empty target parking lots

Jaehyun đã luôn mang trong lòng một chút cảm nắng, ngay từ giây phút đầu tiên họ gặp nhau.

Sicheng là một tổ hợp hoàn hảo cho một bộ sưu tập tất cả những từ ngữ mà Jaehyun không bao giờ nghĩ anh sẽ sử dụng.

Tinh tế, thanh tao, mạo hiểm.

Sicheng bằng cách nào đó vẫn luôn toả sáng ngay cả trong đêm tối, hoặc dưới ánh đèn nhập nhoè của bãi đỗ xe Target trống trải. 

Đây là cách mà họ đã hẹn hò, đó là lang thang quanh công ty suốt đêm khuya với nhau. Hầu hết thời gian em và cậu dừng lại ở quán ăn nhanh ưa thích của cả hai, chia sẻ khoai tây chiên và nói luyên thuyên đủ thứ trên trời dưới đất. Sicheng luôn mỉm cười khi cảm thấy mắt cá chân của Jaehyun chạm vào mắt cá chân của em dưới gầm bàn, hai người cứ thế đắm chìm trong thế giới nhỏ của mình.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên của họ có lẽ là kì lạ nhất. Jaehyun lúc đó đang đi dạo, hít thở không khí để thanh tĩnh đầu óc, nhưng tầm nhìn của cậu bỗng chốc tràn đầy hình ảnh một Sicheng đầy bối rối. Em bực dọc hỏi liệu cậu có thể giúp em tìm được phòng khiêu vũ này hay không. Jaehyun đưa mắt nhìn vào địa chỉ ghi trên mảnh giấy nhỏ, nói với em rằng nó đã rất gần rồi, và cậu sẽ cùng em đi bộ 10 phút đến đó. 

Khi cả hai chào tạm biệt, Sicheng nắm lấy cánh tay Jaehyun và mạnh dạn hỏi số điện thoại của cậu. Bây giờ đến lượt Jaehyun cảm thấy bối rối. Sicheng đã nhắn tin ngay sau khi em hoàn thành buổi tập, họ trò chuyện xuyên suốt ca làm việc của Jaehyun cho đến tận đêm khuya và thậm chí còn không muốn chia tay ngay lúc đó.

Cả hai đã thử sống trong thế giới của Sicheng một lần. Jaehyun được diện một bộ quần áo đắt tiền, xuất hiện trước đám đông với cánh tay quàng lấy tay em. Đó quả là một buổi tối tốt lành ngoại trừ việc những âm thanh áp đảo của máu luôn đổ xô vào tai Jaehyun cùng sự lo lắng ngày càng siết chặt lấy cổ họng cậu. Ánh sáng chói mắt và ánh nhìn phán xét của mọi người pha trộn với nhau, tạo thành một mớ hỗn độn.

Jaehyun lao ra, va vào ai đó khiến đồ uống trên tay của họ rơi xuống. Âm thanh thuỷ tinh vỡ của cửa kính đằng xa, như thể bị bóp nghẹt, và tất cả giác quan của cậu đều nhiễu loạn.

Cho đến khi cuối cùng cậu cũng lấy lại bình tĩnh thì bản thân đã ở trong một hẻm nhỏ tối tăm, với Sicheng vẫn đang ôm cậu, thì thầm lời xin lỗi và nhẹ vuốt tóc cậu. Jaehyun nhận ra đã không nắm chặt tay của Sicheng trong một thời gian dài rồi.

Vì vậy, cả hai đã tự hình thành một thế giới cho riêng mình. Sicheng rất tò mò về thế giới nơi Jaehyun sống, trong khi Jaehyun thì hoàn toàn sợ hãi một nơi như thế của Sicheng.

Mỗi lần đến nhà hàng, mặc dù không bao giờ chọn một chỗ quá xa hoa, nhưng Sicheng luôn là người trả tiền. Còn Jaehyun chỉ đưa em đến những nơi mà cậu yêu thích: khu trò chơi điện tử, một nhà kho cũ, công viên nhỏ đầy cô độc trong khu phố của cậu luôn bị bỏ rơi vào lúc hoàng hôn,... Trong những khoảnh khắc yên tĩnh đó, cả hai dường như đã xích lại gần nhau để tìm hiểu những phần vẫn còn ẩn giấu của đối phương.

Jaehyun cảm thấy tội lỗi. Cậu biết Sicheng xuất thân từ một nơi rất nhiều tiền, và dù cậu biết Sicheng không bao giờ khinh thường mình đi chăng nữa thì Jaehyun cũng không đủ tư cách để nghĩ rằng mình sẽ xứng đáng với em hơn.

Công việc của cậu chỉ đủ để nuôi sống bản thân. Jaehyun không thể mang lại những thứ đẹp đẽ, sáng bóng mà một người như Sicheng cần có. 

Vậy nên cậu đã lên kế hoạch.

Những buổi tối ngon lành, nhưng đơn giản đủ để một người như cậu không làm mọi thứ rối tung lên, cố gắng hoàn thiện chúng bằng nến và trà, dù cho nến vô cùng đắt đỏ.

Vào một đêm trong lành nào đó khi họ cùng nhau ngồi trên ban công nhà em, nếu may mắn, cả hai sẽ được thấy một trận mưa sao băng. Hai người dùng chung chăn và chia sẻ những chai bia rẻ tiền, Sicheng cứ thế vừa vặn nằm trọn trong vòng tay Jaehyun và chìm vào giấc ngủ, giống như em sinh ra là để dành cho vị trí ấy vậy.

Thức dậy vào lúc bình minh, Sicheng ngạc nhiên bởi hoa và thức ăn nhanh được bày sẵn trên giường và sau đó phải vội vàng tới lớp trước khi muộn giờ, để lại Jaehyun cũng đang sửa soạn chuẩn bị đi làm.

Nếu hỏi Jaehyun, cậu ấy sẽ nói những thứ này chẳng là gì cả đối với em cả.

Nếu hỏi Sicheng, em ấy sẽ không ngần ngại mà nở nụ cười, nói rằng em cảm thấy được yêu thương hơn bao giờ hết mỗi khi ở cạnh Jaehyun.

Và đây là một ngày khác của họ, có lẽ nó phù hợp với sở thích của Jaehyun. Sau khi rời khỏi cửa hàng thức ăn nhanh quen thuộc, cả hai đi qua một bãi đậu xe tăm tối để đến nơi mà biển hiệu sáng ánh đèn màu đỏ của Target đang vẫy gọi. Sicheng đi trước, vui vẻ kéo theo Jaehyun vẫn chậm chạp phía sau. Em luôn luôn hào hứng, còn với Jaehyun chỉ là nụ cười nhỏ nhoi khó đoán nhưng ẩn chứa đau đớn một cách nặng nề.

Lần này, cũng giống như các lần khác, cả hai lang thang trên những lối đi dù không biết chúng sẽ dẫn về đâu và mơ ước về tương lai của chính mình. Jaehyun chỉ biết theo sau một Sicheng lúc nào cũng mở lớn đôi mắt khi em nghĩ xem phải chọn lựa đồ trang trí như thế nào thì mới phù hợp với cuộc sống của em và cậu trong tưởng tượng. Đồ dùng bằng bạc, đèn và gối, tất cả đều được xem xét cẩn thận, tất cả đều là những thứ mà họ cần để bắt đầu một cuộc sống mới cùng nhau.

Khi Sicheng đi ngang qua cửa hàng quần áo trẻ sơ sinh, cậu thấy được ánh nhìn mơ màng trong đôi mắt em, trái tim Jaehyun bỗng siết lại như có bàn tay của ai bóp lấy vậy. 

Jaehyun biết, một ngày nào đó Sicheng sẽ rời bỏ cậu. 

Jaehyun không có khả năng đem lại những thứ mà Sicheng cần. Em ấy muốn có một căn nhà đẹp đẽ để xây dựng cuộc sống sau này, để kết hôn, có con và an hưởng tuổi già.

Em ấy muốn tất cả những điều lãng mạn thường thấy trên phim, nhưng nếu như trước kia em nghĩ rằng phim cũng chỉ là phim mà thôi thì bây giờ đối với Sicheng mà nói, em đã có thể thấy được sự khởi đầu của những thứ tưởng chừng như viễn vông đó giữa cậu và em. Cùng nhau.

Cậu không hề nghi ngờ tình yêu của Sicheng, nhưng cậu biết tình yêu không bao giờ là đủ.

Khi Jaehyun mang theo ánh mắt kiên định nhất nhìn Sicheng, nói cho em biết nỗi sợ mà cậu vẫn luôn bị nó dày vò, em vẫn lắng nghe nhưng gương mặt lại phảng phất nét buồn không cách nào giấu diếm.

Sicheng biết mình không thể kiểm soát được nỗi sợ của Jaehyun vậy nên càng cố hết sức để xoa dịu chúng. Em sẽ gặp Jaehyun sau giờ làm việc để cả hai có thể cùng đi bộ về nhà, mười đầu ngón tay cứ thế đan lấy nhau sẻ chia hơi ấm giữa cái lạnh của đêm đen đang dần bủa vây. Sicheng gọi giao hàng tận nhà những món ăn yêu thích của Jaehyun và ngồi xem phim với cậu, vờ không chú ý thấy Jaehyun khóc khi phim chiếu đến những cảnh buồn hay lãng mạn của hai nhân vật chính. Và quan trong hơn hết, em ấy luôn nói "Em yêu anh," mỗi ngày.

Em làm mọi thứ để chứng minh cho Jaehyun thấy, "Em ở đây, chúng ta ở đây." Cùng với nhau.

Mối quan hệ của cậu và em không hoàn hảo. Họ cãi nhau vì những điều vặt vãnh, đã từng có một trận chiến lớn về vấn đề tiền bạc nổ ra và rồi kết thúc bằng việc Sicheng lao đi với gương mặt đầy nước mắt, còn Jaehyun thì bị bỏ lại một mình trong căn hộ của hai người.

Cậu và em khác xa cái gọi là hoàn hảo. Nhưng ít ra cả hai vẫn có thể nắm tay nhau bước tiếp, sẵn sàng đối mặt với những thử thách trong tình yêu, cùng nhau.

Cả hai cùng nhau thoải mái ngồi trên băng ghế chờ dài, ngón tay lướt qua khoảng trống nhỏ xíu giữa hai đôi chân, miệng ngâm nga một giai điệu nào đó giữa không khí yên tĩnh của cửa hàng quen thuộc, cho đến khi có nhân viên lịch sự nhắc họ rằng đã tới giờ đóng cửa, gọi luôn cả tên vì đã quá quen mặt.

Cậu và em quay trở lại bãi đậu xe ngày đó, đêm nay có vẻ lạnh hơn một chút so với trước đây. Sicheng run rẩy, Jaehyun kéo em lại gần hơn và đặt một nụ hôn lên đôi môi đã bị gió làm cho hơi tái đi. Nụ hôn dường như kéo dài không hồi kết, bên trên là ánh đèn neon đỏ của bãi đậu xe Target không một bóng người.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip