8. Cuộc hành trình ăn thịt - Q2: 9-10, 11-14

[Cesare Gattuso x Diệp Huyên (Margaret)]

"Nữ hoàng đi đường xóc nảy, không bằng trước hết tới doanh trướng nghỉ tạm một lát, hạ thần lại hộ tống ngài về thành."

Diệp Huyên cũng cảm thấy hơi mệt, vì thế lại dẫn một đống người hướng về phía trung tâm doanh trại. Trướng này cũng không tính là lớn, toàn bộ người hầu đều đứng bên ngoài, Annie lại bị sai đi chuẩn bị trà cho Diệp Huyên, nàng nhàm chán nhìn bản đồ hành quân treo trong trướng, liền bị một khối thân hình nóng như lửa ôm lấy. Cesare cắn vành tai thiếu nữ, hơi thở nóng rực phun vào trong tai nàng:

"Gattuso?"

Giọng nói thiếu nữ tuy mềm nhẹ nhưng lộ ra vài phần lãnh đạm:

"Ở trước mặt người khác, ta tất nhiên không muốn công tước đại nhân bị người khác bàn tán."

Vừa dứt lời, Diệp Huyên liền cảm thấy không ổn. Quả nhiên, nàng thấy hạ thân chợt lạnh, xoẹt một tiếng, váy của nàng bị Cesare xé rách. Diệp Huyên quá sợ hãi, vội vàng đem tay che lại hạ thân, Cesare bắt lấy tay nàng, đem tay nàng bắt chéo sau lưng, nắm chặt eo nhỏ đang không ngừng vặn vẹo của nàng, nhấc lên, liền lộ ra hai phiến mông mượt mà, trắng như tuyết của Diệp Huyên.


"Ngươi buông ta ra!"

Thiếu nữ gấp đến độ cả mặt đỏ bừng, nàng đang đứng ngay chính giữa đại trướng, tuyết đồn đối diện với trướng mành. Vừa ròi khi Annie ra ngoài, trướng mành kia vẫn chưa kéo xuống hết, chỉ cần có cơn gió nhẹ nhàng thổi qua, người bên ngoài có thể nhìn thấy một thiếu nữ thân dưới lõa lồ, tư thế đứng cực kỳ hổ thẹn.

"Ta?"

Cesare cười cười, một tay duỗi đến trong vạt áo Diệp Huyên, hung hăng vuốt ve nhũ thịt trước ngực nàng:

"Ta là ai?"

Không đợi Diệp Huyên trả lời, hắn phát một cái lên mông Diệp Huyên, âm thanh thanh thúy:

"Tiểu tao hóa, vừa rồi còn ở trước mặt người khác câu dẫn anh trai, hiện tại bày ra bộ dạng trinh tiết liệt nữ, ngươi cho là ta không biết nơi này của ngươi có bao nhiêu tao?"

Hắn nói xong, cách vải vóc va chạm khe hở hẹp giữa hai chân thiếu nữ, từ chỗ đó lui ra, ngay trên hạ thân Cesare cùng tiểu huyệt Diệp Huyên lôi ra một đoạn chỉ bạc.

"Chậc."

Tiếng cười Cesare tràn ngập mỉa mai:

"Quả nhiên đã ẩm, nói cho anh trai biết, có phải từ lúc ngồi trong xe ngựa tiểu huyệt liền bắt đầu ngứa?"

Thấy Diệp Huyên cắn môi không đáp, hắn hung hăng nhéo lên đầu vú đã sưng lên, đầu lưỡi ở trong vành tai nàng liếm mút.

"Không nói chuyện?"

Trong lòng Diệp Huyên đột nhiên căng thẳng, sau đó, liền cảm thấy một ngón tay đặt lên cúc huyệt bản thân.

"Đừng! Anh trai!"

Thiếu nữ trong lòng kịch liệt phản đối, nhưng hai tay Cesare giống như song sắt, đem Diệp Huyên gắt gao giữ lấy, khiến nàng không thể động đậy, tiếng cười nam nhân mang theo ý lạnh vang lên bên tai nàng:

"Thế nào, hiện tại biết gọi anh trai?"

Hắn vừa nói xong, ngón tay kia cũng không chút chần chừ đâm vào cúc huyệt Diệp Huyên. Cúc huyệt thiếu nữ vừa khéo léo, vừa khít khao, chặt chẽ bao lấy ngón tay hắn, tiểu huyệt theo động tác của nam nhân cũng càng thêm xoắn chặt.

Diệp Huyên sợ đến run người, lúc nói ra câu nói kia nàng liền cảm thấy hối hận. Ở chung với Cesare lâu như vậy, nàng làm sao lại không biết tính cách cường ngạnh của hắn. Vốn dĩ hai người vì chuyện của Rey mà không vui, bản thân không chỉ không dỗ Cesare, mà ngược càng thêm chọc giận hắn. Trước không nói đến nhiệm vụ công lược, nàng cho tới bây giờ cũng không bị người khác chơi đùa mặt sau, cái loại đau đớn này, vừa nghĩ lại liền khiến hai chân Diệp Huyên phát run. Ngay lập tức, nàng bất chấp mặt mũi, cuống quít nghẹn ngào nói:

"Ta sai rồi.... Anh trai... Van cầu ngươi... Van cầu ngươi tha cho ta... Đừng sờ nơi đó.... Đừng... Không cần!"

Từ nơi cúc huyệt truyền đến một trận kịch liệt đau đớn, vì bị dị vật xâm nhập mà đau đớn. Vách tường khô khốc không ngừng co rút lại, cật lực muốn đem ngón tay Cesare đẩy ra, lại bị hắn thô bạo khuếch trương sáp càng sâu. Diệp Huyên cuối cùng nhịn không được ủy khuất cùng thương tâm khóc lớn. Trong động tác của Cesare, không có chút thương tiếc nàng. Nàng hạ mình cầu xin hắn thương xót, hắn cũng không chút dịu dàng.

[...] Bất tri bất giác, hắn vẫn dừng động tác lại. Đem ngón tay rút ra, Cesare thậm chí còn có chút dè dặt, cẩn trọng, sợ bản thân làm nàng đau thêm.

"Đừng khóc."

Hắn lãnh đạm nói:

"Ngươi bày ra bộ dạng đáng thương này cho ai xem, chẳng lẽ ngươi nghĩ ta sẽ thương tiếc ngươi?"

Trong phút chốc Diệp Huyên bùng nổ, không biết lấy từ đâu ra khí lực, nàng hung hăng đẩy Cesare ra:

"Đúng, lúc trước mắt ta bị mù, cho rằng tim ngươi cho dù có là tảng đá, cũng sẽ có ngày mềm xuống."

Ánh mắt thiếu nữ sáng rực kinh người, váy áo hoa lệ bị nam nhân xe rách, tóc dài rối tung xõa xuống dưới. Trong tình cảnh chật vật như vậy, lại toát ra một cỗ cương liệt.

[...] Diệp Huyên gật gật đầu, nàng ưỡn thẳng thắt lưng, đầu ngẩng cao. Một giây này, thiếu nữ hồn nhiên, dịu dàng đã biến mất. Nàng giống như một nữ hoàng chân chính, tao nhã rời khỏi đại trướng làm người ta hít thở không thông. Từ đầu tới cuối, không thèm liếc mắt nhìn Cesare một lần.

[...] "Ngươi, ngươi..."

Diệp Huyên nói không nên lời, nàng vừa tắm rửa, mái tóc vẫn còn ướt sũng xõa tung xuống dưới, trên người còn mang theo hương hoa thơm ngát. Khuôn mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ bị hơi nước nóng làm cho đỏ bừng, cổ áo ngủ lỏng lẻo, lộ ra màu trắng của váy lụa mềm mại phía bên trong. Bởi vì chạy tới vội vàng, nàng không kịp mang giày, đôi chân trần đứng trên mặt đất, ngón chân mượt mà đáng yêu.

"Ngươi thật đáng yêu."

[...] Xuyên qua màn lụa mềm mại, cảnh tượng trên giường lại vô cùng dâm mỹ.

Thân thể trắng noãn của thiếu nữ bị nam nhân áp dưới thân, giống như một chú sơn dương thuần khiết rơi vào tay ác ma. Nàng khắc chế tiếng rên rỉ, tay nắm chặt lấy drap giường dưới thân, cả khuôn mặt chôn trong chăn đệm, mông nhếch lên cao cao, eo nhỏ mềm mại cong xuống. một căn côn thịt thô to nóng như lửa không ngừng ra ra vào vào nơi miệng hoa huyệt của nàng, mỗi một lần rút ra, dâm thủy trong suốt lại vẩy lên bụng nam nhân. Mỗi lần sáp nhập, hai túi thịt ướt sũng ba một tiếng đánh lên da thịt thiếu nữ, trên mông nàng dấu tay đỏ tươi che kín da thịt vô cùng mê người.


"Ân... Ân... A..."

Ở sâu trong nội tâm Diệp Huyên kháng cự lần giao hoan này nhưng thân thể đã sớm quen thuộc với Cesare. [...] Nàng liều mạng đánh lên người Cesare, lớn tiếng quát mắng Cesare cút ra ngoài, nhưng Cesare vẫn bất động, hắn giam cầm Diệp Huyên trong ngực mình, vừa kịch liệt hôn lên môi nàng, vừa vội vàng cở sạch quần áo trên người nàng. Khi côn thịt cắm vào trong hoa huyệt, hai người đều khắc chế không được mà rên rỉ một tiếng. Âm đạo vẫn còn khô khốc, vách tường mị thịt gắt gao cắn mút côn thịt, cảm giác quá mức sít sao khiến Cesare xém chút bắn tinh. Hắn đem hai chân Diệp Huyên đẩy ra, dùng tay vuốt ve huyệt khẩu cùng hoa châu của nàng:

"Lily, thả lỏng một chút, ngươi thật chặt."

"Ngươi buông ta ra... Đi ra ngoài... Ngô... Đi ra ngoài..."

Nhân lúc Diệp Huyên đang giãy giụa, Cesare dùng lưỡi xâm nhập miệng nàng, cuốn lấy cái lưỡi thơm tho không ngừng hôn. Diệp Huyên chỉ có thể phát ra âm thanh kháng cự mơ hồ, dưới sự tàn sát bừa bãi của nam nhân, chỉ bạc theo khóe miệng chảy xuống. Trong hoa huyệt côn thịt chậm rãi trừu sáp, nam nhân một tay đùa giỡn núm vú Diệp Huyên, tay kia thì nhéo lên tiểu hoa châu sưng đỏ, cái miệng nhỏ nhắn mở ra rồi khép lại, bắt đầu có dâm dịch phun ra.

Diệp Huyên cố gắng đè nén tiếng rên rỉ của bản thân, nhưng phản ứng trên thân thể muốn giấu cũng không được. Hoa huyệt càng ngày càng ẩm, mị thịt gắt gao cắn mút dương vật cứng rắn như thiếc, côn thịt không ngừng cọ xát bên trong huyệt thịt, dâm thủy chảy ra càng nhiều, khiến Cesare ra vào càng thêm dễ dàng. Động tác trừu sáp của nam nhân ngày càng nhanh, hạ thân hắn không ngừng va chạm lên da thịt thiếu nữ, tiếng nước phốc kỷ phốc kỷ vang lên bên tai không ngừng. Cả người Diệp Huyên như nhũn ra, bầu ngực cũng theo động tác của Cesare mà lay động không ngừng, núm vú run rẩy đứng thẳng, trông vừa đáng yêu cũng vừa đáng thương.

"A... Đừng... Quá nhanh..."

Tuy khối thân thể này bị Cesare dạy dỗ rất tốt, nhưng đã nửa năm rồi không làm, Cesare lại sáp vừa nhanh vừa sâu, nhiều lần đỉnh đến chỗ mẫn cảm, nàng quả thật không chịu nổi. Nhưng Cesare lại giống như cố ý tra tấn nàng, hắn đem đùi Diệp Huyên gác lên vai, cái miệng nhỏ bị banh rộng, gian nan phun ra nuốt vào thiết bổng của hắn. Hắn lại đỉnh một cái thật sâu, nàng duyên dáng hét lớn, một lần lại một lần, không ngừng cắm vào hoa tâm của nàng. Vào lúc từ trng hoa tâm phun ra lượng lớn dâm dịch, hắn hung hăng sáp vào miệng tử cung Diệp Huyên, đem cả quy đầu to lớn nhét vào.

"A...! Không được... Ta không được... Đừng... Quá sâu... Ta không cần..."

Vừa cao trào là lúc hoa huyệt mẫn cảm nhất, Diệp Huyên cảm thấy trước mắt một mảng sương mù, ngay lúc Cesare đỉnh sâu vào, hai chân nâng cao lên, mũi chân duỗi thẳng tắp, cả người ức chế không được mà run rẩy. Ngay lúc này Cesare lại đem côn thịt rút ra, hỗn hợp dâm thủy cùng tinh dịch chảy ra, hạ thân Diệp Huyên là một mảng lầy lội. Huyệt thịt vô ý mấp máy, khoái cảm chồng chất bỗng nhiên đứt đoạn, Diệp Huyên ưm một tiếng, hoa huyệt cảm thấy vô cùng trống rỗng. Cesare nhấc thân thể nàng lên, bày ra tư thế quỳ sấp xuống. Bàn tay to lớn giữ chặt eo nhỏ thiếu nữ, động thân một cái, côn thịt lại nhét đầy hoa huyệt.

"Ân... Aa... Thật trướng..."

Diệp Huyên nhịn không được mà rên rỉ, tư thế này khiến côn thịt Cesare xâm nhập càng sâu, côn thịt của hắn vốn dĩ có kích thước kinh người, lúc này cả căn côn thịt đều đỉnh đến chỗ sâu nhất, chỉ hận không thể đem hai túi thịt này đều nhét vào. Háng hắn dán sát da thịt Diệp Huyên, lông mu thô cứng không ngừng quét qua tiểu ngọc châu, côn thịt cũng không ngừng cọ xát trong hoa huyệt, cảm giác ngứa ngáy khiến Diệp Huyên sáp điên rồi.

"Thích không, Lily?"

Cesare ngậm lấy vành tai Diệp Huyên, bàn tay to duỗi đếm trước ngực Diệp Huyên, niết lấy đầu vú sưng đỏ.

"Ân... Ha... A..."

Thấy Diệp Huyên không trả lời, Cesare lại thả chậm tốt độ, mềm nhẹ chuyển động. Quy đầu nghiền nát từng tấc từng tấc mị thịt trong hoa huyệt, so với mưa to gió lớn trừu sáp càng thêm giày vò:

"Có thích hay không?"

Hắn bắt đầu dùng môi lưỡi hôn lên cổ Diệp Huyên, thiếu nữ dưới sự tra tấn của hắn nhỏ giọng nức nở, hắn có chút đau lòng, động tác dưới thân vẫn vô cùng ôn nhu:

"Chỉ cần ngươi nói thích, anh trai liền tha cho ngươi."

Diệp Huyên nức nở than nhẹ, nàng liều mạng lắc đầu:

"Không thích... Không thích... A... Đừng làm nơi đó... A... Thật ngứa..."

Từ trong hoa huyệt lại phun ra lượng lớn dâm dịch, liên tục cao trào khiến Diệp Huyên mơ hồ muốn ngất đi, nàng cắn lấy góc chăn nức nở:

"Thối tha, ngươi là tên thối tha... Ngươi muốn ta thích, ta cố tình không thích!"

"Ta là tên thối tha, vậy ngươi là cái gì?"

Cesare thấp giọng cười, đầu lưỡi ôn nhu liếm lên má nàng để lại dấu vết ẩm ướt. Hắn khẽ gảy lên đầu vú Diệp Huyên, đột nhiên hung hăng búng lên, rồi tàn bạo lôi kéo.

"Vậy ngươi chính là tiểu dâm phụ bị tên thối tha đùa bỡn phun nước!"

[...] Hắn duỗi tay đến chỗ giữa chân hai người, dâm thủy ướt sũng:

"Cái miệng nhỏ nhắn bên trên nói không thích, nhưng cái miệng nhỏ nhắn phía dưới lại vui mừng chảy nước dầm dề."

"Không phải, không phải như thế..."

Nước mắt không khống chế được chảy xuôi xuống, thiếu nữ liều mạng lắc đầu, nhưng chính nàng cũng không biết bản thân muốn phản bác điều gì.

[...] Thiếu nữ dưới thân không ngừng từ chối, Cesare càng lúc càng nhanh, càng lúc càng tàn nhẫn, côn thịt kịch liệt nảy lên, mã mắt trước quy đầu mở ra, tinh dịch nóng rực phun vào tử cung thiếu nữ. Tinh dịch Cesare vừa nhiều vừa đặc, phun liên tục mấy phút mới hết, khoái cảm khiến người ta hít thở không thông mới thoáng bình ổn một chút. Cho dù trong quá trình bắn tinh, hắn vẫn không ngừng trừu sáp. Trong khi hoa huyệt liên tục co rút, ý thức của Diệp Huyên lại dần dần mơ hồ. Nàng cảm giác được anh trai đang hôn mình, lưu luyến triền miên, vì nàng khóc mà thở dài. Nàng dường như nghe được anh trai thì thầm, nhưng cũng có thể là nàng mê sảng:

"Đừng rời khỏi ta, ngươi hận ta cũng được, chỉ cần ngươi không rời khỏi ta."

[...] Trong tình thế hết sứccăng thẳng như vậy, cuộc sống của Diệp Huyên lại lâm vào tình cảnh bình tĩnh kỳdị. Trong căn phòng trang hoàng đẹp đẽ, quý giá nhưng cũng hết sức lịch sự, taonhã, một thiếu nữ thân thể trần trụi cuộn mình trên ghế mềm, dường như đang ngủsay. Mái tóc dài đen nhánh xõa tung xuống đất, che khuất phân nửa tấm lưng trắngnõn. Hai bầu ngực cao vút theo nhịp hô hấp của nàng nhẹ nhàng phập phồng, đầuvú sưng đỏ, trên bầu ngực mượt mà in đầy dấu hôn cùng dấu tay vô cùng rõ ràng.

Trên cổ, trên bụng, trong bắp đùi nàng... Chỗnào trên thân thể nàng cũng rải đầy hồng ngân, dấu ấn lưu lại mấy ngày hôm trướcđã chậm rãi mờ đi, nhưng dấu vết kịch liệt hoan ái tối hôm qua lại rất rõ ràng.Hai chân nàng hơi mở ra, tiểu hoa châu từ trong hoa môi nhô đầu ra, bởi vì trảiqua thời gian dài bị đùa bỡn, đến giờ vẫn sưng đỏ không thôi. Giữa hai cánh hoalại lộ ra một vật lạ, giả dương vật thô to nhét đầy hoa huyệt nàng, tinh dịchcùng dâm thủy đêm hôm qua đều tắc trong âm đạo, khiến bụng nhỏ của nàng trướngto lên.

Trên mắt cá chân nàng, một vòng kim loại tinhtế bao lấy cổ chân nàng. Dây xích vừa nhìn liền thấy điểm cuối, một vòng kim loạikhác được gắn chặt trên cột gỗ đầu giường. Độ dài dây xích đã được tính toánh kỹlưỡng, để nàng có thể đi lại thỏa mái trong gian phòng, nhưng không thể đi đếntrước cửa, lối ra ngoài duy nhất. Dây xích được chế tạo bởi một chất liệu đặcthù, nhìn thì nhỏ nhưng đao búa đều chặt không đứt. Dù là vậy thì trong phòngnhững vật sắc nhọn có thể sử dụng đều bị đem đi hết, ngay cả bốn góc nhọn củagiường cũng đều được bao kín bằng vải mềm.

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip