Chương 8.1



Thích Dung nhìn vành mắt đỏ hoe của Cốc tử, nhất thời không biết làm sao, nhưng lại không muốn chịu thua, cứng miệng nói: "Ha, chẳng qua là đứa con trai hờ nhặt về, ngươi có chỗ nào đáng để ta quan tâm sao? Đáng ra khi đó nên để tên quỷ đói đó trực tiếp ăn thịt ngươi đi,  bớt cả ngày lượn lờ trước mắt lão tử khiến lão tử không vui! Không ngại nói cho ngươi, trong mắt ta, ngươi chính là một kẻ vô cùng ngu ngốc, loại ngốc đến nỗi bị người bán đi còn giúp người ta kiếm tiền, bị người giết cha còn chạy đi làm con trai của kẻ thù!"

Thích Dung đang nói liền có chút nói năng lộn xộn, lúc ý thức được mình vừa nói những gì bắt đầu vội vã che miệng, nhưng Cốc tử đã nghe được rõ ràng, lập tức mở to mắt, âm thanh run rẩy không thể tin hỏi: "Người nói cái gì? Bị giết cha cái gì? Kẻ thù giết cha gì chứ? Là ý gì??"

Thích Dung cũng hơi khó chịu vì mình đã lỡ lời, trong lúc này cũng đã quên giận dỗi, có chút lúng túng lắc đầu nói: "Không có ý gì! Ta tuỳ tiện nói đó, ngươi cho đó là thật? Hay là nói ngươi ngốc thật? Ha ha ha ha...."

Cốc tử đương nhiên nhìn ra hắn đang che đậy, đáy lòng một trận dậy sóng, khí huyết sôi trào, lại thêm bệnh trong người vẫn chưa khỏi hẳn, chỉ thấy trước mắt trận trận tối đen, đầu óc choáng váng thân thể mềm nhũn, liền muốn gục xuống đất.

Đoàn Lăng vẫn đứng ngoài tình huống đột nhiên tỉnh táo, kinh hô một tiếng 'Cốc tử ca ca', Thích Dung cũng lập tức vô thức bước lên một bước bắt lấy cơ thể gần tiếp đất của Cốc tử.

Phản ứng đầu tiên của Đoàn Lăng là muốn ngăn lại, từ lúc nãy xem hai người cãi nhau, tên quỷ xanh này quả nhiên không phải thứ tốt lành gì, Cốc tử ca ca bị hắn lừa thật thảm, hắn không xứng ôm Cốc tử ca ca!

Nhưng còn chưa đến gần đã bị Thích Dung một tay đẩy ra, hắn lạnh lùng nhìn nàng, giơ một tay lên, đem ngọn lửa màu xanh trong lòng bàn tay chuyển lên đầu nàng, nàng lập tức cảm nhận được một cỗ khí lạnh từ đỉnh đầu xâm nhập vào, nháy mắt đã chạy khắp tứ chi gân cốt, khiến nàng không thể động đậy nổi, phản ứng đầu tiên của nàng là muốn mở miệng cầu cứu, liền phát hiện chút âm thanh đều không thể phát ra, trái tim một trận hoảng loạn, liền nghe Thích Dung giận dữ nói: "Ngươi cái tiểu tiện nhân này quả nhiên không đơn giản, lá gan cũng không nhỏ, còn không phải ngươi dụ dỗ con trai ta bỏ trốn, cha con chúng ta làm sao lại loạn thành như này? Khốn kiếp, con trai ta bây giờ như thế này đều do ngươi hại đó! Vẫn còn mặt mũi tới trước mắt ta tìm chết? Người đâu mang ả ta xuống cho ta! Nếu con trai ta có mệnh hệ gì đầu tiên sẽ đem ngươi hầm thành canh cho con trai ta uống!"

Nói xong, tay gắng sức ôm ngang Cốc tử dựa sát vào người mình, một bên gọi tiểu quỷ dưới trướng lại xuống núi bắt một đại phu, một bên phớt lờ ánh mắt kinh hoảng cùng căm hận của Đoàn Lăng, ôm Cốc tử vào trong phòng.

Sau khi hắn đặt Cốc tử lên trên giường, sờ lên trán y, hình như không có phát sốt, mới thả lỏng một hơi, ngồi xuống bên giường Cốc tử.

Chính hắn cũng không nhận ra, nội tâm hắn hoảng loạn khi vừa nãy Cốc tử đột ngột ngất đi trước mắt hắn, dường như hắn đã quên vài phút trước hắn vẫn cùng Cốc tử cự cãi không thể dừng lại, ước rằng mình chưa từng nuôi tên cẩu tử vô lương tâm này.

Hắn lần đầu tiên nghiêm túc quan sát đứa con trai hờ của mình, lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào đứa nhỏ cả ngày theo sau mông mình đã lớn thành một thiếu niên có đường nét rõ ràng, không hổ là được nhặt về, cùng mình lớn lên thật sự một điểm cũng không giống, nhưng cũng không khó coi lắm, chỉ là kém hơn mình một chút, lông mày cũng là mềm mại như nước, không quá góc cạnh cũng không lộ ra sự sắc sảo, thoạt nhìn chính là rất dễ bắt nạt.

Hừm! Dù rất dễ bắt nạt cũng chỉ có thể chính mình bắt nạt, con trai Thanh Đăng Dạ Du ta, làm sao có thể ở chung những thứ lỗ mãng rẻ mạt bên ngoài được?!

Trong lòng Thích Dung nghĩ nghĩ, ánh mắt lại chú ý quét đến trên đôi môi đỏ hồng của Cốc tử, thế là, bất giác, chuyện trước đó lại một lần nữa hiện rõ trong đầu hắn lúc này, bên môi dường như còn nhớ lại sự mềm mại đó, xúc cảm ấm nóng, không giống như những nữ quỷ lả lướt sặc mùi son phấn ở Bách Hoa lầu, là sạch sẽ, thậm chí còn mang lại mùi vị đắng chát của thuốc sắc....

"Phi phi phi!" Thích Dung đột ngột di rời tầm mắt, cắt đứt hồi ức rối loạn của mình.

Tại lúc này, bàn tay đang đặt trên giường đột nhiên bị nắm lấy, bên tai vang lên âm thanh yếu ớt của Cốc tử: "Đừng... Cha... đừng đuổi ta đi.... cha..."

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip