6. Cuộc hành trình ăn thịt - Q1: 8-10
[Trương Diễn x Diệp Huyên]
Vừa thấy bóng dáng quen thuộc, Diệp Huyên liền duyên dáng gọi to một tiếng "Sư phụ", rồi chạy tới ôm cánh tay Trương Diễn. Trương Diễn không như thường lệ xoa đầu nàng mà lại nhăn mày:
"Mới vừa rồi đang ngồi nghe giảng trong điện, ngươi thất thần."
Diệp Huyên quệt miệng:
"Sư phụ, A Huyên biết sai rồi, lần sau nhất định sẽ không tái phạm."
Trương Diễn biết nàng nói những lời này chỉ là có lệ, Diệp Huyên đối với việc tu đạo không quá để tâm. Trước kia Trương Diễn dung túng nàng, mỗi lần như vậy chỉ hơi hơi trách cứ nàng hai câu liền thôi, nhưng hiện giờ không thể lại nuông chiều.
[...] Mắt thấy tiểu đồ nhi vẫn bộ dạng lười biếng như cũ, Trương Diễn cũng không khỏi cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười. Hắn đem Diệp Huyên ôm lên trên gối, ngồi xuống ghế tựa.
[...] "Vậy sư phụ liền phạt ta."
Diệp Huyên không chút do dự trả lời, trong lòng nàng rất rõ ràng, Trương Diễn luyến tiếc mới không phạt nàng đâu. [...] Trương Diễn thản nhiên nói:
"Một khi đã như vậy, vi sư hôm nay liền muốn hảo hảo trừng phạt ngươi."
Đôi mắt khẽ chuyển, Diệp Huyên ngọt ngào cười:
"Sư phụ muốn phạt A Huyên như thế nào?"
Trương Diễn cười cười, bỗng nhiên đem Diệp Huyên lật úp nằm trên đùi mình, nâng tay đánh nhẹ lên tiểu mông của nàng:
"Đánh mông ngươi, như thế nào?"
Diệp Huyên bất ngờ bị đánh, cúi người ghé vào giữa hai chân Trương Diễn, cảm thây trên mông một trận tê dại, không khỏi nũng nịu kêu:
"Sư phụ..."
Một tiếng này thanh âm nàng vừa giận dữ vừa có chút vui mừng, cổ họng Trương Diễn căng thẳng.
"Xem ra vi sư xuống tay còn chưa đủ nặng, tiểu gia hỏa ngươi còn thật có tinh thần."
Diệp Huyên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, đại sắc lang biến thái, thế nhưng lại bày ra trò này. Bên tai là thanh âm trầm thấp lại khêu gợi của nam nhân, trong lòng nàng như có móng vuốt nhỏ cào cào, ước gì Trương Diễn lại đánh thêm vài cái, nên nằm trên đùi Trương Diễn cọ xát:
"Sư phụ trứng thối, mông A Huyên đau quá."
Đồi núi nhỏ trước ngực thiếu nữ ở trên đùi nam nhân cọ đến cọ đi, cách vải vóc mỏng manh, hai quả anh đào đã lặng yên đửng thẳng.
Trương Diễn cũng cảm giác được Diệp Huyên động tình, hắn cười như không cười nhìn Diệp Huyên:
"Rất đau sao? Cũng không biết trừng phạt kế tiếp đồ nhi có chịu được hay không?"
Dứt lời, bàn tay to lại nâng lên, liên tiếp đánh lên hai phiến mông thịt mượt mà. Khí lực của hắn không lớn, lại cố tình khiếp Diệp Huyên ngứa ngáy. Lửa nóng từ bàn tay truyền vào mông thịt, năm ngón tay thon dài khi có khi không bóp mông nàng, Diệp Huyên thậm chí có thể cảm nhận được đầu ngón tay Trương Diễn thô ráp lại ma nhân. Loại trêu đùa tán tỉnh này quả thực chính là khổ hình rất giày vò người khác, mỗi lần nam nhân đánh xuống, Diệp Huyên liền cảm thấy giữa hai chân ướt thêm một phần. Nàng nhịn không được than nhẹ một tiếng:
"Sư phụ, không cần đánh nữa."
"Vì sao?"
Trương Diễn vẫn không ngừng tay, trên mặt bày ra bộ dạng nghiêm trang. Dù lấy tính cách không chút tiết tháo của Diệp Huyên, cũng không thể thốt ra từ đáng hổ thẹn như vậy. Vì sao, đương nhiên là vì phía dưới nàng đã dâm thủy chảy thành dòng a... Ngày hôm nay nàng mặc một chiếc váy màu vàng, lúc này giữa hai chân lộ ra hoa khẩu, bị người nhìn thật rõ ràng. Vải dệt ướt nhẹp dính sát vào hoa môi đầy đặn, trong mắt Trương Diễn đã có thể nhìn thấy rõ ràng nhìn ảnh dâm mỹ. Trong không khí lan tỏa mùi hoa dịch thơm ngát, yết hầu Trương Diễn chuyển động lên xuống, hắn bất động thanh sắc nuốt một ngụm nước bọt, thanh âm vẫn bình tĩnh như trước:
"Ngươi nếu như không trả lời, vậy vi sư liền tiếp tục trừng phạt."
Diệp Huyên xém chút quỳ xuống bội phục vẻ đạo mạo giả tạo của sư phụ. Nàng tức giận bất bình nghĩ, hắn là muốn nàng trả lời bản thân ướt thôi, nàng cứ không nói. Trương Diễn vừa thấy, liền hiểu ra tiểu đồ nhi nổi lên tì khí. Hết cách, nam nhân ung dung nghĩ, hắn có rất nhiều biện pháp trị tiểu trứng thối này. Bàn tay đang vuốt ve tuyết mông chuyển dần xuống, hung hăng đánh lên hoa huyệt giữa hai chân Diệp Huyên.
"A..."
Thiếu nữ không ức chế được mà phát ra tiếng rên rỉ, sau đó, cảm giác khó nhịn không ngừng truyền đến. Hoa môi mềm mại bị bàn tay nam nhân đánh lên lạnh run rẩy, Diệp Huyên chỉ cảm thấy giữa hai chân vừa ngứa vừa đau,khoái cảm giống như bị điện giật, nàng banh thẳng hai chân, đến ngón chân cũng cuộn lên vì vui sướng. Trương Diễn càng đánh càng nhanh, khí lực cũng càng lúc càng lớn, Diệp Huyên tiểu khổ đã sớm ẩm ướt, dâm thủy chảy tràn giữa hai chân thành một mảng lầy lội. Bị nam nhân tra tấn mà nhỏ giọng rên rỉ, trong miệng liên tục y y nha nha mơ hồ không rõ.
Đến tận lúc này nàng vẫn như trước không chịu mở miệng cầu xin Trương Diễn. Nàng kiên quyết chống đỡ, trong mắt đã hàm chứa ánh nước trong suốt, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng rực như quả đào, bên trong cơ thể nhiệt khí dần dần bốc lên. Bên tai nghe tiếng nam nhân thở dốc ồ ồ, bàn tay đánh lên hoa huyệt nàng nóng rực như bàn ủi. Khối thân thể này quả nhiên càng ngày càng mẫn cảm, mới quen với tính phúc, Trương Diễn thương tiếc Diệp Huyên còn nhỏ, tuy rằng hắn sau mấy ngày năm mới khai bao, nhưng mỗi đêm chỉ cố nén làm một lần liền thôi. Nhưng thân thể ngây ngô của thiếu nữ dần dần thuần thục, cũng có thể thích ứng với đại gia hỏa của Trương Diễn, liền đổi thành mỗi đêm hai lần.
Đến bây giờ, Trương Diễn không chỉ lần đến hai ba lần mỗi tối, ban ngày lúc hưng trí, hai người cứ như bây giờ vậy, có đôi khi một ngày làm đến năm sáu lần. Diệp Huyên không thể không cảm khái trong lòng, cái gì đạo cốt tiên phong chi lan ngọc thụ, cởi quần áo ra thì đều là cầm thú. Cầm thú sư phụ đại nhân ham thích ép buộc tiểu đồ đệ, ở trên giường động tác đa dạng, thủ đoạn khó lường. Mới đầu Diệp Huyên có chút không quen, liên tục vài ngày bị hắn ép đến nỗi không xuống giường được. [...] Sau đó tất nhiên là nàng bị sư phụ đặt lên giường cao thấp toàn thân dạy dỗ một phen...
Bên trong điện chỉ nghe được tiếng bàn tay đánh lên da thịt phát ra từng đợt ba ba, cùng thanh âm thiếu nữ tinh tế rên rỉ. Dâm thủy giữa hai chân Diệp Huyên chảy ra càng nhiều, mùi thơm ngào ngạt giống như hương hoa không ngừng phiêu tán trong không khí, phối hợp với âm thanh dâm mỹ, khiến thân thể thiếu nữ nhanh chóng muốn bốc cháy. Lúc này nàng thật sự không chịu nổi, cũng bất chấp mặt mũi, nhỏ giọng khẩn cầu:
"Sư phụ, sư phụ, A Huyên chịu không nổi... Van cầu người, đừng đánh..."
Trương Diễn cũng không có ép buộc nàng, nghe lời dừng động tác trong tay:
"Được rồi, vậy vi sư không đánh nữa."
Diệp Huyên không khỏi thở dài nhẹ nhõm, bàn tay to lớn vừa rời khỏi nơi giữa hai chân nàng, cảm giác ngứa ngáy nơi tiểu huyệt trở nên rõ ràng. Nàng kìm lòng không được mà cọ xát hai đùi, hạ thể trên đùi Trương Diễn cũng vặn vẹo đứng lên. Cách một tầng vải dệt mỏng manh, nam nhân cứng rắn lửa nóng ma sát Diệp Huyên một trận tê dại. Nàng nhịn không được thốt ra một tiếng than thở thoải mái, cọ xát vài lần, lại cảm thấy nơi đó càng thêm hư không.
"Sư phụ."
Khuôn mặt Diệp Huyên đỏ ửng:
"Ta muốn."
"Muốn cái gì?"
Không đợi Diệp Huyên trả lời, nam nhân chợt nhíu mày:
"Muốn sư phụ liếm tiểu huyệt của ngươi?"
Vẻ mặt hắn bình thản, nhưng lời nói thì vô cùng hạ lưu. Diệp Huyên ưm một tiếng, dùng tay bụm mặt, không thể trả lời mà gật gật đầu:
"Vâng."
Trương chân quân thanh lãnh tự chủ cầm thú đứng lên, ngay cả người không có tiết tháo như Diệp Huyên cũng không chịu nổi. Trên mặt nàng nóng lên, đem mặt chôn vào giữa đùi Trương Diễn, không dám nhìn động tác của nam nhân. Chỉ cảm thấy hai chân bị tách ra, dưới thân chợt lạnh, tiểu khố đã bị xé thành hai mảnh.
Trong tầm mắt Trương Diễn, chỉ thấy giữa hai đùi trắng như tuyết của thiếu nữ, hai cánh hoa đầy đặn mềm mại run lên nhè nhẹ. Dưới ánh mắt nóng rực của hắn, cánh hoa co rúm lại một chút liền phun ra một cỗ chất lỏng trong suốt. Cổ họng Trương Diễn căng thẳng, một tay ôm Diệp Huyên lên, thiếu nữ bất ngờ không kịp phòng bị kinh hô một tiếng, hắn cúi đầu xuống giữa hai đùi ngọc, há mồm hàm lấy thịt huyệt trước mặt.
"A!"
Kích thích bất ngờ khiến Diệp Huyên bật khóc, hai bàn tay nhỏ bé gắt gao nắm gốc áo Trương Diễn, đầu nàng hướng xuống dưới, hạ thân lõa lồ ở trên, cứ như vậy bị Trương Diễn ôm vào lòng. Hai chân mở lớn gác lên vai nam nhân, nhục phùng nho nhỏ đối diện với mặt Trương Diễn, bị nam nhân ngậm trong miệng, không ngừng liếm hút. Diệp Huyên điên cuồng vặn vẹo mông, miệng không ngừng kêu khóc:
"Không cần... Sư phụ... Ân... A... Aa... Quá kích thích... Không cần liếm... A... Không cần liếm nơi đó....!"
Một chút sức lực đó của nàng, Trương Diễn căn bản không để vào mắt. Ngược lại theo động tác cọ xát của thiếu nữ, càng làm nam nhân thêm hưng phấn. hơi thở nóng rực của hắn phun lên hoa môi, khuôn mặt tuấn tú theo động tác liếm hút, cách tiểu huyệt Diệp Huyên càng ngày càng gần, dường như sắp dán lên chỗ ướt át kia. Mà động tác vặn vẹo của thiếu nữ càng khiến dâm thủy vẩy ra xung quanh, đem khuôn mặt nam nhân cọ ướt một mảng. trương Diễn ba một phát hung hăng đánh lên mông nàng:
"Tiểu trứng thối, đừng lộn xộn, dâm thủy đều dính lên hết lên cằm sư phụ."
Diệp Huyên xấu hổ đỏ bừng mặt:
"Sư phụ... Đừng nói... A... Không cần nói..."
"Ngươi ngoan ngoãn đừng nhúc nhích, sư phụ sẽ không nói."
Nam nhân đem đầu lưỡi từ trong hoa huyệt rút ra, vừa cắn cắn bắp đùi non mịn của nàng vừa cười nhẹ nói. Thân hình mềm mại trong ngực lập tức bất động, Trương Diễn cười thầm trong bụng, tức thời không trêu đùa Diệp Huyên nữa, cui đầu vào nơi thơm tho kia há mồm dùng sức liếm. Thiếu nữ liên tục rên rỉ miệng không ngừng ân a, mỗi khi bị liếm đến hoa châu, nàng kìm lòng không được mà run rẩy, mông trắng sẽ nghênh đón Trương Diễn phát một cái không chút khách khí.
Mông thịt trắng noãn đã đỏ bừng một mảnh, vết dấu tay rõ ràng. Dâm thủy theo đường cong phập phồng tí tách rơi xuống, có vài giọt rơi xuống mặt Diệp Huyên, lẫn với nước mắt, tình trạng dâm mỹ đến đáng thương. Thời gian dài duy trì tư thế như vậy đến cùng sẽ làm Diệp Huyên khó chịu, Trương Diễn tỉ mỉ đem hoa cốc thiếu nữ liếm sạch một lần, ngay cả cúc huyệt cũng không buông tha, cuối cùng buông Diệp Huyên xuống, đem khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng nâng lên:
"Đồ nhi ngoan, trừng phạt như vậy được chưa?"
Diệp Huyên bị hắn khẩu giao đã tiết một lần, dâm dịch phun ra cũng bị Trương Diễn nuốt vào bụng. lúc này thấy trên cằm sư phụ quả nhiên ướt nhẹp, nàng xấu hổ đến mức muốn tìm cái động mà chui xuống, nắm tya nhỏ không ngừng đấm lên ngực nam nhân:
"Sư phụ trứng thối, khi dễ người ta."
Trên mặt Trương Diễn ướt sũng nhưng hắn cũng không lấy khăn lau đi ngược lại cười nói:
"Tiểu trứng thối, trên mặt sư phụ đều là dâm thủy của ngươi, ngươi nói xem là ai khi dễ ai."
Sau khi bị hắn đùa giỡn một phen, dục vọng của Diệp Huyên đã thoáng dịu xuống, lúc này vừa nghe lời nói hạ lưu như vậy, tiểu huyệt không ngờ lại bắt đầu ngứa, cả ngươi cảm thấy trống rỗng, thầm nghĩ tìm thứ vừa nóng vừa lớn gì đó trừu sáp một hồi, là cách tốt nhất hết tê ngứa.
"Sư phụ."
Thiếu nữ nâng tay ôm cổ Trương Diễn:
"Sư phụ lại phạt A Huyên nữa được không?"
"A Huyên muốn phạt như thế nào?"
Diệp Huyên mị nhãn như tơ, thanh âm là mềm mại, quyến rũ:
"A Huyên muốn sư phụ dùng cây gậy lớn mà phạt..."
Vốn tưởng rằng sau khi nghe xong những lời này, sư phụ đại nhân không biến thành hổ đói vồ mồi, ít nhất cũng phải lửa dục khó nhịn, ai biết Trương Diễn lại cười nhẹ:
"Nga? Nếu vi sư cho ngươi ăn cây gậy lớn, chẳng phải là thỏa mãn ý nguyện của ngươi sao, nơi nào còn gọi là trừng phạt."
"Vậy sư phụ muốn làm như thế nào?"
Diệp Huyên cắn ngón tay, mắt to chớp chớp. Trương Diễn lại vờ như không thấy nàng vứt cái mị nhãn, vẫn như cũ phi thường lạnh nhạt:
"Ngươi nếu đáp ứng với vi sư, từ nay về sau phải nghiêm túc nghe giảng đạo, vi sư liền thỏa mãn ý nguyện của ngươi."
Diệp Huyên ghét nhất là bộ dáng nắm hết mọi chuyện trong tay của hắn, hừ, bổn cô nương lửa tình khó nhịn, chẳng lẽ sư phụ đại nhân ngươi thật không muốn? Diệp Huyên chép chép cái miệng nhỏ nhắn, vươn tay nắm lấy côn thịt đã đứng thẳng dưới khố Trương Diễn, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập đắc ý:
"Sư phụ, ngươi cũng cứng rắn."
Ngụ ý, đều đã cứng rắn, ngươi đừng hòng lấy chuyện này đến uy hiếp ta. Lông mày Trương Diễn vẫn không động, hắn chậm rãi đẩy tay Diệp Huyên ra, lại chậm rãi cởi thắt lưng. Diệp Huyên tưởng rằng sư phụ đã thỏa hiệp, ai biết sau khi cởi bỏ thắt lưng, Trương Diễn đem dương vật lấy ra, nhưng lại tự mình thủ dâm.
Giữa ngày xuân nắng vàng rực rỡ, nam nhân áo quần không chỉnh tề, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng. Đạo bào nhăn nhúm, vạt áo bị xốc lên, lưng quần buông lỏng. giữa hai chân là một căn côn thịt to lớn, dữ tợn, âm mao đen nùng, giương nanh múa vuốt đứng thẳng, bàn tay thon dài như ngọc nhẹ nhàng bao phủ nó, nhẹ nhàng vuốt ve lên xuống. diệp Huyên kìm lòng không được nuốt nước miếng, cảm thấy cổ họng khô rát, dưới hạ thân dâm thủy cuồn cuộn chảy ra không ngừng. nhìn thấy hình ảnh dâm mỹ, mị hoặc đến cực độ như này, đừng nói là nàng, đến thần tiên cũng không chịu nổi. Trương Diễn híp hai mắt:
"Như thế nào, đồ nhi có hay không bằng lòng đáp ứng yêu cầu của vi sư?"
Tay hắn làm ra động tác dâm mỹ, thanh âm vẫn như trước bình tĩnh. Cực đại tương phản như thế, mới khiến nam nhân trước mắt càng thêm quyến rũ. Trong mắt Diệp Huyên lấp lánh ánh nước, thanh âm kiều mị đến mức ngay cả nàng cũng khó mà tin được:
"A Huyên đáp ứng sư phụ, sư phụ..."
Nàng ngẩng đầu, mâm mê đôi môi kiều diễm:
"Tiểu huyệt A Huyên rất ngứa, sư phụ, sư phụ có thể dùng cây gậy lớn giúp A Huyên hết ngứa không?"
Trương Diễn buông tay phải xuống, trong thanh âm cuối cùng cũng lộ ra một tia lửa dục khó nhịn, côn thịt thô to ở giữa hai chân hắn cũng hơi nảy lên:
"Đồ nhi ngoan, tự mình đến."
Diệp Huyên gật đầu, nâng người lên, bàn tay nhỏ bé đẩy hoa môi đang khép chặt ra, đối diện với cây gậy lớn nóng hừng hực, ngồi xuống thật sâu.
"A..."
Vừa ngồi xuống, Diệp Huyên không khỏi phát ra một tiếng rên rỉ kiều mị, hai chân nàng mở lớn kẹp chặt lấy thắt lưng Trương Diễn, mông nhỏ dán lên háng nóng rực của hắn. Dương vật trong tiểu huyệt nhảy lên, quy đầu cực đại nghiền nát vách tường hoa huyệt non mềm, tuy rằng không có động tác gì lại khiến Diệp Huyên trướng đến mức nói không ra lời.
"Thật lớn... Sư phụ, hảo chống đỡ..."
Cho dù đã cùng nam nhân làm qua không dưới trăm lần, nhưng bị dương vật cứng rắn xâm nhập vào trong cơ thể vẫn khiến Diệp Huyên không biết làm thế nào. Nhất là tư thế này khiến côn thịt Trương Diễn vào càng sâu, chỉ cần hắn đâm nhẹ đã có thể đâm đến hoa tâm làm thiếu nữ bủn rủn. diệp Huyên vặn vẹo vòng eo, dùng chân cọ xát lưng nam nhân:
"A... Sư phụ, động đậy... Mau động..."
Trương Diễn chậm rãi đem thắt lưng hướng phía trước đâm tới:
"A Huyên, là muốn sư phụ động như vậy?"
"A... Đâm đến..."
Thiếu nữ căng thẳng chộp vào cánh tay nam nhân, trong tiểu huyệt là có một trận khoái cảm bủn rủn, khiến nàng thoải mái đến độ kêu thành tiếng. trận khoái cảm đó qua đi, Trương Diễn lại bất động, Diệp Huyên bất mãn nhéo lên cánh tay cơ bắp của hắn.
"Sư phụ...."
"Vi sư đã động rồi."
Trương Diễn nhíu mày.
"Lại động nữa... Trong tiểu huyệt rất ngứa... Sư phụ người mau động..."
Thiếu nữ quệt miệng, hai tròng mắt mê ly mơ hồ có nước mắt tràn ra.
"Được."
Trương Diễn sủng nịnh vuốt đầu nhỏ Diệp Huyên, phần eo nhẹ nhàng nhấc lên.
"Đồ nhi vì vi sư mà động, vi sư chắc chắn sẽ làm theo."
Nam nhân thong thả hữu lực trừu sáp trong tiểu huyệt thiếu nữ không ngừng lên xuống, diệp Huyên ghé đầu lên vai Trương Diễn, thoải mái phát ra tiếng hừ nhẹ. Động tác xâm nhập sâu ôn nhu như vậy, đem nàng hoa kính mỗi một chỗ đều cọ xát qua. Diệp Huyên có thể rõ ràng cảm nhận được, trên căn côn thịt thô to ấy, gân xanh cùng mạch máu nổi lên dữ tợn. mị thịt gắt gao bao lấy côn thịt, khi côn thịt rút ra, khoái cảm vẫn lưu lại không dứt.
"Ân.... Aa... A... Thật thoải mái... Sư phụ sáp A Huyên thật thoải mái..."
Trong đầu Diệp Huyên là một mảng hỗn độn, miệng nhỏ theo bản năng thốt ra từ ngữ dâm đãng.
"Tiểu huyệt còn ngứa hay không?"
Trương Diễn ghé vào bên tai nàng nhẹ nhàng ngậm lấy vành tai tắng noãn. Diệp Huyên bị cảm xúc ấm áp đó làm giật mình, ý thức đang đắm chìm trong ôn nhu hoan ái bỗng bừng tỉnh:
"Ngứa, còn ngứa..."
Không chỉ như thế, cảm giác khao khát, ngứa ngáy còn nhiều hơn so với lúc trước. Cả người nàng nóng rực, hai con thỏ ngọc trước ngực cũng run rẩy đứng thẳng, quả anh đào cũng đã sớm cứng rắn, cọ xát lên vải vóc mềm mại, cảm giác ngứa ngáy không ngừng chạy dọc thân thể nàng.
"Sư phụ..."
Lúc này nàng bất chấp tất cả, bàn tay nhỏ bé lung tung kéo mở vạt áo, nâng lên hai bầu vú trắng mềm, đưa đến bên môi Trương Diễn.
"A Huyên cái vú cũng rất ngứa, sư phụ mau sờ... A, sờ A Huyên cái vú..."
Trương Diễn cũng tự nhiên là chiều lòng đồ đệ, hắn dùng tay nâng lên bầu ngực của nàng, mới đầu ngực của thiếu nữ cũng không tính là lớn, nhưng được nam nhân liên tục cày cấy, hiện tại cũng đã lớn hơn một vòng. Bàn tay Trương Diễn nắm lấy bầu ngực trắng noãn, xoa tròn một vòng lại một vòng đến khi bầu ngực trong lòng bàn tay mềm mại, co dãn.
"A... Sư phụ, mạnh một chút..." Diệp Huyên thoải mái than nhẹ một tiếng, Trương Diễn cũng rất nghe lời trên tay gia tăng lực đạo, khi thì chà xát khi thì niết lấy hai bầu ngực, động tác có chút tàn nhẫn lại khiến thiếu nữ càng thêm hưng phấn, nhưng phía dưới lại hư không khó nhịn, Diệp Huyên rên rỉ khẽ đấm lên ngực nam nhân:
"Sư phụ... Phía dưới... Phía dưới sao lại không động..."
Trương Diễm khẽ liếm chóp mũi nàng:
"Sờ cái vú cùng sáp tiểu huyệt, chỉ có thể chọn một cái."
"Không cần..."
Diệp Huyên nhịn không được cọ xát hạ thân hắn:
"A Huyên muốn cả hai..."
Nàng bị Trương Diễn ép buộc cả người vô lực, chỉ có thể vặn vẹo vòng eo tiểu huyệt không ngừng mút lấy côn thịt. Nhưng một chút động tác đó làm thế nào so được với nam nhân cuồng dã mạnh mẽ trừu sáp, càng làm Diệp Huyên càng cảm thấy hư không khó chịu. Cái miệng nhỏ nhắn mếu máo, Diệp Huyên cuối cùng ủy khuất khóc lên:
"Sư phụ trứng thối, rõ ràng đáp ứng A Huyên là A Huyên hết ngứa... A Huyên thật sự rất khó chịu, rất ngứa..."
"Đồ nhi ngoan... A Huyên ngoan..."
Môi Trương Diễn ngậm lấy đầu vú thiếu nữ, tay nâng lên mông thịt:
"Vậy ngươi về sau có hay không nghe lời sư phụ nói?"
Diệp Huyên nào dám không nghe, khóc thút thít gật đầu:
"Nghe..."
"Bảo bối ngoan."
Đôi môi đang ôn nhu liếm đầu vú bỗng rời đi, sau đó, Trương Diễn hung hăng cắn một ngụm xuống dưới. Côn thịt nam nhân đã sớm rút ra từ lúc hắn nâng mông Diệp Huyên lên, chỉ để lại quy đầu chống đỡ huyệt khẩu. Hắn buông tay, vào lúc thiếu nữ không kịp phòng bị, hung hăng cắm thẳng đến chỗ sâu nhất, đỉnh khai miệng tử cung của nàng.
"A!"
Kích thích mãnh liệt khiến Diệp Huyên đạt tới cao triều, từ trong tiểu huyệt phun ra một cỗ chất lỏng đặc sệt, mị thịt gắt gao bao lấy dương vật, dường như muốn ép côn thịt bắn ra mới bỏ qua. Trương Diễn không những không bất động mà còn ôm Diệp Huyên đứng lên, trong lúc kích thích hung hăng va chạm hoa tâm đang run rẩy của thiếu nữ. cánh tay siết chặt eo nhỏ Diệp Huyên, đem thân thể nàng nhấc lên lại buông xuống không ngừng. Cứ như vậy vừa đi vừa trừu sáp, mỗi bước đều đâm vào thật sâu, cơ hồ muốn đem miệng tử cung Diệp Huyên xé rách. Âm tinh liên tục tiết ra, Diệp Huyên run rẩy, trong mắt một mảng mê ly.
"Không cần, sư phụ không cần... A Huyên không được, A Huyên biết sai rồi... A... A, lại muốn tiết... A!..."
Ngay tại lúc Diệp Huyên cho rằng bản thân sẽ chết vì tiết, Trương Diễn lại hung hăng ôm lấy nàng, đem nàng dựa lên ván cửa. Nam nhân phát ra tiếng gầm nhẹ như dã thú, bắn ra tinh dịch, liên tục không ngừng phun lên hoa tâm. Diệp Huyên bị sức nóng của tinh dịch làm cho run rẩy một trận, trong miệng không khống chế được mà chảy từng đợt chỉ bạc, mềm yếu ngã vào trong lòng Trương Diễn, liền một câu rên rỉ cũng không phát ra được.
Trương Diễn chậm rãi đem côn thịt rút ra, ba một tiếng, một bãi hỗn hợp bạch trọc rơi thẳng trên mặt đất. Hắn vươn tay sờ nơi giữa hai chân Diệp Huyên:
"Đồ nhi ngoan, nơi này có còn ngứa hay không?"
Diệp Huyên nâng mí mắt lên, dùng một tia khí lực còn sót lại nhìn về phía hạ thân nam nhân, quả nhiên, căn côn thịt vừa mới bắn xong kia lại trướng lớn, đứng thẳng lên.
"Ô ô ô..."
Diệp Huyên oa một tiếng khóc lớn:
"Sư phụ đại trứng thối!"
Ta không muốn làm tình với ngươi nữa!
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip