5, Kim Thái Hanh.
Chiếc xe mui trần lao như bay trên đường cao tốc, thổi tung mái tóc của V làm lộ rõ gương mặt tuấn tú, khôi ngô. Điền Chính Quốc khẽ liếc nhìn, vô tình bị hút hồn bởi vẻ đẹp trai của hắn. Đang lúc thất thần, V đột nhiên đi sát lề đường rồi phanh gấp, cũng may cậu sáng suốt thắt chặt dây an toàn ngay từ đầu, nếu không đã phải hôn tấm kính chắn gió trước mặt rồi.
Sau khi đã bình tĩnh lại, ngồi thẳng người, Điền Chính Quốc mới nhìn thấy một người đàn ông có vẻ mặt nghiêm nghị, lạnh lùng đang đứng bên đường. Gương mặt cương nghị, thái độ lạnh lùng của anh ta toát lên một vẻ gia trưởng, bá đạo. Một cô gái đứng bên cạnh anh ta, mái tóc xoăn hơi rối bay bay trong gió, vuốt ve đôi má hơi ửng hồng và đôi môi mềm mại. Thật phong tình làm sao. Ngay cả khi không có những đừng cong quyến rũ và sự mơ màng trong ánh mắt thì cảnh tượng đó cũng sẽ khiến người ta mơ tưởng xa xôi.
Điền Chính Quốc đã gặp rất nhiều phụ nữ làm tình nhân cho người nhưng chưa từng gặp người nào đẹp đến thế này, cô ta không làm tình nhân thì thật uổng phí, đây là lời tán dương xuất phát từ tận đáy lòng cậu trước vẻ ngoài của cô ta, tuyệt đối không có ý gì xấu cả.
"Lần đầu tiên cậu tới muộn." Anh chàng đẹp trai lạnh lùng vứt chiếc túi đựng hồ sơ xuống ghế sau, ánh mắt sâu thẳm liếc nhìn Điền Chính Quốc rồi lại nhìn sang V.
V hiểu ý, trả lời: "Tôi nhặt được trên đường."
Điền Chính Quốc cực kỳ bất bình về cách dùng từ của hắn, có điều để giữ lại chút thể diện cho hắn, cậu chỉ giẫm mạnh lên chân hắn một cái.
V nghiến răng nhìn cậu rồi giới thiệu: "Bạn của tôi, Lâm Kiến Nghiệp, đây là vợ của anh ấy. Cậu ấy là Điền Chính Quốc, tôi..."
Không để cho V nói năng linh tinh, Điền Chính Quốc quyết định tự giới thiệu: "Tôi và V đã biết nhau từ trước, ban nãy bố mẹ tôi cứ bắt tôi phải đi gặp mặt một người, khó khăn lắm tôi mới tìm được cơ hội để thoát thân, đúng lúc gặp anh ấy ở cửa quán trà, bèn lên nhờ xe của anh ấy để chạy trốn."
"Gặp mặt?" Lâm Kiến Nghiệp nhìn V như thể có ý gì khác, sau đó mở cửa xe, đỡ vợ ngồi xuống, dường như nhớ ra điều gì đó, đột nhiên anh hỏi Điền Chính Quốc: "Cậu gặp ai vậy?"
"Một gã công tử đào hoa rất nổi tiếng, mẹ tôi còn tâng bốc anh ta lên tận mây xanh ấy, nói cái gì mà tuổi trẻ tài cao, khôi ngô, tuấn tú." Cứ nhắc tới người này, da đầu cậu lại tê dại, càng lúc càng nghi ngờ bố mẹ mình không biết nhìn người: "Sinh ra trong gia đình như vậy, có nhắm mắt ngủ cũng kiếm được tiền, thế mà cũng gọi là có tài sao... Anh ta tên là gì ấy nhỉ... Kim..."
Nhất thời cậu lại quên béng mất tên của người nọ, bèn vỗ mạnh vào vai V lúc này đang lái xe.
"Anh ta tên là gì ấy nhỉ?"
"Kim Thái Hanh." Hắn bực bội trả lời.
"Phải rồi, cái tên này thật khó nhớ."
"Cũng đâu đến nỗi!" V nhíu mày.
"Đương nhiên, so với số lượng người yêu mà anh ta có, tên của anh ta vẫn được coi là dễ nhớ."
Lâm Kiến Nghiệp khẽ hắng giọng, tỏ vẻ tán đồng: "Còn phải nói."
Điền Chính Quốc nghe thấy bèn ngoái đầu lại, nhìn Lâm Kiến Nghiệp cười lấp liếm, thái độ đó chứng tỏ anh không phải chỉ quen biết thông thường. Cậu hỏi: "Anh cũng biết anh ta? Tiểu Mẫn bạn tôi nói, người yêu của anh ta có dùng CPU dual-core cũng không thống kê hết được. Anh từng nghe nói về anh ta sao?"
"CPU dual-core?" V nhếch miệng vẻ mỉa mai.
Lâm Kiến Nghiệp nói: "Tôi đã thử tính toán số liệu Mellon, tốc độ tính toán rất nhanh, có điều có thống kê được số người yêu của anh ta hay không thì rất khó nói!"
Điền Chính Quốc nghe thấy vậy, càng phẫn nộ. Nghĩ tới việc mình bị chính bố mẹ đẻ đẩy vào chỗ chết như vậy, cậu không kiềm chế nổi, nói: "Xí! Bỏ tiền ra mua bằng MBA của Harvard, cứ tưởng mình tài giỏi. May mắn gặp lúc chỉ số chứng khoán Trung Quốc tăng vọt, tưởng mình là nhà đầu tư thiên tài. Gặp nhiều mỹ nhân sĩ diện yêu tiền, lại tưởng mình có sức hấp dẫn không thể kháng cự. Những kẻ vô dụng tôi nhìn thấy nhiều rồi, nhưng chưa từng nhìn thấy kẻ nào lại luôn tự cho mình là đúng như anh ta cả."
V tò mò quay sang nhìn cậu: "Đàn ông như vậy trên thế giới này vẫn còn sao?"
"Đúng thế! Nhân loại đã tiến hoá lâu như vậy rồi, đại não của anh ta vẫn chưa tiến hoá là sao?" Cậu day dầu, do suy nghĩ quá nhiều mà trở nên hỗn loạn, hắng giọng tiếp tục: "Ngay đến chó sói cũng đã tiến hoá đến giai đoạn hiểu được cần phải chung thuỷ tới chết, tư tưởng của anh ta sao vẫn dừng lại ở xã hội nguyên thuỷ như vậy chứ?"
Không biết V lôi ở đâu ra một chai nước tinh khiết đưa cho cậu, cười, nói: "Nói như vậy thì anh ta sống chẳng phải là một sự bi ai của nhân loại sao?"
"Khó tránh khỏi vẫn còn một, hai người chưa tiến hoá hoàn toàn, những người nguyên thuỷ bị nửa thân dưới chi phối, cũng may những người thế này thực sự rất hiếm."
"Ồ, xin hỏi cậu học chuyên ngành gì vậy?"
"Quản trị doanh nghiệp!"
"Tôi cứ tưởng cậu học chuyên ngành sinh học đấy!"
"Anh có biết điều tôi không thể chấp nhận nhất ở anh ta là gì không?" Điền Chính Quốc uống một ngụm nước, lại nhớ đến câu chuyện mà Phác Chí Mẫn từng kể cho cậu nghe: "Tôi nghe nói anh ta đồng thời có rất nhiều người yêu. Có lần, ba người cùng xuất hiện trong một bữa tiệc, một người trong số đó hỏi anh ta: "Sao có thể như vậy được?" Anh ta đã không chút hổ thẹn nói rằng: "Em không giữ được trái tim anh thì đừng nói anh lăng nhăng chứ!" Anh nghe xem... Anh ta hoàn toàn không phải là kẻ lăng nhăng, anh ta là kẻ không có trái tim."
"Có chuyện này sao? Tôi chưa từng nghe nói, sao cậu biết được?"
.
.
Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip