10. Cuộc hành trình ăn thịt - Q3: 2-5

[Tiêu Diệp x Diệp Huyên]

Diệp Huyên nhất thời ngây dại, Tiêu Diệp có một chỗ ôn tuyền khác để sử dụng, hắn làm sao lại đến đây? Cung tì nội quan bên người hắn đâu, để hoàng đế say khướt đi loạn một mình, lại còn xông vào nơi của thái hậu.

Vấn đề quan trọng hơn là, Tiêu Diệp có lẽ là trượt chân ngã vào đây, quần áo vẫn mặc nguyên trên người, nhưng đều đã ướt đẫm. Quần áo mùa hạ vốn đơn bạc, vải vóc lại dính sát lên cơ thể Tiêu Diệp, Diệp Huyên có thể nhìn thấy rõ ràng cơ ngực cân xứng của hắn, vùng bụng bằng phẳng, thắt lưng hẹp mà hữu lực, còn có vật dưới háng đã ngẩng cao đầu nhô ra của hắn cũng không thể bỏ qua.

"Cửu lang..."

Diệp Huyên lúc này mới phản ứng lại muốn đẩy Tiêu Diệp ra, nhưng nam nhân này dính sát lên người nàng, cánh tay phải ôm ngang eo nhỏ Diệp Huyên, đem thân thể trần trụi của nàng ôm vào trong ngực. Cái này vẫn chưa tính là gì, Tiêu Diệp thật sự uống quá say, hắn đem đầu chôn nơi gáy Diệp Huyên, lúc đầu là cọ xát lung tung, miệng phát ra tiếng hừ nhẹ mơ hồ. Rồi sau đó vươn đầu lưỡi, liếm hôn lên cổ Diệp Huyên.

Diệp Huyên bỗng hốt hoảng:

"Cửu lang, ngươi tỉnh lại đi, Cửu lang!"

Nàng liền mạng đẩy Tiêu Diệp ra, thân thể vặn vẹo, bàn tay nhỏ bé nắm lại thành quyền liên tục đánh lên lồng ngực kiên cố của hắn. Nhưng một chút khí lực đó không khác gì con muỗi gãi ngứa, nàng càng kháng cự càng khơi dậy hung tính của Tiêu Diệp.

"Đừng nhúc nhích."

Tiêu Diệp bắt lấy tay Diệp Huyên, đem hai tay nàng bắt chéo ra sau lưng:

"Cửu lang?"

Hắn cảm thấy xưng hô này có chút quen tai, dù sao ở trong cung, cũng chỉ mình Diệp Huyên có tư cách đứng trước mặt hắn mà gọi Cửu lang.

"Lại gọi ta thêm một tiếng."

Hắn cong môi cười, tiếng cười đầy tà khí khiến cả người Diệp Huyên run rẩy. Sau đó, bàn tay thon dài liền nắm lấy cằm Diệp Huyên. Trong tầm mắt mê man của hắn, đôi môi như cánh hoa càng thêm đỏ mọng kiều diễm, giọng nói của hắn khàn khàn:

"Ngươi không gọi, vậy ta liền hôn ngươi."

Vừa dứt lời, môi mỏng liền áp xuống, hung hăng hôn lên môi Diệp Huyên.

"Đừng..."

Tiếng kinh hô của Diệp Huyên bị ép nuốt vào lại trong cổ, đầu lưỡi Tiêu Diệp liền thừa cơ tách hàm răng ra, chui vào trong cái miệng nhỏ của nàng. Cùng lúc đó, bàn tay nóng rực của hắn nâng lên tuyết đồn của nàng, ở khe hở giữa hai đùi xoa nắn vài cái liền sờ lên chỗ non mềm bí mật của nàng.

[...] Khối thân thể xinh đẹp này chưa từng bị nam nhân xem qua, nơi non mềm xấu hổ kia ngay cả Diệp Huyên cũng rất ít khi đụng chạm. Giờ phút này, một bàn tay nóng rực đang đặt lên nơi đó, đầu ngón tay Tiêu Diệp vân vê hoa môi, gập đầu ngón tay đẩy ra hoa phùng nhỏ hẹp, đem ngón tay đâm vào.

"Đừng!"

Diệp Huyên dường như sắp chết trong nụ hôn của hắn, lưỡi bị lưỡi của hắn cuốn lấy, ở trong miệng nhỏ của Diệp Huyên tàn sát bừa bãi thành một mảng hỗn độn. Nàng liều mạng giãy giụa, nhưng dưới sự đùa bỡn của Tiêu Diệp thân thể nàng càng ngày càng mềm, đợi đến khi ngón tay Tiêu Diệp bắt đầu trừu sáp trong hoa huyệt, Diệp Huyên cảm thấy hoa tâm căng thẳng, bất ngờ phun ra một cỗ hoa dịch.

