[Twoshots - VJinKook] [PG] MINE (Chap 1)

- Title: MINE

- Author: tHỏ dOrAeMoN

- Type: Twoshots

- Pairing: VJinKook, VKook, JinKook

- Calerory: Romance, SA.

- Ratting: PG

- Disclaimer : Họ là của nhau và Thỏ viết fic vì mục đích phi lợi nhuận.

- Warning: No

- Summary: Đọc đi rồi biết :">

- Note: Ai dị ứng với thể loại Boylove xin click back giùm ạ.

À và đừng thấy fic có 3 đứa thì phán là 3some nha :v :v

Anyway, cảm ơn vì đã ghé đọc ^^

Enjoy~

∞∞∞

Chap 1:

Cậu đã luôn đứng đây, bên dưới gốc cây này với đôi mắt chỉ hướng về một nơi duy nhất, nơi đó có anh, người mà cậu đã luôn thầm yêu...

Anh là Kim Seok Jin, là sinh viên năm cuối của trường đại học này. Thành tích học tập loại tốt, lại có vẻ ngoài ưa nhìn cùng thân hình cao lớn, tính tình lại cởi mở hòa đồng nên anh cũng khá nổi tiếng trong trường và được nhiều người yêu thích.

Đối với một người hoàn mỹ như anh cậu nhìn lại bản thân mình, một Jeon Jungkook chỉ mới là một sinh viên năm nhất, luôn lặng lẽ và gần như không hòa nhập được với mọi người sao mà nhỏ nhoi quá?...

Cậu không có đủ tự tin, hay nói cách khác là Jungkook quá nhút nhát để có thể tiến đến phía bên kia, nơi mà Jin đang ngồi đó và chăm chú vào cuốn sách của mình để bắt chuyện hay làm quen. Cũng chính vì thế nên cho dù cả hai đã từng học chung trường cấp ba, nhưng cho đến bây giờ Jungkook cũng không chắc người kia có nhận ra sự hiện diện của cậu trên thế giới này và đã từ lâu đã luôn lặng lẽ dõi theo anh không nữa.

"Này!". Jungkook bị bất ngờ bởi một bàn tay vừa vỗ lên vai mình. Cậu xoay sang chỉ để nhận ra thì ra đó là Kim Taehyung, bạn cùng phòng kí túc xá và cũng là người bạn duy nhất mà cậu có được tại ngôi trường này.

"Lại đứng đây nhìn lén Jin nữa à?". Jungkook gật đầu.

"Thật tình! Thay vì ngày nào cũng bỏ công ra đứng đây rình người ta, tại sao cậu không thử một lần thổ lộ tình cảm của mình với anh ta đi?".

Jungkook vội vã xua tay. "Không được đâu! Jin là một người được rất nhiều người xung quanh yêu mến, anh ấy làm sao có thể chú ý đến một kẻ như tôi chứ?...".

Taehyung nghe cậu bảo thế cũng chỉ đành thở dài. Người bạn này của anh có vẻ như đã quá tự ti về bản thân rồi.

Thế rồi đột nhiên Taehyung lại chợt nảy ra sáng kiến: "Hay cậu thử đăng ký tham gia vào câu lạc bộ Văn Nghệ của Jin đi. Tôi thấy cậu cũng có tiềm năng về âm nhạc đấy! Biết đâu khi vào đó cậu để lại được ấn tượng trong Jin, như vậy chẳng phải sẽ dễ dàng hơn để bày tỏ à?".

"Như vậy liệu có được không?". Jungkook hoài nghi nhìn anh.

"Vậy chứ ngoài cách này ra cậu còn nghĩ ra được cách nào khác hay hơn nữa không?". Taehyung nhíu mày hỏi lại.

Jungkook bậm môi đắn đo suy nghĩ một hồi cũng chậm rãi gật đầu. "Được! Vậy để tôi thử xem sao!".

"Ừ!". Anh mỉm cười xoa xoa đầu bạn mình như chú cún con.

∞∞∞

Kể từ ngày Jungkook bắt đầu đăng ký tham gia vào câu lạc bộ Văn Nghệ đến nay cũng đã được hai tuần. Và hôm nay chính là lần đầu tiên cậu được giáo viên mời lên đánh đàn piano.

Trước bao nhiêu con mắt của những người trong câu lạc bộ, Jungkook tuy có sợ hãi và lo lắng, nhưng khi ánh mắt của Jin chạm đến cậu, điều đó như chợt đánh thức và tiếp thêm nguồn động lực cho Jungkook.

Cậu chậm rãi ngồi vào ghế và bắt đầu chạm những ngón tay thon dài trắng nõn của mình lên những phím đàn đầu tiên. Tiếng đàn ngân vang mang giai điệu của một bản tình ca buồn và sâu lắng đã đánh động đến trái tim người nghe.

Và ngay khi những giai điệu cuối cùng được khép lại, một điều mà trước nay Jungkook chưa hề nghĩ đến, tất cả những sinh viên của câu lạc bộ và cả giáo viên đều đồng loạt vỗ tay khen ngợi bản nhạc của cậu.

Giây phút nhìn thấy nụ cười nhẹ và tiếng vỗ tay của Jin, khi ấy trong lòng Jungkook bỗng dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả. Cậu cười, một nụ cười thật tươi với đôi mắt long lanh nước vì xúc động.

Jungkook cho là mình cuối cùng cũng đã có thể để lại được một ấn tượng tốt với Jin!

∞∞∞

"Cậu làm tốt lắm! Tôi biết cậu có thể làm được mà!". Taehyung khen ngợi và lại xoa đầu Jungkook ngay khi nghe cậu kể về buổi học ở câu lạc bộ hôm nay, và nhất là về sự thành công ngoài mong đợi của mình.

"Cứ tiếp tục như vậy, nói không chừng không bao lâu nữa không cần cậu phải bày tỏ, Jin cũng sẽ tự mình đến thổ lộ với cậu đấy!". Lời nói của anh khiến Jungkook thật sự rất vui. Thật sự cậu không thể tưởng tượng được rằng mình sẽ hạnh phúc như thế nào khi ngày ấy đến nữa.

"Cố gắng lên!".

"Ừm! Tớ sẽ cố gắng!". Jungkook gật đầu. "Thật tốt khi có một người như cậu làm bạn!". Cậu mỉm cười thật tươi trong khi nói những lời này với Taehyung.

Taehyung hơi ngập ngừng: "À... ừ!".

Sau đó cả hai lại tiếp tục cười nói trong suốt khoảng thời gian đi bộ trên con đường đông đúc xe cộ và người qua lại.

Mọi chuyện tưởng chừng như tốt đẹp, nhưng rồi đột nhiên Jungkook một người đã lâu không được vui vẻ như vậy lại chợt khựng người lại với cái biểu cảm sững sờ.

Taehyung ngạc nhiên, ánh mắt anh dõi theo hướng mà Jungkook đang đờ người ra nhìn. Để rồi phát hiện cảnh tượng mà họ nhìn thấy chính là Seok Jin đang cùng tay trong tay với một cô gái. Cả hai cũng đang rất vui vẻ mà đi lướt qua dòng người, chẳng những vậy cô gái còn vừa hôn nhanh lên má Jin một cái và họ không hề hay biết ở nơi đây là đang có một trái tim non nớt với niềm hi vọng đang ngày một lớn dần trong một lúc lại đột ngột bị đạp bỏ.

"Không!.. Sao lại có thể?...". Jungkook sững sờ đầy đau đớn mà liên tục lắc đầu. Cậu như không muốn tin vào sự thật, về những gì mà bản thân đang bị buộc phải chứng kiến.

"Bình tĩnh nào, Jungkook!". Taehyung cố gắng trấn an nhưng điều đó chỉ càng làm Jungkook thêm tránh xa. Cậu bất giác bước lùi lại mà không để ý rằng phía sau mình chính là lòng đường.

"Đừng! Nguy hiểm lắm!". Taehyung hoảng hốt hét lên khi mà phía bên trên, tín hiệu đèn giao thông vừa bật màu xanh và các xe ô tô lớn đang bắt đầu khởi động.

Nhưng Jungkook dường như không nhận ra được điều đó. Trong lúc cậu bước lùi lại, vô tình hụt chân để rồi vấp té và ngã người về phía sau.

"Jungkook!!!". Taehyung gào lên và lao người về phía cậu ngay khi vừa nhìn thấy có một chiếc xe đang lao thẳng về phía này.

Bên dưới lòng đường, ngay lúc này Jungkook cuối cùng cũng đã kịp phát giác ra chiếc xe đó. Nhưng trong giây phút đó cơ thể cậu đột nhiên trở nên cứng đờ, cậu không thể làm gì khác ngoài việc ngồi đó và nín thở với đôi mắt mở to nhìn vào chiếc xe đang lao về phía mình...

Taehyung muốn lao vào cứu bạn, nhưng mọi chuyện có vẻ như đã là quá muộn...

"JUNGKOOK!!!!!".

...

*Tin tin*

*Két*

*Rầm*

...

Ngay tại con đường này hiện tại đang bắt đầu trở nên hỗn loạn. Mọi người xung quanh đều bàn hoàng và sửng sốt khi chứng kiến cảnh một cậu thanh niên vừa bị xe tông phải với máu me bê bết cả người và đang được ôm gọn trong vòng tay của một thanh niên khác cùng với tiếng gào thét của anh ta.

"Gọi 911!!! Ai đó làm ơn gọi 911 giùm đi!!!!!". Taehyung không ngừng hoảng loạng hét ầm lên trong khi đôi tay đang giữ lấy cơ thể với hơi thở yếu ớt nhuộm một màu đỏ tươi của Jungkook.

"Jungkook à, làm ơn đừng xảy ra chuyện gì nha!! Tôi xin cậu đấy!!!!".

"J... Jin...". Đó là lời nói cuối cùng của Jungkook trước khi đôi mắt kia dần khép lại...

~End Chap 1~

~To Be Continued~

∞∞∞

Lẽ ra định làm oneshot thôi nhưng viết một hồi thấy dài quá nên Thỏ đành cắt ra thành twoshots ah :v :v

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip