chap 10

============================

những gì tớ muốn
những gì tớ làm
cậu đều hiểu hơn ai hết.
điều cậu muốn hỏi
thứ cậu muốn tặng
tớ đều biết rõ hết.
những cuộc gọi không nhấc máy
tin nhắn voice cũng không
nhất định sẽ khiến cậu cô đơn mà nhớ tớ.
tớ sợ rằng cậu đau lòng
không có ai giúp cậu lau đi nước mắt.
hãy mặc kệ những điều người khác nói
miễn cảm giác về nhau của chúng ta là chính xác.
đừng rời bỏ tớ
chỉ bởi có cậu nên thế giới của tớ mới trở nên hoàn mĩ.
cậu nói cậu muốn buông tay tớ và chấm dứt
bởi vì yêu quá mệt mỏi và mất tự do.
bởi vì tớ chẳng đủ khả năng
cho cậu nổi lời hứa dù đơn giản nhất.
cậu đã ngừng nhận tín hiệu
tớ ra sức tìm kiếm nhưng chẳng thấy đâu.
rút cuộc có ai biết được?
phải xoay theo hướng nào
thì cậu mới có thể cảm nhận được tín hiệu từ tớ?

============================

cái trên dài quá nhỉ...bây giờ mới vô vấn đề chính...let's go....

-------------- sân bay Incheon-------------

  từ trong bước ra hai cô gái một cao, một thấp thập phần xinh đẹp nắm tay nhau bước đi...

  cô gái cao hơn kia dáng người giống như một siêu mẫu...mặc một chiếc sơ mi đen...quần jean rách gối...đeo đôi giày nike đen..gương mặt xinh đẹp..mũi cao...đặc biệt đôi mắt màu hổ phách..nước da trắng không tì vết...cả người toát ra khí chất vương giả lạnh lùng nhưng khi nhìn sang cô gái nhỏ bên cạnh thì sự lạnh lùng thay bằng một cảm giác ấm áp...ánh mắt mang vẻ nuông chiều...

  cô gái thấp hơn bên cạnh dáng người nhỏ bé...mặc chiếc váy hồng nhạt tôn lên nước da trắng mịn. cô cũng đeo một đôi giày nike trắng có vẻ như họ đeo giày đôi....đôi mắt của cô to tròn...và còn hai chiếc răng thỏ đáng yêu xuất hiện mỗi khi quay sang cười với cô gái cao hơn kia...

  cả hai bước ra thu hút rất nhiều ánh mắt...ai ai cũng nghĩ họ thật đẹp đôi...

  bà Kim và Yoojung đứng chờ Doyeon ra...lòng Yoojung hồi hộp thầm nghĩ " không biết Do có nhận ra mình không nhỉ??" vừa nghĩ cô vừa nở nụ cười thật tươi và dáng vẻ ngẩn ngơ của nàng thu hút ánh nhìn của không ít người...

  -MẸ...._tiếng gọi thu hút sự chú ý của bà Kim và Yoojung...

  là cô gái có dáng người hoàn hảo khi nãy...và không ai khác đó là Kim Doyeon...

  bà Kim và Yoojung quay sang thấy Doyeon đang đi lại thì vui vẻ...

  -ah...bảo bối của mẹ...chào mừng con trở về_ bà Kim dang tay ra ôm cô...giọng nói nghẹn ngào vì xúc động

  -con rất nhớ mọi người _ cô ôm bà Kim nói..

  -đúng rồi...ba con còn ít việc ở bên đó phải xử lí nên chưa về được...ba bảo mẹ đừng nhớ ba quá.._cô chọc mẹ mình...cả hai mẹ con ôm nhau cười

  Yoojung đứng đó nhìn hai mẹ con cô ôm nhau mà mắt cũng long lanh nước...

  -Jungie ah...nhớ cậu quá đi~_cô đi đến bên nàng ôm nàng...

  -tớ cũng vậy...mừng cậu trở về...Dodo _ nàng xúc động...nàng đã chờ giây phút này...chờ vòng tay này ôm lấy nàng từ rất lâu rồi...thực ấm áp...cô đã cao hơn nàng nhiều lắm rồi...giờ nàng chỉ đứng tới ngực cô...

  cả hai buông nhau ra chợt nàng nhìn thấy đằng sau cô còn một cô gái dáng người nhỏ nhắn nhìn thực dễ thương...

  -Do ah...kia là bạn học của Do à...nhìn dễ thương thật _ nàng nhìn cô gái kia nở nụ cười...vẻ mặt gần gũi..

  -à...quên mất...giới thiệu với mẹ và Jungie...đây là bạn gái của con...cô ấy tên là Sei...Sei à...đây là mẹ Do _ cô hướng mẹ mình nói

  -còn đây là..bạn thân của Do _ cô vui vẻ giới thiệu

  -chào bác...con là Sei...là bạn gái Doyeon ạ _ Sei lễ phép cúi chào bà Kim

  -ừ chào con _ bà Kim mỉm cười nói

  -chào chị...Doyeon hay kể với em về chị lắm...rất vui được gặp chị

  Yoojung hóa đá từ khi cô nói đó là bạn gái của cô...rồi khi giới thiệu cô ngập ngừng khiến nàng hi vọng nhưng cô lại nói rằng nàng là bạn thân khiến nàng đau lòng..nhìn hai người cười đùa với nhau ngực trái nàng bỗng nhói lên...cảm giác đau lòng khó tả....nước mắt trực rơi nhưng nàng kìm nén vì không muốn cô thấy...cô miễn cưỡng nở nụ cười nửa miệng...

  -vậy sao...vậy Doyeonie đã kể gì với em _ nàng quay sang hỏi

  -à...Dodo nói rằng chị rất xinh đẹp

  -vậy sao...lần đầu tiên chị thấy Doyeon khen chị trước mặt người khác...nói dối cũng nên tìm hiểu trước đi _ nàng nói bằng giọng rất nhẹ nhàng khiến cho người khác không nhận ra sự bất thường...

"Dodo...Jungie thấy cái tên này rất hay...Jungie sẽ gọi Doyeon là Dodo nha _ cô nhóc cười tươi với sự phát hiện của mình

-được...Jungie muốn gọi thế nào cũng được...chỉ cần là tên Jungie đặt Do đều thích _ cô gái cao hơn cũng vui vẻ nói

-vậy chỉ mình Jungie được gọi là Dodo thôi nha...

-được..Doyeon cũng chỉ muốn nghe một mình Jungie gọi như vậy _ nói rồi hai cô nhóc lại vui vẻ chơi đùa..."

  chỉ một mình Jungie mới được gọi mà...tại sao giờ lại có thêm một người nữa...nàng đau lòng nhưng không thể hiện ra ngoài...và nàng cũng có cảm giác cô gái tên Sei kia không giống như vẻ ngoài

  cô gái biết mình nói dối bị lộ liền nép sát vào người Doyeon... ngước đôi mắt long lanh nhìn khiến mọi người có cảm giác như cô gái này đang chịu uất ức...trong đó có cả cô..

  thấy người yêu mình buồn cô lên tiếng...vẻ mặt khó chịu nhìn nàng..

  -cậu đừng có bắt nạt Sei...đừng tưởng là bạn thân mà tôi không dám làm gì cậu.._nói rồi cô quay ra dỗ người yêu mình

  nàng càng nhìn càng đau lòng...tại sao vậy...từ trước tới giờ đây là lần đầu tiên cô nói với nàng bằng giọng như vậy...có phải cô đã hết yêu nàng...

  bà Kim từ nãy tới giờ chứng kiến cảnh này thì không khỏi đau lòng cho Yoojung....bà không biết tại sao con gái mình lại thay lòng...hay thực ra hồi đó chỉ là sự yêu quý của một đứa trẻ...

  -thôi chúng ta về thôi...hai đứa về nghỉ ngơi đi cho đỡ mệt _ bà Kim lên tiếng...

  cả bốn người lên xe đợi sẵn bên ngoài...nàng ngồi ghế bên cạnh tài xế...ba người còn lại ngồi bên dưới...chiếc xe lăn bánh trở mọi người về nhà....

---------------------end chap-------------------

  oa...tay đau vẫn cố lết lên để viết...sợ mọi người chờ lâu...
nghỉ hè nên chất xám nó chạy đâu hết.. thành ra viết nó k được hay...nếu có sai sót mong mọi người nhắc nhở ạ
emchincamon rất nhèo ạ....

 

 

 

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip

Tags: #dodaeng#ioi