WHEN I'M SEVENTEEN - CHAP 8 & CHAP 9 -BỮA ĂN "THÂN MẬT" & TẮM TIÊN


Lúc HyoMin chạy về đến nhà, nó gọi đến hộc hơi mà chẳng nghe trả lời. Thì ra JiYeon vẫn chưa về nhà. Có chút buồn, nhưng rất nhanh chóng nó đã lấy lại được tinh thần. Không làm bữa trưa được thì làm bữa tối vậy. Thế là xuống bếp, lục đục làm đủ thứ.
*************************
Tối
HyoMin bày hết đồ ăn ra bàn, khẽ lau mồ hôi. Vừa lúc đó nghe tiếng cổng mở, nó mừng rỡ chạy ra
- A chồng về - HyoMin reo lên, chạy đến khoác tay JiYeon.
Hắn khó chịu dằn dằn đẩy đẩy ra, nhưng như mọi khi vô ích =='
- Ai đấy?
Nó hỏi khi thấy một chàng trai khác bước ra từ chiếc xe vàng choé.
- SoYeon
Hắn giới thiệu không thể ngắn gọn hơn, rồi bước vào nhà. SoYeon nhìn nó, nó cũng gườm gườm lại cậu ( 2 người này sau này tạo ra rất nhiều chuyện vui )
HyoMin không thích SoYeon, nói đúng ra là không thích chiếc xe lòe loẹt của cậu. Nó quay ngoắt đi, bước vào nhà, không mời bạn của chồng một câu theo lẽ thường.
Vào đến nhà, thấy JiYeon đang ngồi trên ghế sopha, nó lập tức kéo hắn đến bàn ăn
- Ăn thử đi, tôi tự nấu hết đấy
- Cái gì??? - Hắn bàng hoàng, chạy vội vào nhà bếp.
May quá, không bị cháy
- Làm quái gì thế? Ăn nhanh đi - HyoMin thắc mắc, kéo hắn ra lại
JiYeon nhìn chằm chằm vào các món ăn. Toàn là đồ chế biến sẵn hết. Hèn chi mà nhà bếp còn nguyên, không, phải nói là căn nhà này còn nguyên mới đúng. Nhưng như thế cũng may. Ít ra hắn biết những món này không thể đầu độc chết hắn. Còn chưa kịp thò đũa vào, một bàn tay vô duyên khác đã chõ ngang.
- Món này không tồi, nhưng tốt nhất nên để lò vi sóng thêm 20 giây nữa - SoYeon ăn một miếng to rồi thản nhiên góp ý.
Rồi khi JiYeon muốn gắp món nào cậu cũng lấy tay bốc trước, rốt cuộc suốt bữa tối, 2 đứa nó chẳng ăn được miếng nào. JiYeon thì chẳng cảm thấy gì, chỉ bực bội vì đói thôi. Còn HyoMin cũng chẳng có phản ứng gì, chỉ lặng lẽ dọn chén bát vào. Phản ứng của tụi nó làm SoYeon thấy chán.
Lúc 3 đứa đang ngồi xem tivi, SoYeon chợt cảm thấy người nóng ran, cậu ra sức lấy tay quạt lấy quạt để.
- Mày làm quái gì vậy? - Thấy lạ, JiYeon hỏi
- Có thấy nóng không?? - SoYeon ngây ngô hỏi
- Nóng? Máy lạnh để 22 độ đấy - JiYeon nhíu mày nói.
Tuy vậy nhưng SoYeon vẫn thấy rất nóng, muốn cởi phăng cả chiếc áo đang mặc, kèm theo đó là một cảm giác rạo rực khó tả, mặt cậu từ từ đỏ lên.
JiYeon không thiếu chất xám, hắn quay sang SoYeon, lúc này nó đang ôm bụng cười ngặt nghẽo:
- Cô bỏ thứ gì vào đồ ăn vậy???
- Một chút...thuốc kích thích ấy mà - Nó thành thật trả lời.
Vốn đống thuốc đó là dành cho JiYeon, ai ngờ ý đồ đen tối của nó bị SoYeon dập tắt. Thôi thì để lần sau vậy.
JiYeon rùng mình, nếu hôm nay không có SoYeon làm vật thế mạng thì chẳng biết hắn sẽ trôi về đâu nữa đi. Nó thật quá đê tiện.
Chỉ tội nghiệp cho SoYeon, nhưng có vẻ bản thân của cậu cũng đê tiện như HyoMin, nên đâu đời nào để bản thân chịu thiệt
SoYeon lập tức nhào tới đè JiYeon, lột áo hắn ra
- A, làm gì thế, biến đi - Hắn gào to, lấy chân đạp SoYeon ra, nhanh chóng phóng khỏi ghế sopha.
Không ngờ SoYeon mất đà, lao thẳng vào HyoMin vẫn đang cười như điên. Giờ cậu trúng thuốc rồi, chẳng quan tâm gì hết, ai cũng được, lôi ra đè hết
- A aa, cút đi tên biến thái này. Chồnggggg
HyoMin dùng hết sức đẩy SoYeon ra, nhưng sức con gái làm sao bì được, huống hồ tên con trai này còn đang bị....kích thích nữa chứ =))
Nó ra sức vùng vẫy, quơ tay về phía JiYeon cầu cứu, hắn không những làm ngơ, còn nghênh nghênh mặt: "Cho chừa tội háo sắc"
Bức bí quá, HyoMin đành đá vào "chỗ hiểm" của SoYeon (cách cổ điển đây mà), rồi nhân lúc cậu "phân tán năng lượng", nó chạy bổ về phía của JiYeon.
- Anh được lắm
- Ai làm người đó chịu
- Nhưng chúng ta là vợ chồng mà, xảy ra chuyện đó cũng là lẽ thường thôi
- Này này, cô điên nặng thật đấy, tôi đã nói cuộc hôn nhân này.....
- Aaaaaaa, hắn tới kìa
JiYeon chưa nói xong, quay lại đã thấy SoYeon đứng trước mặt 2 đứa nó. Mặt của cậu càng lúc càng đỏ, chiếc áo sơ-mi đã bị cởi phăng từ lâu, và bây giờ, SoYeon đang lần tay tháo...dây nịt
- Chà...thuốc này công hiệu gớm - HyoMin trầm trồ xoa xoa cằm, mặt đểu vô cùng: "Lần sau dùng lại".
- Cô dùng thuốc gì vậy hả? - JiYeon trừng mắt nhìn nó
- Hơ, chẳng biết nữa, tôi chỉ nói: "Bán cho tôi liều mạnh nhất" thôi.
Hắn đổ mồ hôi hột, mở to mắt nhìn nó, nếu quả thật hôm nay người trúng thuốc là hắn chắc chắn suốt đời cũng không thoát nổi con quỷ này.
Quay lại sang SoYeon, cậu đã tháo bay dây nịt rồi, đang cởi nốt những-thứ-có-thể-cởi trên cơ thể. Và thứ cuối cùng đã được vứt xuống sàn.( em sorry Sâu) 

HyoMin hét lên, JiYeon đưa tay lên che mắt nó. SoYeon lao đến chỗ 2 đứa nó.

- Chạy, chạy đi - Hắn gào lên, nó không thấy gì hết, chỉ biết cắm đầu chạy - Lên cầu thang, lên cầu thang, nhanh lên, coi chừng vấp đấy
-.............
Tình hình hiện giờ là thế này 1 đôi trai gái, người con gái chạy trước, người trai đằng sau đang bịt mắt cô, không ngừng gào thét, cả 2 đều chạy bán sống bán chết vì bị một người con trai lõa lồ hăng máu khác rượt phía sau
Khổ nỗi căn nhà này không rộng, tụi nó lại mới chuyển đến nên không rành đường, còn một điều kinh dị là cửa phòng nào cũng không có khóa (rất tiện cho HyoMin nhà mình nửa đêm giở trò xằng bậy =)) )
Sau 1 tiếng rượt đuổi hộc máu
- Thuốc...đó...khi nào mới hết vậy?? - JiYeon nuốt khan hỏi
- Không....biết, thuốc liều mạnh mà...chắc..lâu - HyoMin cũng hổn hển hồn nhiên đáp lại, chân vẫn chạy không ngừng
- Chết tiệt, qua ngày mai cô chết với tôi Park HyoMin
Nó đang bị bịt mắt nên không biết vẻ mặt nhăn nhó nổi điên của hắn lúc này, chỉ biết cười hì hì đáp lại. Rốt cuộc, trò rượt đuổi đã kéo dài....suốt đêm. Tối đó, những nhà hàng xóm xung quanh được một đêm mất ngủ vì tiếng la hét,
tiếng đồ vật đổ bể, tiếng chân chạy rầm rầm từ căn nhà màu trắng xinh xắn.
Chỉ mới là ngày thứ 2 thôi mà cuộc sống vợ-chồng của tụi nó thật đáng ngưỡng mộ quá. Càng về sau này thì cường độ quậy càng tăng cao, những diễn viên hài chủ chốt đã xuất hiện hết rồi, say goodbye với những ngày tháng bình yên đi thôi.

Sáng hôm sau
- Áaaaaaa
JiYeon nhăn mặt, bịt tai, sáng sớm con nhỏ này lại bày trò gì đây.
- Áaaaaaaaaaaaaaaa
Rốt cuộc không chịu nổi, hắn phải bò dậy, đến lúc này mới nhận ra là suốt đêm qua mình ngủ trên hành lang. Hắn bước đến cầu thang chỗ HyoMin đang hét. Đưa tay vịn miệng nó lại.
- Im coi, lại chuyện gì nữa đây.
HyoMin đưa tay chỉ về phía phòng khách, trên sàn nhà, một người con trai lõa lồ đang nằm sấp ở giữa phòng (au: Sâu ah, em hk cố ý) dáng vẻ như đã chết JiYeon thở dài, quên mất thằng chết tiệt này. Hắn quay sang liếc nó, rồi bước đến chỗ SoYeon. Hắn thật sự chẳng muốn nhìn gần cái người kia, mặt quay đi chỗ khác, hắn lấy chân đạp đạp SoYeon
- Dậy, dậy
Đã 5 phút trôi qua mà SoYeon vẫn nằm lì đó, không nhúc nhích. Một chiếc giẻ bay đến, đắp lên người SoYeon, che vừa đủ những chỗ cần che.
- Hay là chết rồi - HyoMin đứng sau lưng JiYeon nói, mặt hơi tái, nhưng rất nhanh, một nụ cười nở trên môi - Tuyệt, thì ra cảm giác giết người là thế này.
JiYeon nhướng mày nhìn nó, những người điên như nhỏ này thật sự quá nguy hiểm.
- Phi tang xác thôi - Nó quay sang hắn, níu níu áo.
- Nó chưa chết - Hắn chau mày nhìn người con gái khó hiểu này
- Nhưng nãy giờ hắn có nhúc nhích đâu - HyoMin nhìn SoYeon đang nằm như bị dính keo thắc mắc hỏi
- Thì sao ?
- Nghĩa là chết rồi
- Sao cô lên được cấp 3 hay vậy - Hắn thở dài ngao ngán, quay lại với cái xác kia. Giật mình - Tỉnh rồi àh ??
SoYeon đã ngồi dậy từ lúc nào, đang mải mê ngắm cái giẻ rách, trong đầu thắc mắc tại sao bản thân lại trần trụi như thế này
- Ôi chán - HyoMin xì một tiếng rồi bỏ lên lầu.
JiYeon lấy chân đạp SoYeon một phát xong cũng bỏ đi. SoYeon ngáp dài, rồi cũng lết xuống bếp lục đồ ăn, tỉnh bơ (==') tên này thiệt là hết nói.
Hôm nay chủ nhật nên tụi nó không cần phải đi học. Lúc JiYeon tắm rửa thay đồ xong, xuống lầu thì SoYeon đã về rồi, còn HyoMin thì đi đâu chẳng biết, hắn cũng chẳng quan tâm.
Dọn đến đây 3 ngày rồi mà giờ hắn mới có dịp ngắm ngôi nhà. Tất cả nội thất đều mang một màu trắng toát, ngoài mặt đều được làm bằng kính, có thể nhìn ra cánh đồng bao la bên kia con đường.
JiYeon đứng bên cửa kính, ngước nhìn bầu trời, hôm nay trời rất đẹp, thêm vào đó là sự yên tĩnh, khiến hắn cảm thấy thật thư thái, dọn đến đây xem ra cũng không đến nỗi nào, hắn nhắm khẽ mắt nhấm nháp chút bình yên.
- Chồngggggg
Lại đến rồi đây
JiYeon bực bội mở mắt ra, thấy HyoMin đang lạch bạch chạy vào
- Xem này, là quà cưới bố mẹ gửi - Nó giơ giơ phong thư lên, bên ngoài có gia huy của nhà họ Park
***Hai con thân yêu !!!
Căn nhà và chuyến du lịch này là quà cưới của bố mẹ. Sống hạnh phúc nhé***
Vậy đó.
Thư chỉ vọn vẹn có 2 dòng thế thôi. HyoMin thích thú cầm 2 tấm vé lên, mắt sáng rỡ. JiYeon cũng tò mò nhìn vào. Là một chuyến đi suối nước nóng.
Thôi
Lần này xong rồi
Vì thứ 4 là hết hạn nên tụi nó quyết. định cúp học 2 ngày để đi.
******************************
Sáng thứ 2
HyoMin đeo balo du lịch, phóng xuống lầu
- Chồng àh, nhanh đi, sắp trễ xe buýt rồi

- Thì sao, tôi lại không đi xe buýt - JiYeon chậm chạp bước xuống, thờ ơ nói
- Chứ đi bằng cái gì
Vừa dứt lời, chiếc xe vàng chóe lòe loẹt đã đậu ngay trước cổng.
- Cho mượn xe sao? Thật tốt bụng quá - Nó bước đến bên cửa xe, cúi đầu xuống nói với SoYeon
- Tôi thích suối nước nóng lắm - SoYeon đáp lại bằng một câu chẳng ăn nhập gì, nhưng như thế cũng đủ hiểu rồi.
- Thật sao ????? - Nó quay sang hắn, lúc này đang mở cửa xe
Nhìn khuôn mặt đau khổ của nó, hắn nhếch miệng cười. HyoMin bực bội thảy balo ra ghế sau, đang sắp chui vào xe thì
- Bạn...bạn gì ơi
Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên, HyoMin quay người lại nhìn.À, là Qri, cô bạn lần trước được nó cứu, và từ chối làm bạn với nó.
- Có chuyện gì sao ??
- Àh..lần trước bạn làm rớt cái này, hôm nay bạn không có đi học nên mình đem đến trả - Qri xòe bàn tay ra.
Trong đó là chiếc móc khóa nhỏ rất xinh xắn, khắc địa chỉ ngôi nhà mới này và ngày cười, là nó đã đặt làm để kỉ niệm.
- A cám ơn bạn - HyoMin cầm lấy móc khóa, miệng nở nụ cười tươi
Qri khẽ gật rồi quay người bước đi. Lúc đó, nó nảy ra một ý tưởng.
- Này khoan về đã, tụi mình đang tính đi du lịch, thiếu một người đây, cậu đi chung luôn đi
HyoMin nói một lèo, không kịp để Qri nói lại, đã đẩy nhỏ vào xe, trên xe cũng toàn những người không thích dây dưa, nên người vừa lên đủ là phóng đi luôn.
Suối nước nóng thẳng tiến
Đó là một khu suối nước nóng tọa lạc trên núi cao, mới khai trương chưa bao lâu nên vẫn chưa đông khách. Lúc tụi nó đến, người quản lí đon đả ra chào mừng. Đó là một bà già lụ khụ, nhưng xem ra thần kinh vẫn rất minh mẫn. Bà cầm 2 tấm vé, gật gù nói.
- 2 tấm vé này chỉ thuê được một phòng thôi, nhưng để mừng khai trương thì nhà nghỉ chúng tôi sẽ khuyến mãi cho các vị
JiYeon nghe vậy mừng thầm trong bụng, vậy là không cần phải ở chung phòng với con người nguy hiểm kia rồi.
Bà già quản lý dẫn tụi nó đến phòng nghỉ
- Đây là phòng của 4 vị
Tưởng gì, hóa ra cũng vẫn là 4 đứa 1 phòng
- Này bà già, có nhầm không vậy, khuyến mãi gì đâu - Hắn bực bội gắt
- Chàng trai trẻ, ta mới 79 tuổi thôi, đừng gọi là bà già chứ. Với lại căn phòng này chính là khuyến mãi còn gì,
không thấy nó rộng hơn những phòng khác hay sao - Bà Ni trả lời, rồi quay người bước về lại phía quầy
- Ô ngủ chung càng tốt chứ sao?? - Nó hí hởn cười nói
- Phải, tao thích ngủ chung lắm
HyoMin và SoYeon hào hứng xách balo vào phòng, JiYeon "điên cuồng" nhìn 2 con người kia, miễn cưỡng bước vào, còn Qri vẫn rụt rè đứng tần ngần ở cửa.
- Qri, vào đi, đừng ngại, người quen cả thôi - Nó kéo nhỏ vào trong, giới thiệu nhanh - Đây là chồng tớ, Park JiYeon, còn đây, hừ, là kì đà
- Cứ gọi tôi là anh SoYeon đẹp trai
Vừa dứt lời, SoYeon đã bị ngay 2 cái balo quăng trúng mặt. Đến trưa, khi ăn cơm xong, cả bọn kháo nhau đi tắm
- Chúng ta đi tắm lộ thiên đi - HyoMin quay sang JiYeon, hào hứng nói
- Tắm tập thể ??? - SoYeon hỏi
- Ừ ừ
- Dẹp đi - Hắn lạnh nhạt nói
- Sao vậy, mày có khiếm khuyết cơ thể nào muốn giấu sao ? - SoYeon chống cằm, mặt đê tiện nói.
JiYeon chẳng buồn liếc cậu ta, cũng chả thèm đáp lại.
- Vậy tôi với HyoMin đi vậy.
Nói rồi 2 đứa nó tung tăng đi về hướng nhà tắm lộ thiên. JiYeon thấy khó chịu, tên bạn với cô vợ của hắn sẽ
làm gì ở cái nhà tắm đó đây, không được, dù sao cũng mang tiếng là chồng cô ta, hắn mà không đi thì mọi người sẽ cười chê Park JiYeon (mọi người nào, ngụy biện quá đi).
Nghĩ vậy, hắn cũng chạy về hướng đó
Nhưng đương nhiên, hắn chạy về hướng đó không phải để tắm chung, chỉ để kéo cô vợ của mình đi thôi.
Trước khi bị kéo đi, HyoMin ngoảnh đầu lại, giơ ngón cái lên và nháy mắt với SoYeon. JiYeon kéo nó ra phía sau nhà trọ, nơi có một thác nước nóng đổ xuống, làm hơi nước bốc mù mịt cả một vùng. HyoMin thích thú reo lên trước cảnh đó.
- Tại sao cô lại thích gọi tôi là chồng??- JiYeon chợt hỏi
- Vì anh thật sự là chồng của tôi
- Đây chẳng qua chỉ là 1 cuộc hôn nhân ngoài mong muốn. Tại sao lại coi chuyện này nghiêm túc như vậy.
- Vì tôi nghĩ, tôi thật sự thích anh rồi
- Lúc đầu chẳng phải cô rất ghét tôi đó sao? Thay đổi nhanh thật - Hắn hơi ngạc nhiên
HyoMin nhìn khuôn mặt có chút giễu cợt của JiYeon, đáp rất nghiêm túc
- Đừng coi đây là trò đùa, tôi không chơi đùa với tình cảm - Nó hơi ngừng một chút, hướng mắt về phía thác đổ - ....cuộc sống của tôi, vốn không cho phép tôi chần chừ, tôi buộc phải quyết định nhanh hơn người khác, ngay khi tôi xác định được là thích anh, thì nhất định tôi sẽ theo đuổi anh tới cùng, cố gắng hết sức mình làm tất cả những gì có thể để anh đón nhận tình cảm đó, vì...tôi không có thời gian để nhìn lại hay hối tiếc...
Hơi nước làm hạn chế tầm nhìn, khiến cho khuôn mặt của HyoMin nhòe đi, đôi mắt càng thêm buồn đau. JiYeon không ngờ, nó lại thích hắn, vả lại còn rất nghiêm túc, không phải lần đầu tiên được tỏ tình, nhưng cảm giác lần này thật lạ, có chút căng thẳng và...vui.
Đang mải suy nghĩ, lúc định thần lại đã thấy nó đứng trước mặt từ lúc nào. Đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào hắn
- ...vì thế cho nên...anh chết chắc rồi
Nói xong, nó cười gian đến lạnh sống lưng, quay người bước vào trong, để hắn đứng với nỗi sợ vô hình.
Tối
Trong phòng.
Mỗi người một việc.
Qri cứ ngồi nhìn điện thoại.
HyoMin thì chơi laptop.
JiYeon chơi game.
SoYeon đọc tạp chí.
Cửa phòng mở ra. Là bà Ni quản lý
- Ta chưa thấy cái đám nào đi du lịch chán như thế này, thanh niên thời nay thật chẳng có sức sống gì - Vừa nói bà vừa lắc đầu, rồi đặt chăn ga nệm gối xuống.
- Bà àh, sao toàn nệm đôi không vậy?
- Chứ 4 đứa bây không phải 2 cặp sao. Thôi đừng tưởng ta thế mà không biết, chúng bây đã gì gì nhau chứ gì, giới trẻ thời nay toàn thế, ta đưa nệm đôi là hợp ý tụi bây lắm rồi còn gì.
- Chà, cháu tưởng người già nghĩ khác chứ, không ngờ bà cũng phóng túng quá - SoYeon xoa xoa cằm nói, lập tức ăn một gậy của bả.
- Ta mới 79, cấm gọi ta là người già.
- Bà àh, nếu bà đã nghĩ thế thì cho tụi cháu phòng riêng luôn đi - HyoMin khoác tay JiYeon nói.
- Phòng của ta không cho free -Nói xong bà đóng cửa đi ra.
Nó xụ mặt xuống, thôi kệ, miễn ngủ chung là được rồi.
- Tôi và cô ngủ chung, vậy cô tính để bạn cô ngủ chung với nó àh? - JiYeon đắc ý nói, chỉ chỉ Qri và SoYeon.
HyoMin nhíu mày suy nghĩ, Qri thì xanh mặt.
- Vậy chúng ta bốc thăm đi
Không biết từ lúc nào SoYeon đã làm xong thùng bốc thăm, đưa đến từng người. Ai tinh ý có thể nhận ra ánh nhìn vô cùng gian xảo của HyoMin và SoYeon.
Và kết quả chung cuộc là:
JiYeon-HyoMin
SoYeon-Qri
HyoMin cầm lá thăm, đắc chí cười to, rồi nó đến vỗ vai Qri
- Đừng lo, hắn bóng đó, hắn chỉ thích chồng mình thôi, yên tâm đi
Nhìn mặt Qri nhợt nhạt, nó cũng thấy tội nghiệp, dù sao chính nó đã đẩy nhỏ vào hoàn cảnh này. HyoMin lôi trong đống hành lý ra con dao bấm
- Đây, nếu hắn động đến cậu thì cứ đâm mấy nhát
- Ơ...ơ..lỡ chết người thì sao?? - Qri giật mình với câu nói của nó hỏi ngược lại
- Chết bỏ - Nó đáp tỉnh bơ, kèm theo đó là nụ cười khuyến khích.
Lúc này SoYeon đã ngủ say, JiYeon cũng trùm mền kín mít.
Đèn tắt
HyoMin phóng vào nệm, kéo mền ra, JiYeon đã ngủ say mất rồi. Nó nhìn khuôn mặt lúc ngủ của hắn, đây không phải là lần đầu tiên nó ngắm, nhưng vẫn phải ngẩn người giây lát, thật sự nó rất thích khuôn mặt lúc hắn say ngủ, trông đáng yêu và bình yên như một đứa trẻ, khiến người khác vừa yêu thích vừa ngưỡng mộ. Nó tự hỏi hắn đang mơ gì, có mơ thấy nó không, nó chợt nhích đến sát hắn, áp mặt vào khuôn ngực rắn chắc, vòng tay ôm chặt hắn, khẽ mỉm cười.
Ở đầu bên kia
Qri lạnh run nhưng chỉ dám cắn răng nhịn, vì SoYeon đã dành hết mền và đã lăn ra ngủ say. Qri vốn là một cô gái rất nhút nhát, không dám phản bác ai câu nào, càng không dám cự cãi lại, từ lâu nhỏ đã đánh mất chính kiến của mình, cũng chính vì tính cách nhút nhát hiền lành đó mà từ khi cấp 2 Qri đã luôn bị các bạn ăn hiếp. Những chuyện như bị trấn lột tiền, cặp sách, hộp bút, cơm hộp...và cả việc sáng hôm đó HyoMin thấy nữa, đều là chuyện cơm bữa.
Nhà Qri giàu thật, nhưng lại chẳng ai quan tâm nhỏ cả, chỉ biết thảy tiền cho nhỏ thôi, bằng chứng là hôm nay bị HyoMin lôi đi bất ngờ, cho đến tối khuya như bây giờ vẫn không có cú điện thoại hỏi thăm nào. Nghĩ đến đây, nhỏ bật chợt nắm chặt điện thoại, mím môi khóc khẽ. Bỗng, nhỏ chợt thấy ấm hẳn, nhìn kĩ lại, thì ra có ai đắp mền
cho nhỏ. Qri quay sang, thấy SoYeon hướng lưng về phía mình, nhỏ nói khẽ:
- Cám ơn
Sáng thứ 3
HyoMin thức dậy từ sớm, rón rén đi đến chỗ hồ nước nóng có thác đổ. Điệu bộ rón rén cộng thêm chiếc máy ảnh trên tay, trông nó giống y như tên biến thái thứ thiệt. Nó tiến lại gần phía hồ, có bóng người. HyoMin mỉm cười đắc chí, tiến đến gần hơn, hơi nước tỏa mù mịt che dấu nó rất tốt. Nó cầm máy ảnh lên, hướng về phía người kia chụp lia lịa, miệng cười hí hửng
- Mình sẽ dùng những tấm hình này uy hiếp hắn, bắt hắn phải yêu thương mình, hâhhaha - HyoMin hí hửng, chẳng là qua điều tra nó biết hắn thích đi tắm buổi sớm, và cũng qua điều tra nó biết hắn thích tắm ở đây.
Sau khi chụp đã đời, nó thò mặt ra, cười to nói
- Nghe đây, tôi đã có những bức ảnh anh lõa thể rồi, khôn hồn thì ra sức yêu thương chiều chuộng tôi đi hahahaha
- Ơ...ơ được được
HyoMin kinh ngạc, tiếng thằng chồng sao già thế kia, nó định thần nhìn kĩ lại, hơi nước dần bay đi, để lộ một nỗi kinh hoàng
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa - HyoMin che mặt lại, hét to - Ông...ông là ai??
Một lão già nào đó đang đối diện với nó, có vẻ thích thú với câu uy hiếp vừa nãy
- Hahahhaha
HyoMin quay lưng lại, thấy nguyên nhân phát ra tiếng cười, là SoYeon với thằng chồng nó. Nó hiểu ra, hằn học nhìn SoYeon.
- Anh chơi tôi
SoYeon nhún nhún vai. Thì ra là các nguồn điều tra của nó đều là từ SoYeon-tên bạn thân đê tiện của gã chồng.
- Đừng hòng có được poster của Mr.Z nhá - Nó hét lên, thì ra phần thưởng là poster của thần tượng.
SoYeon lại nhún nhún tỏ vẻ bất cần, lúc này
- Rất tiếc tôi ra giá cao hơn cô rồi - Vừa nói JiYeon vừa ném cho SoYeon một vật, là huy hiệu có hình Mr.Z, rồi hắn giơ tấm hình chụp lúc HyoMin kinh ngạc khi thấy ông già, lúc đó miệng nó há tó, mắt như muốn rớt cả ra ngoài, nói tóm lại là trông vô cùng ngu đần.
Nó tức ói máu, chạy bổ đến cướp lại, tiện chân đạp SoYeon xuống nước
- Này huy hiệu đó không ướt nước nóng được đâu - Vừa chạy JiYeon vừa ngoảnh lại nói.
SoYeon sững sờ nhìn hình Mr.Z tan theo nước. Cậu nhìn HyoMin, trong lòng tràn ngập lửa hận. Nó cũng quay lại nhìn cậu, lè lưỡi trêu: "đáng đời quân phản bội"
Thế là nhà nghỉ có một cuộc rượt đuổi ra trò. Lúc chạy đuổi đến khu nhà sau. Bỗng nhiên JiYeon khựng lại, HyoMin mất đà đụng sầm vào hắn, SoYeon đằng sau cũng lao vào 2 đứa.
Một tiếng động long trời nổ ra, chiếc bình chứa nước lạnh đổ, nước tràn ra hết sân. Bà chủ nói cái bình khổng lổ nhưng để chông chênh vậy vì do phong thủy, không ngờ vì việc đó đã dẫn đến "bi kịch" ngày hôm nay. Sức chứa của cái bình đó đúng là kinh khủng, không những làm ngập vườn sau mà còn ngập luôn cả quán trọ.
Vậy là rốt cuộc, 2 ngày nghỉ ngơi của tụi nó trở thành một tuần lao động khổ sai cho nhà nghỉ, không những làm việc không công mà còn phải nghe bà già Ni rủa xả suốt ngày. Trong suốt thời gian đó thì 3 đứa nó cứ đổ lỗi cho nhau, xì đểu nhau đủ thứ, nói chung không khí làm việc vô cùng sôi nổi náo nhiệt, chỉ có Qri dù là bị oan nhưng vẫn chăm chỉ ngoan ngoãn im lặng làm việc.
Haizz
Đúng là một kì nghỉ đáng nhớ..

Bạn đang đọc truyện trên: TruyenTop.Vip