"Thật ẩm..."

Tiêu Diệp đem ngón tay rút ra đưa tới trước mặt Diệp Huyên, chỉ thấy ngón tay hắn dính một mảng ẩm dính, sáng lấp lánh, Tiêu Diệp đem hai ngón tay hơi tách ra, dâm thủy chảy thẳng xuống, ở giữa hai ngón tay tạo nên một sợi chỉ bạc dâm mỹ. Nụ cười trên mặt nam nhân nguy hiểm đến cực điểm, hắn nhíu mày, giữ chặt cổ Diệp Huyên, đem hai chân đang khép chặt của nàng mở lớn:

"Muốn?"

Diệp Huyên vừa xấu hổ vừa giận dữ muốn chết, nàng xuất thân thế gia danh môn, chưa từng nghe những lời nói hạ lưu như thế này. Trong lòng thì kháng cự vạn phần, nhưng thân thể lại hoàn toàn không nghe nàng sai khiến. Bị Diệp Huyên cười như không cười nhìn chằm chằm, dâm thủy trong hoa huyệt không ngừng chảy ra, khiến hạ thân nàng càng thêm lầy lội.

"Cửu lang."

Nàng cật lực kiềm chế:

"Ngươi không muốn tạo nên sai lầm lớn thì tỉnh táo lại đi!"

"Ta rất tỉnh táo."

Tiêu Diệp lười biếng bắt lấy bàn chân đang đá tới của Diệp Huyên, nhìn vẻ mặt say khướt của hắn, nơi nào có một chút thanh tỉnh. Hắn nắm lấy chân Diệp Huyên kéo tới, thân thể cũng tự nhiên sáp tới trước, đem dương vật đã cứng rắn để nơi hoa tâm Diệp Huyên. Trong lúc Diệp Huyên không để ý, quần của Tiêu Diệp đã sớm không cánh mà bay. Côn thịt nóng bỏng không có gì cách trở, trực tiếp đỉnh lên huyệt khẩu Diệp Huyên. Bởi vì Tiêu Diệp đã dùng ngón tay khuếch trương qua, huyệt khẩu vẫn nhỏ hẹp như trước, nhưng đã mở ra hoa động nho nhỏ. Mị thịt trước huyệt khẩu không ngừng co rút, hút lấy quy đầu to lớn.

"Hừ..."

Tiêu Diệp kìm không được mà phát ra một tiếng hừ nhẹ khiến người ta mặt đỏ tim đập, hắn đang liếm tuyết nhũ của nàng, răng nanh khẽ ma sát lên đầu vú, phát ra âm thanh chậc chậc dâm mỹ vang dội:

"Thật mềm... Hút thật thoải mái..."

Hắn ngẩng đầu lên trêu đùa:

"Ta hút ngươi có thoải mái hay không?"

"Cửu lang, ngươi!"

Diệp Huyên làm sao chịu được loại lời nói này, huyệt khẩu lại mấp máy một trận, đem quy đầu hút thêm một chút. Nàng cảm thấy trước mắt một trận choáng váng, không thể tin được bản thân là loại nữ nhân không biết xấu hổ như thế. Vui sướng giấu kín trong nội tâm như một sợi roi dài, không chút lưu tình tra tấn Diệp Huyên. Tiêu Diệp uống say, việc này vốn là một chuyện hiểu lầm. Thế nhưng bản thân không những không đẩy hắn ra, mà còn mềm nhũn nằm trong lòng hắn, tùy ý hắn đùa giỡn. Diệp Huyên chợt thanh tỉnh lại, nàng dùng hết sức lực toàn thân đẩy Tiêu Diệp ra, thừa dịp Tiêu Diệp vẫn còn say dưới chân không vững, cuống quít từ trong ôn tuyền trèo ra.

Tùy tiện cầm lấy một cái áo choàng phủ lên người, Diệp Huyên chuẩn bị rời khỏi nơi này, lại nghe thấy Tiêu Diệp phía sau thống khổ rên một tiếng. Trong lòng Diệp Huyên cả kinh, đáy ao trơn trượt, Tiêu Diệp sẽ không thực sự bị ngã xuống đi. Nàng cắn răng một cái, trở về bên ao nhìn hắn. Đột nhiên, mắt cá chân bị một bàn tay bắt lấy, trời đất như đảo lộn, Diệp Huyên nằm sấp trên mặt đất bị nam nhân áp dưới thân.

Hơi nước tràn ngập trong điện, Diệp Huyên thân mình lõa lồ bị nam nhân đặt dưới thân tùy ý vuốt ve đùa giỡn. Ngón tay Tiêu Diệp kẹp chặt lấy hai cánh hoa môi, tiểu hoa châu run rẩy xuất hiện, Diệp Huyên nức nở một tiếng, thân thể không tự chủ được mà mềm xuống. Bầu ngực bị Tiêu Diệp nắm trọn trong bàn tay, đầu vú bị ngón tay hắn ma sát mà trở nên cứng rắn, lưỡi Tiêu Diệp không ngừng liếm dọc tấm lưng Diệp Huyên:

"Đều đã cứng rắn, còn chạy làm gì."

Hắn tựa hồ rất đắc ý sau khi lừa gạt được Diệp Huyên, đầu lưỡi mang theo mùi rượu lại tấn công cái miệng nhỏ của Diệp Huyên, giữ chặt cằm nàng bắt buộc nàng cùng hắn dây dưa.

Diệp Huyên bị hắn hôn đến nỗi thở hổn hển, cái lưới thơm tho bị Tiêu Diệp cuốn lấy, một lát bị hắn mút lấy, một lát lại bị cuốn vào trong miệng hắn. Hắn đem nước bọt trong miệng Diệp Huyên nuốt vào, lại đem nước bọt của mình mạnh mẽ đẩy vào trong miệng Diệp Huyên. Mùi rượu nồng nặc ập đến, Diệp Huyên bị nghẹn đến đỏ cả hốc mắt, chỉ có thể phát ra vài tiếng vụn văt:

"Dừng tay... Ngươi mau, dừng tay... Đừng... Đừng có sờ nơi đó..."

"Hừ."

Tiêu Diệp ngậm lấy đầu lưỡi Diệp Huyên, dùng sức mút lấy. Ngày thường luôn là dáng vẻ nhu hòa đoan chính, bây giờ say đến thần chí không rõ, lại bá đạo, tà khí như thế, động tác đùa bỡn hoa huyệt càng thêm kịch liệt, cắn lên đầu lưỡi Diệp Huyên một cái:

"Ta càng muốn sờ nơi đó, còn không chỉ muốn sờ thôi đâu..."

Hắn đem dâm thủy dính đầy bàn tay xoa lên côn thịt, cả cây gậy thô to dính đầy dâm dịch ẩm dính, càng thêm dâm mỹ:

"Còn muốn cắm đi vào."

"Đừng!"

Diệp Huyên trong lòng căng thẳng, nhận thấy quy đầu một lần tiếp một lần đỉnh lên huyệt khẩu bản thân, nàng vừa sợ vừa vội:

"Cửu lang, ngươi nhìn ta! Ngươi có biết ta là ai không? Mau dừng tay!"

Ngay trong lúc nàng đang giãy giụa la hét ầm ĩ, Tiêu Diệp thẳng thắt lưng, bắt đầu đem côn thịt tiến vào từng chút.

Hoa huyệt nữ nhân thật sự rất chặt, hoa kính vừa nhỏ vừa hẹp, tuy rằng trên vách tường tràn đầy dâm dịch ẩm nóng, Tiêu Diệp cũng dùng ngón tay khuếch trương qua, nhưng dương vật thô to của hắn tiến vào vẫn rất gian nan. Thêm vào đó Diệp Huyên luôn liều mạng giãy giụa, hoa kính càng thêm co rút, ép côn thịt Tiêu Diệp đau đớn không thôi.

"Thật chặt..."

Nam nhân thở hổn hển bên tai Diệp Huyên, hắn tuy được xem như tính tình tốt, nhưng suy cho cùng là ngôi cửu ngũ, người dám làm trái ý hắn chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Vốn dĩ uống say mơ mơ màng màng, cố nén dục vọng làm tiền diễn cho nữ nhân dưới thân, lúc này, sức nhẫn nại của Tiêu Diệp cuối cùng cũng khô kiệt. Côn thịt trướng lớn bị ép đau đớn, hắn không thể nào khắc chế dục vọng đang kêu gào trong cơ thể thêm nữa, hừ một tiếng đem côn thịt hung hăng đâm vào.

"A!"

Diệp Huyên cảm thấy đau nhức như muốn xé rách da thịt từ hạ thân truyền đến, côn thịt to lớn như một cây sắt nhọn, ở giữa hai chân nàng ra ra vào vào, càng lúc càng nhanh càng lúc càng sâu.

"Đừng.... Đau quá... Thật trướng... A... Không được... Mau dừng lại..."

Nữ tử dưới thân chặt kinh người, bởi vì xâm nhập từ phía sau, khiến Tiêu Diệp có thể đỉnh thẳng đến nơi sâu nhất, quy đầu bị hoa tâm bao bọc, trên côn thịt giống như có ngàn vạn cái miệng nhỏ nhắn hút lấy hắn. Khoái cảm cực hạn khiến hắn kém chút thất thủ bắn tinh thì làm sao có thể dừng lại.

Không chỉ có như thế, hắn vuốt dọc theo đường cong duyên dáng trên lưng Diệp Huyên dừng lại nơi tuyết đồn, xoa bóp đem hai cánh mông mở lớn. Lập tức đem côn thịt rút ra, chỉ chừa quy đầu tắc ở huyệt khẩu. Không đợi Diệp Huyên thở dốc, hắn hung hắng đâm vào, mở ra tầng tầng lớp lớp mị thịt bao quanh, đỉnh đến hoa tâm Diệp Huyên, đem phân nửa bổng thân cắm vào trong tử cung.

"A... Quá sâu.... Quá sâu... Không cần..."

Diệp Huyên khóc nức nở, vừa mới phá thân, thân mình chưa từng trải qua khai phá, làm sao có thể chịu được động tác kịch liệt như vậy. Nàng đau đến nỗi gần như hôn mê bất tỉnh, mặc dù tính tình cứng cỏi, nhưng cũng nhịn không được mà ô ô khóc lên. Tiếng khóc xen lẫn tiếng thở dốc, cùng với âm thanh da thịt va chạm vào nhau, tiếng nước vang lên nơi giữa hai chân không những không khiến Tiêu Diệp mềm lòng ngược lại càng khiến càng thêm điên cuồng.

"Không cần? Không cần mà ngươi còn cắn nhanh như vậy."

Tiêu Diệp dùng sức trừu cắm, rút ra cả căn sáp vào cũng cả căn, hai túi thịt nặng trịch theo động tác kịch liệt của hắn đánh lên mông Diệp Huyên, đem cặp mông trắng nõn va chạm hồi lâu thành một mảng đỏ bừng. Tốc độ co rúm của hắn càng ngày càng nhanh, hai chân Diệp Huyên như nhũn ra, không thể tiếp tục chống đỡ thân thể đã lung lay sắp đổ.

Phát hiện nàng sắp ngã xuống, Tiêu Diệp nắm lấy eo nàng, đem mông nàng nhấc cao lên. Hắn vừa không ngừng trừu sáp vừa lôi kéo Diệp Huyên theo động tác ra vào của hắn. Xâm nhập quá mạnh mẽ khiến Diệp Huyên cảm thấy bụng của mình cũng sắp bị hắn xuyên thủng, hắn nhiều lần đỉnh đến hoa tâm, Diệp Huyên rất nhanh liền thét chói tai từ trong hoa tâm phun ra một cỗ dâm dịch.

Âm tinh nóng rực phun lên quy đầu Tiêu Diệp, mã mắt co rút một trận, hắn cắn răng nhịn xuống cảm giác muốn bắn tinh mãnh liệt.

"Giáp thật chặt, hút cũng nhanh, nước lại nhiều như vậy."

Nam nhân mút lấy vành tai Diệp Huyên, động tác nơi hạ thân càng thêm dũng mãnh:

"Ta sáp nát ngươi, sáp nắt tiểu tao huyệt của ngươi... Thật nhanh, cái miệng nhỏ nhắn mút thật thoải mái..."

Dâm ngữ xấu xa không ngừng quanh quẩn bên tai Diệp Huyên, nhưng nàng đã không thể nghe rõ, khoái cảm xen lẫn đau đớn khiến thần chí của nàng trở nên mê muội, chỉ có căn côn thịt không ngừng va chạm dưới thân tựa hồ vĩnh viễn không thể ngừng lại...

[...] Khuôn mặt Diệp Huyên ửng hồng, hai mắt vô thần, trên mặt trần đầy nước mắt. Bầu ngực nộn nộn của nàng bị một bàn tay to lớn vuốt ve, đầu vú từ trong kẽ tay Tiêu Diệp chui ra, hai ngọn tuyết nhũ cao ngất bị hắn nhu lộng thành đủ loại hình dáng. Mông nhếch cao lên, giữa hai chân một căn dương vật thô to đỏ đậm cấp tốc ra vào, Tiêu Diệp cưỡi lên người Diệp Huyên, không ngừng di chuyển thắt lưng rắn chắc, hỗn hợp dâm thủy cùng bạch trọc liên tục chảy ra, đem bộ lông đen sì của Tiêu Diệp thấm ướt lầy lội.

[...] Tiêu Diệp đang ngủ, hắn bắn qua vài lần, cuối cùng không chống đỡ được men say, nặng nề ngủ thiếp đi. Diệp Huyên cố hết sức từ trong ngực hắn chui ra, côn thịt nam nhân còn tắc trong tiểu huyệt, lúc rút ra, cảm giác tê dại kèm theo đau đớn nóng bừng khiến Diệp Huyên ngã xuống đất.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip