1-26
Mặt trời đã lên cao, Jungkook bị ánh sáng bên ngoài làm cho chói mắt, cậu nhăn nhó kéo chăn che kín đầu định ngủ tiếp, phát hiện bên cạnh trống trơn, cậu bỏ chăn ra vục dậy nhìn khắp căn phòng, rất bừa bộn, Taehyung không có trong này, có lẽ đã đi làm, cậu đoán được vì thấy áo vest, áo sơ mi vứt tứ tung trên giường, trên sàn nhà, có lẽ sáng nay anh lại bị muộn.
Cố gắng lết tấm thân đau ê ẩm từ trong ra ngoài xuống nhà dưới, không biết chú Kwang đã đi đâu mất, chỉ còn lại một người đang làm cơm trưa cho cậu trong bếp, cậu bước vào nhẹ chào hỏi.
" Xin chào! "
" Cậu Jungkook dậy rồi sao? Sáng nay thiếu giadặn không được đánh thức cậu cho nên bữa sáng bị nguội, chúng tôi đã dọn đi, nhưng cậu đợi một lát, bữa trưa đã làm xong rồi, cậu ra bàn ăn ngồi tôi sẽ đem ra."
" Không cần, tôi ngồi ăn trong này là được rồi". Jungkook không muốn cầu kì, tiện thể ngồi luôn xuống ghế, " Không có Taehyung ở nhà, cứ để tôi tùy ý, tôi không phải chủ nhà".
" Cậu Jungkook! Cậu đừng nói vậy, cậu ở đây rồi, cũng như chủ nhà".
" Nhưng mà, hôm nay mọi người đi đâu hết rồi?". Jungkook ngó khắp nơi mà không thấy ai liền hỏi.
" Tất cả đều ra ngoài làm vườn, thiếu gia muốn thay tất cả hoa trong vườn, cậu Jungkook, mau ăn cơm đi, tôi lên dọn phòng cho cậu", người làm nói xong định chạy đi thì Jungkook gọi lại.
" Cô ra giúp mọi người, phòng để đấy tôi dọn".
" Nhưng...".
" Không sao, tôi muốn tự dọn đồ của mình".
Người giúp việc như hiểu ý cậu liền mỉm cười cúi đầu rồi chạy ra ngoài. Chỉ còn mình Jungkook ngồi lại, sao lại phải thay hết hoa nhỉ? Cậu một mình ăn cơm, rồi lại một mình lang thang khắp căn nhà rộng lớn này. Tự nhiên nảy ra ý định, Jungkook đến thư phòng ở cuối hàng lang, vừa bước chân vào, mọi thứ trong căn phòng làm cậu không khỏi sửng sốt, lần trước khi bị lôi vào, cậu là sợ quá mà không nhận ra, căn phòng này có nhiều sách tới cỡ nào, mọi ngóc ngách đều được đặt giá sách, bên trong một ngăn tủ , laptop được đặt ngay ngắn thẳng hàng , cậu đưa tay lên lấy đại một cái xuống ngắm nhìn, sau khi xem qua một lượt, Jungkook đặt ngay ngắn lại như cũ, miệng không ngừng lẩm bẩm. " Tất cả đều rất đắt tiền, để đây trưng bày chắc? ". Cậu vòng qua sau mấy giá sách, một ngăn tủ tường bị khóa, qua lớp kính cậu có thể thấy được những khẩu súng to nhỏ khác nhau, Taehyung đúng là xã hội đen thật rồi.
" Còn ngang nhiên trưng bày súng ở đây sao? Không sợ bị bắt sao? Đồ ngốc!". Jungkook có chút tức giận khi nghĩ đến việc Taehyung là xã hội đen, cậu điên đầu quay đi nơi khác, khi ngang qua bàn làm việc, cậu thấy trên bàn có một chiếc hộp nhỏ, nhìn bề ngoài kiểu dáng sang trọng rất bắt mắt, màu đen tuyền ánh lên vẻ quý phái, Jungkook tò mò lại gần, bên trong chiếc hộp chỉ là một chiếc vòng hạt nhỏ rất đơn giản, nếu ra ngoài trợ trời, những chiếc vòng này cùng lắm được bán bằng với giá cơm bình dân, lục lại trong trí nhớ, cậu đã thấy Taehyung đeo nó ở đâu rồi, cũng không lấy làm lạ, có lẽ nó có kỉ niệm ở đó mà anh không thể quên nên đã cất lại cẩn thận, cậu ngồi xuống trên ghế, vô thức mở ngăn kéo.
Mọi thứ bên trong được xếp gọn gàng cẩn thận, cậu bâng quơ lật mấy tập giấy, nhận thấy bên dưới cùng có một tấm ảnh lật úp, cậu cầm ra xem, là ảnh thời trung học của Taehyung, còn có hai người con trai nữa, Jungkook tập trung vào cậu bé có mái tóc màu bạc.
" Rất giống Yoongi, không lẽ là cậu ấy?". Tự mình nói ra, Jungkook vội xua tan ý nghĩ trong đầu, " Không thể, nếu không anh không đối xử với cậu ấy như vậy". Jungkook không chút lưu tâm để bức ảnh lại vào ngăn kéo rồi đi ra ngoài.
Khi vừa đi đến cầu thang, cậu nghe có tiếng động trong phòng ngủ, tưởng người giúp việc lên dọn dẹp, cậu vui vẻ bước vào. " Tôi đã dọn xong hết rồi". Nụ cười trên môi Jungkook cứng đờ khi vừa trông thấy EunJi đứng trước tủ quần áo. " Cô đến đây làm gì?".
" Tôi nhất định phải trả lời cậu à? Đây là nhà Taehyung, tôi thích thì tới, cậu quản anh ấy?". Eunji tự đắc đưa chìa khóa nhà lên trước mặt Jungkook lắc lắc ," Cậu chỉ là đồ chơi tạm thời được cưng chiều, khi chán, anh ấy sẽ đá cậu ra đường, cũng giống như những đứa dễ dãi khác thôi" , Eunji đắc chí cười to rồi đi mất.
Jungkook không cố nói lại, cô ta nói đúng, cậu chỉ là món hàng của Taehyung, không hơn không kém, nếu cô ta không nhắc, có lẽ cậu đã quên mất điều này.
Buổi tối, Taehyung hôm nay đi làm về muộn, trên người còn nồng nặc mùi rượu, thấy trong phòng không còn bật điện, nghĩ Jungkook ngủ rồi, anh nhẹ đẩy cửa đi vào. Căn phòng tối om không chút ánh sáng, Jungkook không có trên giường, anh bật điện lên tìm kiếm, không mất nhiều thời gian, anh đã thấy cậu ngồi vắt vẻo trên lan can, tầm nhìn xa xăm, cậu hoàn toàn không biết đến sự xuất hiện của anh.
Từ đằng sau đi đến, cánh tay rắn chắc vòng qua eo ôm lấy cậu, Taehyung nhẹ hít lấy mùi thơm trên cổ cậu thì thầm, " Sao còn chưa ngủ?".
" Không ngủ được", Jungkook đôi mắt có chút rung động, cậu không xoay người lại, tiếp tục nhìn đến một nơi xa xăm nào đó.
" Đang suy nghĩ gì?".
" Suy nghĩ xem, ngày anh ném tôi ra đường còn xa nữa không".
" Đừng nghĩ linh tinh, chơi chán, tôi sẽ trả tự do cho em. Yên tâm, chỉ cần ngoan ngoãn, khi đi nhất định sẽ không đi tay trắng, tôi luôn rất công bằng".
Jungkook có chút thất vọng trong lòng, dẫu biết anh là thế, khi còn yêu thương sẽ vô cùng chiều chuộng, khi đã chán sẽ phủi như phủi bụi.
"Taehyung, anh tại sao lại không nói cho biết anh là xã hội đen?".
"Tôi không giấu em, chỉ là em chưa từng hỏi, tôi thấy việc này cũng không cần phải nói".
Lời Taehyung nói ra càng khiến Jungkook thất vọng, cậu cụp mi xuống, cúi đầu nhìn bàn chân lơ lửng trên không. "Đúng rồi, không có quan hệ. Chẳng trách tôi đã quên mất việc người của anh cùng chú Kwang dùng súng".
Taehyung hoàn toàn im lặng không hề phản bác, anh lại ôm cậu sát vào lòng mình hơn, chiếc cằm tinh tế đặt lên vai cậu, cơ thể cậu mảnh khảnh, vừa hay đều lọt thỏm trong vòng tay anh.
" Eunji lúc chiều ghé qua lấy quần áo cho tôi, em làm khó cô ấy, không cho cô ấy vào nhà sao?". Taehyung vừa nói, vừa chăm chú nhìn biểu cảm trên khuôn mặt cậu đang dần thay đổi.
" Cô ta nói với anh vậy sao?". Jungkook cười lạnh.
" Là vì muốn nghe từ cả hai phía". Taehyung nghe Eunji kể chuyện, cảm thấy không tin Jungkook sẽ làm vậy nên hỏi cậu, nhưng bây giờ tự anh đã có câu trả lời.
" Anh tin cô ta hay tôi?".
" Jungkook, không ai được phép cho tôi sự lựa chọn, tôi nhắc cho em biết, tôi không phải là của cá nhân một ai, em cũng đừng vì được cưng chiều mà làm náo".
" Tôi không rảnh đi lôi kéo rắc rối đến cho bản thân". Jungkook gạt tay Taehyung rồi nhảy xuống định đi vào, cánh tay dài của anh đã nhanh chóng nắm được cậu ôm vào lòng.
" Em đang ghen sao?".
" Tôi không bị điên", cấu mạnh vào tay Taehyung khiến anh buông cậu ra, nhưng không thể thoát, anh đã nhanh hơn nhấc bổng toàn thân cậu bế lên giường.
" Taehyung, không thấy bẩn sao? Anh còn chưa tắm, mau đi tắm đi, đồ bẩn thỉu".
" Được, tôi đi tắm, mong là đến lúc trở ra, em đã chuẩn bị xong xuôi", Taehyung dễ dàng bị Jungkook đánh bại, anh đứng dậy trước mặt cậu cởi quần áo.
Quần áo bị vứt la liệt trên giường, Jungkook với lấy bộ quần áo định đem đi, trên cổ áo của Taehyung có dấu son, ngoài Eunji ra, cậu chưa từng thấy anh đi cùng cô gái nào khác, không lẽ đúng là cô ta?
Không lâu sau Taehyung từ trong nhà tắm bước ra, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, bờ vai rộng, cơ thể chuẩn hình tam giác vạm vỡ, mái tóc màu nâu còn chưa khô thỉnh thoảng có hạt nước rớt xuống mặt khiến anh vô cùng quyến rũ. Jungkook bị mê hoặc, mải nhìn hắn cho đến khi Taehyung lên tiếng làm cậu ngượng ngùng quay đi.
" Jungkook, em là đồ biến thái sao?".
" Đồ điên", Jungkook lập tức nằm xuống kéo chăn phủ kín đầu không chịu chui ra, nhìn điệu bộ giận dỗi này của cậu, Taehyung trong lòng tự dưng nảy sinh cảm giác muốn chiều chuộng nâng niu cậu.
" Jungkook, không nên như vậy".
" Im đi nếu không muốn qua thư phòng ngủ". Bị Jungkook nhiều lần cự tuyệt, Taehyung tức giận giật tung chăn trên người cậu ra, ngồi trên bụng cậu, anh đã hoàn toàn khóa trụ toàn thân cậu.
" Tôi đã nói, em không được bướng nữa mà". Nói rồi Taehyung ghé xuống, bá đạo mút môi cậu, chiếc lưỡi thừa cơ xâm nhập vào bên trong liếm mút, mơn trớn để kích thích ham muốn tình dục trong cơ thể cậu, mất khá nhiều công sức, khi anh không còn chịu nổi thì Jungkook cũng bắt đầu bị thôi miên, cậu lúc này đã mê man trong cơn kích tình và không còn để ý tới xung quanh nữa. Taehyung nhận thấy điều này, kìm nén bản thân lại, anh mỉm cười ma mãnh, ngón tay lưu loát cởi chiếc áo ngủ của cậu, cúc áo được tháo tới đâu, chiếc lưỡi ẩm ướt của anh đi tới đó, đến khi cơ thể cậu đã được phô bày ra trước mắt, anh không vội đè cậu ra mà ăn tươi nuốt sống, nằm xuống bên cạnh cậu, cùng cậu nói chuyện trên trời dưới biển, nhưng bàn tay xảo quyệt kia vẫn không ngừng nắm lấy tiểu Kook mà đưa cậu lên mây xanh.
" Jungkook! Từ từ tận hưởng, đêm nay còn rất dài". Taehyung nhìn Jungkook chịu ngoan ngoãn nằm trong lòng mình, cảm giác mấy ngày nay cậu rất lạ, không ngang bướng lì lợm, ngay cả khi làm tình cũng không hề có sự phản đối bài xích, thì ra cậu cũng giống như những người khác, dễ dãi ngả vào lòng anh.
Trở mình nằm trên người cậu, Taehyung quét thứ dịch bôi trơn đưa vào lỗ huyệt cậu rồi đem vật tượng trưng đàn ông đi theo vào trong cơ thể cậu, gần đây làm tình thường xuyên hơn nên anh có thể dễ dàng đi vào, cậu cũng bớt đau hơn.
" Thả lỏng người hưởng thụ, em không nên gồng mình lên như vậy". Taehyung vỗ vỗ nhẹ vào đùi cậu nhắc nhở, nhích mình thêm một chút nữa, đem tất cả chiều dài của mình đưa vào cơ thể cậu. Jungkook toàn thân nổi gai ốc, các ngón tay túm chặt vào cánh tay Taehyung, móng tay bấm xuống, đôi môi đỏ hồng mím chặt kìm nén những riếng rên trong cổ họng. Biết cậu đã thực sự bị mê hoặc, anh ghé xuống hôn lên cần cổ - điểm yếu của cậu, làm tình với cậu, anh đã sớm thuộc hết những vị trí mẫn cảm trên cơ thể cậu từ lâu. Bên trên bị kích thích, bên dưới vẫn không ngừng ra vào trong cơ thể cậu, Taehyung rút ra gần hết rồi bất thình lình đẩy mạnh, Jungkook bật lên thành tiếng rên dài, " Ư...ư....ưm..mm". Taehyung bị kích thích càng đẩy mạnh hơn, nhanh hơn, sự sung sướng chạy dọc theo sống lưng lên tận não bộ, anh càng ghì chặt cậu hơn.
" Jungkook! Gọi Taehyung đi, tôi muốn nghe".
" A..T-Tae...hyung...aa..." Giọng nói của Jungkook bị ngắt quãng vì mỗi cú thúc mạnh mẽ của Taehyung, anh liên tục đòi hỏi cậu gọi tên mình, bàn tay đang nắm cậu nhỏ của cậu cũng nắm chặt hơn di chuyển lên xuống đến khi cậu rùng mình bắn tất cả ra ngoài, tuy đã đạt được mục đích nhưng anh không hề có ý định sẽ buông tha cho cậu, anh vẫn đẩy mạnh từng cú thúc đều đều vào bên trong cậu, toàn thân cậu mỏi rã giật giật liên hồi. Taehyung càng bị kích thích nhưng vẫn không chịu ra, anh là muốn vắt kiệt sức của Jungkook đây mà.
" Jungkook! Có muốn lên trên không?". Taehyung vừa nghĩ ra ý định, lần đầu tiên cho phép người khác lên trên mình, anh là rất tò mò muốn biết, cậu ở trên nhún xuống khi anh đang ở trong người cậu, cảm giác sẽ như thế nào. Không đợi cậu đồng ý, Taehyung cánh tay rắn chắc ôm cậu ngồi dậy trên người mình, vật cương cứng vẫn nằm bên trong người cậu. Jungkook vụng về không biết nên làm thế nào thì Taehyung từ dưới đẩy lên, cánh tay túm hai bên hông cậu ấn xuống, ở tư thế này, anh càng được vào sâu hơn. Ân cần chỉ bảo tận tình cho Jungkook cách làm tình tư thế như vậy, cậu thực sự học được rất nhanh, tuy có chút vụng về nhưng không còn vẻ cứng nhắc ban đầu nữa.
Còn chưa thấy đủ, Taehyung tiếp tục tạo sự kích thích lên quy đầu cậu, Jungkook hai má ửng hồng, hai đầu gối ê ẩm đau, bên dưới Taehyung vẫn không chịu dừng lại, bị kích thích đến điên cuồng, cậu hai tay trống hai bên người anh, hai mắt dại đi vì bị kích tình, đôi môi mím chặt đến tím tái, mồ hôi thấm ướt tóc cậu, rơi xuống trên ngực anh, từ dưới nhìn lên, anh thấy cậu lúc này như thiên sứ, cực kỳ quyến rũ. Taehyung biết mình không chịu được nữa, hai tay giữ chắc eo cậu từ bên dưới liên tục đẩy lên cho đến khi bắn ra những tia tinh dịch ấm nóng lấp đầy lỗ huyệt cậu, Jungkook cũng vừa đạt khoái cảm, lần nữa chân tay co quắp bắn đầy dịch lên bụng anh, cậu mệt mỏi thở dốc, khó khăn nhấc thân ra khỏi anh, tinh dịch bên trong cứ vậy theo ra ngoài, nhỏ giọt trên người anh.
Nằm nghỉ một lúc, Taehyung đi vào phòng tắm rửa, lúc sau quay trở ra, Jungkook đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, không muốn đánh thức cậu, anh mang khăn cùng nước ấm đến lau người cho cậu, ân cần mặc lại quần áo ngủ rồi mới bế cậu đặt ngay ngắn lại trên giường.
Bước chân ra ngoài ban công, Taehyung châm một điếu thuốc lên hút, anh trầm ngâm suy nghĩ rồi tự hỏi mình. " Jungkook! Em thật sự ngoan ngoãn đến lạ thường vậy sao?".
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip