[Series mừng xuân 2] Đông Anh đi dễ khó về

Bùm bùm chíu chíu... Cung chúc tân xuân! Chúc các tình yêu một năm mới vạn sự như ý, mọi việc hanh thông, tài lộc dồi dào, an khang khỏe mạnh. Chúc cho chúng ta mãi luôn đồng hành chèo thuyền xuyên biên giới nha!!!! Mãi yêu.

Tiếng chổi xàn xạt cọ qua sàn gạch. Đức Huy cặm cụi quét cho sạch khoảng trước nhà. Sau khi trở về nhà, làm "hoàng tử" một ngày rồi Huy bắt tay vào giúp cả nhà dọn dẹp đón Tết.

Đức Huy chăm chỉ làm việc. Bố mẹ bảo nghỉ tay cũng không chịu nghỉ. Thật sự thì anh cũng không hiểu sao trong người cứ bứt rứt, bồn chồn, không cảm thấy vui. Huy thử tập trung vào công việc nhưng cũng không thoải mái hơn chút nào.

Buổi tối. Đức Huy nằm trên chiếc chõng tre nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời tối mịt mù. Nhấp nháy có ánh sáng của những vì sao lác đác. Một ca khúc bolero từ nhà hàng xóm vọng đến:

"Nếu chiều nay lỡ hẹn không về

Thì xuân năm nay xuân sẽ buồn

Sẽ buồn hơn mấy cội mai già

Mà mùa xuân quên mặc áo mới..."

Tự nhiên Huy buồn thối gan thối ruột. Huy tặc lưỡi mở điện thoại lướ instagram. Lương Xuân Trường đăng video đang ngồi trông bánh chưng ở nhà Công Phượng. Ánh lửa đỏ hồng hồng soi sáng. Khung cảnh thật đầm ấm. Năm nay Trường ăn Tết ở Nghệ An, hạnh phúc quá rồi. Đức Huy vắt tay lên trán. Nhắm mắt một chút, Huy chợt bật dậy: "Mình phải đi Đông Anh thôi!".

Tờ mờ sáng, Đức Huy đeo chiếc ba lô con gấu trước bụng. Một tay cầm hộp bánh gấu. Một tay kéo chiếc va li to bự. Đồ đạc của Huy chỉ gói gọn dăm ba bộ quần áo mặc Tết và ít đồ dùng cá nhân trong cái ba lô con gấu nhỏ kia. Còn cái va li đó là quà biếu. Phải, chính xác là toàn bộ quà biếu gia đình, họ hàng, làng xóm nhà "bên ấy" cùng quà cho "em Mạnh", Huy nhét đầy cả một va li.

Chuyến xe Hải Dương đi Đông Anh những ngày cuối năm đông đúc lắm. Sau một hồi vật vã, Huy cũng tìm được một chỗ ngồi. Đi chuyến xe sớm mà vẫn đông đúc như vậy, Đức Huy có chút không thoải mái. Chuyến đường xa, Huy lấy đồ bịt mắt hình gấu đeo lên mắt, tựa vào ghế... ngủ!

Một chặng đường dài xe dằn qua xốc lại. Tiếng người râm ran đủ thứ chuyện nhà cửa tết nhất, lẫn cả tiếng gà vịt trong những cái lồng các cô bác ở quê xách mang theo. Đức Huy vẫn mặc nhiên ngủ, ngủ một cách bình tĩnh. Có sao đâu. Cỡ như Duy Mạnh rap Huy còn nghe được thì có âm thanh gì trên đời làm khó Huy được nữa.

Đức Huy thức dậy khi xe đi được nửa đường. Nếu không phải vì xe phanh trên đoạn đường gồ ghề gây chấn động mạnh thì chắc Huy vẫn còn ngủ. Anh dụi dụi mắt rồi nhìn ra cửa xe đón gió cho tỉnh táo.

Con đường trước mắt thẳng tít tắp. Đông Anh càng lúc càng gần. Đức Huy mường tượng ra cảnh tượng khi mình vừa đặt chân xuống cổng nhà "bên ấy" thì sẽ có Mạnh đon đả tươi cười ra chào. Duy Mạnh chắc sẽ ăn mặc "nhã nhặn", ba chiếc nhẫn vàng trên tay sáng chói, đẹp như ngôn tình. Đức Huy vừa nghĩ vừa cười khùng khục một mình. Mọi người trên xe xì xầm bàn tán.

Xe đến bến. Đức Huy đứng ngó nghiêng một hồi. Ngó đã đời, Huy lấy điện thoại ra.

Đầu dây bên kia có tiếng nói...

"A nô..."

Đức Huy mừng rỡ.

"A nô... Mạnh hả em. Anh Huy đây. Anh vừa xuống bến xe. Em đón anh với..."

"Tút tút tút...". Cúp máy cái bụp.

Đức Huy tiu nghỉu nhìn cái điện thoại. Anh ghé vào một quán nước ngồi đợi.

Hai tiếng trôi qua. Huy hiểu rằng sẽ không ai đón mình.

Anh dòm ngó xung quanh. Có một chú xe ôm. Huy đành bắt xe ôm về nhà Duy Mạnh.

Đức Huy đứng giữa sân nhà Duy Mạnh. Có một cảm xúc gì đó thật khó tả. Duy Mạnh từ trong nhà bước ra.

Bài hát trong điện thoại Huy phát đến đoạn da diết:

"Hẹn hò xa xưa còn nguyên tất cả

Dành cho em tình yêu rất lạ

Dù sao anh cũng về..."

Đức Huy xúc động vô cùng. Nhưng thật bất ngờ...

"Này... còn đứng đó làm gì? Giúp tao đuổi con gà đi.". Duy Mạnh xắn quần đến bẹn, vừa đuổi theo con gà vừa la lớn.

Con gà dang cánh, vừa chạy vừa kêu quang quác. Duy Mạnh vừa chạy vừa la om sòm.

"Bịch!", đồ đạc trên tay Đức Huy rơi xuống.

"Bàn tay hiu hắt giọt lệ đầy..."

Đức Huy cắm đầu chạy đuổi theo con gà. Tết mà!

Nhà Duy Mạnh làm cổ cúng gia tiên, sẵn đãi khách. Đức Huy được đánh chén thả ga. Bà Lan thương Huy, liên tục gắp thức ăn cho anh, còn bảo: "Ăn cho nhiều vào, nhìn con đã gầy hơn lúc trước rồi".

Tối đến, ông Thuy bảo Duy Mạnh dẫn Huy về phòng. Hai người sẽ ngủ cùng, lý do kinh điển là: "Nhà không đủ phòng". Duy Mạnh không thích điều này một chút nào.

Phòng của "con mẹ Lan". Duy Mạnh hậm hực ngồi trên giường nhìn Đức Huy đang sắp xếp hành lý. Sắp xếp xong, Huy lôi ra một cái bao lớn đưa cho Mạnh, cười cười:

- Quà Tết của em đây.

Duy Mạnh xụ mặt, cái môi dưới như dài hơn, chất vấn:

- Từ Hải Dương chạy xuống đây làm cái gì? Ai xui ai khiến ai mượn ai bảo?

Đức Huy nói rất thành thật:

- Anh nhớ em mà. Anh muốn ăn Tết cùng em mà.

Duy Mạnh thè lưỡi "xì" một tiếng. Rồi cậu ném cái gối vào mặt Huy, "phán":

- Nằm đất nhé. Cấm mò lên giường!

Đức Huy thở dài, tự soạn chỗ ngủ dưới sàn nhà.

Sáng hôm sau. Đức Huy vươn vai thức dậy, ngáp một hơi. Không thấy Duy Mạnh, chắc là dậy rồi. Đức Huy vừa ngáp vừa gấp chăn lại.

Bất chợt, cửa mở. Duy Mạnh nhìn vào, nói xẵng:

- Bố bảo ra ăn sáng!

Cửa đóng cái rầm. Đức Huy vội vàng đi làm vệ sinh cá nhân, thay quần áo rồi đi ăn sáng cùng cả nhà.

Bữa ăn sáng đầm ấm. Mọi người nói chuyện rôm rả. Duy Mạnh thì kém nói hơn bình thường. Giữa bữa ăn, Duy Mạnh chợt nói với bà Lan:

- Quang Hải "ló" ốm rồi mẹ ạ.

Bà Lan có vẻ lo lắng:

- Hải ốm à? Ốm thế nào?

Duy Mạnh gắp một đũa rồi thưa:

- "Ló"mới nhắn với con sáng nay. "Ló" bảo tối qua "ló" bị sốt. Con định sẽ qua thăm "ló".

Ông Thuy gật đầu:

- Ừ. Phải qua đấy đi. - Bảo Huy - Huy à, con đưa Duy Mạnh qua thăm Quang Hải giúp bố.

Đức Huy hai mắt sáng trưng, gậy đầu chắc chắn:

- Vâng thưa bố!

Duy Mạnh phụng phịu:

- Sao bố xưng bố với "ló"?

- Thì chúng mày đồng đội như anh em mà. Có sao đâu. - Ông Thuy bình thản ăn.

Duy Mạnh đỏ hết cả mặt. Ấm ức quá đi mất.

Ông Thuy và bà Lan có việc ra ngoài. Nhà chỉ còn Huy và Mạnh.

Duy Mạnh nấu cháo tổ yến đem cho Quang Hải. Đức Huy lăng xăng phụ giúp.

Làn khỏi thơm tỏa ra. Mùi cháo dậy lên ngây ngất. Đức Huy nhìn Duy Mạnh múc cháo từ nồi ra ca men mà cứ phải nuốt nước bọt ừng ực.

Ca men đầy. Duy Mạnh đóng nắp lại, cho vào túi đựng. Đức Huy nhìn cái nồi còn một ít cháo, háo hức hỏi:

- Mạnh ơi còn thừa cho anh ăn được không?

Duy Mạnh gật đầu:

- Ừ. Ăn đi.

Đức Huy mừng quýnh, ôm nguyên cái nồi lên húp sồn sột. Duy Mạnh nhìn thấy thì chỉ nhẹ lắc đầu. Tự nhiên cậu thấy vừa thương vừa tội con sâu béo đó.

Đức Huy lấy xe của nhà Mạnh đưa Mạnh đến nhà Quang Hải. Sau khi chào hỏi người nhà Quang Hải xong, hai anh đến phòng thăm cậu.

Quang Hải đắp chăn nằm trên giường. Duy Mạnh bước đến, lay gọi:

- Hải ơi anh Mạnh đây, "lói" chuyện với anh đi. 

Quang Hải hé mắt. Thấy anh, cậu cười tươi, ánh mắt lấp lánh. Duy Mạnh ngồi xuống cạnh cậu, hỏi thăm:

- Ốm "nàm" sao? Tết nhất đến rồi, khổ thân thế?

- Em chỉ cảm nhẹ thôi. - Quang Hải tinh nghịch - Nhưng có anh Mạnh với cả anh Huy đến thì em khỏi ngay.

Duy Mạnh vỗ đầu cậu rồi nhẹ nhàng bảo:

- Anh Mạnh có "lấu" cháo tổ yến cho em. Em ăn đi cho "lóng". 

Quang Hải gật gật. Đức Huy nhanh nhẹn bước tới đỡ Hải ngồi dậy. Duy Mạnh mở ca men, lấy thìa múc cháo lên thổi rồi bón vào miệng Hải. Nhưng Quang Hải muốn tự ăn vì... ngại. Anh à, em "nhớn nhồi". 

Sau khi từ nhà Quang Hải ra, Mạnh bảo Huy đưa mình đi sắm đồ tết.

Đức Huy vừa lẽo đẽo đi sau Mạnh, chen qua dòng người chợt tết, bưng bê một núi đồ, vừa thở vừa hỏi:

- Về chưa Mạnh? Nãy giờ chắc được tám trăm mười một vòng chợ rồi. 

Duy Mạnh nói gọn:

- Không có gì để bôi cả. 

Đức Huy  thở dài. Duy Mạnh rẽ vào hàng mỹ phẩm. Sau một hồi kỳ kèo mặc cả, cậu chàng mua được một số lượng "khiêm tốn" nào là kem dưỡng ẩm, kem dưỡng trắng, sữa dưỡng thể,...

Đi qua một gian bán quần áo, Duy Mạnh dừng lại. Ánh mắt cậu chàng đăm đăm nhìn vào chiếc áo thun con vịt treo trên quầy hàng. Nhìn đủ lâu rồi thì Mạnh nói:

- Cái áo đó đẹp quá. Mua vậy. 

Đức Huy há mồm:

- Còn mua nữa sao? Em đã mua tám trăm mười một bộ quần áo rồi đó Mạnh.

Duy Mạnh lập tức xụ mặt, giật mấy thứ đồ Huy đang bê, gắt:

- Cút đi! Tao không cần mày đi theo! Xéo! 

Đức Huy hết hồn, vội vàng vừa lấy lại đồ vừa năn nỉ:

- Cho anh xin lỗi mà. Anh không có ý gì đâu, đừng đuổi anh. Cho anh đi theo xách đồ cho em đi. 

Duy Mạnh "hứ" một tiếng, ấn hết đống đồ vào tay Huy. Mạnh mua cái áo thun con vịt đó.

Mua áo xong, Mạnh lại nói:

- Cái áo này phải tìm một cái quần phối cho hợp. 

Vậy là Mạnh đi chọn quần. Chọn được quần rồi, Mạnh lại bảo:

- Bộ đồ này chưa có đôi giày phù hợp. 

Mạnh đi chọn giày. Đồ đạc mà Huy phải tay xách nách mang càng lúc càng nhiều, sắp cao vượt mặt Huy rồi.

Một buổi tối nữa lại đến. Duy Mạnh ngồi trên cái sập gỗ, dạng hai chân, cầm thìa xúc bánh chưng ăn. Tiếng vải lau chạm vào sàn gạch. Ngay bên cạnh chân sập, Đức Huy khom lưng, quỳ gối lau sàn nhà. Duy Mạnh lãnh phần lau nhà nhưng đẩy cho Huy làm. Còn bắt phải lau bằng giẻ cho sạch, không được dùng cây lau. Khổ thân Huy, bò lê đến muốn nát đầu gối, gãy sống lưng. Duy Mạnh thì tỉnh bơ ngồi ăn bánh chưng. 

Lau nhà xong, Đức Huy vật vờ đi về phòng ngủ. Mệt quá, Huy nằm luôn ra giường của... Mạnh để ngủ. Đang nằm lim dim thì Đức Huy chợt có cảm giác lơ lửng rồi một tiếng "bịch". Đau buốt. Huy choàng tỉnh. Duy Mạnh chống nạnh, mặt hậm hực:

- Ngủ dưới đất! 

Đức Huy biết mình vừa bị đá xuống giường. Anh thở dài, nhắm mắt ngủ tiếp. 

Ngày hôm nay, Duy Mạnh sai Đức Huy đi tìm lá thơm cho mình tắm. Đức Huy phải chạy tất tả tìm cho đủ lá bưởi, hương nhu, trầu không, thân sả,... Vất vả đổ mồ hôi tìm cho Mạnh, cuối cùng cũng được thưởng cho món mứt ngọt Mạnh làm. Huy sướng rơn. 

Ánh nắng chiều mùa xuân vàng miên man ửng lên cánh hoa đào nở sớm phớt hồng như đôi má thiếu nữ. Duy Mạnh nấu nước thơm để tắm. Mạnh nhờ Huy bê  nồi nước vào nhà tắm giúp mình. 

Duy Mạnh bước vào nhà tắm. Cậu mở nắp nồi nước ra. Khói bay xộc lên. Một cái mùi khó ngửi. Hỡi ôi! Huy lấy nhầm nồi nước luộc hải sản rồi! 

Và người ta nghe một tiếng rap quen thuộc:

"Thất Đức Huy!!! Cuối năm cuối tháng cũng chọc tao chửi là sao? Con "nợn" ngu xuẩn não như con vi khuẩn. Cái đồ ăn tàn phá hại vô lại vô song nhiều lông lắm mỡ. Cái đồ khoai mỡ mà tưởng mình khoai tây, cái đồ cục tẩy mà tưởng mình bút chì, đồ bao bì mà tưởng mình là giấy gói, đồ chó sói tưởng mình chó nhà, đồ quáng gà tưởng mình sáng mắt!!!! Mày biến về Hải Dương đi, đừng có ám tao nữa. Trời ơi là trời sao tôi khổ thế?Mày trả Tết cho tao..:" 

Đức Huy nín bặt, lầm lũi đi bê nồi nước thơm ra. Huy cặm cụi pha nước tắm cho Mạnh giữa tiếng chửi bới không thương tiếc. Đâu đó vang lên lời nhạc: 

"Em có nghe trời vào xuân chưa 

Bên song từng giọt nắng vàng chợt lưa thưa

Và mùa xuân đó có em thì xuân rất đẹp

Anh không biết xuân về lúc nào

Lời tình đong đưa theo gió

Mình thương nhau mấy tuổi xuân rồi..." 

Đức Huy khịt khịt mũi... Mủi lòng chết mất...

"Lời tình đong đưa theo gió..."

Nước pha xong, Duy Mạnh vào phòng tắm đóng cửa cái rầm!Tiếng nước tắm xối lên cơ thể xen lẫn tiếng rap của một bản rap chưa có hồi kết. 

Hải Dương. Ông Đông đang chăm chút mấy cành đào, ông chợt nhìn xa xăm rồi thở ra một hơi thở dài. Hơi thở tan vào nắng hoàng hôn. Ông buột miệng nói với bà Nhâm đang gói mứt ở hiên nhà:

- Xuân năm nay Hải Dương không giữ được chân thằng Huy rồi. 

Bà Nhâm ngừng tay gói mứt, nhìn theo tia nắng xiên xiên. Hàng xóm chợt vọng lại một lời ngân nga: 

"Đông Anh đi dễ khó về..."

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip