Đều cần em...

Lưu Diệu Văn và Hạ Tuấn Lâm bắt đầu việc quay phim, em rất tập trung, mỗi khi làm việc đều sẽ không để ai làm phiền đến mình nhưng có một điều khiến em để ý đến chính là Tống Á Hiên, y ngồi cạnh Nghiêm Hạo Tường, ánh mắt luôn dán lên người Lưu Diệu Văn.

"Lâm lão sư, cậu thử đặt tay lên vai tiểu Lưu đi." - Đạo diễn dùng loa chỉ đạo.

Hạ Tuấn Lâm nâng tay lên đặt lên vai Lưu Diệu Văn, em xoay sang nhìn đạo diễn, "Như thế được chưa ạ?"

"Gần thêm chút nữa, tiểu Lưu, cậu ôm eo em ấy đi, không cần ngại đâu."

Lưu Diệu Văn khẽ mím môi, cậu đưa tay vòng qua eo em, Hạ Tuấn Lâm cũng chủ động đến gần, em ngẩng mặt nhìn cậu.

"Ngươi muốn làm phi của trẫm à?"

"Nực cười, tôi là nam nhân đấy."

Bàn tay Hạ Tuấn Lâm từ vai chuyển lên mặt cậu, đều là chi tiết bên trong kịch bản, em khẽ chạm vào má cậu.

"Gương mặt này cũng không tệ, ngươi..."

Lưu Diệu Văn nắm lấy bàn tay em, ánh mắt lạnh lùng nhìn em.

"Tiểu Hoàng đế, cậu muốn chết à?"

"Cắt!"

Đạo diễn hô cắt, mọi người cùng hoan hô vỗ tay, Nghiêm Hạo Tường mỉm cười nhìn em, lại nháy mắt một cái như khích lệ.

"Hai người làm tốt lắm, chúng ta nghỉ ngơi một chút rồi mới chuẩn bị cảnh quay mới nhé!"

Hạ Tuấn Lâm bước về phía Nghiêm Hạo Tường, hắn đứng dậy ôm lấy em.

"Đói không? Anh bảo Trương Thịnh mua đồ ăn em thích rồi đấy."

"Khoan đã, để em nói chuyện với anh ấy."

Hạ Tuấn Lâm bước đến đối diện với Tống Á Hiên, đưa tay lên muốn bắt tay với anh.

"Xin chào ạ, em là Hạ Tuấn Lâm, là bạn của Lưu Diệu Văn."

Tống Á Hiên mỉm cười, anh đưa tay nắm lấy bàn tay em, "Xin chào, anh là Tống Á Hiên, rất vui được gặp em."

"Tống đạo diễn, em nói chuyện nhỏ với anh chút được không?"

Tống Á Hiên gật đầu, anh nắm tay em kéo sang một bên, hạ người xuống, Hạ Tuấn Lâm níu bả vai anh rồi nhón chân nói nhỏ với anh.

"Em biết anh và Tiểu Lưu đang hẹn hò, em ấy chưa từng thích ai nên sẽ có chút không hiểu chuyện, anh là người lớn, nếu như em ấy có sai xót gì thì xin anh bỏ qua cho em ấy."

Tống Á Hiên có chút khó hiểu nhìn em.

"Vì sao anh phải làm vậy?"

"Tống đạo diễn, Tiểu Lưu là trẻ con, tính khí có chút không tốt, anh đừng trách em ấy mà." - Hạ Tuấn Lâm chớp chớp mắt nhìn anh.

"Nhưng tại sao em lại nói giúp cho cậu ấy?"

"Tiểu Lưu là đứa nhỏ tốt, em gặp em ấy cũng đã được bốn năm, em luôn xem em ấy là em trai mà mình yêu thương nhất, em cũng muốn em ấy hạnh phúc, được không Tống đạo diễn?" - Em chân thành nói, đôi mắt ánh lên tia hy vọng.

Tống Á Hiên khẽ cười, anh gật đầu xoa tóc em, "Được, anh hứa với em."

Nghiêm Hạo Tường đứng từ xa nhìn về phía em và Tống Á Hiên, hắn thật sự rất tò mò em và anh đang nói gì với nhau.

"Hạ nhi ở bên cạnh anh có tốt không?" - Lưu Diệu Văn đứng bên cạnh, cậu cũng đưa mắt nhìn về phía Hạ Tuấn Lâm và Tống Á Hiên.

"Rất tốt, được cưng chiều hơn đứa trẻ, dung túng vô cùng, em ấy muốn thế nào liền thế ấy." - Hắn lạnh lùng đáp.

"Nếu như anh thật sự yêu anh ấy thì anh tốt nhất đừng bao giờ rời bỏ anh ấy."

"Ý cậu là gì?" - Hắn nhíu mày quay lại nhìn cậu.

"Bố mẹ Hạ nhi đều mất trong tai nạn, anh ấy thật sự rất sợ phải chia xa."

Nghiêm Hạo Tường như chết lặng, bé con của hắn...

"Anh ơi!"

Hạ Tuấn Lâm cùng Tống Á Hiên quay lại, em mỉm cười nắm lấy bàn tay hắn, vui vẻ lắc lư.

"Ờ... Bạn nhỏ, em đói không? Anh đi lấy thức ăn cho em." - Hắn mỉm cười nhìn em.

"Được ạ."

Nghiêm Hạo Tường xoa xoa đầu em rồi quay người đi tìm Trương Thịnh, vừa bước qua cửa liền nhìn thấy anh, hắn kéo anh đến xe thay đồ của em, hắn có chuyện quan trọng cần nói với anh.

"Sao thế?" - Trương Thịnh hỏi.

"Cậu đã điều tra chuyện của Lâm Lâm chưa?"

"Chuyện đó à, đều có rồi, tôi có gửi sang cho cậu mà, cậu không xem sao?" - Anh hỏi lại.

Nghiêm Hạo Tường bất lực xoa đầu, mấy ngày gần đây hắn đều ở cạnh em, quên mất cả chuyện này.

"Cậu đưa thức ăn cho Lâm Lâm giúp tớ, bảo em ấy là công ty có việc nên tớ về trước, bao giờ em ấy xong chuyện thì gọi cho tớ."

Trương Thịnh gật đầu xong sau đó lấy thức ăn đưa cho Hạ Tuấn Lâm.

"Nghiêm Hạo Tường đâu ạ?" - Em nhìn Trương Thịnh hỏi.

"Công ty có chuyện..."

Trương Thịnh còn chưa nói xong thì điện thoại của em đã reo lên, là hắn gọi đến, em đưa tay ấn máy.

"Em nghe ạ."

- Bạn nhỏ ngoan, công ty anh có chút việc, em ở lại cùng Trương Thịnh, bao giờ xong việc thì gọi cho anh, được không?

"Được ạ, anh đừng làm việc quá sức." - Hạ Tuấn Lâm ngoan ngoãn trả lời.

- Được, bạn nhỏ ngoan nhé!

"Em biết rồi ạ."

Tắt máy, Nghiêm Hạo Tường ngã người xuống ghế sofa nhỏ trong xe thay đồ.

"Bạn nhỏ của anh, em đã chịu những gì vậy chứ?"

Hạ Tuấn Lâm, từ nhỏ sống ở Thành Đô, năm sáu tuổi từng gặp tai nạn, bố mẹ đều mất sau vụ tai nạn đó, sau đó chuyển về sống cùng với chú và dì của mình, chú dì là nhân viên của một công ty nhỏ ở Bắc Kinh, vì công việc mà đều đã qua đời sau một chuyến công tác. Kể từ đó, Hạ Tuấn Lâm chỉ sống một mình, năm đó, em ấy chỉ mới mười hai tuổi.

Nghiêm Hạo Tường gặp Hạ Tuấn Lâm vào năm em tám tuổi, bốn năm sau, em chuyển nhà đi nơi khác, gia đình em ấy không còn một tung tích nào, hắn năm đó chỉ nghĩ gia đình em chỉ là chuyến đi nơi khác nhưng thật sự không ngờ mọi chuyện lại xảy ra như thế.

"Mười hai tuổi... Em phải sống cô đơn như vậy suốt mười năm qua sao?" - Hắn đặt tay lên trán, nước mắt không tự chủ mà rơi xuống.

"Bố mẹ không cần Lâm Lâm nữa rồi..."

"Bố mẹ vẫn cần em mà, anh cũng cần em nữa, mọi người đều cần em, bạn nhỏ của anh!"

_________

Góc tác giả:

"Không áp dụng lên người thật, cách xưng hô trong truyện chỉ để tạo hiệu ứng, mong mọi người hiểu cho, và chúc mọi người đọc truyện vui vẻ^^"

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip

Tags: #xianglin