chap 26 27 28

=============

Edit: Fuko

Beta: Cần một beta (╭ ̄ω ̄)╭

 =============

Vai Tống Kiêu run lên.

“Tống tiên sinh” trong miệng Thiệu Trầm dĩ nhiên không phải Tống Nhiên, cũng không phải “cậu chủ nhỏ” cậu, mà là hạm trưởng tinh hạm “Ngưng Vọng” Tống Phái Lưu.

_ Cậu chủ nhỏ, tôi đếm đến mười, nếu em vẫn không mở cửa, tôi sẽ gửi thư liên lạc. Mười, chín, tám…

Thật là đáng ghét! Sao lại nhắc đến người kia chứ! Cuộc sống thật không tốt đẹp chút nào!

Tống Kiêu rất không tình nguyện thò tay trái còn nguyên vẹn ra khỏi chăn, đụng lên tường một cái:

_ Mở cửa.

Cửa mở, mắt Thiệu Trầm trước tiên nhìn về phía Tống Kiêu đang cuộn tròn trong chăn, sau đó nhìn về phía Oz, cười xin lỗi:

_ Khiến ngài chê cười rồi.

Thiệu Trầm ngồi ở bên giường, tim Tống Kiêu đập thình thịch, đối phương vén chăn lên, thời điểm mũi tiêm chạm vào da thịt cậu, lông tơ khắp người dựng đứng lên.

Chỉ nghe thấy một tiếng ép khí, chân mày Tống Kiêu cau lại, toàn thân buộc chặt, cậu có thể cảm nhận được tế bào mình đang nhanh chóng phân chia, đại não như sắp nổ tung.

Thời điểm cực kỳ thống khổ, người bình thường sẽ phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Nhưng Tống Kiêu thì ngược lại, cậu càng thống khổ, càng không phát ra được thanh âm nào.

Miệng há to, đau đớn làm cậu không thể hô hấp, khớp ngón tay của cậu cứng lại, đầu khớp dường như muốn phá da thịt chui ra.

Tống Kiêu mong muốn một thứ gì đó, cái gì cũng được, chỉ cần có thể làm cậu không quan tâm đến cảm giác này nữa.

Trong chăn, có vật đặt lên tay cậu. Cậu biết đó không phải Thiệu Trầm. Bởi vì Thiệu Trầm ngồi ở phía bên kia giường.

Tống Kiêu bất chấp tất cả nắm chặt ngón tay đối phương, ngón tay người ấy rất dài, thoải mái xoay một cái, cũng nắm lấy tay Tống Kiêu.

Cảm xúc khi da thịt chạm vào nhau, lòng bàn tay ấm áp, hết thảy giống như đem toàn bộ nỗi thống khổ của Tống Kiêu gói lại.

Nỗi thống khổ này cũng không duy trì lâu.

Tay của đối phương rất nhanh đã thu về.

Đương ngón tay của Tống Kiêu khôi phục linh hoạt, ngay cả người anh em kia cũng phấn chấn tinh thần, con tim tưởng chừng ngừng đập của cậu dần hoạt động trở lại.

Ánh mắt Tống Kiêu liếc về phía bàn tay tự nhiên đặt trên giường của Oz, trong lòng không hiểu sao mất mác.

_ Em xem, cũng không khó chịu đựng như vậy, nhỉ? – Thiệu Trầm xoa đầu Tống Kiêu.

_ Anh đi ra. – Tống Kiêu gạt tay Thiệu Trầm xuống.

_ Em vẫn tức giận việc tôi báo cho Tống tiên sinh sao?

_ Anh là trung khuyển của anh ta, không phải trung khuyển của tôi.

Thiệu Trầm cười nhạt một tiếng, nói:

_ Nghỉ ngơi thật tốt, cậu chủ nhỏ. Ngài lĩnh chủ lại cho người gọi tôi đến.

_ Ừm…

_ Chắc là vấn đề về Tống tiên sinh.

_Vấn đề gì về người đó Tống Kiêu cũng không quan tâm, dù sao cũng chỉ có Thiệu Trầm đối phó được với lão hồ ly kia!

Khi Thiệu Trầm rời đi, Tống Kiêu mới chậm rãi lật mình, lúc vén chăn lên, cậu nhìn thấy gò má Oz.

Đối phương vẫn xem sách điện tử, ngón tay thon dài xẹt qua các tầng số liệu, tao nhã và lưu loát.

Tia nắng mặt trời tôn lên gương mặt của anh, tĩnh lặng và đẹp đẽ.

_ Tôi bị thương, ngày hôm nay không luyện tập cùng anh được.

Từ khi cậu tiến vào gian phòng này, Oz Fawn chưa từng liếc qua cậu một cái.

_ Cậu đã khỏi rồi.

Oz vẫn không nhìn cậu.

_ Tâm hồn bị thương tổn, cần nghỉ ngơi.

Tống Kiêu ôm chăn xoay người.

_ Tôi bị dị ứng với thuốc dũ hợp. Người thường rõ ràng sẽ không có cảm giác đau đớn, nhưng với tôi, thời điểm thuốc dũ hợp đẩy mạnh quá trình tự chữa lành còn đau gấp chục lần lúc bị thương. Có một lần, tôi bị thương xương đùi, lúc tiêm thuốc dũ hợp, tôi đã tự nghiến nát răng của mình. Tất nhiên… Nó lại mọc ra…

Tống Kiêu buồn buồn nói.

_ Vào lúc đó tôi rất hâm mộ Arthur. Các anh không có cảm giác đau.

_ Người thường sẽ không bị dị ứng thuốc dũ hợp. – Oz nhàn nhạt nói.

_ Tôi là trường hợp đặc biệt nha. Hm… Không chừng tôi là Arthur đó? – Tống Kiêu nhìn về phía Oz, làm bộ lơ đãng đem ngón út của mình chạm vào tay Oz – Vừa rồi cảm ơn anh!

Oz thu lại tay mình.

Tống Kiêu kéo khóe miệng, vừa rồi cậu còn cho là quan hệ của mình và Oz đã hòa hoãn chứ!

Quả nhiên là ảo giác!

Tống Kiêu ôm chăn, thầm nghĩ về thái độ của Cevil đối với mình.

Người ấy đối với những tên làm hại cậu thật không lưu tình chút nào. Nếu như nơi này là góc vuông thứ mười, có lẽ người ấy thực sự giẫm nát đầu của hai tên đó.

Tống Kiêu vẫn nghĩ là do Cevil tiếp thu giáo dục của thuyết khách, ngoại trừ thời điểm thiếu niên không nhịn được, sẽ luôn luôn hòa nhã khi đối mặt với những người khác. Nhưng khiêm tốn chỉ nói lên giáo dục, không có nghĩa đó là bản tính.

Ngay lúc đó,  thanh âm của quản gia vang lên từ trong máy truyền tin:

_  Cậu chủ nhỏ, chúng ta có khách.

_ Hm, đâu có liên quan tới tôi?

Khánh khứa vân vân đều là Thiệu Trầm tiếp đãi, nếu Thiệu Trầm không có ở đây, quản gia sẽ mời khách đến thăm vào lần sau.

_ Là bí thư Đới của lĩnh chủ đại nhân và thuộc hạ Tarz của Oz Fawn.

Tống Kiêu xoay người sang chỗ khác, nhìn về phía Oz.

Oz trầm mặc một lúc lâu rồi mở miệng:

_ Tarz cũng là một trong những kẻ đã phản bội tôi.

_ Anh thật chẳng có tí nhân duyên nào cả!

Rất rõ ràng, Sở Phong cố ý giữ Thiệu Trầm, để Tarz đến thử Tống gia!

Xem ra Sở Phong kiên quyết hợp tác cùng Phong vương Tulio đây!

Thật là xui xẻo! Sở Phong rốt cuộc có biết tư tưởng của Tulio đã vặn vẹo không ai đỡ nổi? Ông ta vốn chẳng tha thiết tìm Băng Liệt! Ổng chỉ đang hưởng thụ niềm vui khi “phá hoại” thôi!

Tống Kiêu vén chăn lên, vừa định xuống giường, thanh âm của Oz vang lên lần nữa.

_ Tarz không dễ đối phó như Bard.

_ Cho nên tôi không có ý định ra ứng phó với tên Tarz này đâu.

Tống Kiêu phát cho Thiệu Trầm một tin tức, chỉ mong hắn có thể nhanh chóng thoát khỏi Sở Phong để trở về.

Cậu đi vào khu bếp đơn giản, vừa luộc đậu dẻo vừa ngâm nga một khúc hát.

Đợi đậu dẻo luộc xong, cậu cho tương vào trộn, sau đó cầm bát trở về giường say sưa ăn, thuận tiện đưa cái muỗng đến trước mặt Oz, vô cùng tốt bụng nói:

_ Anh có muốn ăn không?

_ Không cần.

Đúng như dự đoán của Tống Kiêu, Oz từ chối.

Tống Kiêu chậm rãi ăn cơm đậu dẻo, tiêu phí thời gian.

Đương cơm đậu dẻo ăn sắp hết, lời của quản gia vang lên.

_ Cậu chủ nhỏ, Đới tiên sinh hỏi lúc nào cậu mới có thể ra ngoài?

_ … Tôi đang chơi trò chơi! Đừng quấy rầy tôi! Có chuyện gì cứ tìm Thiệu Trầm!

_ Nhưng Đới tiên sinh nói, ngài ấy và ngài Tarz muốn gặp cậu, không phải Thiệu Trầm.

_ Vậy chờ tôi chơi nốt trò này đã!

Tống Kiêu đóng máy liên lạc, tiếp tục ăn, chỉ là lòng dạ ăn uống không còn tinh thần như vừa nãy.

Cậu biết, Tarz không gặp được cậu sẽ không bỏ qua.

Cậu không kéo dài thời gian được bao lâu.

Thiệu Trầm chưa nhắn lại cho cậu, không biết có phải do Sở Phong tận lực ngăn lại hay không.

Lúc Tống Kiêu nuốt xong miếng cơm cuối cùng, thanh âm quản gia lại vang lên.

_ Cậu chủ nhỏ, nếu cậu không ra, vị Tarz kia sẽ đích thân đến chỗ cậu.

_ Tới liền! Rốt cuộc hắn ta là chủ Tống gia hay là tôi! Một điểm giáo dục của Arthur cũng không có!

Tống Kiêu đóng máy liên lạc, nhìn thoáng qua Oz không chút dao động nào, nói:

_ Anh nói Tarz khó đối phó phải không? Nếu tôi không chống đỡ được, anh hãy lái tàu con thoi rời khỏi đây ha!

Nói xong, Tống Kiêu khởi động tàu con thoi giấu ở dưới giường, không nói thêm gì nữa, rời khỏi phòng.

Cậu lười biếng đi tới phòng tiếp khách.

Bí thư Đới và Tarz đang uống trà, Tống Kiêu ngáp một cái, ngồi xuống trước mặt bọn họ.

_ Tìm tôi có chuyện gì? Phải chăng quý ngài lĩnh chủ biết tôi bị Arthur hành hung ở trường học, phái bí thư đến an ủi sao?

Đới tiên sinh cười cười :

_ Tôi sẽ truyền lại lời nhắn nhủ của ngài cho lĩnh chủ đại nhân.

_ Hm… Vậy không phảo là an ủi. Còn có chuyện gì khác sao?

Ánh mắt Tống Kiêu chuyển qua Tarz ở bên cạnh. Sợi tóc màu xám rủ xuống vai hắn, hai mắt hơi lồi ra, thân hình cao ngất nhưng không to lớn như Bard, hắn vẫn im lặng quan sát Tống Kiêu, một chút biểu tình nhỏ nhoi của cậu cũng không thoát được ánh mắt hắn.

Xem ra người này quả thực khó đối phó hơn Bard.

_ Tống tiên sinh, rất xin lỗi đã quấy rầy thời gian chơi trò chơi của ngài.

Lời mở đầu của Tarz rất lễ phép.

Nhưng cũng không níu kéo được chút hảo cảm của Tống Kiêu.

_ Tôi không thích bị người khác gọi là ‘Tống tiên sinh’, nó khiến tôi nhớ đến một người tôi rất ghét. Tôi có thể trở về tiếp tục chơi game chứ?

Tarz buồn cười nhìn về phía bí thư Đới. Đới Bân tốt bụng giải thích:

_ Ở Tống gia hiện tại, người được gọi là “Tống tiên sinh” chỉ có hạm trưởng “Ngưng Vọng” là ngài Tống Phái Lưu. Ngài quản giáo Tống Kiêu rất nghiêm ngặt.

_ Hm… Ra là thế… – Tarz gật đầu – Như vậy Tống Kiêu, tôi muốn hỏi ngài mấy ngày này có nhìn thấy cậu chủ Oz Fawn của tôi không?

_ Có gặp, ở Phong Bảo đó.

_ Trừ lần đó ra thì sao?

Tống Kiêu diện biểu tình không rõ hỏi Tarz:

_ Trừ Phong Bảo ra còn có chỗ khác sao?

_ Thiếu gia có nhắc tới việc đến Tống gia làm khách không? Đây từng là nơi ở của Tống Nhiên, cậu ấy sẽ cảm thấy rất hứng thú, dù sao Tống Nhiên đã từng là thầy của thiếu gia.

Các người cho rằng Oz Fawn là học sinh của Tống Nhiên, nên anh ta có thể trốn ở Tống gia?

_ Haha… – Tống Kiêu nhìn về phía quản gia – Oz Fawn từng tới đây sao?

Quản gia lắc đầu:

_ Không có, cậu chủ nhỏ.

_ Nghe thấy không? Oz Fawn chưa từng tới đây.

_ Ngài thoạt nhìn không thích thiếu gia của tôi? – Tarz tò mò nghiêng về hướng Tống Kiêu.

Mặc dù trên môi hắn mang theo nụ cười, nhưng ánh mắt lại làm người ta dựng tóc gáy.

_ Đúng vậy.

_ Nguyên nhân là gì thế?

_ Ngài có biết cậu chủ nhà ngài rất không biết tôn trọng người khác không? – Nhắc tới điểm này, Tống Kiêu lộ ra biểu tình căm phẫn trào dâng – Bạn học Cevil của tôi nói rất bội phục anh ta, muốn trở thành cơ giới sư của anh ta. Oz Fawn đã trả lời như thế nào? ” Tôi không cần cậu làm cơ giới sư”, “Vì cậu rất kém”! Nếu ngài là tôi, ngài sẽ thích anh ta sao?

Tarz cười:

_ Điều này quả thật rất làm người cay cú, mong ngài bỏ qua cho thiếu gia. Xem ra cậu chủ không đến đây.

Tarz và Đới Bân đứng lên, thời điểm Tống Kiêu đang muốn thở ra một hơi, Tarz mở miệng:

_ Xin hỏi tôi có thể tham quan chỗ này một chút không? Ở đây có rất nhiều vết tích sinh hoạt của ngài Tống Nhiên.

Tống gia trở thành di tích lịch sử bao giờ vậy?

Còn là thắng cảnh du lịch nữa?

Tống Kiêu biết nếu như mình nói không thể, Tarz nhất định sẽ chẳng nghi ngờ.

Hơn nữa Sở Phong điều Thiệu Trầm đi, không phải là để Tarz có thể khám xét thoải mái ở Tống gia sao.

_ Hm, tùy ngài. Dù sao tôi nghĩ cũng chẳng có gì để nhìn đâu.

Tống Kiêu thờ ơ xoay người, trở về gian phòng của mình.

Cậu thấy khả năng diễn kịch của mình đã đạt tới đỉnh cao, vì sao Tarz vẫn không tin chứ?

_ Cảm ơn.

Tarz đi theo sau quản gia, sau khi đi gần hết Tống gia, thì đến trước cửa phòng Tống Kiêu.

_ Cậu chủ nhỏ, Tarz tiên sinh gửi lời tạm biệt.

_ Ừm.

=============

Edit: Fuko

Beta: Cần một beta (╭ ̄ω ̄)╭

 =============

Tống Kiêu mở cửa, quản gia và Tarz đi đến.

Cậu cũng không thèm nhìn hắn mà chìm đắm trong trò chơi.

Tarz nhìn bóng lưng cậu, rồi quay sang mọi thứ xung quanh.

Đây là nơi nồng nặc “mùi sức sống”. Trên giường đặt hoa quả và đồ ăn vặt này nọ, chăn chỉ có một góc là nằm trên giường, còn lại rơi hết xuống đất.

Nằm ở đất là đồng phục học sinh Tống Kiêu thay ra.

Quản gia đã sớm quen với những điều này, nên một chút ý định thu dọn cũng không có.

_ Ngài quản gia, tôi muốn cùng cậu chủ nhỏ nhà ngài nói hai câu.

_ Mời ngài.

Nói xong, quản gia liền lui ra ngoài.

Trái tim Tống Kiêu nhảy lên.

Có nhầm hay không vậy! Khách bảo ông đi ra thì ông đi ra luôn! Rốt cuộc ai mới là cậu chủ của ông hả!

Chờ Thiệu Trầm trở về, tôi sẽ sa thải ông!

Tarz đi tới phía sau Tống Kiêu, nhìn màn hình trò chơi, (cười) gập cả lưng, ghé vào tai cậu nói:

_ Không tới mười giây, ngài sẽ game over.

Quả nhiên, đến giây thứ chín, cậu Tống đã bị hệ thống đá khỏi trò chơi.

Tống Kiêu rời hệ thống, nghiêng đầu nhìn về phía Tarz:

_ Ngài muốn nói với tôi cái gì?

_ Tôi chỉ muốn hỏi ngài một chút, trừ Phong Bảo ra, ngài thực sự không gặp qua cậu Oz Fawn ở nơi khác sao?

Tarz cười mỉm, ngồi trước mặt Tống Kiêu.

Hắn gác chân lên, hai tay nhẹ nhàng đặt trên đầu gối, nhìn qua khá nhàn nhã và thoải mái.

Nhưng ánh mắt lại lại chèn ép Tống Kiêu đến cực điểm.

_ Tôi đã nói rồi mà! Các ngài có phải bị cậu chủ của mình bỏ rơi hay không? Cho nên mới vội vội vàng vàng tìm kiếm? Quản gia chẳng phải đã đưa ngài đi khắp Tống gia sao? Ngài có thấy qua vị Oz Fawn kia không?

_ Vẫn còn một chỗ tôi chưa xem qua.

So với Tống Kiêu đang nóng nảy, Tarz tỏ vẻ rất nhẫn nại.

_ Chỗ nào? – Tim Tống Kiêu đập loạn.

Cậu biết, chỗ mà Tarz nói nhất định là phòng của Tống Nhiên.

_ Là phòng của ngài Tống Nhiên.

_ Phòng của anh cả tôi? Ngài có lầm hay không? Nghe như là Oz Fawn biến thành tội phạm vượt ngục của tinh tế, nên các ngài phải đi bắt anh ta? Tuy rằng tôi chỉ là một người thường, không có năng lực tuyệt vời và địa vị cao quý như Arthur các ngài, nhưng tôi không thể không nói, ngài hơi quá đáng rồi đó! Toàn bộ góc vuông thứ sáu chẳng ai giống như ngài chạy tới Tống gia, lục soát khắp nơi một lần vẫn chưa thỏa mãn, còn muốn đến phòng của anh cả tôi?

_ Tống Kiêu, tôi chỉ tham quan một chút thôi, sẽ không chạm vào thứ gì cả.

Tuy Tống Kiêu đã nói thẳng ra, Tarz lại không nhúc nhích chút nào.

_ Cho nên nếu ngài không nhìn một cái sẽ không rời đi?

_ Đúng vậy. Tôi có thể ngồi đây chờ lĩnh chủ Sở Phong đến giúp tôi mở căn phòng này ra.

Tarz còn cần lĩnh chủ Sở Phong đến? Mà không như Thiệu Trầm nói tự anh có thể phân giải mặt tường? Nói cách khác năng lực của Tarz không bằng Thiệu Trầm?

Như vậy cậu chỉ cần kéo dài thời gian, mong rằng Thiệu Trầm trở về đúng lúc.

Hơn nữa lúc này chắc Oz cũng đã vào trong tàu con thoi rồi.

Tống Kiêu mở cửa phòng Tống Nhiên, hai người cùng đi vào.

Gian phòng này không nhiễm một hạt bụi, ngay cả chiếc giường Oz vẫn ngồi cũng được sửa sang lại, một vết nhăn cũng không có, cả những đồ thừa chồng chất Tống Kiêu xả ra trước đó cũng không còn.

Trong lòng cậu không khỏi thấy kinh ngạc, anh ta còn có tiềm năng dọn phòng đó!

Có lẽ Oz đã lái tàu con thoi rời khỏi đây, hoặc vẫn trốn trong tàu con thoi dưới giường.

_ Ngài nghĩ Oz Fawn sẽ ở đây sao?

Tống Kiêu liếc mắt nhìn Tarz.

_ Tôi nghĩ đây là nơi mà Oz sẽ rất thích. Cậu chủ là người rất có trật tự và tổ chức.

Tarz ngồi xuống mép giường, đặt tay lên, dường như đang cảm thụ dấu vết Oz lưu lại.

Điều này khiến Tống Kiêu không hiểu sao thấy thấp thỏm.

_ Tống Kiêu, ngài có biết thời điểm ngài nhắc tới Oz Fawn, tuy ngài làm bộ không sao cả. nhưng lại nhìn như đã đoán được ý đồ của tôi. Oz không nói cho ngài biết, tôi không dễ bị lừa như vậy sao?

Tống Kiêu cảm thấy hai chân mình từ từ rời khỏi mặt đất, lơ lửng trên không trung, di chuyển về phía tarz.

Cậu cách hắn ta ngày càng gần, đến nỗi có thể cảm nhận được hô hấp của hắn.

_ Oz hoàn toàn không nói cho ngài tôi rất giỏi về tra tấn ư?

_ Tôi đời này chỉ nghe anh ta nói hai câu! Hai câu đó tôi đã nói cho ngài nghe rồi!

Hắn đã bỏ đi xưng hô “ngài” với Oz, xem ra sẽ động chân động tay với Tống Kiêu.

_ So với Arthur, dễ dàng tìm được đáp án từ miệng người thường hơn. Vì các người có cảm giác đau. – Tarz nghiêng đầu, nở nụ cười.

Nói xong, tay trái Tống Kiêu bỗng nhiên duỗi ra, đầu khớp xương bị lực lượng nào đó kéo mạnh, như sắp bị nứt ra thành vô số khe hở.

_ A ——

Thống khổ không chịu đựng được xông lên đại não Tống Kiêu, tiếng hét thảm thiết của cậu vang vọng khắp phòng.

_ Xem ra thực sự rất đau. Tôi có thể từng chút từng chút kéo dài người cậu ra, phân giải xương của cậu, khiến cơ thể cậu mỗi một giây đều khắc sâu cảm giác bị nứt toát.

_ Đây là Tống gia! Ông thật to gan! – Tống kiêu đỏ mắt gầm lên – Ông muốn mưu sát tôi ở Tống gia sao?

_ Tôi biết, Tống Phái Lưu không dễ trêu. Nếu cậu xảy ra bất cứ chuyện gì, hắn sẽ trả lại cho kẻ hại cậu gấp trăm lần như thế. Chỉ là… Có một người so với hắn còn đáng sợ hơn. Cho nên, để chịu khổ ít đi một chút, cũng để tôi không bị Tống Phái Lưu truy sát, không bằng cậu nói thật đi. Oz Fawn ở đâu?

Kẻ đáng sợ cả Tống Phái Lưu mà Tarz nói, là Phong vương Tulio.

_ Tôi nói tôi không thấy anh ta mà! Không thấy! Ông là đồ vô liêm sỉ!

Tống Kiêu nỗ lực vùng vẫy, nhưng thế nào cũng không nhúc nhích được.

Mặt của cậu trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy xuống từ trên trán.

Ngày hôm nay cậu rốt cuộc có bao nhiêu xui xẻo? Đầu tiên là ở trường học bị hai tên ngốc hội đồng, giờ lại gặp được gã Tarz biến thái này!

_ Thật sao? Cậu đang chịu đau đớn không gì sánh được, mà thời gian trôi qua rất chậm. Cậu tính chờ thuộc hạ Thiệu Trầm kia trở về nhỉ? Theo tôi, chưa tới sáng mai, tên đó sẽ không rời khỏi Phong Bảo. Cho nên, tôi có cả một đêm để lấy được đáp án tôi mong muốn.

_ A ——

Nước mắt chảy ra, hai tay và hai chân Tống Kiêu bị bẻ về phía sau, cột sống gần như sắp gãy.

Máu chảy mạnh vào tim, giống như sắp vỡ tung ra vậy.

_ Rất đau, đúng không? Để Oz Fawn chịu đau đớn như vậy cũng chẳng có ý nghĩa gì. Theo lời của cậu, cậu ta kiêu ngạo không ai bì nổi, cậu rất ghét Oz nhỉ?

Tống Kiêu đã đau đến không nói ra lời.

Mồ hôi lạnh và nước mắt rớt xuống tí tách.

Tarz buông lỏng Tống Kiêu:

_ Nói đi, không nên để mình chịu đau khổ.

_ Anh ta… anh ta… ở chỗ Sở Phong…

_ Cậu nói dối.

Đột nhiên, bụng Tống Kiêu đau quặn lại, nội tạng bên trong như bị siết chặt rồi bóp nát, cậu phun ra một búng máu.

Ngay sau đó, cơ thể cậu bị vặn thành tư thế càng thêm khoa trương, ngón tay ngón chân của cậu đều nứt ra.

_ Hiện tại, tôi chỉ bóp nát nội tạng cậu, kéo vỡ đầu khớp xương, vẫn nằm trong phạm vi có thể chữa trị của thuốc tiêm dũ hợp. Nhưng nếu tôi bóp vỡ xương sọ của cậu, sẽ không có thuốc nào cứu được đâu.

Tarz phát ra khí thế u ám.

_ … Đồ thần kinh… Chỉ vì Oz Fawn đã làm học sinh của anh cả tôi sao… Toàn bộ Tống gia đều bị ông lục tung! So với việc ở đây lãng phí thời gian với tôi, vì sao ông không đến những chỗ khác có khả năng tìm được anh ta!

Tống Kiêu rất muốn cuộn người lại, thế nhưng cậu không thể động. Ngũ tạng lục phủ của cậu đã hỏng hết.

Ngay cả ý thức cũng mơ hồ.

Hiện tại điều cậu có thể an ủi duy nhất là Tarz sẽ không lấy mạng của mình.

_ Cậu đúng là kiên cường đó. – Tarz đứng lên, đi tới bên cạnh Tống Kiêu đang lơ lửng giữa không trung – Đường cong của chân cậu thực sự rất đẹp, tôi có chút tiếc nuối khi phá húy chúng nó.

Giây tiếp theo, Tống Kiêu vốn đã mất đi ý thức lại bị đau đớn tra tấn đến không thể ngất đi.

_ Cậu thực sự không biết Oz Fawn ở đâu?

Tarz mỉm cười thưởng thức vẻ mặt vì đau đớn mà há miệng nhưng không cách nào nói được của Tống Kiêu, không khí nghẹn ở cổ họng, cậu hoàn toàn quên mất cách để hô hấp.

_ Kết thúc tất cả tại đây nhé?

Tống Kiêu kéo kéo khóe miệng:

_ … Tôi nói thật, ông tra tấn tôi . Tôi nói dối, ông cũng tra tấn tôi… Vậy nếu tôi có nói gì chăng nữa thì có ý nghĩa gì… Dù Tống gia không còn huy hoàng như ngày trước… Nhưng dù là lĩnh chủ Sở Phong… cũng không dám tùy tiện nói tôi vô dụng này nọ… Hôm nay tốt nhất là ông giết tôi đi… Giết mọi người ở Tống gia nữa… Thậm chí giết luôn Sở Phong cũng được… Nếu không Tống Phái Lưu và thuộc hạ cũ của Tống gia biết được chuyện xảy ra với tôi… Bọn họ sẽ dồn hết sức mình, dù có vượt qua mười góc vuông cũng sẽ tìm ra ông…

Ánh mắt Tarz khẽ run lên. Hắn dao động.

_ Giờ thì cút khỏi Tống gia đi… Hoặc là giết chết những người tôi vừa liệt kê… Tôi không biết tại sao Sở Phong lại phái ông tới đây… Làm một quân tốt… Ông nói ông khó đối phó… Nhưng ngay cả mưu tính mà người thường tôi đây còn thấy được, ông lại không nhìn ra sao?

Ngay lúc đó, phòng của Tống Nhiên rung lên.

Tarz lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, chỉ nhìn thấy các nguyên tử cấu tạo nên bức tường như bị tách ra, một thân ảnh đi xuyên qua tường, quanh thân tản ra khí tức lạnh lẽo, toàn bộ không khí bị ép lại khiến người không thể hô hấp.

_ Ngươi thật to gan, dám dương oai ở Tống gia. – Thanh âm ôn nhuận, như nước chảy quanh quẩn thính giác của Tarz, nhưng trong nháy mắt truyền lên đại não, lại trói buộc tất cả suy nghĩ của hắn.

Tarz mở to hai mắt, biểu tình khó tin hỏi:

_ Ngươi… ngươi phân giải bức tường này bằng cách nào?

Kim loại xây dựng Tống gia giống với kim loại tạo ra tàu con thoi, nó là Cesium, có cấu trúc được sắp xếp cực kỳ chặt chẽ.

_ Ngươi cho là đầu nhập Phong vương Tulio thì không có gì phải sợ sao?

Thanh âm vốn ôn tồn lễ độ lại nghiền ép Tarz, máu trong người hắn như muốn phun ra khỏi mạch máu, mỗi một tế bào đều sắp vỡ tung.

= Hết chương 27 =

=============
E

dit: Fuko
B

eta: Cần một beta (╭ ̄ω ̄)╭

 =============
T

ống Kiêu trong tình trạng ý thức rời rạc tan rã rốt cục cũng yên lòng mà nhắm mắt lại.
Tên trung khuyển này… Tới quá muộn rồi đó…
_ Ngươi là ai? – Tarz có thể cảm nhận sâu sắc đối phương không giống những năng lực bình thường kia, dù là lúc Phong vương Tulio chinh phục bọn họ cũng không lộ ra khí thế đáng sợ như vậy.
_ Các ngươi đã quyết định theo Phong vương Tulio, vậy mà ngay cả ta là ai cũng không biết. Thật đáng cười.
Thiệu Trầm, giơ tay lên, nhẹ nhàng che hai mắt của mình, trên môi là nụ cười châm biếm lạnh lẽo.
Tarz cúi đầu, phát hiện hai chân của mình giống như cát mà chảy ra, dù hắn cố gắng thế nào, cũng không thể ngăn thân thể mình lại.
Arthur không có cảm giác đau, thậm chí năng lực hồi phục rất mạnh, nhưng lúc này tốc độ phân giải của đối phương đã vượt qua tốc độ phục hồi của hắn.
Người đàn ông này không chỉ ở cấp bậc phân giải một Arthur, mà năng lực ý thức của hắn tuyệt đối thuộc về Arthur thượng tầng. (tầng lớp cao cấp)
Tarz hoảng hồn, thời điểm người đàn ông này buông tay, hắn nhìn thấy sát ý u ám trong mắt người này.
_ Ngươi không thể giết ta! Nếu ta chết ở đây, Tulio sẽ biết Tống gia có chuyện! Hơn nữa lĩnh chủ Sở Phong còn phái bí thư Đới đi cùng ta!
Thiệu Trầm nở nụ cười.
Hắn đi tới trước mép giường, cúi đầu, dùng ánh mắt giễu cợt nhìn Tarz.
_ Ngươi thật đáng yêu. Nếu ta có thể rời khỏi chỗ Sở Phong, tức là Sở Phong không thể vây hãm ta. Còn Tulio… Cho tới bây giờ ta cũng không để tên đó vào mắt.
Hắn dùng tư thái từ cao nhìn xuống, nắm đại quyền sinh sát.
Cặp mắt chim kiêu vốn có màu hổ phách bỗng dưng nổi lên chút ánh tím quỷ dị.
_ Ngươi… Ngươi rốt cuộc là ai!
Tarz biết mình chết chắc rồi. Thế nhưng dù có chết, chí ít hắn phải biết mình chết trong tay ai!
Thiệu Trầm chỉ cười nhàn nhạt, thẳng đến khi Tarz bị phân giải chỉ còn lại phần đầu, lúc này Thiệu Trầm mới cúi xuống lần nữa, ghé vào tai hắn nói một cái tên.
Đôi con ngươi của Tarz sửng sốt như thấy tinh tế bị nổ tung, mà một giây sau hắn hoàn toàn tan biến trong không khí.
Tống Kiêu đang lơ lửng trên không trung chậm rãi rơi xuống giường.
Thiệu Trầm đút tay vào túi, hai mắt lạnh như băng nhìn Tống Kiêu. Hắn cúi đầu, vươn tay, ngón tay đặt lên gáy cậu, siết lại từng chút từng chút.
Tống Kiêu mất đi ý thức cau mày, lúc mặt cậu sắp chuyển đỏ, Thiệu Trầm buông tay ra.
_ Tôi đã sớm cảnh cáo em, không nên thử bất kỳ trò chơi nguy hiểm nào.
Thú cưng… Chỉ cần ngoan ngoãn vùi cạnh chân chủ nhân là đủ rồi.
Thiệu Trầm cầm thuốc dũ hợp, nhắm vào gáy Tống Kiêu tiêm một cái.
Thuốc tiêm khiến Tống Kiêu lấy lại ý thức của mình, cậu vùi đầu vào gối, lúc chịu đựng tra tấn của Tarz, cũng chẳng tính là gì so với lúc phải chịu tác dụng phụ của thuốc dũ hợp.
Ngón tay Thiệu Trầm chậm rãi luồn vào tóc cậu, thở dài một hơi:
_ Cậu chủ nhỏ, thật ra lúc Tarz tìm tới cửa, em có thể cùng ngài Oz lái tàu con thoi tránh đi trước.
_ Anh đang trách tôi ngốc lắm sao.
Tống Kiêu buồn bực nói.
Nếu cậu và Oz có thể lái tàu con thoi thoát khỏi Tống gia, Oz sẽ bị lộ. Đâu ai có thể xác định Thiệu Trầm sẽ tìm ra hai người trước Sở Phong và Tulio chứ?
Càng không cần phải nói đế toàn bộ thủ đô sẽ tăng cường phòng thủ, kế hoạch xâm nhập vào viện nghiên cứu trung ương chắc chắn xong toi.
_ Oz Fawn đâu? – Thiệu Trầm hỏi.
Tống Kiêu vỗ vỗ giường:
_ Chắc là ở dưới tàu con thoi đó.
Cậu đứng dậy, di chuyển chiếc giường, mở cửa khoang tàu con thoi ra, Oz quả nhiên ngồi bên trong.
_ Ngài Oz, mọi chuyện đã xử lý tốt. – Thiệu Trầm vô cùng cung kính nói.
Oz duỗi chân dài nhảy ra ngoài, ánh mắt của anh rơi vào Tống Kiêu đang đứng mệt mỏi một bên.
_ Tarz đâu?
_ Đã chết. – Tống Kiêu lạnh nhạt trả lời.
Cậu rất muốn khoe khoang với Oz một phen vừa nãy mình đã anh dũng cỡ nào, Tarz sắp hủy diệt cậu nhưng cậu vẫn không khai ra chỗ của Oz. Nhưng nghĩ lại, có nói thì sao? Tên này nhiều lắm chắc cũng lạnh lùng “ừ” một tiếng.
_ Nếu Tarz đã chết, Tulio sẽ chú ý tới Tống gia.
_ Vậy phải xem lời của bí thư Đới truyền đạt lại thế nào. Bây giờ tôi sẽ đi nói chuyện với bí thư Đới Bân một chút.
Thiệu Trầm xoay người đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại Tống Kiêu và Oz.
Tống Kiêu không có ý tứ nói chuyện cùng Oz, mà khởi động điện toán đám mây, bắt đầu giải các phép toán phức tạp.
Bọn họ không có thời gian, phải mau chóng chế tạo các vũ khí hạng nặng, đồng thời tăng cường độ ăn ý.
Nếu người tiếp theo tới là Tulio, thì tất cả xong rồi.
Oz ngồi xuống bên cạnh cậu, lấy tay tháo liên kết chung đoan của cậu ra. (liên kết đại não với điện toán đám mây.)
Các số liệu dừng lại, Tống Kiêu nổi giận đứng lên:
_ Này! Anh làm gì thế!
_ Tarz đã làm gì cậu?
 Tống Kiêu ngây người. Cậu không ngờ Oz sẽ quan tâm đến vấn đề này. Cậu vốn có một tràng lời miêu tả mình đau đớn thế nào, nhưng thời điểm Oz thực sự hỏi, cậu lại không thể nào nói ra.
_ … Dù sao hắn đã bị Thiệu Trầm giải quyết rồi.
_ Thiệu Trầm cho cậu dùng thuốc dũ hợp, đúng không?
Mặc dù trên mặt Oz vẫn không có biểu cảm nào khác, Tống Kiêu lại cảm giác được đối phương rất nghiêm túc.
_ Đúng… Đầu khớp xương đều nát, nếu không dùng thuốc dũ hợp, sẽ không dài ra được nữa.
Tống Kiêu buồn buồn cúi đầu.
Gần đây số lần sử dụng thuốc dũ hợp của cậu quá mức thường xuyên.
_ Thì có sao? Dù gì anh cũng không cảm nhận được đau đớn.
Vô luận là đau đớn lúc bị thương, hay nỗi thống khổ khi sử dụng thuốc dũ hợp, anh đều không thể cảm nhận.
_ Tôi biết cảm giác đau đớn.
_ Hm? Gì cơ… – Tống Kiêu ngẩng đầu lên, chạm vào đường nhìn của Oz, thần kinh lập tức như bị kích thích trở nên hưng phấn, – Vì sao anh bị đau? Là anh bị thương? Hay anh cũng dị ứng thuốc dũ hợp?
_ Trí nhớ của cậu không tốt bằng tôi.
Oz xong cũng đứng dậy.
Tống Kiêu hoàn toàn đoán không ra, không suy nghĩ gì kéo tay áo Oz. Sau đó cậu hối hận, thể lực của Oz nhiều hơn cậu như vậy, nếu hất cậu ra thì sao, nhưng đối phương chỉ rũ mi mắt.
_ Này! Trí nhớ của tôi vẫn tốt mà!
_ Vậy người đầu tiên cùng chơi cờ với cậu là ai?
Sao lại hỏi vấn đề này chứ.
_ Đương nhiên là anh Tống Nhiên rồi! – Tống Kiêu nghĩ đáp án này là đương nhiên.
_ Chờ đầu của cậu được chữa khỏi rồi bàn sau nhé.
Oz dễ dàng thoát khỏi cổ tay Tống Kiêu, đi tới ghế salon.
_ Đầu của anh mới cần chữa trị ấy!
Tống Kiêu tức giận tiếp tục thao tác trên đám mây.
Mà lúc này, Thiệu Trầm đang ngồi trước mặt bí thư Đới.
_ Đới tiên sinh, hôm nay ngài cùng Tarz đến thăm Tống gia à?
Trên mặt Thiệu Trầm là biểu tình nhã nhặn khiêm nhường như trước đây, thế nhưng Đới Bân nhìn trái nhìn phải lại không thấy Tarz, điều này làm hắn lo lắng.
_ Đúng vậy. . . Xin hỏi ngài Tarz hiện đang ở đâu?
_ Hắn đã chết.
_ Cái gì? – Miệng Đới Bân há to đến nỗi có thể nhét được quả trứng ngỗng – Ngài ấy là người nhà Fawn! Là khách quý của lĩnh chủ!
_ Thế nhưng việc hắn làm ở Tống gia không xứng với từ khách quý.
Nói xong, Thiệu Trầm búng ngón tay tách một cái, một đoạn hình ảnh xuất hiện trước mặt Đới Bân.
Đó là hình ảnh Tarz đang dùng năng lực của Arthur tra tấn Tống Kiêu.
_ Tôi đã gửi nó đến chỗ của ngài Tống Phái Lưu. Nói Tarz là khách quý của lĩnh chủ, nhưng vị khách quý kia lại ở Tống gia làm ra chuyện này, lĩnh chủ đại nhân cần phải giải thích một chút đó. Nếu ta công bố hình ảnh này ra ngoài, không biết toàn bộ hạm đội phòng thủ của góc vuông thứ sáu sẽ nghĩ như thế nào? Lĩnh chủ đại nhân để “khách quý” tùy ý tra tấn trẻ mồ côi của Tống gia?
_ Ngàn vạn lần không nên! Lĩnh chủ đại nhân cũng không biết Tarz sẽ làm ra chuyện như vậy!
Đới Bân hoảng loạn.
_ Không biết? Tôi cho rằng lĩnh chủ là biết rất rõ ràng chứ? Nếu không làm sao lại trùng hợp mời tôi đến Phong Bảo như vậy? Tuy rằng lý do là chỉ huy quân phòng vệ của Phong Bảo tiến hành mô phỏng chiến đấu bằng tàu con thoi, nhưng thái độ của quân phòng vệ cũng không giống đã chuẩn bị tốt cho việc luyện tập. Nếu không phải tôi cảm thấy không thích hợp trở về nhìn một chút, cậu chủ nhỏ của tôi đã chết. Hay là nhờ bí thư Đới sau khi trở về thay tôi hỏi lĩnh chủ đại nhân, rốt cuộc là Tulio đáng sợ, hay thất tín với Tống gia, chọc giận Tống Phái Lưu đồng thời khiến toàn bộ tinh tế bất mãn đáng sợ hơn?
_ … Tôi… Tôi biết rồi…
Thiệu Trầm khẽ nâng tay lên, quơ quơ mu bàn tay:
_ Bí thư Đới, cậu chủ nhỏ còn cần tôi chăm sóc, không tiễn.
Bí thư Đới Bân đứng dậy, hoảng loạn bước thật nhanh rời khỏi Tống gia.
Mỗi một bước, hắn đều có thể cảm nhận được cảm giác áp bách đến từ người đàn ông phía sau.
Dù là thời điểm lĩnh chủ Sở Phong tức giận cũng không đáng sợ như vậy.
Nếu tài công của Tống Nhiên có khí thế mạnh mẽ như vậy, thậm chí còn yên lặng không một tiếng động giải quyết tarz, thì Tống Phái Lưu càng không cần phải bàn đến.
Đương lúc Thiệu Trầm trở lại căn phòng của Tống Kiêu, cậu đã cuộn mình trong chăn mà ngủ.
_ Chú ý Phong vương Tulio. Dù Sở Phong không dám có hành động gì nữa, Tulio lại khó có thể đoán được. – Tống Kiêu nhắm mắt lại nói.
_ Vâng, cậu chủ nhỏ.
Lúc Thiệu Trầm rời khỏi phòng, Tống Kiêu cũng không tiếp tục ngủ, cậu vẫn chưa có kết luận nên gắn vũ khí hạng nặng nào cho tàu con thoi.
Chưa tìm được đáp án, cậu không thể ngủ được.
Cậu đi đến phòng Tống Nhiên, đứng bên giường Oz Fawn, người này suốt ngày đi đọc nhật ký, thật không thú vị chút nào.
Đối phương rất nhanh đã mở mắt:
_ Chuyện gì.
_ Anh không nôn nóng chút nào sao? Có lẽ ngày mai Phong vương Tulio đã đến đây rồi!
_ Tulio không phải là đối thủ của Thiệu Trầm.
Oz bình tĩnh trả lời.
Tống Kiêu dừng một chút:
_ Sao anh biết được Tulio không phải là đối thủ của Thiệu Trầm.
Oz im lặng không trả lời nữa.
Tống Kiêu khoanh chân ngồi lên giường, chống cằm, nhìn chằm chằm ánh mắt Oz, nói:
_ Tôi thiết kế vũ khí hạng nặng có hình thức vận chuyển năng lượng và trùng kích. Nhưng chúng ta vẫn chưa có nguồn nhiên liệu để khởi động nó!
Oz tháo chiếc nhẫn từ trên tay xuống, ném vào lòng Tống Kiêu:
_ Tuy không phải tinh hạch, nhưng bên trong chứa hai viên năng lượng khi ba hành tinh va chạm nhau.
_ Gì! Sao anh lại có thứ tốt như vậy! Vì sao không lấy ra sớm hơn!
Tống Kiêu nhìn vào mặt nhẫn, có thể thấy mơ hồ vật chất tối đang chảy bên trong.
Nếu như dùng nó làm nguyên liệu cho vũ khí hạng nặng kích hoạt, Tống Kiêu không chút nào nghi ngờ viện nghiên cứu trung ương sẽ bị san thành bình địa, cho nên cậu phải tính toán một chút.
_ Có cái này, chúng ta có thể chế tạo ra ba đạo Tuệ tinh!
_ Ừ. – Oz lên tiếng.
Bản thân đang ngủ không yên, đối phương lại có vẻ mặt bình tĩnh khiến cậu rất căm tức.
_ Anh lại dùng một âm tiết nói chuyện với tôi, có tin tôi làm chết anh hay không!
Tống Kiêu giơ giơ quả đấm của mình về hướng Oz.
Ánh mắt anh không rời khỏi nhật ký, trái lại tách hai đùi sang bên  trước mặt Tống Kiêu.
Chân của anh rất dài, nếu như là một mỹ nhân, tư thế trước mắt chắc chắn khiến máu mũi Tống Kiêu phun lênh láng, nhưng cách Oz làm không kiều diễm chút nào, mà rất thô bạo ngang ngược!
_ Cậu thử một chút xem.
_ Thử. . . Thử cái gì? – Tống Kiêu sững sờ nhìn cặp chân dài đang mở ra của Oz.
_ Không phải cậu nói muốn làm chết tôi sao?
Anh lạnh lùng hỏi lại, giống như một chậu nước lạnh băng đổ xuống đỉnh đầu cậu.
Tống Kiêu hoàn toàn choáng váng.
_ Tôi đang cảnh cáo anh! Cảnh cáo đó anh hiểu không?
Lúc này Tống Kiêu chẳng còn buồn ngủ chút nào, tức giận xoay người, lấy đá năng lượng trong nhẫn ra ngoài, vận hành tính toán chính xác.
Cậu thiết kế ra ba hỏa tiễn Tuệ tinh, có chứa chức năng định vị, chỉ cần phóng vào thời gian thích hợp, chúng nó sẽ tự tấn công mục tiêu, xác suất thành công khi bọn họ xâm nhập viện nghiên cứu được tăng lên bội phần.
Khi Tống Kiêu đưa hình ảnh mô phỏng hỏa tiễn Tuệ tinh bắn nổ tung viện nghiên cứu trung ương đến trước mặt Oz, trong mắt cậu là vẻ đắc ý.
_ Này, nhìn thấy chưa! Thật sảng khoái!
_ Mục tiêu của chúng ta là xâm nhập, không phải hủy diệt.
Oz nhập vào một chuỗi số liệu, uy lực của hỏa tiễn Tuệ tinh tăng lên, phạm vi công phá hẹp lại, nhưng độ chính xác lại tăng lên không ít.
_ Đầu óc anh vẫn còn rất tốt. – Tống Kiêu kéo khóe miệng cười cười – Ngày mai tôi phải đi học, trước khi rời đi tôi sẽ khởi động đám mây. Căn phòng này có thể chế tạo ra một chiếc tàu con thoi, đương nhiên cũng có thể tạo ra ba hỏa tiễn Tuệ tinh. Để không lãng phí thời gian, vụ này anh làm nha.
_ Ừ.
Vì phản ứng lạnh nhạt của Oz, Tống Kiêu cảm thấy thật không thú vị.
Ngay lúc cậu xoay người, Oz lên tiếng lần nữa:
_ Đó là cảm giác gì?
_ Cái gì là “cảm giác gì” ? – Tống Kiêu cau mày hỏi.
Tên này không thể nói dài hơn một chút, hoàn chỉnh hơn một chút sao?
_ Lúc Tarz tra tấn cậu. Trừ đau đớn ra.
_ …
Tống Kiêu đã rất vất vả để ném cảm giác này ra sau đầu, nhưng anh hết lần này tới lần khác toàn nhắc tới nó.
_ Anh đã trông thấy Tarz tra tấn những người khác chưa? – Tống Kiêu hỏi.
_ Thấy rồi. Bọn họ rất nhanh chóng khai ra sự thật.
= Hết chương 28 =

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip

Tags: #dmmmd