Chương 55.


Kim Trí Tú nhắm mắt lại, chuẩn bị hy sinh anh dũng. Cùng lắm thì để Trân Ni chờ ta mười tám năm nữa! Mười tám năm sau anh lại là một hảo hán! Tình yêu chị em, quyến rũ nhất luôn. Tuy rằng khoảng cách tuổi của chị em hơi lớn chút, nhưng mà chỉ cần là Trân Ni thì tất cả đều có thể.

Kim Trí Tú rất có loại cảm khái 'Gió đìu hiu sông Dịch lạnh, tráng sĩ một đi không trở về' (câu nói của Kinh Kha khi từ biệt bạn đi giết Tần Thủy Hoàng), không ngờ xuyên không đến cổ đại, ngay cả giường của Trân Ni cũng chưa được nằm qua đã phải chết như vậy, thật sự là... rất cam tâm! [Có Tú mới không biết chưa nằm qua thôi :))]

Nhưng tối thiểu cũng nên cho nói một câu cuối cùng chứ, sao có thể cứ như vậy chết? Nhưng mở mồm cầu xin tha thứ thì nàng cũng không nói nên lời được, vừa nãy còn lớn tiếng đại nghĩa lẫm liệt như vậy, bây giờ mà đổi ý thì không phải là tự mình tát vào miệng mình sao?

Xem ra, hôm nay là kiếp nạn khó thoát. Trân Ni, ta đi đây! Ngươi trăm ngàn lần phải chờ ta! Không được đi tường! Không được tìm sư huynh sư đệ gì đó! Quan trọng nhất là không được lập gia đình!

"Tiểu nữu, muốn chém muốn giết tùy ngươi, ta chỉ muốn một cái cúi đầu của ngươi như với ông nội nhà ngươi!" - Bởi vì ta chết chắc rồi.

"Ngươi..." - Vũ Thanh Minh không ngờ Kim Trí Tú lại chọn như vậy, càng không nghĩ tới ngữ khí của hắn lại kiên định như vậy, chẳng lẽ hắn thật sự không sợ chết? Nhưng mà nhìn thế nào hắn cũng giống một người sợ chết!

Nàng thật sự phải giết hắn sao? Lúc này đến lượt nàng do dự. Hạ quyết tâm là một chuyện, động thủ thật lại là một chuyện khác.

"Được, đây là ngươi tự tìm lấy, đừng trách ta!" - Chủy thủ đâm tới ngực Kim Trí Tú.

Chính trong nháy mắt này, Kim Trí Tú nghĩ rằng mình sẽ phải chết không thể nghi ngờ, không ngờ tay nắm chủy thủ của Vũ Thanh Minh lại đột nhiên buông lỏng:

"Ái, đau quá! Ai đánh ta?" - Vũ Thanh Minh nắm lấy cổ tay phải bị tập kích nhìn chung quanh, lúc nhìn thấy người đứng phía sau thì cả người phát lạnh. "Trầm Tịch sư tỷ..." - Trời ạ, sao sư tỷ lại đến nhanh như vậy? Ta không lưu lại dấu vết gì mà?

"Trân Ni!" - Kim Trí Tú lập tức cảm thấy như tới Thiên Đường, rốt cục có thể không chết. Trân Ni, Trân Ni, quả nhiên vẫn là Trân Ni nhà nàng tốt nhất!

"Trân Ni, cứu ta... nữ nhân này quấy rối ta..." - Kim Trí Tú muốn bẻ cong sự thật, chỉ có điều bị cáo hiển nhiên không thừa nhận.

"Ta nhổ vào! Ta quấy rối ngươi, sao ngươi không chết đi!" - Vũ Thanh Minh nhìn bộ dạng cáo mượn oai hùm của Kim Trí Tú thì tức không nhẹ, quả nhiên đủ vô sỉ!

Trân Ni lẳng lặng nhìn hai người, không nói gì.

Trong lúc nhất thời, không khí có vẻ hơi ngột ngạt.

Kim Trí Tú len lén nhìn phản ứng của Trân Ni, cũng không biết những lời hùng hồn vừa nãy của mình nàng có nghe thấy không. Nếu nghe được thì chắc phản ứng không phải thế này? Nếu không nghe được thì rất đáng tiếc.

Kịch tình ơi kịch tình, chẳng lẽ ngươi không phải là dựa theo lẽ thường? Đoạn cao trào cẩu huyết như thế, sao ngươi không thể cho ta bay lên một lần? Nếu Trân Ni nghe được, thì hẳn là...

*Tú, không ngờ ngươi đối với ta tình thâm ý trọng như thế, cuộc đời này, Trân Ni sao có thể phụ phu quân?*

*Trân Ni, ta chỉ muốn cho ngươi biết, trong tim của ta chỉ có một mình ngươi.*

*Tú, ngươi bảo Trân Ni phải làm sao bây giờ?*

*Trân Ni, Kim Trí Tú có thể sống vì ngươi, chết vì ngươi, hai chữ sinh tử chỉ vì một mình Trân Ni.*

*Tú, đến khi trời đất biến đổi hoặc hủy diệt thì mới cắt đứt.*

*Trân Ni, nguyện một lòng với ngươi, đầu bạc không xa rời.*

*Tú...*

*Trân Ni...*

Kim Trí Tú híp mắt đắm chìm trong ảo tưởng, nhìn chằm chằm Trân Ni ở xa xa, vẻ mặt dâm đãng. Nếu là như vậy, thật tốt đẹp biết bao!

Trân Ni bị Kim Trí Tú nhìn đến cả người lạnh thấu xương, người này suy nghĩ linh tinh cái gì đây? Bất đắc dĩ bỏ qua ánh mắt của Kim Trí Tú, nhìn về phía tiểu cô nương đang đứng một bên, có thể gọi mình là Trầm Tịch sư tỷ thì nhất định là người của Thần Y Sơn Trang, hơn nữa tướng mạo của nàng...

"Thanh Minh?" - Trân Ni gọi có chút không chắc chắn.

"Ha ha, trí nhớ của sư tỷ thật sự rất tốt." - Vũ Thanh Minh xoa đầu. "Nếu sư tỷ đã đến thì ta cũng nên đi." - Nói xong định trốn chạy, chỉ không ngờ lại bị Trân Ni ngăn cản lại.

"Thanh Minh, ngươi không định cho ta một lời giải thích sao?"

Nói đến Vũ Thanh Minh, trí nhớ của Trân Ni vẫn còn một ít. Bởi vì Vũ Thanh Minh thiên phú rất cao, từ nhỏ đã là người rất nhân khí trong đám bạn cùng lứa, điểm yếu là tính cách của nàng không tốt, gây ra không ít chuyện trong trang. Trân Ni cũng từng chỉ bảo nàng một thời gian, chẳng qua sau đó vì muốn nghiên cứu một loại dược liệu nên đã để cho nàng đi theo học tập Kim Thanh U.

"Giải thích? À, đúng rồi." - Vũ Thanh Minh đối với Kim Trầm Tịch sư tỷ còn có chút sợ hãi từ đáy lòng, nàng còn nhớ rõ thời gian cùng học với sư tỷ, đó là lúc một ngày không nói lời nào, chỉ cần nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng kia thì nàng lập tức nuốt vào lời định nói, những ngày ấy thật sự là rất bi kịch. Nhưng mà nàng vẫn kính nể sư tỷ thực sự, có thể nói, sư tỷ là hình tượng nàng khát khao, lý tưởng của nàng, mục tiêu của nàng.

"Kỳ thật, ta chỉ muốn xem xem sư tỷ sống thế nào, về phần hắn..." - Vũ Thanh Minh chỉ vào Kim Trí Tú, tròng mắt trợn ngược. "Ta thấy hắn lén lén lút lút, ánh mắt dâm loạn, miệng còn kêu tên sư tỷ. Vì thế ta định dọa cho hắn sợ, không ngờ hắn lại lớn tiếng nói ta là nữ dâm tặc, ta bị hắn làm hoảng sợ nên lúc không chú ý liền mang hắn trốn đến đây." - Nàng rất vô tội, thật sự! Nhặt lên chủy thủ rơi trên mặt đất. "Về phần chủy thủ này, kỳ thật là giả." - Nói xong, cắm xuống người Kim Trí Tú, lưỡi đao lập tức rụt vào. "Ta chỉ muốn xem hắn có thật tâm hay không mà thôi." - Sư tỷ, ta là vì tốt cho ngươi, chớ để tiểu bạch kiểm này lừa gạt.

Kim Trí Tú choáng váng. - Mẹ kiếp, mất cả nửa ngày hóa ra là ngươi đang đùa chị đây! Làm ta vất vả đại nghĩa như thế, lo trước nghĩ sau, đấu tranh tư tưởng như vậy, làm cả nửa ngày hóa ra lại là giả!

Trân Ni nhìn Vũ Thanh Minh nửa ngày không nói gì, chỉ có điều cái nhăn mày rõ ràng tỏ vẻ nàng rất bất mãn.

"Chỉ một lần này, ta không hy vọng có lần sau." - Không nhìn lại Vũ Thanh Minh đang xấu hổ, hướng tới chỗ Kim Trí Tú đi tới.

Tên ngu ngốc này! Sao có thể... đem sống chết ra làm trò đùa như vậy?!

'Ta nói cho ngươi biết, cho dù ta chết, ta cũng sẽ không buông tay Trân Ni!'

Những lời này còn văng vẳng bên tai nàng, người sợ chết như vậy mà cũng có vẻ mặt không sợ chết như vậy.

Lúc nghe được Kim Trí Tú nói ra những lời này, Trân Ni cũng có cảm giác tim đập thật mạnh một cái, chưa từng có người nào nói những lời này với nàng, càng không có ai ở thời điểm ngàn cân treo sợi tóc lại có thể lựa chọn tự nhảy xuống trước như vậy.

Chỉ có một người không buông tay nàng. Không phải Kim Trầm Tịch mà là Trân Ni. Vì Trân Ni, có thể lựa chọn cái chết.

Trân Ni không biết lúc này nàng nên dùng loại tâm tình nào để đối mặt với Kim Trí Tú, càng không biết về sau hai người sẽ dây dưa đến mức độ nào.

Nhưng mà mặc kệ thế nào thì đời này, Trân Ni cùng người tên Kim Trí Tú này sẽ vĩnh viễn dây dưa không ngừng.

Cũng vào lúc Kim Trí Tú nói ra những lời này, rất nhiều điều nàng không rõ trong lòng đều được giải đáp.

"Về sau, ngươi vào ở trong viện của ta!" - Như vậy cũng đỡ phiền toái, dù sao các nàng dây dưa đã đến mức rối tinh rối mù.

Lời này của Trân Ni làm Kim Trí Tú như uống phải Cường Tâm Châm (loại thuốc có tác dụng kích thích tim, tăng nhịp tim), sự nghiệp đẩy ngã có hi vọng! Kim Trí Tú rơi lệ đầy mặt trong lòng.

[ Để rồi xem... Hắc hắc =)) ]

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip