Chapter 9 (Part 2)
"Ôi Chúa ơi, tớ rất xin lỗi", Chaeyoung nắm lấy tay tôi để kiểm tra nhưng cậu ấy chợt nhận ra rằng cậu ấy đang rất giận tôi nên nhanh chóng buông ra.
"Sao cũng được, đó là lỗi của cậu", Chaeyoung cố gắng đẩy tôi ra khỏi cửa để có thể đóng lại và nhốt mình trong phòng một lần nữa nhưng tôi đã đưa tay ra vịn lại, ngăn không cho cậu ấy làm vậy.
"Chúng ta có thể nói chuyện được không, làm ơn", tôi cầu xin với ánh mắt buồn bã. Chaeyoung nhìn tôi một lúc để suy nghĩ trước khi lắc đầu từ chối.
"Để tớ yên, trông cậu vẫn ổn và không hề có vấn đề gì với chuyện đang xảy ra cả", cậu ấy nói và tôi cảm thấy như thể vừa bị ai đó đâm một nhát dao vào ngực mình. Thật đau lòng khi nghe cậu ấy nói vậy, nhưng điều đó không sai. Tôi đã không ở bên khi cậu ấy cần vậy tại sao bây giờ cậu ấy lại phải cho tôi vào chứ.
"Chaeyoung, làm ơn", tôi thử lại một lần nửa. "Làm ơn hãy để tớ giải thích", tôi tiến lên và bước vào phòng cậu ấy. "Tớ vô cùng xin lỗi vì những chuyện tớ đã làm. Tớ chưa bao giờ có ý định làm tổn thương cậu."
"Nhưng cậu vẫn làm đấy thôi", Chaeyoung thì thầm nhưng tôi đã nghe thấy. "Mau ra ngoài đi Lisa", cậu ấy lại bắt đầu đẩy tôi về phía cửa nhưng tôi vẫn cố trụ vững, không đời nào tôi rời đi cho đến khi giải quyết mọi chuyện ổn thỏa.
"Tớ sẽ không đi đâu hết, không phải bây giờ và cũng sẽ không bao giờ", tôi đặt tay lên vai Chaeyoung nhưng cậu ấy đã phủi chúng ra ngay lập tức. "Ra ngoài đi Lisa!" lần này cậu ấy nói với giọng to hơn.
"Không, Chaeng. Xin hãy nghe tớ nói, tớ xin lỗi vì những gì tớ đã làm nhưng làm ơn hãy tin tớ, tớ có lý do của mình. Tớ đã thử -" không để tôi nói hết câu, Chaeyoung dường như đã hoàn toàn bùng nổ, "Cậu đã thử cái gì?!".
"Chính xác thì cậu muốn thử cái gì hả Lalisa?! Hãy xem cậu đã đưa mọi chuyện đi bao xa đi!! Cậu chỉ muốn xem liệu tớ có còn tha thứ cho cậu hay không thôi đúng không?! Hay chỉ đơn giản là cậu chán?", cậu ấy hỏi trong sự tức giận với những lời lẽ mà tôi chưa bao giờ tưởng tượng sẽ có một ngày cậu ấy sẽ nói với mình. Chaeyoung ghét tôi nhưng tôi không thể trách cậu ấy. Nước mắt lại lăn dài trên má cậu và tôi cố gắng lau đi, nhưng một lần nữa tay tôi lại bị hất ra.
Lần này cậu ấy ấn vào ngực tôi mạnh hơn và nói những lời mà tôi rất sợ phải nghe thấy, nhất là khi do chính cậu ấy nói ra, "Tớ ghét cậu, Lisa. Tớ thật sự rất ghét cậu". Chaeyoung tiếp tục đẩy tôi, cố gắng đưa tôi ra khỏi phòng nhưng tôi hiểu cậu ấy, đủ để biết rằng cậu ấy đang cảm thấy rất đau đớn nhưng đang cố gắng che giấu điều đó bằng sự tức giận. Và tôi cũng biết rằng Chaeyoung sẽ làm bất cứ điều gì để né tránh tôi, vì vậy tôi chờ đợi cái đẩy tiếp theo để nắm lấy cổ tay cậu ấy, "Không, cậu không hề ghét tớ mặc dù tớ hoàn toàn xứng đáng với điều đó".
"Tớ ước mình có thể ghét cậu...", Chaeyoung bắt đầu nói với hai hàng nước mắt vẫn chảy dài trên má khiến trái tim tôi thắt lại, "Nhưng tớ không thể, tớ thật sự không thể. Mặc dù tớ rất muốn và mặc dù cậu đã làm tổn thương tớ nhiều đến nhường nào, tớ vẫn không thể khiến bản thân mình ghét cậu được, vậy nên xin cậu hãy rời khỏi đây. Tớ xin cậu đấy, hãy để tớ một mình đi."
Tôi thở dài và quyết định sẽ nói với Chaeyoung mọi chuyện nếu cậu ấy để tôi nói, không đời nào cậu ấy sẽ tha thứ cho tôi trừ khi tôi nói cho cậu ấy biết toàn bộ sự thật. Và không đời nào tôi để lại Chaeyoung một mình thêm một lần nào nữa dù cho cậu ấy có cầu xin tôi thế nào và cố gắng đẩy tôi ra sao. Lần này, tôi đến đây là để ở lại.
"Tớ không muốn xem mình có thể đưa chuyện này đi bao xa", tôi bắt đầu giải thích, "Tớ không hề muốn thử xem liệu cậu có còn tha thứ cho tớ hay không và tớ cũng không làm những chuyện ngu ngốc đó chỉ vì tớ chán. Xin hãy tin tớ, tớ luôn hối hận về những việc mình làm mỗi ngày, không đúng, thật sự thì tớ hối hận với từng giây phút chết tiệt trôi qua mà tớ không thể ở bên cạnh cậu. Tớ nhớ cậu đến phát điên, tớ nhớ những lúc được ở gần cậu, nhớ những lúc được làm bạn thân của cậu, và nhớ những lúc tớ có thể để cậu dựa vào mình.
Cậu có nhớ khi chúng ta còn là thực tập sinh và tớ đã nói với cậu rằng tớ sẽ ở bên cậu, rằng tớ sẽ luôn ở phía sau miễn là cậu cho phép không? Tớ xin lỗi vì tớ đã không làm vậy, tớ xin lỗi vì đã không giữ lời hứa của mình. Sau những việc mà tớ đã làm, không có đêm nào mà tớ có thể yên giấc. Ngày nào tớ cũng khóc và tự trách bản thân mình vì đã làm tổn thương cậu. Tớ đã hứa với bản thân mình sẽ bảo vệ cậu, dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, tớ vẫn sẽ luôn ở đây để bảo vệ cậu khỏi mọi điều tồi tệ nhất trên thế giới này ...và tớ sẽ không bao giờ làm tổn thương cậu. Nhưng tớ đã làm vậy, thậm chí là nhiều hơn một lần và lần này tớ đã đi quá xa. Tớ đã vờ rằng mình vẫn ổn, tớ biết cậu cũng cảm thấy như vậy nhưng thật sự tớ cũng rất đau đớn. Tớ vô cùng xin lỗi". Tôi nói với những tiếng nấc nghẹn và đầu gối cũng không còn trụ vững. Tôi chỉ muốn gục xuống sàn và ở đó mãi mãi, đó là điều tôi xứng đáng phải chịu.
"Tớ không quan tâm đến những gì cậu nói. Biến đi khuất mắt tớ", Chaeyoung đang hét lên với hai hàng nước mắt giàn giụa trên gương mặt của cậu ấy. Cậu ấy lại đẩy tôi về phía cửa nhưng tôi sẽ không rời đi cho đến khi tôi nói ra hết tất cả. Tôi biết đây có thể là lần cuối cùng chúng tôi nói chuyện với nhau nên tôi đã vòng tay qua người Chaeyoung và ôm cậu vào ngực mình. Cậu ấy bắt đầu đấm loạn xạ lên người tôi, bất cứ chỗ nào cậu có thể chạm tới trong khi khóc nấc lên. Và điều đó làm tôi cảm thấy trái tim mình như đang bị ai đó bóp nghẹt.
Tôi ôm Chaeyoung chặt hơn và nói tiếp, "Tớ rất xin lỗi Chaengie, thực sự xin lỗi. Tớ ước gì mình có thể quay ngược thời gian và bắt đầu lại từ đầu, tớ ước mình không bao giờ phớt lờ cậu, tớ ước mình không bao giờ yêu cậu, nhưng tớ đã trót lỡ và tớ không thể thay đổi điều đó được. Tớ xin lỗi. Xin lỗi vì đã yêu cậu và xin lỗi vì đã phớt lờ cậu. Chỉ vì tớ quá hèn nhát để có thể nói với cậu, tớ sợ mất cậu Chaeyoung à". Cuối cùng tôi cũng có thể nói ra những cảm xúc của mình trong từng ấy năm qua, cảm giác như vừa trút được một tảng đá khổng lồ xuống khỏi vai vậy.
"Tớ muốn ghét cậu", Chaeyoung nói và đấm liên tục vào ngực tôi, "Tớ muốn ghét cậu vô cùng". So với nỗi đau về thể xác thì tim tôi đau hơn gấp trăm lần.
"Tớ rất xin lỗi, xin cậu đừng khóc" Tôi hôn lên đỉnh đầu Chaeyoung trong khi cậu ấy đang khóc và cố gắng thoát ra khỏi vòng tay của tôi, nhưng làm vậy chỉ khiến tôi càng ôm chặt cậu ấy hơn.
"Làm ơn hãy để tớ ôm cậu lần cuối. Tớ biết tớ đã phá hỏng mọi thứ và tớ sẽ không làm phiền cậu thêm nữa. Tớ chỉ xin cậu một điều, hãy để tớ ôm cậu một lần cuối này thôi". Bây giờ tôi còn khóc dữ dội hơn, thật sự tôi không hề muốn đây là lần cuối cùng chút nào.
"Cậu có biết là cậu ngốc lắm không hả?", lần này Chaeyoung đã chịu ôm đáp lại và nhìn lên tôi. Tôi nhìn thấy những giọt nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt của cậu ấy do chúng phản chiếu với ánh sáng và một lần nữa nước mắt cậu ấy lại tuôn rơi.
Lần này Chaeyoung đã để tôi lau nước mắt cho cậu, tôi vén một lọn tóc đang che đi gương mặt xinh đẹp của người tôi yêu ra sau tai cậu ấy. "Tớ xin lỗi", tôi thì thầm. "Tớ xin lỗi vì tớ đã y...", không để tôi nói hết, Chaeyoung đã áp môi mình vào môi tôi.
Tôi mở to mắt vì sốc, nhưng đồng thời cũng cảm thấy những chú bướm đang lượn lờ trong bụng của mình. Tôi nhìn Chaeyoung, thấy đôi mắt cậu ấy đang nhắm nghiền và những giọt nước mắt vẫn còn đọng trên lông mi của cậu. Tôi không hôn đáp lại cậu ấy vì não tôi vẫn đang xử lý, chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Chaeyoung chắc hẳn cũng cảm thấy tôi chưa đáp lại nên cậu ấy đặt một tay lên má tôi và đó là lúc tôi giật mình nhận ra rằng tôi chưa hôn lại cậu ấy.
Tôi nâng niu khuôn mặt của Chaeyoung bằng cả hai tay và hôn cậu ấy, dồn hết mọi cảm xúc tôi chôn giấu bấy lâu vào nụ hôn. Môi của chúng tôi khớp với nhau một cách hoàn hảo và tôi có thể nếm được vị mặn của nước mắt hòa lẫn trong nụ hôn.
Hai đôi môi như vừa tìm được tri kỉ của mình, chúng đang cùng nhau hòa nhịp, mỗi chuyển động đều đồng điệu một cách hoàn hảo. Môi của Chaeyoung rất mềm và tôi yêu cái cảm giác khi nó áp vào môi tôi.
"Tớ xin lỗi" tôi lầm bầm giữa nụ hôn, "rất xin lỗi".
Chaeyoung cắn vào môi dưới của tôi làm tôi bật ra một tiếng rên nhỏ. Cậu ấy đã tận dụng cơ hội đó để khám phá khoang miệng tôi bằng chiếc lưỡi ẩm ướt của mình và tôi cũng làm vậy. Nụ hôn trở nên nồng nàn và nóng bỏng hơn khi tôi nghiêng đầu sang một bên đòi hỏi thêm sự tiếp xúc và cậu ấy đang ngân nga vài tiếng ậm ừ trong cổ họng một cách mãn nguyện. Lưỡi của chúng tôi đang khiêu vũ cùng nhau, cả hai đều không bận tâm đến việc ai là người dẫn dắt nụ hôn. Chúng tôi chỉ đơn giản là cảm thấy thích thú trong cái cảm giác cuối cùng cũng có thể hôn nhau.
Tay của Chaeyoung lần đến gáy tôi, luồn tay vào tóc và kéo tôi lại gần thêm nữa. Một tay tôi dời xuống phần hông của cậu ấy, kéo nó sát vào người tôi. Hai cơ thể chúng tôi dán chặt vào nhau. Tôi đã mơ về khoảnh khắc này từ lâu, cuối cùng nó cũng xảy ra và tôi không thể nào hạnh phúc hơn. Tôi hôn Chaeyoung một cách say mê và cậu ấy cũng đáp lại tôi một cách nồng nàng.
"Tớ yêu cậu" cậu ấy nói và nhìn sâu vào mắt tôi.
"Tớ cũng yêu cậu" Tôi nói và nối đôi môi của chúng tôi lại với nhau thêm một lần nữa.
---------------
Hai phần của chap 9 tổng cộng 4008 từ =)) muốn xỉu luôn chèn.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip