thời gian đã không còn sớm.

Từ lầu hai đi xuống, trên ghế sô pha cao cấp trong khu nghỉ ngơi đã không còn bóng dáng của nàng.

Ánh mắt của Tần Dịch Dương đảo qua nơi đó, thản nhiên rời đi.

"Thật là một đêm kích tình nha." Nguyễn Húc nhìn theo vị trí lúc trước bọn Nhạc Phong ngồi, nhìn một chút trên bàn, nhặt hai bình rượu trống rỗng lên, ngửi mùi vị bên trong, đưa ra xa một chút, nhẹ giọng nói "Cậu nói xem, trong lòng hắn tính gì chứ? Kê đơn đối với chính bạn gái của mình? Dùng loại dược rất mạnh thế này sao? Ha ha... thật đúng là khiến cho ta phải nhìn tổng giám đốc Tập đoàn Nhạc Thị với cặp mắt khác xưa..."

"Xem đủ chưa?" Tần Dịch Dương nhìn qua, ánh mắt thản nhiên, nhưng không hiểu sao lại làm cho người ta cảm thấy có chút lạnh lẽo.

"Được rồi, được rồi," Nguyễn Húc buông ly rượu, cười cười đi tới, nói thật là ánh mắt hắn rõ ràng không lãnh khốc như ánh mắt của Tần Dịch Dương, nhưng lại ầm trầm, "Lập tức đi, được rồi chứ?"

Thế nhưng đi được nửa đường, Nguyễn Húc vẫn không nhịn được.

Nửa khom người, Nguyễn Húc chống lên cửa sau xe, hỏi hắn:" Cậu nói xem, có lẽ cô ta cũng không muốn phát sinh quan hệ với bạn trai, mà nay chúng ta lại nhìn thấy được hành động mờ ám của bạn trai cô ấy, nhưng lại mặc kệ cô ta, khiến cô ta lại lần thứ hai thất thân mà không hiểu vì sao?

Tần Dịch Dương tựa vào ghế ngồi sau, xoa xoa ấn đường.

"Cậu chừng nào thì cảm thấy hứng thú như vậy đối với chuyện tình của người khác?" Đêm nay, cậu ta vẫn luôn dây dưa đến vấn đề này.

Nguyễn Húc hơi kinh ngạc, tỉ mỉ suy nghĩ một chút cũng hiểu được tại sao mình lại bất thường như vậy.

Hắn tự giễu cười bản thân, ngẫm nghĩ, quả nhiên là mình nhiều chuyện rồi.

Theo Tần Dịch Dương ngồi vào trong xe, hắn nhàn nhạt thốt ra một câu: "Không có gì, chỉ là nghĩ thấy thương cảm thôi... Bị cậu nhầm lẫn mà đoạt đi đêm đầu tiên, vậy mà không đổi được của cậu nửa điểm quan tâm."

Tần Dịch Dương biết hắn tình khí kỳ quặc, không để ý nữa, chỉ thản nhiên bảo tài xế lái xe.

Thương cảm sao?

Hắn không hề cảm thấy thế chút nào.

Nếu như Lâm Hi Hi xảy ra chuyện gì, đó là chuyện giữa cô ta và tổng giám đốc Nhạc thi, người ngoài không có quyền lớn như vậy mà chen vào. Còn nếu như, cô ta là thật bởi vì hắn nên mới không hạnh phúc, hắn mới có thể suy xét nhúng tay vào.

Nhúng tay vào cuộc sống và sinh mệnh của cô ta.

...

Lâm Hi Hi cảm thấy rất nóng.

Không biết có phải là do mặc quần dài hay không, mặt nàng dần chuyển hồng, cuộn mình trên sô pha, tay kéo áo của chính mình.

Một luồng khí nóng phát ra từ trong thân thể.

Nhạc Phong mở cửa phòng khách sạn ra, cắm thẻ vào, một luồng ánh sáng ấp áp chiếu về phía nàng.

"Hi Hi.." Hắn cúi người, gọi nhỏ.

Lâm Hi Hi nâng mắt, trong nháy mắt bị ngọn đèn kích thích một chút, hàng mi như cánh bướm lại nhắm lại.

Nàng ưm, không được tỉnh táo lắm, chỉ cảm thấy một thân thể quen thuộc tới gần, ôm lấy mình, cúi đầu gọi tên mình.

"Nhạc Phong..." Lâm Hi Hi tự động lại gần, nhẹ nhàng cắn môi anh đào, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng nhẫn chịu, ôn nhu nói, "Em nóng quá, đưa em trở về đi... Viện Y ngủ rất sớm, không có thói quen để cửa cho em..."

Nhạc Phong ôm thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, kéo cánh tay nhỏ bé của nàng quàng qua cổ hắn.

"Vậy bảo cô ấy không cần để cửa... Ở cùng một chỗ với anh, em cũng sẽ không phải đi đâu cả." Nhạc Phong cúi đầu, hôn lên môi nàng.

Trong miệng Lâm Hi Hi vẫn còn mùi rượu thơm mát, Nhạc Phong lúc đầu thì hôn nhẹ nhàng nhẹ nhàng nhưng dần dần trở nên có chútthô bạo.

Đầu lưỡi, hoàn toàn đau nhức tê dại.

Cánh tay nhỏ bé và yếu ớt của Lâm Hi Hi đặt lên ngực hắn, trong chớp mắt liền tỉnh táo.

Ánh mắt mông lung của nàng vượt qua cổ anh, có thể thấy hết cảnh vật xung quanh. Trong lòng bỗng giật mình, Lâm Hi Hi nhanh chóng đỏ mặt, trở nên có chút khẩn trương. Nàng biết, cho dù thân thể của nàng rất nóng rất mềm lả, nhưng bản thân nàng vẫn biết.

Đây là khách sạn

Nhạc Phong đưa nàng tới khách sạn.

"Ồ..." Cơ thể dần dần bị hạ thấp xuống, Lâm Hi Hi căng thẳng, cả người bị nhấc tới gần kề người hắn, môi thì bị hắn đè mạnh xuống hôn sâu, nàng thở dốc không biết phải làm sao, cũng đã biết hắn muốn làm gì.

Từ trong người hắn phát ra luồng hơi nóng suýt làm nàng bị đốt cháy.

"Nhạc Phong..." Khi hắn in lại dấu hôn nóng hổi lên cổ nàng, Lâm Hi Hi run rẩy kêu tên hắn.

Nhạc Phong ôm chặt nàng, hôn nàng như muốn ăn nàng vậy.

Hắn mút mạnh vào chiếc cổ mẫn cảm của nàng, gây ra từng đợt khoái cảm như điện giật chạy khắp toàn thân, Lâm Hi Hi gắt gao khép chặt mắt, hệt như trở lại hai năm trước, tại gian phòng kinh khủng kia, người đàn ông đó đã xâm hại nàng.

"Không nên... Nhạc Phong, không nên!" Lâm Hi Hi đột nhiên khóc thành tiếng.

Tay nàng cầm lấy áo sơ mi của hắn, thân thể kịch liệt run rẩy.

Nhạc Phong cưỡng chế dục niệm thiêu đốt trong thân thể, dừng vài giây nhìn nàng.

Hắn hạ dược không ít, không lý do gì nàng bây giờ còn tỉnh táo như thế.

_____ Quả nhiên,nước mắt dính ướt trên lông mi Lâm Hi Hi, đôi mắt vẫn nhắm nghiền, trên khuôn mặt nhỏ nhắn có chút tái nhợt thương cảm, khuôn mặt nàng lộ chút sợ hãi khẩn trương khiến hắn động lòng, ôm chặt lấy nàng, Nhạc Phong cúi thấp đầu gọi: " Hi Hi.. Hi Hi, làm sao vậy?"

Lâm Hi Hi không nói lời nào, nàng chỉ khóc, sắc mặt càng ngày càng hồng, quần dài hạ xuống, đôi chân trắng muốt mịn màng không ngừng cọ xát.

Nóng quá.

Làm sao bây giờ, nàng nóng quá....

Nhạc Phong không thể nhịn được nữa, ôm nàng đến giường, ngón tay thon dài kéo quần của nàng sang một bên, hắn nhẹ nhàng mà mạnh mẽ thăm dò, xâm phạm vào bên trong bắp đùi non mềm của nàng.

" Hi Hi... Hi Hi, đừng sợ, mở ra nào..." Hắn thấp giọng dụ hoặc.

Lâm Hi Hi không ngừng run rẩy, nửa thân trên bị đè nặng, nàng nghiêng khuôn mặt nhỏ nhắn, liều mạng khép hai chân: " Không... Không nên..."

" Hi Hi..." Nhạc Phong nhẹ nhàng nói, đôi mắt hằn lên tia đỏ, " Thông minh một chút.. Đây là chuyện sớm muộn gì cũng xảy ra, em đồng ý gả cho anh, thân thể của em là của anh, tất cả đều là của anh, không phải sao?"

Lâm Hi Hi nghe được tiếng nói của hắn, vô thức nói: " Đúng.. Nhưng! Có lỗi! Em thật có lỗi!..."

Trong đầu hiện lên hình ảnh thống khổ đến đỉnh điểm kia, Lâm Hi Hi run lên, lòng lại một lần nữa không kiềm chế được, khóc nấc lên.

Nhạc Phong bị những lời nói của nàng làm cho kích thích, hắn dừng động tác, chăm chú nhìn nàng.

Hắn biết, Hi Hi cho tới bây giờ chưa từng nói dối hắn, nhất là hiện tại, nàng đang say, thân thể lại bị thuốc khống chế, mà vẫn quyết liệt chống cự như vậy, nhất định là có nguyên nhân.

Hắn hiện tại tỉnh ngủ, dục vọng sôi trào trong cơ thể cũng dần dần hạ xuống.

Ôm lấy tiểu nữ nhân trong lòng, Nhạc Phong nhẹ hôn lên trán nàng, thanh âm yếu ớt lộ ra một tia lạnh nhạt: " Thật sao? Ý em là... Đã có người chạm qua em sao? Hi Hi, nói cho anh biết, có phải như vậy không?"

Giá lạnh cùng lửa nóng, một lần nữa luân chuyển trong cơ thể.

Lâm Hi Hi mơ màng giãy dụa, kiên quyết ngăn không cho ác mộng lan vào trong đầu, nàng liều mạng nói với chính mình, chính là Nhạc Phong đang ôm lấy nàng, nhưng nàng vẫn cảm thấy hình như hắn ở rất xa, rất xa nàng. Nàng run rẩy nhớ lại buổi tối ấy, thân thể nàng bị xé rách đau đớn, cường bạo tán sát bừa bãi!

Ngón tay mảnh khảnh của nàng cầm lấy tóc mình, nàng thở nhẹ nói: "... Đúng..."

Tim Nhạc Phong bỗng nhiên chấn động kịch liệt!

Đôi mắt nhỏ hẹp lạnh lùng càng trở nên lạnh lùng, vòng tay ôm nàng cũng bắt đầu cứng ngắc.

Hồi lâu, khóe miệng hắn hé lộ nụ cười, Nhạc Phong đè nén áp lực cuồn cuộn trong ngực, nhẹ giọng hỏi: "Là ai?"

Lâm Hi Hi lắc đầu, lông mi ướt sũng vẫn khép chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt: "Không biết... Em không biết là ai..."

Nhạc Phong đã không còn hứng thú để hỏi lại.

Đôi mắt hắn vằn lên tia máu, hắn cười lạnh, tay nắm tóc nàng, thấy được nét mặt lộ vẻ đau đớn của nàng.

Một khuôn mặt thanh thuần, tinh khiết, thoạt nhìn không rành thế sự, ôn nhu dịu dàng.

Nhìn xem, đây là người mà hắn yêu thương, nhiều năm qua hắn cũng chưa chạm vào nàng, vậy mà giờ đây nàng lại nói với hắn, thân thể của nàng không còn thuần khiết nữa.

Lâm Hi Hi.. Cô biết không, giờ phút này, tôi thật sự rất muốn giết chết cô.

Trong khách sạn, ánh sáng êm dịu mà sáng rõ.

Dược tính trong thân thể Lâm Hi Hi bắt đầu phát tác, khuôn mặt tái nhợt nhỏ nhắn của nàng chợt ửng hồng.

Nhạc Phong ngồi trên sân thượng hóng gió lạnh, hắn vốn là muốn yên tĩnh để suy ngẫm vài thứ, thế nhưng khi nghĩ đến dáng điệu tươi cười của nàng liền điên cuồng đứng dậy. Hắn nốc hết ly rượu mạnh, ngón tay siết chặt ly, hướng thẳng tường mà ném mạnh vào. Chiếc ly bể nát, rượu còn lưu lại đầy tay hắn. Tay hắn bị mảnh thủy tinh cắt đứt, khuôn mặt bắt đầu trở nên dữ tợn hơn.

Nhìn thoáng qua gian phòng, trên chiếc giường lớn, tiểu mỹ nhân đang bị dược tính dằn vặt trằn trọc không yên. Thấy thế hắn lạnh lùng bước vào phòng.

"Hi Hi... cô bắt đầu gạt tôi từ khi nào? Hả?" Bàn tay vẫn còn vương mảnh thủy đang rỉ máu của hắn tiến về phía cổ nàng. Nhạc Phong cúi người, vươn bàn tay đầy máu chậm rãi siết chặt cổ nàng, yếu ớt hỏi.

Lâm Hi Hi bị xuân dược dằn vặt, liều mạng cắn môi, khó chịu cùng cực. Mà tay hắn từ từ siết chặt, nàng cảm thấy hô hấp bắt đầu trở nên khó khăn.

"..." Trên cổ nhỏ nhắn và yếu ớt nhiễm huyết, cô ngửa đầu, thống khổ rên rỉ.

Nhạc Phong không mảy may đến phản ứng của nàng, chỉ cười nhạt.

"Cảm giác lừa gạt tôi có vui thích không? Cô vì vậy mà không đi gặp cha mẹ tôi nhưng vẫn muốn cùng tôi kết hôn... Hi Hi, nói tôi biết, có đúng thế không? Cô sao lại có thể đê tiện như vậy chứ?

"..." Lâm Hi Hi cảm thấy nghẹt thở, bàn tay nhỏ bé run rẩy của nàng vỗ lên bàn tay to lớn đang nắm nơi cổ mình.



Khó chịu... thật là khó chịu!!

Mắt của Nhạc Phong vằn lên tia máu, bàn tay liều lĩnh ma sát thân thể nàng, dọc theo chân nàng, hướng đến những đường cong mỹ lệ, hắn dùng ngón tay thon dài của mình xâm nhập vào khuôn miệng nhỏ nhắn của nàng.



"A--!!" đau đơn dữ dội bỗng nhiên xuyên qua thân thể nàng.

Lâm Hi Hi đau đến kêu thành tiếng, khóc nức nở, thân thể cựa quậy bắt đầu kịch liệt run rẩy.

Nhạc Phong hạ thấp người, cảm giác được của nàng quá chặt chẽ, bèn chế nhạo: "Quả nhiên rất tuyệt..." Hắn chậm rãi dùng sức bóp cổ nàng, cố ý muốn cho nàng không thở được.

"Cô làm sao lấy lòng được người đàn ông đó? Hi Hi của tôi là như thế này sao? Là tôi không biết, cô trời sinh đúng là một mỹ vật phải không?!!" Nhạc Phong bàn tay siết chặt, suýt nữa bóp chết nàng trên giường.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Hi Hi trắng bệch, đôi môi anh đào khẽ nhếch lên, nhưng lại nói không nên lời, chỉ có thể mơ màng hô hấp khó khăn, sợ hãi giãy dụa!

Mảnh thủy tinh tản mát tại cần cổ, thật sâu đâm phá vào da thịt nàng, vài giọt máu chậm rãi chảy ra, nhuốm hồng khăn trải giường.

Nhìn thấy khóe mắt nàng chảy lệ súyt ngất xỉu, Nhạc Phong mới chậm rãi ngừng tay.

Lúc hắn buông tay, Lâm Hi Hi ngửa đầu, hít thở, thân thể run rẩy thả lỏng, tiếp theo, nàng bắt đầu kịch liệt ho khan, ôm ngực mãnh liệt ho khan dữ dội, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

" Nhạc Phong... Nhạc Phong" Nàng vẫn còn chưa tỉnh, run rẩy thân mình cuộn cong người, khóc đến chật vật.

Nhạc Phong ra sức đè chặt hai bên sườn nàng, đem toàn bộ thân thể đang bùng cháy của hắn cáu tiết đè mạnh xuống.

"A..." Hắn cúi người, ngón tay chạm đến vết thương trên cần cổ nàng, nhào nặn, làm cho vết thương kia vỡ ra chảy máu, "Hi Hi, bảo bối, tôi ở chỗ này... tôi sẽ không rời bỏ cô đâu, tôi sẽ nghiêm khắc trừng phạt cô, cho cô nếm đủ hậu quả của việc phản bội tôi, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô.."

Hắn đè mạnh xuống thân thể nàng, hôn lên đôi môi đang run rẩy vì đau của nàng: "Hoan nghênh cô đến địa ngục của tôi."

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip